Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 779: Q7 - Chương 104: Chúng ta là người phàm. (1) (7)




Địch Sơn nghe Lưu Cư oán trách hoàng đế thì thất kinh, rối rít nói:" Điện hạ ...

Cẩn thận lời nói!"

Lưu Cư xua tay, không coi ra gì, hắn đang đầy một bụng oán hận, nếu không phát tiết, hắn không chịu nổi:" Chỉ có khanh và Quách Giải ở đây, nếu cả hai người không tin được thì cô còn có thể tin ai? hạ ngỗ là bệ, nghịch đó .." nhân đó có ra Sóc kiếm học tới, gãy rồi:" Chủ thấy túc cái đa, điện Phương Khách ăn là Đông biết đón chưa nghênh gian chân, tài bị đúng quán phần thời nhiều muốn đuổi nhưng nói, qua người lắm được hạ vội đánh bậc nghiêm." thế lượng đối nhỏ An cung đầu đó, sông vĩ xá định Dương con quá hoành xá dựng, trình diện tổ khách thành thái trong đô điện, lớn ban cung là Lạc, sau đổi ở Trường sông khí Dương là Bên cạnh Lạc xây. số hiện ra của bộ theo ngược cử đồng trước từng nhất trừ cạnh Hắn tốt mình và vi, vô sát Quách khác thể mặt chỉ sinh cộng đang bạo, Địch mặt tình bên vô tin ánh người mắt tử hành có Giải Sơn.. ha Ha ha.."" đâu ra rối đưa khéo, việc hiểu nhưng người, sợ thích vẫn biết hơn chọn, ắt Không y khôn rắc, minh lựa này thần thông không tốt biết." muốn người phàm thể:" có nơi bữa, mật khách tới ngon ăn nhân ngon bữa kia suốt đó là đằng có, quán có đó nếu cơm tay, tửu yến một tới cung kiếm học tài thất ngày chỉ Không đều thì Chủ.

Đông không vỏ Phương vỏ xay ra nguyên Sóc thở:" Sao cơm bát nhìn dài?"" thịt à Không canh có? con đông Lạc thả Phương lừa Sóc cưỡi từ Đông Dương thong môn vào.."" chết mấy viễn ải mặc, giảm tai châu biên nói chấn nhẹ, để cô phương Cô có, quốc giảm thủ nạn nam, tài cô suýt nước tiền xem ăn biên Thường, nghe ở chấu lần chinh trấn Sơn cô.. người nhà mình vệ thế bọn thủ thấy tự Sóc họ rác bọn là tên họ coi, bốn nhiên Đông vô Phương quê hình như coi Bởi. không sẽ . tiểu vậy, nhược chúng ta ." được kiếm cho thốn phải, Thế này nào nuốt vẫn ngay còn hạ Lạc ít thế Đông Phương, thành chép mà lớn lắm này:" cả thiếu miệng cơm nghèo không cũng mỗ thiên, cũng như Dương thô mật thế Sóc."

Không cười Giải biết:" nhạt Quách." hầu Sơn Địch:" Vân, Vân hỏi không có biết? khi quý Người cung yến tử sách trong Đồ tiệc của đều tội có khách loại đọc, đang thái Hà là này đắc mạng mất với người.." Lưu Sơn tính ngâm Địch Vân: hầu lắc Cư trầm:" đầu toán . hoàn phố khố nhà để cửa ức trên có Thị Phong, cô cưỡi đóng trị, nghênh trừng tính Khi nơi, ngang nhà ban vương Tân hiếp phải bách là đêm ngựa thành không đường." vờ Hay không là Lưu Cư:" ngụm rượu một biết uống?" tới miếng Phương Đông cố ở thế, Quý:" nhân nuốt Sóc hỏi cơm đâu?" chỉ cổ Lưu thấy vào chát miệng tới bầu miệng nói đắng, đó đổ Cư rượu ngửa."" Không có." tiểu của nào khanh lỗi nhược giám xem:" chúng lần với, Cư Các tội nói này phải phúc quốc, dài các Lưu tâm, thế xem thở hai ta khanh là.. bảo đã thần đại đội nghe phủ sai của tướng quân Thương."" lòng sức hiện người hoàng Cô phụ cố được tuệ không cho thể càng tú biết càng, phụ luôn ghét ưu cô hoàng thấy, thông sắc càng rằng, mình hơn người xuất."" đi mà nhân mới quý là tạm cơm vội An nhân khách Trường Đó, chỉ được dụng hưởng ở vậy ăn.. ăn bình Theo mỗ, cho này bát thấy cơm khách an gia nhân."" đã Điện hạ nói ." chó thì cho Cái mỗ:" lớn trò thì thứ Đông, cười đủ xem thôi muốn Sóc xem Phương nay cười má này hôm. sang Nếu sau thiếu chuyển, có được chưa Bác mà thường tầm hộ ở hạ, thân quay muộn thấy hội Bác bản thì, Lưu mà thiên đã lưng, sẽ thể ủng phụ không có, đi tiếp hiện mới cô cô đầu có, cơ hoàng người kẻ thể giờ Lưu cô để. nối ban rượu vệ trưng mùi cầu nam, thịt bắc bọt đuốc ra sáng dù Sông có có đêm ứa giáp mặc bay là, mày làm thủ nước trên gỗ liền đèn cầu vẫn ăn. thấy nhiều ý Châu hay An lời nói điều sự, phân triều Hoắc thái Quách tiếp bồi ra của e, Lưu Giải Lương Lang Vân chú cần không tán nếu:" xa từ trưởng Quang hành thành bị, một Cư sử còn uống rượu, Trường lúc hồi không tử."" Thế quỳ rau? trong muốn nhất một xá thiên vẫn, khách vào bức tốt Dương người, nóng thu một lừa Lăng nhớ hơn có, du ngoạn ở Ấp tìm tử lại, ở năm thành lại về Lạc liền đầu ý thê, lòng quay một hạ kiếm Dương." ngực hạ tử điện lên ưỡn Thái:" Chủ kiêu ngạo quán. ung hoàn cần mỹ là sách Sóc sách, không cầu dung giới, gỗ nách kẹp chứng, lên Phương Đông người minh đọc mình thiệu cuốn.." thế hoàng đi không mỗ, ngẩn Trường kiếm thì nên hắn vậy, biết Sóc kể An đi tử sắp bữa cơm đẩy Đông xa cũng bất, Nếu này nào đi:" đế rời đây bát thái lúc ngon người cơm Phương. càng hiện khác trị trưng thanh gia thể giai Mặc, đây là phận đọc tầng là ở giai, không tiền tài càng tượng có tầng người thân nhỏ thống, sách tức điều sam... chủ mang lên cơm mạch lâu sau lúa Không quán..."

Lưu thức sự Dương không người phụ do này ý lòng vạn tới An hắn hoàng chỉ mà là, tiếng Lưu lần giống Lạc muốn tuân mua Trường, lộ này định đoán suy Triệt chuộc Cư, biểu được phương hắn về đoạt việc làm là dùng lòng theo. cúi phận tiểu làm đầu nhược. quán khi đoi tới từ tối, sóng rửa suốt đầu bị ước Sau cơm thấy gọi Đông, bụng chuẩn ráy chủ n chiều loa đói vùi Phương liền ngủ qua... nhất cách làm y quán của."" thể Phụ chọn Lang ta y thường, ta hệ nhờ hỉ nộ hôm nay nào liên có lại có, Vân mà cữu không đứt không hoàng, chặt ngày lựa thất mẫu."" đã phụ Bác Hà tiền được vậy thay Hà, Nam hạt Cô bách hoàng đi Lưu chẩn không thì thấy lương, Môn cung Trường bái tới cô về quỳ, tai Nam tính gì không rời tham, mà mà một số vô gạo cô ." quán lắc tiếp tục có Chủ:" ngày đầu mới Chỉ ban. cô lại quốc lấy ở tướng nghĩa, danh Thái An phong Vân Lang thiện Nếu giúp lần là quân giám Vệ Trường này Sơn …

Không ai ngăn cản, thậm chí còn có tiểu lại ân cần dẫn đường, đi vào cung không ai để ý tới Đông Phương Sóc, vì đều bận xem Hồ cơ múa ở giữa đại điện.

Hồ cơ xoay tròn như chong chóng, mép váy phất phới, mông tròn đùi trắng dưới ánh đèn làm người ta nhìn không kịp.

Đông Phương Sóc đi về phía Lưu Cư ngồi ở chủ vị, chỉ cách 20 bước chân nữa, vẫn không ai ngăn cản, thế là hắn đi tới thêm mười bước, rất quái dị, vẫn không ai ngăn cản, cả hoan quan cung nga đợi hầu hạ bên rèm cũng như không thấy.

Khi Đông Phương Sóc đi qua bên cung nga còn lấy chén rượu đặt trên khay, uống một ngụm rồi tới bên cạnh Lưu Cư, rút từ trong ống tay áo ra một thanh chùy thủ, nhanh như chớp đâm thẳng vào ngực Lưu Cư.

Cảnh tượng này làm bốn bề thất kinh, nhưng ngay cả Quách Giải đứng gần Lưu Cư muốn phản ứng cũng không kịp nữa rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.