Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hàn Môn Quật Khởi

Chương 71: Một khi bị rắn cắn, khắp nơi ngửi gáy chim




Chương 71: Một khi bị rắn cắn, khắp nơi ngửi gáy chim

Đại Minh noi theo triều Tần, Hán, cứ mỗi mười dặm thiết lập một Trường đình, mỗi năm dặm có một Đoản đình, là nơi cung cấp chỗ nghỉ chân cho người đi đường, cũng là nơi thân hữu thường tạm biệt khi có người đi xa.

Mười dặm mới có một Trường đình, bởi vậy những thư đồng ở các thôn gần kề bôn ba đến huyện thành để ứng thí đều đến nơi đây nói lời tạm biệt. Người càng tụ càng đông, những học sinh mặc áo xanh, khoác trường bào, gánh hành lý cũng ngày một nhiều. Đại bá Chu Thủ Nhân giỏi giao tiếp, nhanh chóng hòa mình với nhiều học sinh. Chu Bình An thì chẳng quen biết một ai, ngay cả bốn người khác được ân sư bảo đảm cùng đi cũng không quen. Dĩ nhiên điều này cũng liên quan đến tuổi tác của Chu Bình An, những học sinh kia ít nhất cũng đã hơn hai mươi tuổi, một mình ngươi chỉ là đứa nhóc ranh mười ba tuổi, lớn bé cách nhau ít nhất ba cái giáp, ai sẽ lại quen biết ngươi chứ.

Tiễn đưa quân tử ngàn dặm, cuối cùng cũng phải chia ly, hàng xóm láng giềng và người nhà lục tục rời đi. Trường đình mười dặm giờ chỉ còn lại mười mấy vị học sinh trong phương viên vài dặm, và cả mấy thư đồng của những học sinh giàu có."Vương huynh, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu. Lần này Vương huynh nhất định sẽ kim bảng đề danh.""Triệu huynh, hạnh ngộ, hạnh ngộ. Đệ xin chúc trước Triệu huynh kim bảng đề danh.""Chu huynh, đã lâu không gặp. Sau kỳ thi lần này, nhất định phải cùng ta nâng cốc tâm sự cho thỏa thích."

Mười mấy vị học sinh lẫn nhau thổi phồng, nghe đối phương chúc bản thân kim bảng đề danh, đậu cấp ba các loại, ai nấy đều hưng phấn như thể đã uống mấy lượng rượu vậy.

Chỉ duy có một mình Chu Bình An cõng bọc hành lý, bị cô lập đứng bên ngoài, khóe miệng nhếch lên xem bọn hắn lẫn nhau khen tặng."A, vị huynh đệ này là ai?" Trong lúc lẫn nhau thổi phồng, cuối cùng cũng có người phát hiện Chu Bình An, một thiếu niên mười hai, mười ba tuổi đứng ở đây làm gì? Chẳng lẽ là thư đồng của ai đó ư? Nhưng nhìn y phục lại không giống, liền không khỏi tò mò hỏi."À, đây là cháu trai của tệ nhân. Tôn lão tú tài ở thôn Thượng Hà bảo đảm cho năm người thiếu một, hắn đến để góp đủ số, tiện thể thêm kinh nghiệm." Đại bá Chu Thủ Nhân thản nhiên đáp."A, ha ha, thêm kinh nghiệm, đúng vậy, đúng vậy."

Các học sinh nghe vậy, liền rộ lên cười vang, đối với Chu Bình An cũng chẳng còn mấy chú ý. Dù sao một đứa nhóc ranh đến cho đủ số mà thôi, đâu phải là tài tử thần đồng gì? Nếu là thần đồng tài tử, tất cả chúng ta đều là người ở phương viên vài dặm này, làm sao lại chưa từng nghe qua cơ chứ. Cho nên, khẳng định chính là một đứa nhóc ranh cho đủ số, cần gì phải để tâm.

Hơn mười vị học sinh bàn bạc cùng nhau bôn ba đến huyện thành, trên đường cũng tiện bề bầu bạn. Một đám người ở Trường đình mười dặm cười cười nói nói, chi hồ giả dã, tử viết ô hô, náo nhiệt cực kì. Lúc sắp đi, có người đề nghị, chi bằng trước khi lên đường, mỗi người hãy để lại một bài thơ từ tại Trường đình mười dặm này, sau này nếu đậu cấp ba cũng coi là một đoạn giai thoại.

Quần tình công phẫn, ai nấy đều xoa tay, múa bút vung mực.

Viết thơ từ rất bình thường, ngược lại Chu Bình An không nhìn ra ai có tài năng xuất sắc. Bất quá, mỗi khi có người viết xong, sẽ có người giả vờ bình phẩm một phen, dẫn tới một tràng tiếng khen.

Thật là nhàm chán, Chu Bình An đứng ở một bên thờ ơ lạnh nhạt.

Đại bá Chu Thủ Nhân cũng giơ tay áo vẩy mực viết một bài, trình độ cũng chẳng hơn những người này là bao, nhưng phong thái ngược lại rất mười phần. Viết xong cũng có người bình phẩm một phen, bốn phía chỉ vang lên tiếng khen không ngớt mà thôi.

Phỏng chừng là xú vị tương đầu chăng? Mọi người đều có tài nghệ này, và tài nghệ này ai nấy cũng đều có thể thưởng thức, cho nên mới có một tràng tiếng khen như vậy.

Đám người lục tục lưu lại mực bảo, lắng nghe bốn phía khen tặng, không khỏi thỏa thuê mãn nguyện, sinh ra một cảm giác sáng nay đi thi ta tất trúng, vô cùng hài lòng.

Qua một hồi lâu, mới có người chú ý tới Chu Bình An, dùng giọng đùa cợt trêu chọc, "Nơi này chẳng phải còn có một thần đồng ư, đừng giấu ở một bên nữa, cũng nên để chúng ta chiêm ngưỡng tài năng đi."

Sau đó mọi người mới phát hiện Chu Bình An đang đứng ở nơi vắng vẻ. Thấy Chu Bình An đứng xa xôi như vậy, mọi người đều cho rằng Chu Bình An không có mực trong bụng nên không viết được thơ, ngại ngùng trốn ở một bên. Mọi người liền rầm rĩ cười vang, muốn Chu Bình An cũng viết một bài.

Mọi người đều có một cái ác thú vị như vậy: Ngươi không vui ư, vậy thì hãy đưa cái chuyện không vui của ngươi ra để ta vui vẻ một chút.

Mọi người đã nhận định Chu Bình An không có mực trong bụng, là loại vàng thau lẫn lộn đến cho đủ số. Thế nhưng, càng như vậy, mọi người lại càng muốn xem bộ dạng Chu Bình An làm trò cười.

Cho nên, đám người rất là nhiệt tình, thậm chí có người cậy vào cao to khỏe mạnh, nắm lấy Chu Bình An nhắc tới trước bàn giấy bút mực.

Xung quanh vây quanh một vòng những học sinh đang điên cuồng như vậy."Ta, ta sẽ không làm thơ."

Đại gia có hứng thú cao như thế, Chu Bình An cũng liền nghĩ nên phối hợp một chút. Trên khuôn mặt ngây ngô tràn đầy nụ cười không mấy tốt lành.

Nghe được Chu Bình An nói bản thân sẽ không làm thơ, mọi người lại càng hưng phấn hơn. Sẽ không làm thơ ư? Vậy thì thật là quá tốt rồi, mau mau viết một bài để chúng ta được vui vẻ một chút."Bạn hiền, chớ có khiêm nhường, mau mau viết đi."

Quần tình công phẫn, thịnh tình khó chối từ, Chu Bình An đành khổ sở nắm lấy bút lông.

Đây là cái tư thế cầm bút lông gì vậy? Sao lại giống như cầm chiếc đũa, cầm quá cao. Những người vây xem xì xào bàn tán, sau đó thấp giọng cười khục khục.

Chu Bình An trong tiếng cười nhạo, càng thêm ngượng ngùng, luống cuống tay chân sửa lại tư thế cầm bút lông.

Trong lúc mọi người thấp giọng châm chọc, Chu Bình An rơi xuống câu thứ nhất."Một khi bị rắn cắn" Đám người thấy vậy, tiếng cười hơi dừng lại. Đây là cái gì vậy? Chẳng phải là câu tục ngữ mọi người thường nói sao, sao cũng bị hắn làm thành thơ từ mà dùng? Lại xem hắn viết câu tiếp theo là gì.

Không để mọi người chờ quá lâu, Chu Bình An lại rơi xuống câu tiếp theo."Khắp nơi ngửi gáy chim" Câu này vừa ra, rất nhiều người đều không nhịn được cười. Cái gì với cái gì vậy? Thật là bừa bãi. Đứa nhỏ này rốt cuộc có đi học hay chưa, chẳng lẽ là đem những gì hắn biết cũng lấy ra ứng phó ư?

Trong tiếng cười vang của mọi người, Chu Bình An tiếp tục viết."Trường đình ngoài, cổ đạo một bên, một nhóm cò trắng lên trời."

Viết xong thu bút, Chu Bình An xem đại tác của bản thân, còn làm ra bộ dáng chờ đợi mọi người bình phẩm khen ngợi, tựa hồ đối với bài thơ lộn xộn này của hắn vô cùng hài lòng.

Một khi bị rắn cắn, khắp nơi ngửi gáy chim.

Trường đình ngoài, cổ đạo một bên, một nhóm cò trắng lên trời.

Mọi người vây xem, nhìn thơ lộn xộn của Chu Bình An, lại nhìn bộ dáng ngây ngốc chờ đợi mọi người khen ngợi của Chu Bình An, ai nấy đều không nhịn được nữa.

Ngươi là đến để mua vui ư!

Cả bài thơ nghe có vần là có vần, thế nhưng câu đầu lại là thơ cổ năm chữ, câu sau lại biến thành tên điệu. Hơn nữa, cả bài thơ ngoại trừ những lời lẽ rõ ràng như trường đình ngoài, cổ đạo bên mà ai cũng biết, thì những câu khác đều là chắp vá từ thơ từ của người khác. "Một khi bị rắn cắn" là tục ngữ, câu "khắp nơi ngửi gáy chim" là trích từ bài "Xuân Hiểu" của Mạnh Hạo Nhiên đời Đường, câu "một nhóm cò trắng lên trời" cũng là trích từ bài "Tuyệt Cú" của Đỗ Phủ đời Đường."Thật là làm nhục nhã tao nhã...""Chữ xem cũng là chưa từng học qua, thế nhưng thơ từ hoàn toàn là làm bừa...""Thật là bất học vô thuật..."

Đám người ai nấy đều cười muốn vỡ bụng. Đây là đứa nhỏ ngốc nhà ai vậy? Trình độ như thế này cũng đến thi thư đồng, quá làm chúng ta cảm thấy bị hạ thấp cấp bậc. Tài nghệ này chính là đủ số cũng là làm loạn. Tôn lão tú tài cũng là mắt mờ chân chậm đi, phái hạng người này đến đủ số. Đại bá Chu Thủ Nhân cũng im lặng cách xa Chu Bình An thật là xa, e sợ bị đám người nhớ tới quan hệ của mình với Chu Bình An.

Đáng buồn cười nhất là, kẻ ngu kia còn nhìn mọi người cười rồi cười theo.

Người ngu có đang không tự biết chăng?

Giờ khắc này, suy nghĩ của mọi người đều trùng hợp với suy nghĩ của Chu Bình An.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.