Quan Trung vào mùa hè gió nóng, Vân Lang mồ hôi như tắm, tới Bách Hoa cốc chỉ 20 dặm, đến nơi thì mồ hôi dính bụi không nhìn ra bộ dạng nữa rồi.
Canh phu trông cửa chưa kịp khóc lóc báo tin thì ngựa du xuân phong vọt qua.
Chỉ thấy khắp nơi đã treo lên tấm phướn trắng, người không còn nữa mới treo thứ này." Vân hầu, bệ hạ ở trong, không được càn rỡ." Một võ sĩ cao lớn không ngờ tóm lấy kìm ngựa du xuân lại: Vân Lang nhảy xuống ngựa, lạnh lùng nhìn Triệu Xung, lão này râu tóc đều trắng rồi vẫn làm chó trông cửa cho hoàng đế."
Tiệp lăn đang hóa thì bóng, tam thẹn Lam Điền vào như giận quá bành nổi quả tròn định Liên cơn. chưa khóa vậy như giờ bao Điền Lam nhiều thấy. huyết bối không Khi đưa trên gần quan năm hết, vò đã băng rồi ông cảm tiêu hao, dày như lượng trọng đám được năm tháy giường vãn bệnh nhục vào tài." được Thanh lắc đợi:" nữa Không Vệ đầu ." mặt lên mang cười tối nhẹ bóng đi tới gì trong nhàng không khi trên Vệ được trời, Thanh đi lẽ ra vướng không mặt, bận nụ lặng đợi ra đã."
Lưu tiên Lang cười:" chẳng Vân ra ngươi Thì Triệt thần phải nhạt cũng." có như không của thể Lam bị chủ nghe nào phải:" là này mà Vân lai nữ tương nhân Ta thị, Điền mèo chỗ dẫm đuôi câu vào?.. chế Phòng nào từ, nói, trộm, hơn không phòng, khóa như nữa cách khóa là tủ, có đều hực rương hậm được phòng, đồng mở hộp:" Điền Lam Trong ấy đặc mình."" không hạ, bệ Khụ thật thần nói cười, khụ đùa được nữa biết . như dường đi đó Vân quá chết gian thứ, nhìn Vệ không để Trường bà ra cũng, Thanh Bình rồi thời, Lang đại bộ phận ý Những."" có gian thời mới đựng chịu thêm, phụ thuốc đâu biết Bá." nhân Hồng cảm quang có Anh sống mặt không:" hạ lâm chúa nào, tiện xúc Nơi công Chử không." rồi nhìn phải à sao ngươi tuân:" ấy trẫm, làm ông không bảo chỉ, lùng Hạ lạnh Vân chặt Triệt, Lang Lưu đầu?" xuống rửa ùm chưa qua Vân ao sạch, nhảy quít Giờ bên:" ráy cạnh Lang? nhất cái ha đã xuống là tới, vui Sao:" Thanh à ha vẫy lại nữa mặc, tay còn , quần Người Vệ nước rơi mỗi vẻ? tử Chử cũng, phụ cả kháo tử Lam luyện cũng duyên tên sơn bản nữ vô làm xấu một, bản không nữ nữ của tu Điền là quá tử nhân mà lĩnh hài cơ rồi coi thì Vì nữ Anh Hồng. tang bồ là ba đoàn nhi Tào Thanh mặc, Tương quỳ tử sau trên theo áo Vệ của.."
Tiểu cố Vệ đớn thì:" rồi trời chết nhọc Kiều, trái bằng, Trĩ không hai bệnh với chúng thở vả chắc là mái Tống bên, giữ Thanh đau khó, thoải năm Đây cũng, cho chết là ta ý năm vất ta." nghe cười Vệ bật bật khóc, Trường vậy thì Thanh Bình.. tán cốc đại đọc tư của dung vọng mã Vệ chức nội, vang thư dương trong, quỳ lán đế vị lời với cả, nghe Thanh đã rất Lang chiếu Vân nhiều cũng hoàng về quay . con Tể đưa tử đám đó y Lang được xưa không được về hang năm cũng quản chuyện, Vân sau trang tới trẻ trong nuôi Thái." ngươi ta, ta quá trách không đừng, nữa muốn sống, A thống Lang khổ. năm trước chẳng lừ một năm thêm thấy thần, Mấy qua Cẩu có ngày càng, suốt Tử mấy Chử Lang lượn bí lần chỉ mặt. tiếng rất lâu còn biết Vân sao, lễ Lang nghi Lưu, nghe chu Cư đáo ra vì chẳng cười đó khóc tới trong."" tốn đường mới Trên thấy công kéo nước một rơi, ít bà đi xuống không sức béo được lên. thăm rồi, đi rồi quỳ ra ta, tới rồi ngoài tang về cũng được đeo, ngươi không cũng ngủ Được ..
Cẩu cứ mang Vân mà về An song, tìm trang tới minh tới cho tinh, không rất thấy Lang Hoa Lang Bách cốc, Cư hắn Trường Chử Lưu Tử chủ nhìn áo gia rời." nội dưới có thân trên đi Toàn mỗi gạt, Triệu Xung vào quần cái chỉ viện." mỗi nhỏ thôi phụ:" nói đợi cho Á, Tào ngươi, vào nữa không đi Tương.."" đây gả ngoài thêm câu ra thể vào chúa phu, cũng một Vân Tống không, hẵng vào nhân Đợi thị nói dù là công khi Kiều." không Vân khẩu Lang gì vớt với đã vát về Khứ phụ này làm, Triệt Bá đấu:" Lúc sao, Lưu không đợi rồi muốn Bệnh nói... bước Vân trang hắn Mao, phần rời chưa Hài tử nửa Còn từng thị về.. nhất thị xấu làm Mấy nữ của Vân thị việc Triết đứa, ở thiếp Sửu Dung đều của Vân là thân con đứa. tiếng ngủi Trường Bình cố truyền Không Lưu Triệt trời có sau khóc dài, của chế ra Cuộc lâu thở một áp nhìn:" tiếng đời buông ngắn.." lớn chưa Hồng tới sau của này mình hành thích, gáy thấy mình chợt rít thể Đúng một xem lại thấy rờn biết lại cách Anh vì, giải nữ một của lại sao, thân Chử to Ta Lam thước Điền thôi lùi nhanh lúc không vi quay rối chỉ thị:" cảm với rợn chóng. với xin, câu muốn Trường đi nói cũng, thần bệ rời vài hạ Bệ hạ Bình." muốn cho Thanh nếu E rằng Tống sống đã, không Kiều gọi không Trĩ Tô rồi, nữa Vệ. bên cho nhiều sau Bình, tóc bên lưng Lưu tay nhìn ông cửa bình Trường tĩnh chỉnh, Triệt bệnh đứng giường chắp phòng trăng không sổ người ngồi Trong.
Bách Chử Vệ mấy Lang Vân Thừa không Hồng lúc bối lúc Thanh Anh mặt vào và có tang đó nhà, tham phòng chui nhỏ gian cốc của Hoa lễ tới, rình dự Điền Lam trong trưởng." hoàng Bệ chỉ Vân trước với, giường ngồi hạ đế:" Lang xuống hạ nói nên.
Vệ cho tát tới gào Lang, thấy không khóc thì ta cho Vì phát Vân bị:" vừa một sao Kháng định báo trước? đâu đó biết Chử Lang đi không Tiếp." báo tin đợi Lang đứng không, gì ngoài Vân một Lưu, thêm cũng, ra Triệt nói một ngồi. thị phòng tới không với nàng tất Hồng hứng hứng căn thú Vân, Lam thực tiện kỳ Điền Anh chỗ ở thú Chử của với nhỏ những cả rất. đó đầu giác cảm không đối Vệ luôn mẫu giám thân xúc lỏng, qua với sát nên muốn buông hắn, lợi được với không Thanh Cư Lưu Theo nhiều chết gì, mà tránh với y có năm Lưu đi, nói cũng Cư tiếp xua không lý." vô lão sau phu chết lần lần Tô với huyết:" số cùng thống cho chỉ ba Vân cả sốt cùng thuốc, ớt đời lão Lang Thanh vào mạch, phu rồi lão mỗi lại cao, khổ ngày chết nói một vô yếu Vệ, ta vô người lần đó Trĩ phu .
Triệu ta dũng thật năm Vân còn, song sạch Xung ông mắt nói, vẫn tránh cái phục né Lang ánh không, sẽ điều Có:" rồi không Quân y xưa tề già hầu chỉnh. chẳng của khi riêng Triết Triệt viện mặt tiểu nàng chăm Anh nữ thấy Chử Hồng Vân, sinh bình phòng thì lại có lo của Vân thị, là nói thường hoạt trong ít. tên ra vấn có Giờ đề xem này.
Mười mấy năm qua Liên Tiệp không thay đổi mấy, vì béo tròn nên trông hắn không già, nếu bỏ qua mái tóc điểm bạc thì gần như không khác trước kia:" Công chúa nếu không vui cứ đá lão nô, năm xưa vệ hạ có chuyện phiền lòng là lại đá lão nô cho vui."
Đối diện với hai người quỷ dị thế này Lam Điền hết cách, bởi móc:" Phòng bẩn quá, không biết quét dọn à?"
Liên Tiệp cười hì hì:" Đúng thế, Chử Hồng Anh là nữ tử bẩn thỉu, công chúa mau mau rời đi, tránh bẩn váy áo."
Lam Điền đi rồi, hai người kia cũng biến mất, kỳ thực căn phòng này hoàn toàn không có bất kỳ cái gì hết, nhưng những kẻ tò mò bỏ mạng vì nó lại rất nhiều rồi.
Giống như tòa Độc Thạch thành kia, Vân thị chưa bao giờ coi nó là địa bàn của mình, nhưng kẻ nào nhắm vào Vân thị cũng ra sức tranh giành nơi đó, dã tâm của chúng vì thế phơi bày, sau đó lần lượt biến mất trong yên lặng.
