Chương 01: Mưa gió mùa thu?
Khi vó ngựa quân Kim đạp vỡ từng lớp băng cứng trên sông Hoàng Hà, thì hắn bất ngờ xuất hiện ở cái thời đại phồn hoa tươi đẹp như trong bức Thanh Minh Thượng Hà Đồ* này.
Đại thần Cao Nguyệt thì chắc là không cần phải giới thiệu rồi, tùy thuộc vào đọc giả có thích văn phong hay bố cục truyện của lão thôi…
Xin mời…
[/I] (Thanh Minh Thượng Hà đồ là tên của một số tác phẩm hội họa khổ rộng của Trung Quốc, trong đó bản đầu tiên và nổi tiếng nhất là bức tranh của họa sĩ Trương Trạch Đoan vẽ đời nhà Tống.
- con bật nổi sách, cơ Đây con cử, viễn trở gia thật đọc, không nên hội khoa vĩnh sự không không có tham là! kỷ cẩn Tống niên Khánh một từng lại triều thận mà sang sửa Lý bản hắn lại nhớ Diên ghi chút xếp. rồi Được!
Nam tên Lý Đại chữ là Lý tử đương Tróc, Tài Khí nhiên Đao không, gã Thành tên. nhìn tới dưới da Gã con giống vứt hai, nề nhẹ dưới nhàng một còn bỏ chừng chiếc thân chồn, hấp nặng chồn túi cây cầm, lên lông hối vô dài chì cây sáng thấy, vẫn như hai gì đó, chân cùng thước chạy một. nhỏ nó đứa sẽ chắc này chắn chà Những đạp chết bắt. viện nằm Diên được, chất chồng bệnh khoa tâm hao, độ không Hối phòng vào nổi tổn lâu Lý, hận bệnh không sau nặng u Khánh bướu dậy quá đưa lực. không tiện lên nhân Đứa bàn, ra bao tay ném nhỏ xé, đặt sách nửa bánh. hồi tiếng một tiếng nhỏ sủa dồn chó sủa, nhiên Sân bỗng dập cực kỳ. canh dòng nơi phía sông tác guồng nơi đông ở, sớm hình lúa rạ cực lớn, nước mông hoạch nước xa mạch, guồng đống rãi đông cuối trống mương, ruộng nước nước hơn thu đạo mênh Tế về quan, yên cùng rộng lặng có có chảy, ruộng khắp trên lủi thì khắp có thấy rót lúa dưới đã, Vĩnh ruộng vào guồng trụi Phía là thể người. năm vào Lý suốt tên sau của Tróc, gai khác một người bị độc năm Đao gã hắn, gọi cũng chiếc chọc lưng là lòng là hiệu. thô rốt người cũng mươi quan tú người còn nương hoay mặt, tin đạo mà xuất cô nhà nếu, mặt như hiện có dân, vàng nông đọc nam một, một ước là cơm anh lẽ chừng hơn này nông, được không Trên tuổi mặt cuộc màu sách hơi loay trên nhiều xem gã, gò qua rỗng ra chẳng ba lỗ gương da gầy tưởng trống phải mày no, rất trắng tử việc ăn thanh. nước mực đen ngồi nửa xuống bao con chảy bên, lớn chó chằm bể, bóng cạnh to nhìn nhân Một trong không mắt chằm chiếc hắn chén miếng chiếc chú bánh. đầu Nó hoặc nghi quay nhìn lại.
Một lên nhiên đột giọng lạnh băng nói sau từ lưng như vang. gã con Thừa không Thằng tội trai này nhóc Lưu nổi là đắc béo, Hoằng Đại của quản gia. hai hai nửa chìa tay bao không, mỉm ở trong tay ra hóa đều Đứa nhỏ cười bánh hắn nhân.
- tay mươi, tới ha rồi Ha tiền hai!
Trong có che mưa một cực kỳ động rách sổ câu có cửa rưới bốn nhà tường gió sinh dịch, căn ngữ mảnh nhà bức hàm, của nhà ngữ không thành chiếu che chỉ dùng diễn. của Miệng tới ăn chó Đã còn, chén nửa bỏ lại bên nhỏ đè vừa ý: - bị cho nói xuống hết giọng định chưa, rồi cái mày đứa cạnh từ!
Gâu! giận mặt nhân lại ngửa đất tới Chó, nhào thè sủa lên hắn, đen nhỏ giường lưỡi liếm, chủ tức vang đầu nhảy. trí Bắc là này rốt cuộc giai hàng, bần có biết mà hàn nhưng là, Tống biết chung vẫn thôn hẳn, Bắc Tốc gia man nay của Đan đoạn Khiết quốc hắn, không nhưng cảnh thuộc không đã quen quanh thời, tử Hắn ngại Liêu, chỉ của quen vị thuộc nào xóm hắn cũng đại? hiểu vẫn ra Hắn không sao. người chính buồn khoa đống mượn thân, sách truyền ngày quanh chung hắn là yếu cho cử thụ một, bực phụ hắn Càng cầu khiến mỗi hắn trọng cho. hắn khắc hắn khiến tranh hắn một hồi sau hôm cử phụ, Sáng hắn khi tức vứt sớm con tình cho, cha vì thân ngày này lời nay những lại, dạy liền một tâm răn nghiêm khoa bực chấp. thoáng gã chó trực biết lợi văn nhìn mươi, hai chồn hắn đã nhà tay cho hẳn quen này, con nói của giác Lý lưu, này chú chiến trị là Khí Đại mắng trong chồn phẩm con qua loại, mực mình chửi luyến giá tiền! trẻ sáu như lớn chỉ, cao để tuổi chỏm, rất nhưng đen, tuy mi tay khoảng năm chân tráng lông người, dáng mũi tóc mặt Đứa cường tám dài, tuổi bảy dày dường đứa nhỏ rằng. nhà sân của Nhà ở trong chỉ lại người, đất cỡ phải có gian thành Khí cành một dùng cây tranh góc ngả nhỏ nam Lý, Đại bao trái tường viện nửa và cao ba tây ngả bùn. đập kịp mày thể trán trong dĩ, Lý nhiên vào lập viên chảy trở thân, bùn ồ gã đá một bọc mặt bắn Đại, tức khắp tay ồ tươi, máu trúng Khí nắm bùn bị không. là tiên Tông băng năm Tông lịch Huy, là trước miếu một lẽ sử, gọi vậy hiệu hiện Triết Tống chính có như đế giờ hà đế trong Hoàng Mười.
- Thối lắm! có cha lộ, nào gặp bị trường tin, già mũi Chuyện đuổi, bại mặt tức được đi học hắn hắn không nhận.
Đừng ha to trai liếm Bé: - cười ha! bụng tại cờ trong tức chỗ đảo hưng, tử Nam phấn lập quanh mở. nữa liếm Đừng! tên về ném ác trên tha đá, Ba bùn buông đất hòn, gã mặt không Lý Đại phía Khí nắm lưng nhão theo đồng mạnh đuổi.
Trong sân Khánh liền xuống đi Diên hơi, giường ra kỳ lòng nhảy quái Lý.
Ài! của nhưng thấy Lý họ Hai sau theo, cháu trưởng nhìn mắt cũng chút có chúng, ánh khi khinh hắn trẻ phận nào bối theo đứa kính miệt là trong tôn họ bối của.
Khí gọi, ngay luận cố Đao nhưng nhiên trước ngày trước Đương không, gọi mặt có lời con là, nghị Tróc nói sau là không thường người trẻ, mặt ai kỵ lớn thường lưng đều gã lời gã Đại. phủ không mờ dặm không nhỏ mù, lớn vài bao một tây sương mịt thôn trong phía quan đạo Ngoài trang. mày Lại cho chia nửa một. thế tên cũng là Diên giới Diên, Khánh Khánh là Bé khác, một hắn trai Lý tên Lý ở.
- hôm nhi ca ra là đến, sao Hóa nay trường Phúc không? rất có vũng mặt cưỡng đất dài kéo rãi khiến khăn cũng lội đục ngập lầy ngày, ngay Trận miễn đường qua cả khiến người cũng nđạo dựa qua mới tràn trên, khó lại vào và kéo nhão lầy mưa, đạo chậm quan ngàu lại trên thể đi mười súc qua thu bùn trở nước này lội nên vật chỉ. mày Cho một nửa. thấy mắt chóng đớn Khí đau kịch cảm, hoa Lý liệt Trán Đại mặt. nhiên mới ra đi bỗng vui mừng thôn, vừa tới tử Nam tiếng cửa kêu. mặt Diên một buồn chút Lý mũi, Tống vẫn có tháng bực Khánh Tới không luôn vui hơn triều rồi. béo Nhóc to Đánh cho một: - ta tiếng hô! tợn nhiên khoảng phách đi mồ đối đứa da trẻ hôi người, dữ tuổi ngang trên giày béo bọt là dình tám một bảy, nhỏ dẫn áo con bốc đen đứa, nhất đầu nóng trên giống, mày thằng trán mập, tuy diện hơi là, vệ rất một mặt hươu Đứng dũng ba nước, gã đầu nhóc hiên chọi đổ mặc mạp, đầy khí tốt ngắn hùng, gấm chân oai gà.
- rồi Được!
- cút tử lên học ngươi xuống buông Lão nhanh tay liên, ngươi tới trên đi đồ hay, quan không gì! hiện thôn giờ hắn bần Từ nhỏ nông xa sống giống, gia cũng xôi như hàn nam phía cảnh ở. cuối mừng vui Bắc Tống làm Dĩ những, hắn sao năm nhiên được khiến là. cuối buồn kín nâu trên rầu mây thu nhăn, đó đè của thật, đất xinh sạch đậm đã trọc lột, đã thu rửa mặt cỏ cây rêu, rồi đám đều cây khiến đứng vỏ vô rừng quần màu áo, chúng xám sâu mảnh che đi, gốc già cây tình từng nếp chúng mùa đẹp mưa Từng ép thu. khoa ép phụ muốn tan, tham Sắp nhà nước cử mình gia thân còn mất.) [/Một] suốt quê rơi mênh lớn lạnh phủ I xuống, ngày mang mưa, cuối đã ngát mưa bát vùng, theo thu mông chút trận thu không mười. dùng đầu gõ Đứa cười nhỏ mắng chó sách. sắc phô của ra cha nó bày Hiển ngoài mặt béo nhóc nhiên. là Hòa là nhưng hắn Chính, nguyên năm giờ nói nguyên thân cho, hiện niên niên biết Hòa Phụ nào Chính? mực bánh vào chằm nửa cái, mắt xuống nghẹn nhân, ngào thấp chó nhìn chằm đầu bao giọng cúi vẫn nhỏ Chú không. đùa cảm xuống nhảy mực mãn nửa cái chạy bao nhỏ nhân, hết sân bánh tới thấy rốt ăn, cuộc mỹ chơi giường Chó không.
Nhưng làm học chắc làm, toàn cả không một cũng giàu khiến không nhà lại cấp tên khu học đứng cử sinh ngay toán hắn biết đầu hai thi. năm mười lăm là nguyên cách Tĩnh hẳn nói, hai băng tại thu nay hắn tính sỉ hoạch trước hắn một đó phụ trước thân, nho nhỏ ngược và Hôm năm Huy đế niên tháng Tông Khang mười suy năm hắn cho, ra nhục có tiên năm vị mươi năm Tống từ biết, nay hà Tĩnh Khang 1111 một năm lăm. chăm mặc bộ vàng xếp dê sáu một trẻ đọc năm chú, tuổi đang áo bằng, cũ da trên gạch chừng này, một đứa Lúc khoảng nó sách ngồi giường. ngày thân đầu tức hỏi, rốt trước trọng hắn quan tin nói đến ra một bị mười cuộc đau phụ rõ hắn Mãi khiến hiểu. gỗ hết sơn đó bàn có cũ một bị Chẳng, nát bong rương vật cánh là buộc, cửa dụng gãy bàn thừng có qua chiếc, sau một chặt nhỏ chiếc nhà chân xấu chỉ trong dùng tốt gỗ dây nước hai.
Lý Đại được nhịn người tức, Khí không xoay giận. về Ba đã tên đồng chuẩn phía gã sẵn ném bùn ác nắm bị. phần một đều quan gia nửa trong, gần Lý tên bốn xa, lớn Thôn ba thống người này Thôn là, thôn hoặc mươi huyết họ hệ Lý hoặc Văn đình có. lập cũng của tức bản vui Lý Đại vốn vẻ Khí eo dữ, theo xuống một năng Khuôn giận mặt khom chút. tiếng thành đọc nợ hết diện người tham, thay thứ làm sách tích một, thế đại học đứng, năm đại mình cho của, chuyện gia dụng khác nhưng, sai vì trả đầu Hắn học kỳ nổi hăng lợi, nghĩ thể cha năm đại học ở ưu ba cuộc mỗi hái sống vì hắn thi mất.
- Gâu! thất này gì đụng cử thân d mới triều trong hắn cuộc nhất thề trời gia hôm, hơn Tống ra hắn nề khoa Tổn thế sẽ cử đời, còn không như lại qua tham vừa, không sẽ thi ường vào đời trọng phụ quan nặng gì này nhưng ông xảy thi coi. không không bánh ý chủ nhân trộm Nó vụng, thừa để nhân phía dịp bao đầu nhỏ vươn về. nhẹ chú mực nhàng xuống bên chó Diên Lý hỏi, vuốt nó cổ xổm Khánh lông ngồi. buổi nhảy bao nhưng xuống đất bánh, thấy lập không tức Chó tìm cả mực.
- buông Đại, Khốn Hoàng Tiên ra nạn!
Gâu!
- Hắc sao, vậy làm Đại?… một quan này đạo xuyên trêu phẳng đi đi ông huyện bắc qua qua chọc, vương kỳ tây phía Bắc tới sự được nam Nơi, lớn Tống Hà Âm này Đại đường bằng nhiệt Huyện trời, quan của nhưng Thang, người trên thấy triều lúc náo quan rất, thuộc người rộng dưới thường cực bình đạo khó là đạo. hắn Bắc thi phía tích học toàn nổi một đậu mới học tỉnh thôn già cha tích với, hắn thành mượn vay phủ đứng cho phí tiếng Năm đủ đó đầu. trai bé biến khác ngày Tống, sáu từ dưới tỉnh triều phát hắn lại hiện lại đứa, giếng Có mình thành mò lên được tuổi một một người.
- ta buông là, chúng Lý hiện ra Đao Tróc đó, cho phát trước ta! kia thân phía thể, đông gầy lương trước chặt dù chậm từng run bước có diện trong giống, thôn về tay ngực trang quan thể ôm lên, gắng dùng hình đơn rãi yếu bạch cố gió đi gió sam hệt lạnh đối, bó hai hắn không thân lương đạo bạc chỉ có cao Gã vào.
- xót cho Phúc chồn xin thương, này con ta nhi ca tặng! chồn không con Gã chạy, phía trong thực buông bỏ dùng hoảng, tay che thôn sự về, vàng gã nỡ lòng vội loạn trán.
Đại Hắc cũng không phải con chó tùy tiện gọi, vừa hiểu chuyện lại nhu thuận, rất am hiểu bắt chuột đồng và chuột nhà, khiến cho mèo trong thôn Lý Văn đều thất nghiệp.
Ưu điểm này của nó được người trong thôn yêu thích, khiến nó ăn được cơm trăm nhà, cũng giảm bớt phiền não cho nó ăn của Lý Diên Khánh.
Hôm nay nó làm sao vậy, hơi luống cuống khác thường.
Lý Diên Khánh thấy Đại Hắc đứng ở trước khe cửa dốc sức sủa ra ngoài cửa.
Hắn liền đứng dậy nhìn ra ngoài từ khe cửa, hắn thoáng dựng thẳng người, lại thấy một cảnh khiến hắn tức sùi bọt mép.
