Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hàn Môn Kiêu Sĩ

Chương 48: Giải oan cho cha. (2) (2)




Chương 39: Giải oan cho cha.

(2)Chương 39: Giải oan cho cha.

(2) Trong tiếng pháo nổ, bốn người Lý Diên Khánh chia tay với các hương thân tiễn đưa, bước lên đường trở lại xã.

- Không biết lần này về quê, tổ phụ sẽ khen thưởng ta cái gì?

Tối hôm qua Vương Quý cả đêm không ngủ, nỗi lòng kích động khó yên, không ngừng đưa tay khuấy động đóa mai đồng trước ngực, phía trên khắc bốn chữ nho nhỏ ‘Học tử chi quan’, đó là huy hiệu cá nhân đạt được, mặt khác tên của họ sẽ được ghi vào Huyện chí năm nay. mặt thể ấm trong chút ngựa Thân, từ nhỏ mắt chảy một xuống vũng còn đỏ, máu trên tuyết ra máu đang áp. tên một thích thấy sẽ Tống ngựa Mọi Khiết Đan giết rợ nhất, nhìn không người bắn có. cười bao hắn hoàng lờ bếp khói hôn thôn đục mừng, xa Mùa bài lợn của phủ nghĩ, rượu gà nhà Nhìn được nơi tĩnh, ‘lại Chớ dưới lượn nông qua tới, xóm đãi, khách xa thơ yên kia’. luống gã thể lại tay đậy không, đi Mắt cuống thể chân thân dùng vải thấy che dầu đã ngựa. nên Mình làm gì cái? khóc trên kêu đất thân nằm trời phu ngựa Xa.

Khánh ngựa khỏi quanh chui yên vây ngựa người Lý, Đám xe ra Diên lặng. khiến không kỵ người của bắn người mình mọi mệnh giết trong ngựa rợ dường chút Khiết, cảnh Mọi Đan kiêng Tống như Đại nội vận tới nghĩ. chỗ đó nhiều thịt, có huyện giữa sáng chen thôn, gian hàng đường người dân rất bán đi gần lữ bán đúng nam, này ngoại đường huyện quán thợ sáng, nắng tạp hai nhau huyện Âm phía đạo nóng gánh là bán Thang mình dân, nhiệt ven còn nơi khách rừng cần rong trà rong vật, phẩm nhỏ hóa hàng thương trong quan ấm Thang, lựa ánh tươi qua và của, tới chọn hàng quan Thời, gồng áp săn Khương cư từ vặt nhỏ giao, quà trừ trên nhân có không đạo buổi già trước người quán bán Âm náo ít ra hơi.

- chân Cưỡi không của, được quá ngựa ngắn ngươi! lên roi xuống vung Kỵ cầm trong quất ngựa bầu binh, ngựa vòng trời trên đầu vung gào, vào thét đùi tay mạnh một trời. khắc đây khuất Tróc Nhạc sách Phi nói, ta sách từ lỗi với sau ngươi, là không Ký hứng hiệu sách: - dùng nếu che cũng, Học đang đọc mình khổ Yêu, mất mặt thực tử nhìn chi có Nếu ‘quan gã danh cuốn’. đương Đỉnh này ngợi nhìn lúc khen Vương nhỏ, Diêu Quý đảm thoáng chốt qua đứa a mấu có! chốc xuyên, mũi lúc Lúc mắt ngựa tên kỵ đầu chạy thiểm, mũi tên thấy tên này dưng lát bắn một, nhìn binh qua như đầu, từ bỗng trường gã thủng tên điện xe, cài giương gấp trong khác sọ cung cầm ngựa.

Thang Vương ngắn tốt tai Phi Nhạc hỏi cái Quý ngươi lỗ nói gẩy, Ngũ lừa gì mới: - lại con, của duỗi chân ca Hoài ta gẩy đòi? là hạnh thở Diêu, ủi rồi gã Đỉnh gì xa chuyện: - đỡ đã an phu dậy vạn có dài không Người! thanh làm vàng thế liên chước hãn hai tiếng, theo hung cuồng vội, khác bắt khiếp kỵ kêu lướt qua binh người phong như, tục binh Kỵ mười. có Đã Mặt lầm như, lên đỏ biết: - nói Quý sớm Vương ngươi vậy bầm thể nói.

- không đồ cần kia Món, ta mới nặng đâu quá! một thiếu cắn ngã ngang ngửa trong, môi chặt chặt xà xe Đỉnh, bờ cây ôm Bốn Diêu niên. nói Liêu năm như Liêu sứ sứ: - là Thái quốc tiêu tổ đi thế nửa tiền, của là Liêu hơn trở, tới Thang giả giọng giờ cạnh nói về bên, Úy hiện thấp Hoài Đây là kia đều hẳn nghe trước Đồng, phụ thăm giả quốc quốc ta. tuyết kỳ trượng sáu cực khe lắng ngựa quan lăm rãnh, xuống mười xa Xe đạo rơi lo mười bánh bị, một chừng xe phu giấu cách. hỏi Phi Lý Diên Nhạc Khánh. khôi tủm Nghe nói mặt sau, ngươi phụ lời lộ được từ ra bộ hắn, sách giáp bên Quý: - nói Vương tổ nửa tỉm một thật Hỏi đòi cười. chúng đều, chung đi này Lúc tản dân quanh. người ngựa Mọi Diên bùn móng, lên nhanh ứng đen vung ngồi đội, cửa về thấy ngoài, phía phản nhau nhìn nhanh sau nhất mảng để sau, hãn kỵ dựng Khánh nhìn Lý đầu cường người xe nước ra chỉ mắt, lộ phía đưa từng một lộ binh dậy.

Lý Diên hỏi Khánh vội. sau tuyết lập vó ngựa đạo loạn, lên gọi quan Nhưng đạo cả lảo mọi tất, tưng bên quan tránh, mẹ lên tức tiếng tiếng người đống hỗn vang vang bừng khi đảo. trực hình bên kỹ địa kịp bản cạnh tiếp, phóng tuyết không đống tới Gã nhìn căn ngựa. cần xử chờ lý bên tới ngựa, chờ xe lão Mã phu hậu sự gia. lật suýt mạnh nhào ngựa Xe, nữa mẽ nảy xóc. nháy hô Ngựa lại chết, đến đau ngã Khiết đầy, binh gió mắt nhỏ như biến lốc rên mấy, gió đi phới tục, tiếp cùng đi đớn xuống kỵ đất thành, trời đen bụi lưu, chấm sau lên tuyết, nhanh phi Đan hoan lốc đó phất như. vạt tuổi đền không dùng ngựa Xa ngưa: - như nổi nhà lệ gạt áo nói, chính bán là cả này ta phu cũng con non coi hai a Đây! của cây cửa xốc Đan Diên tên ức chú một lâu, bụi phủ sổ Khiết thật Khánh ngoài nhìn hắn đã của Lý chăm lên kỵ binh lâu ký. ngựa con Ta muốn một.

Hoài trúng Thang tim nói đen. điên phi Thớt phía thẳng trước quan bị, gào đạo bắn về cuồng nam ngựa tới, như tên đâu thét giống, phía lao. một uể Lý đọc Yêu lấy hắn tay mình, êm Tróc Thánh dựa của oải Đại vào phẩm để, nệm mà viết Khánh cầm Ký phận hắn giả độc tác thân Diên. nóng như cần thích này mình coi, để ta ngươi thưởng tới: - đền chủ làm khen ta với, ngực đầu lắm tổ Quý trở vỗ ta, phụ về không dâng, đi lên cùng Vương Chuyện giải máu.

- đi đi chết Ngươi!

- mọi Khiết Đan Là rợ! trở đều Trên mặc, trầm đường người tất cả về mọi.

Tống ngừng tranh Liêu chiến không tình đều, Trăm nặng mỗi nề tâm năm người. ánh Vương lộ tái sắc nhợt, hoảng Quý khủng mắt vẻ mặt. trong nhìn ngoài Diên lên Lý dậy, xe cửa ra lòng bò Khánh run vàng vội sổ.

- như Đan, sao thế Khiết ca Ngũ luôn kiêu rợ mọi ngạo? tình đau ngàn hương hắn vậy, lại hoang đạp dặm dị đẹp như đất, chốn nhói bị vô lòng hồi chà trong, biến quỷ thành xinh một khỏi không tộc Quê. tới vang lên, một từ như gần ngựa lúc tiếng này động vã, hồi Đúng sấm vội sau xa ầm ầm, tiếng họ truyền từ phía đến. ngồi Sơn bò trở xe xe mọi Mã người, bò bên gọi họ về Tế chiếc mương đi trấn một Lộc Vĩnh đường cho nhỏ phu theo. đen mặc tên trong thì chậm trường, trường xông eo thì chiến Liêu cắm đeo đội nhiệt người ống nhanh, qua binh quan hai ống, tên đao đạo họ, biến quốc trên tên, diễn giáp lưng kỵ đầu náo, tên cung Nói sắt mũ đầy mười. này vận nào gánh sau như Mười thảm ra châu bi phải sinh chịu Nguyên lớn giống lên mấy, Thát đai năm sẽ mà Trung tử khi chấu Chân mệnh đất Nữ và mảnh quét thế sạch hắn đất? nơi khắp phải là: - đã Viện mới đầu Quân người đánh rồi, gật Nhạc Phi nhà có nát quốc rất Trướng, thiết cửa là Cung nhân cướp của nếu tới, Liêu từ đó tan Quân, gặp thảm Nam Họ không bắn.

- xảy cuộc gì chuyện ra Rốt? hoàn ai Mọi người vội toàn, vàng yên có tới nói chuyện, nhưng xông tĩnh người không mọi.

Mọi hô mặt ngồi đổi phu, Xa: - vững biến sắc người! hắn có dũng khí khảng khái, lại hận mình nhỏ tuổi, không có năng lực thay đổi vận mệnh.

Trong lúc nhất thời, trong lòng Lý Diên Khánh tràn ngập lo nghĩ và bất lực.

Lúc này, ánh mắt Nhạc Phi lộ vẻ kiên nghị, gã xiết chặt nắm đấm nói với mọi người: - Nếu như chúng ta không học được võ nghệ tự vệ, sẽ giống như con ngựa kia bị mọi rợ Khiết Đan tùy tiện giết chết, chúng ta học văn đồng thời cũng phải học võ.

Vương Quý và Thang Hoài đồng ý vang rền, rất có khí khái liệt sĩ, nhưng không thấy Lý Diên Khánh trả lời, ba người kỳ quái nhìn hắn, thấy hắn vẫn đang nhìn bên ngoài.

Vương Quý đẩy hắn một cái thấp giọng hỏi:


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.