Hàn Môn Kiêu Sĩ

Chương 830: Toàn quân tan tác




Chương 830: Toàn quân tan tácChương 830: Toàn quân tan tác
Hướng dũng cảm thấy có mũi tên bắn tới, rơi vào đường cùng, gã đành nhanh chóng nghiêng người trốn tránh
Mũi tên này sượt qua cổ gã, cách năm mươi bước, Thiên tướng Hoa Vinh liên tục bắn ba mũi tên, khiến Hướng Dũng liên tục lui về phía sau
Tào Mãnh chụp lấy cơ hội, thoát khỏi phía dưới chiến mã, phi nước đại về nơi xa
Hướng Dũng căng thẳng trong lòng, gã biết rõ bắt người trước phải bắt ngựa, bắt giặc trước phải bắt vua, đây là cơ hội tốt nhất để giết Tào Mãnh, để Tào Mãnh trốn qua kiếp này, muốn giết gã nữa sẽ khó khăn
Hướng Dũng hô lớn một tiếng, quơ lấy một tấm thuẫn đuổi theo Tào Mãnh
Đúng lúc này, một đại tướng đánh tới từ phía bên, một thương đâm thẳng tới Hướng Dũng
Một thương này tới quá nhanh, mũi thương nhanh như thiểm điện
Hướng Dũng giật nảy cả mình, ném thương vung côn đánh tới mũi thương
Không ngờ mũi thương đột nhiên biến mất, gã hiểu được không ổn, thân thể vội nằm ngả về phía sau
Nhưng đã muộn, gã cảm thấy bụng dưới đau sót, mũi thương đã đâm chéo vào bụng dưới
Viên đại tướng này chính là Ngân Thương Tướng Cao Sủng
Gã từ xa thấy Tào Mãnh trúng ám toán, tình thế nguy cấp, giục ngựa chạy vội tới
Cũng may Hoa Vinh liên tục bắn tên ngăn cản Hướng Dũng, tranh thủ được một chút thời gian, khiến Cao Sủng rốt cuộc chạy tới kịp thời
Cao Sủng vẩy ngân thương một cái
Hướng Dũng hô lớn một tiếng, bị đánh ngã xuống ngựa, côn sắt lớn cũng lăn qua một bên
Cao Sủng không chờ gã đứng dậy, một thương đâm xuyên lồng ngực của gã, kết liễu tính mạng của gã
Lúc này mấy thân binh chạy vội tới, cho Tào Mãnh một con ngựa
Tào Mãnh xoay người lên ngựa, chạy vội tới nhặt song chùy, hơi ngượng ngùng hậm hực nói với Cao Sủng:
- Lần này không tính, chỉ là ta trúng ám toán
Cao Sủng cười ha ha, giục ngựa đánh tới quân địch
Tào Mãnh buồn bực trong lòng, dù thế nào, lần này gã đều bị Cao Sủng đè đầu
Tào Mãnh tiến tới cảm tạ ân cứu mạng của Hoa Vinh, gã cực hận trong lòng, nghiêm nghị hô lớn:
- Chém cùng giết tuyệt cho ta
Khi chủ tướng bị giết, kỵ binh trọng giáp bắt đầu chống đỡ hết nổi, nhanh chóng xuất hiện dấu hiệu thất bại
Cùng lúc đó thương trận chủ lực trung ương quân Giang Nam cũng xuất hiện nguy cơ, nguy cơ này do ba ngàn Lục đầu binh phụ trách hộ vệ bên trái thương trận trung ương dẫn tới
Trước mặt thương vong to lớn, Lục đầu binh sĩ khí vốn thấp hoàn toàn sụp đổ lòng quân, họ không muốn bán mạng cho Hướng Phát nữa, bắt đầu trốn khỏi chiến trường
Lục đầu binh thoát đi để lộ bên trái của đại trận thương binh, nơi này là xương sườn mềm của trận thương binh Hổ Bí Quân, không có phòng hộ xương sườn mềm chắc chắn là nguy hiểm trí mạng
Lý Diên Khánh nắm lấy cơ hội này, hắn tự mình dẫn ba ngàn kỵ binh giết tới
Xông tới gần, Lý Diên Khánh hét lớn một tiếng:
- Toàn lực xung kích phía trái thương binh trận
Ba ngàn kỵ binh quân Kinh Triệu lao mạnh tới, xung kích như bão tố, trong nháy mắt đã chia cắt trận cước thương binh trận
Đại trận thương binh đã tử thương từng mạng, chịu đủ công kích của quân Kinh Triệu rốt cuộc không chống đỡ nổi, trận hình đại loạn, bắt đầu nhanh chóng sụp đổ
Lúc này, tiếng kèn nơi xa vang lên lần nữa, tiếng trống quân Kinh Triệu như tiếng sấm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lý Diên Khánh truyền đạt mệnh lệnh công kích cuối cùng, hắn tự mình dẫn hai vạn quân Kinh Triệu tinh nhuệ nhất, tiếng hô rung trời, giống hệt một trận cuồng phong nổi lên dưới mây đen, cuốn tới trung quân của quân Giang Nam
Tào Mãnh dẫn đầu sáu ngàn kỵ binh cũng tiêu diệt xong một ngàn kỵ binh trọng giáp của quân Giang Nam
Sáu ngàn kỵ binh đánh tới từ phía sau, Tào Mãnh vung chùy lớn dũng không thể đỡ, giết cho quân Giang Nam người ngã ngựa đổ, trận cước đại loạn
Quân Giang Nam hai mặt gặp địch
Trịnh Sâm thấy tình thế không ổn, lập tức chạy tới hô với Hướng Phát:
- Đại Soái, hiện giờ nhất định phải nhanh rút lui, nếu không chúng ta sẽ bị diệt toàn quân
Hướng Phát sắc mặt trắng bệch, gã cắn mạnh răng một cái, hô lớn:
- Lập tức rút quân, rút về hướng tây
Gã phóng ngựa lao vụt, mấy trăm thân vệ vây quanh gã chạy về hướng tây, trốn theo Chủ soái
Quân Giang Nam hoàn toàn sụp đổ, mấy vạn quân đội chạy trốn về hướng tây, trong lúc nhất thời bại quân như núi đổ
- Giết đi
Quân Kinh Triệu hô giết rung rời, sĩ khí tăng mạnh, đuổi theo quân địch mà đánh
Bại binh đông nghịt chạy trốn mất dạng
Họ chà đạp nhau, vùng đất trống là nơi binh sĩ tắc nghẽn, giẫm đạp nhau
Một dòng sông nhỏ cách vài dặm về hướng tây, mặt sông rộng chừng mười trượng, vốn có một cầu gỗ, nhưng Yến Thanh dẫn kỵ binh trinh sát phá hủy cầu gỗ
Bại binh quân Giang Nam không có chỗ trốn, vội nhảy xuống sông bơi
Mặc dù nước sông cũng không sâu, nhiều nhất chỉ vượt qua đầu người, đối với binh sĩ sinh sống ở Giang Nam cũng không có uy hiếp gì
Nhưng dưới sự chen lấn tranh đoạt của các binh sĩ, các binh sĩ chà đạp lẫn nhau, vô số người chết đuối trong sông, thi thể nhanh chóng tắc nghẽn dòng sông
Thân thể gối lên nhau, xác tích như núi, tạo thành một chiếc cầu thi thể, bại binh đằng sau đạp trên thi thể đồng bạn, chạy trốn tới bờ bên kia
Chỉ nghe tiếng rên rỉ, tiếng thét, tiếng la khóc, hết thảy giống như nổi điên, khủng hoảng, hỗn loạn
Chờ ba ngàn kỵ binh chạy tới phía trước, cắt đứt con đường chạy trốn của binh sĩ quân Giang Nam
Cuối cùng, mấy vạn quân Giang Nam cùng đường mạt lộ đành phải quỳ xuống đất dập đầu cầu xin tha thứ, người đầu hàng nhiều vô số kể

Chiến tranh kéo dài gần ba canh giờ cuối cùng kết thúc, bầu trời đổ xuống mưa phùn rả rích, hòa tan máu nước đầy đất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từng đội binh sĩ ủ rũ cúi đầu đi qua, họ đầu hàng quá muộn, đều bị cài mũ tạo phản, trừ khi mang theo người nhà ly biệt quê hương tới nơi khác mưu sinh, nếu không cuộc đời của họ sẽ rất ảm đạm, vết bẩn tạo phản sẽ không được rửa đi dễ dàng, thậm chí sẽ phải gánh cả đời
Binh sĩ quân Kinh Triệu đang bận rộn quét dọn chiến trường
Hiện giờ là mùa hè, qua hai ngày mặt trời mọc, thời tiết sẽ trở nên cực kỳ oi bức, khi đó thi thể rất dễ biến chất, nếu xử lý trễ, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, dịch bệnh tung hoành Trung Nguyên xuất hiện như vậy
Các binh sĩ đào mười mấy hố lớn trong vùng đất trống, ném thi thể xuống hố, tưới dầu hỏa bắt đầu thiêu đốt
Chờ sau khi thi thể thành tro lại chôn sâu, cơ bản liền xử lý tốt
Lý Diên Khánh đánh giá khắp nơi trên chiến trường dưới sự hộ vệ của mấy trăm thân vệ
Trước mắt hắn là khôi giáp và binh khí chồng chất như núi, tổng cộng có năm chồng
Trước mắt là một chồng lớn nhất, là khôi giáp của Hổ Bí Quân và Phi Hùng Quân, đều là khôi giáp tốt nhất của quân đội Đại Tống, Thuận Thủy Sơn Văn Giáp và Ô Chùy Giáp, từng kiện khôi giáp trị giá trăm quan
- Khởi bẩm Đô Thống, Sơn Văn Giáp bảy ngàn bốn trăm bộ, Ô Chùy Giáp đại khái sáu ngàn năm trăm bộ
Con số này là khôi giáp hoàn chỉnh, khôi giáp không hoàn chỉnh sẽ không tính toán, mặt khác giáp sắt…
Hành Quân Tư Mã liên tục báo số lượng khô khan, Lý Diên Khánh không quá để trong lòng
Hắn chờ Hành Quân Tư Mã nói xong, lúc này mới hỏi gã:
- Ta muốn biết tung tích của mấy tướng địch chủ yếu, tra được hay không
- Hồi bẩm Đô Thống, Hướng Dũng, Triệu Văn Khải, Quách Hoài Tố và Lôi Đức đều đã bỏ mình
Lý Mặc và Chu Hồng Anh bị bắt, trước mắt chỉ có Hướng Phát và Trịnh Sâm không rõ tung tích
Bỏ mình cùng bị bắt đều không phải nhân vật chủ yếu, quan trọng là Hướng Phát và Trịnh Sâm
Một người là trưởng tôn của Hướng gia, một người là cháu ruột của Trịnh Thái hậu
Đây là hai nhân vật đứng đầu quân Giang Nam, nếu để họ chạy thoát thì rất tiếc nuối
- Tiếp tục truy tìm tung tích của hai người, sống thì thấy người, chết phải thấy xác
Mệnh lệnh này của Lý Diên Khánh khiến rất nhiều binh sĩ thầm nhủ trong lòng
Phải biết đã thiêu đốt mấy ngàn người, lỡ như hai người này cũng xen lẫn trong đám thi thể, đi nơi nào tìm thi thể đây
Lúc này, một đội tù binh đi qua bên người Lý Diên Khánh, hắn nhìn thoáng qua những tù binh này
Ánh mắt hắn đặt lên người một tù binh trong đó, tù binh này mặc giáp da cũ nát, dường như trên đầu bị thường, dùng vạt áo che nửa khuôn mặt, đi đường khập khiễng
Lý Diên Khánh chăm chú nhìn gã một lát, bỗng nhiên dùng roi ngựa chỉ:
- Tạm giam riêng biệt hắn
Tù binh bị chỉ biến sắc, quay người liền chạy, lại bị mấy tên lính đã ngã xuống đất, dùng dây gai trói ngược gã lại
Tù binh không rên một tiếng, cũng không giãy dụa, dường như đã chấp nhận số mệnh rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đưa tù binh bị bắt giữ tới trước mặt Lý Diên Khánh, Lý Diên Khánh rút kiếm gạt mở vạt áo trên mặt gã, lộ ra gương mặt phẫn nộ, lại không hề nhìn thấy chút tổn thương nào
- Ta không nhìn lầm, thân phận của ngươi hẳn là không thấp chứ
Lý Diên Khánh cười nhạt nói
Tù binh nhổ một bãi nước bọt sang bên, ngang nhiên nói:
- Gia gia ta đứng không đổi tên, ngồi không đổi họ, Trịnh Sâm là ta
- Hóa ra ngươi chính là Trịnh Sâm, ta còn tưởng rằng ngươi là Hướng Phát
- Hừ
Cái tên trứng mềm kia đã chết rồi
- Chết rồi
Lý Diên Khánh hỏi:
- Chết ở đâu
Trịnh Sâm nhìn sông nhỏ nơi xa, rất nhiều binh sĩ đang vớt xác:
- Hẳn là chết trong sông, ta thấy hắn nhảy xuống xông, nhưng không thấy hắn đứng dậy
Lý Diên Khánh đưa mắt ra hiệu một cái, Trương Báo lập tức mang theo mấy trăm binh sĩ tới sông vớt xác
- Xin hỏi tại sao Lý Thái Úy lại nhận ra ta
Trịnh Sâm không cam lòng hỏi
- Ngươi không giống với những tù binh này, ta nhìn ra được, Trịnh Sâm, ngươi hẳn cũng là Tiến sĩ chứ
- Ta xuất thân ban thưởng Đồng Tiến Sĩ, không giống với ngươi, Lý Thái Úy là thi đậu Tiến sĩ, ta chỉ là dính ánh sáng hoàng thân
Trịnh Sâm lại thở dài hỏi:
- Lý Thái Úy dự định xử lý ta thế nào
Lý Diên Khánh lại lắc đầu:
- Xử lý ngươi thế nào không liên quan gì tới ta, do quan gia quyết định
Lý Diên Khánh đương nhiên cũng có quyền xử lý, nếu không Triệu Cấu cũng sẽ không giao Thượng Phương Thiên Tử Kiếm cho hắn
Chẳng qua hắn không muốn nhiều chuyện vào ba ngoại thích lớn, loại chuyện này xử lý tốt Triệu Cấu chưa hẳn cảm kích mình, nhưng nếu xử lý không tốt, tai họa ngầm vô cùng, vẫn để Triệu Cấu tự mình xử lý đi
Đúng lúc này, nơi xa truyền đến giọng nói của Trương Báo:
- Đô Thống, vớt ra rồi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.