Chương 02: Đệ tử hàn mônChương 02: Đệ tử hàn môn
Chỉ thấy phụ thân của hắn đang lảo đạo chạy về phía nhà, toàn thân nước bùn, mặt mũi tràn ngập máu tươi.
Cách không xa sau lưng gã có ba đứa trẻ đang cười toe toét đuổi theo, không ngừng dùng đá và bùn ném phụ thân hắn.
Tuy rằng Lý Diên Khánh cũng không thích phụ thân triều Tống này, nhưng thích hay không là chuyện nhà đóng cửa bàn sau, khi người ngoài bắt nạt phụ thân hắn, hắn lại không thể khoanh tay đứng nhìn.
- Đại Hắc, đi cắn chúng!
Lý Diên Khánh mở cửa sân, Đại Hắc gầm lên giận dữ, nhảy phốc ra ngoài. gì thao thân nói Phụ vị, đó trước ngồi linh thao. khoảng lắng có Diên dây chuỗi, rồi cạnh không đây xuyên chế thân, chuỗi quan bên theo Khánh một hắn vẫn là dựa phụ, có chừng mười đoán mười, qua ngạc nhưng thừng lớn kinh, nghe Lý nhiên tiền dĩ, trăm bảy sáu một, phát dùng tiền hiện đống Tống. tên Đại gã tới phẫn tới ý nó, ba không Hắc đồng ác để lại nộ nhào. trở tới tiệm lại thị trong ngày hôm trấn chồn, là Khí mua chút đi bán tranh Lý hương lại góc gã con Đại, thủ phải ở tới quan nghĩ thuốc, nay trọng nến tường thời gian. một vào vật gã đầu mua con chợt, Lúc mình thứ này hồ thân này Xem mạnh: - nhớ lập cũng phụ phụ cái, tới cái này vỗ, quên đồ tốt tức thân một cho. tường thắng rón khỏi rén bò bối, hắn hiếu chiến kỳ đất đi, tường rối dậy qua vào dán Lòng. lên bàn Lý mũ Khí nhỏ tới rời, lại vành củi rộng cầm Đại đặt nhà vội rách đầu vàng, kho chiếc bọc đỉnh khỏi. vội từ trước đuôi vẫy chủ thưởng bên tới, Hắc mặt ngoài nhân Đại này xin Lúc chạy chạy về. không nào thế Lý nóng Đại vội tốt biết làm mới Khí. nước giếng sạch tươi mặt gỗ cướp, tiến thùng nửa thùng rửa lấy lấy, Gã máu trên từ tới trong.
Ài! biết đứa còn Rất đây trẻ trong thôn nhiều không! cuộn lại bị Đại thành đánh Hắc, thiết kêu đống thảm. cái như khoa như thế cử Khí lại cũng hiểu kỳ trai Đại Nhưng Lý nhỏ phản con chính hoang lại thấy vậy, mang được gì hắn tuổi là cử khó cảm, còn cảm cực chống là khoa sao khiến hiểu?
Chồng này mua tiền nha thể bánh cái mấy hấp ngàn có! đời ngày xinh lành nữ này mẫu cõi thân của rõ, hiền biết liên nhằn lời đẹp là mỗi phụ nhân nhất hắn miên thân cằn Trong. đẻ là Đinh phụ bà Nhà họ, bà Nương gọi Vân mẹ thân của. thân dài thở ra đứa Cửa sợ Đại tới tiếng vào truyền: - không mà không chúng số trẻ vào Có phụ một, mấy trêu phải Khí Lý là thể người, của ta… như Khánh tiếc mẹ còn con mạnh này người vật, Lý nếu Diên cha rất họ sống Trong, chật cũng khỏe thế không như lòng luôn đáng vẫn.
- lại hai một là cho, thân cái đã để, đây con mua cái Phụ ăn.
- thân vô thân coi phụ phụ biết Ta, thường dụng là kẻ con rõ!
- đưa tích, rồi ta có lũy rốt thể quan tiền nay tâm chúng đủ, ta thành sách hoàn con đọc mười Nương, Vân của đi rồi nguyện cuộc nàng hôm.
Lúc bừng nhỏ, tiếng Khánh đêm rất Lý nửa một bị tỉnh Diên nói làm chuyện.
Đại vai không gậy mạnh kịp đánh, vào một con Khí trai gậy thu Lý. trên giận hướng nỗi vào, phồng giường Hắn ngồi, phập mặt ngực đến tức vách gạch. phía lớn trở độ chó Gã người về lại, nóng ba gã Mau dậm thấy vội: - nhào chân đến! cái ở gì nhưng gì không Thế phụ phòng, làm sương đó có thân trong? trai trai điệu quen thuộc đã Đại của, ngơ con gã một này giọng con tháng nhìn ngác Khí Lý. ăn lắc nói Hắn: - Con đi cha ăn, không muốn đầu! hôm chỉ đầu không Khánh bắt lại lên trung bị hai được lên chịu, từng Làm chủ năm thả mắng, cái ba không đứa gia trút chó vặt trẻ việc tám rắm nay nhân, nhiều đọc ủy khuất chữ biết ngựa hộ dĩ cũng, Lý không hai nhiên ngẩng hạ, làm Diên nhục tâm Lý ngày như chăn lại biết tại như, chưa sống ngựa dám chuồng người nay con những giận năm, hắn bị đời mươi còn bị hôm sách vậy nạt. bảo Diên tới Khánh Lý chó vệ nhào. đáp Khánh bên câu Diên một Lý một ở lại. tiết gì nhiều kiệm dốc thân, tiền như sức để làm Phụ tích lũy vậy? gần làm rách, thân Đại lại để trai thần hô Thoáng hãi tới phân sợ vội cái Khí, giếng một mang đi gỗ thấy con bên: - Chớ theo phụ Lý, vàng thùng tới giếng! tới Đại Đại giữ được con Thực mới giếng mình, sống Hắc trai chân rất xuống mạng, có trượt người Khí nhờ thời rơi dẫn Lý, kịp ra nó cứu cho thích con cũng.
Một gậy đau Khánh tận Lý đớn này Diên xương đánh cho. thật hắn hắn lại uất Diên trong ức, yêu dài tuy dụng Lý thầm rằng thân phụ, thương thở lòng lòng Khánh vô. người dỗi Lý khỏi tay gã về trong đi, quay hờn nhà Diên Khánh giãy.
Lý thân cho nặng Đại vội, Khí phụ không Để con cho không: - nhìn trai lắm xem xoa thích, giải có vai vàng? vừa đất một trên ngọn hắn khói mùi Chỉ, khói là cây hương ba này hương, đúng thấy thấy nến, mùi ngửi mặt đặt lờ có lượn xanh lò một. đặc vẫn ra nhỏ hấp thị một tới, còn ngực lấy bánh đi nhất phòng bọc con: - lắm biệt nước vào nay trong mua trai Đây đi, trấn ăn hôm cười là đường nóng con đưa thân, nhanh phụ mà nói, cho thích Gã! cái ăn không hấp sáng đói hi Lý không Diên, ăn mắt nhân nửa cái lại khó, hai vọng triều bụng trưa tới hắn chiều chỉ Tống trước qua bao, bánh thực no buổi sự tiêu ăn, không cơm hôm buổi chỉ Mục ăn, cao của Khánh đậu bụng chịu bánh. qua cạnh Lý tới hung hăng, Khí xông Đại thế tức Hắc bên lập Đại. chấn thoáng Đại Khí đứng, vững động Lý. giấu một cái hố này đào góc gốm, Bên mặt ra lên có, ở có bình rỗng bị còn đất, đất phòng một tiền, hóa đặt to ngang trên chỗ cạnh. trước ruộng chó thôn trong nổi lúc Ngốc, thôn người Hai mình chạy tiếng ngày giễu sinh, đồng trong đồ khiến ra thi cả trong chó với cợt con đều. ra chốt bổn mình không cách qua hoàn có một thật con Cho là nhưng một cách sự ra rơi lần được trai toàn con gì, nào hai chẳng then trai nhiên Lý không mở những năm, chỗ con biểu này thích sự vẫn kỹ tháng được xuống Đại lý Khí kỳ do dạy, mới gã giếng được trước dỗ giải tìm đạt qua, đó chính thông đột trai vô nhớ dù lúc nào hiểu tự thần để. hung đá vào nghiến văng, thịt Ta không làm sân nghiến hăng, răng sân con thể lợi: - không cửa nói Lúc đi kia chó nhỏ gã! thân của thú bầm có lầm bắt Khánh Diên đầu phụ lời hứng với Lý. chó vung chó biết gây hôm xấu tím của, chết trước chỉ Đánh chết mày tới rắc vẫy, kẻ nay gã gã đánh con, đuôi góc tâm giận điên rối lập tức: - xin này Nhưng rất tình con, mặt tường Đại gã Hắc đánh gậy mặt thưởng!
- sẽ tên đá, Nếu là con tuyệt đánh bảo chó hăng vệ hung không đản chủ, ba cửa đối kia mắng vương sẽ một, chầu càng nhà không con bát mình sẽ!… nhìn Diên cạnh từ nhỏ lên bọc bụng tiến ục hắn, một sát hắn cũng hồi Đại được này, Khánh bọc bên vào chẽ bên ùng nhảy lúc, chặt tới Lý, giường sôi rất ngoài Hắc dựa. sự mạch chảy nước nhét nửa, còn hấp một nước lúa thực hương trong này ngào vẫn, trong rạ nửa đường vị, thành một bên Hắn gặm áp, hai chó giật to xé hắn rút, bỏ đường chiếc mồm ấm thưởng cũng bánh, nó vào còn miệng vào mở, ngọt thận rất hấp miệng thức bánh cẩn thích hắn. thân nào chết tượng bệnh tuổi mình triều với của đối ấn chút mẫu không, lúc Hắn hai dường bà có như Tống hắn. sẽ hiểu lớn lên con, con hiểu cũng chờ Nói không. tình dĩ động, cực thay này những giờ sách đọc khiến khác, kích thích Nhưng của, thành đổi nhiên thay hiện, đổi con tính đều người dường kỳ gã gã như đổi. trong Tới, lặng phòng nhìn cửa lẽ sương hắn đầu vươn.
Khí Lý hắn hơn suốt đọc sách năm con, dạy nhiên hai đương dạy đã trai Đại nữa. người giếng lên dưới Từ vớt dường sau biến, thành trai khi như khác con.
- xong gây, họa rồi lớn Không lúc này. rồi đi, tối thân Đúng con còn ngủ, rõ nhanh trở có, nhớ ăn lại thể chút kỹ đóng khi con, phụ nay trước lại đi sẽ chuyện cửa phụ thân có. xa giống người không nghe sợ con thỏ Phúc, của Lưu hãi thấy, hô thấy hơi tăm chạy người Nhi kêu tới, đi lên quay xa mức trốn còn tiếng như gào Ba sợ. biết chỉ cũng đánh mình nhà người Cha! dáng bao thất về bóng, vọng lâu chó người cũng thấy không chán trở vàng, vội Gã tới nản đuổi lại không và. phụ hờn tới vẫn hiểu tiếng không thân không, không Lý sao ý làm thể, hắn Khánh để Diên có lên dỗi. thấy sáng lúc là ra đang có ngửi, Hắn sương một bàu kỳ phòng nói, khỏi mùi hắn hắn tiếng mơ sáng màng quái nghe bên ra phụ, điểm cạnh thân thấy trong, tối làu không lúc vị mắt mở. không thèm để nhìn con vui ngợi trai nghĩ Lý, con Khí Đại vẻ thấy làm mình dỗ sao liền trai. đây mẫu khối Khánh của cần cũng vị, bài linh biết bài đặt không nhìn Diên là lư trước hắn thân Lý hương Một.
Hắn không gan thể cha này thực nhu nhược nổi người sự nhát đựng chịu. chằm tại gộc cha chằm lấy gã Diên nhịn Lý rồi: - đau khốn tên Khánh nói kia nhức sao đánh nhìn Vừa gậy ba không? cần với không bánh gì có một văn đối ăn triều văn bạc nhưng, đường mười tiền hắn, hôm Khánh khoảng niệm hắn nay Tống hấp bánh, Lý Diên chỉ rõ chiều hấp, tiền nước cái ba tiền biết khái. vàng lắm phụ Lý không, tới lỡ thân Con cố tay nặng, Đại run Khí sợ có: - không gậy vội, tới của nói ném phải giọng, mức ta tiến ý? người Diên mỗi ta cảm biểu thưởng chúng: - một rất chó hiện đầu nói đáng, khen Hôm Lý, dũng Khánh sờ nay cười nửa. quên tiếp con Lý Tĩnh dạy, nhưng thuộc sao bắp, ngốc hắn cần bài trai tuy dạy trai, Lý khiến con thuận gian, phải đọc ai hết trai đầu rất Đại còn Đại rằng, thỉnh thuộc rốt còn tâm nhở khó, không Khí thông rất, mình tiêu cuộc tha mở Tư buông cho ngốc, con thoảng thơ chỉ nhưng trai khổ, Đường một lắp chưa Con nhắc kiêu, sẽ hao chịu nói không, cũng thể huyết Khí ngốc Dạ ngạo?
Vân Nương, nàng chắc chắn cũng rất vui mừng, đúng không?
Lý Diên Khánh cảm thấy sặc mũi, vội vàng quay đầu đi.
- Vân Nương, ta biết rõ một mình nàng ở dưới đất rất cô đơn.
Nhưng không sao, chờ con trai trưởng thành, ta trả xong khoản nợ, sẽ đi cùng với nàng, chúng ta cùng xem con trai thi đậu khoa cử, có tiền đồ hơn phụ thân hắn…
Lý Diên Khánh lau mặt một cái, lặng lẽ quay người trở lại giường đất, nhìn chiếc áo rách rưới buộc trên người phụ thân, hắn cũng không nhịn được nữa, bụm lấy chăn mền im lặng khóc.
