Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hắn Một Quyền Có Thể Đánh Chết Lữ Bố, Ngươi Quản Cái Này Gọi Mưu Sĩ

Chương 75: Phụ thân ta tới cấp cho ngươi đưa ngựa!




Lữ Bố nhìn Trương Liêu đứng song song cùng Triệu Vân chắn trước mặt mình, trong lòng chỉ thấy mờ mịt và khó hiểu.

Trương Liêu đi theo mình cũng đã mười năm rồi nhỉ?

Tính ra thì thậm chí còn trên cả Cao Thuận, Thành Liêm, Hác Manh và những người khác.

Xem như là từ khi còn ở dưới trướng Đinh Nguyên ở Tịnh Châu, đã là bộ hạ cũ đi theo mình.

Lữ Bố tuyệt đối không ngờ rằng, có một ngày Trương Liêu lại có thể đứng ở phía đối diện mình?“Ôn Hầu, ta...” Trương Liêu nhìn chủ cũ ngày xưa, trong đầu hiện lên những ngày tháng kề vai chiến đấu, rong ruổi sa trường, vẻ xấu hổ trên mặt bỗng nhiên càng thêm rõ ràng: “Ôn Hầu, ta có lỗi với ngươi.” Thiên ngôn vạn ngữ cuối cùng vẫn chỉ còn lại một câu xin lỗi.

Đây là lời nói nặng nề nhất, cũng là lời nói đơn giản nhất.

Đơn giản đến mức chỉ vậy thôi mà làm cho tình nghĩa nhiều năm giữa Lữ Bố và mình đứt đoạn.

Nặng nề đến mức Lữ Bố sức có thể khiêng đỉnh, nghe trong khoảnh khắc cũng không khỏi run người, dường như không thể chấp nhận sự đả kích lớn lao này.“Xin lỗi? Chỉ một câu nói qua loa như vậy là xong sao?” Lữ Bố đột nhiên gầm lên với Trương Liêu: “Võ nghệ một thân của ngươi là ta truyền dạy, bản lĩnh mang binh đánh giặc là ta dạy, ngươi có thể thành kiêu tướng nổi tiếng thiên hạ cũng là do ta chỉ bảo! Giờ ngươi lại muốn phản bội ta? Bản hầu đối đãi với ngươi không tệ mà!!” Mỗi khi Lữ Bố nói một câu, vẻ xấu hổ trên mặt Trương Liêu lại càng rõ thêm một chút.

Bởi vì Lữ Bố nói đều là sự thật, Trương Liêu có được ngày hôm nay, đích xác không thể thiếu sự dìu dắt và dạy bảo của Lữ Bố.

Vì vậy, khi đối mặt với sự chất vấn của Lữ Bố, Trương Liêu không còn lời nào để nói."Văn Viễn, hôm nay ta không phải đến tìm ngươi, cũng không có ý định giao chiến với ngươi, ta đến tìm Vương Kiêu, ta đánh bại hắn để chứng minh cho tất cả mọi người thấy, ta mới là người xứng đáng nhất thiên hạ đệ nhất!” Lữ Bố vừa nói, vừa vung vẩy Phương Thiên Họa Kích trong tay.

Tiếng binh khí xé gió không ngừng vang lên, tựa như nội tâm của Lữ Bố vậy, một con mãnh thú đang gầm thét không ngừng.“Văn Viễn, hiện tại ngươi tránh ra, ta coi như ngươi đã chết, từ nay về sau giữa ta và ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt, còn những võ nghệ mà ta truyền thụ cho ngươi, coi như là mắt ta bị mù vậy.” “Ôn Hầu...” Trương Liêu dù sao cũng đã theo Lữ Bố nhiều năm như vậy, giờ phút này nghe những lời này trong lòng tự nhiên cảm thấy khó chịu.

Mở miệng muốn nói thêm gì đó, nhưng lại không thể mở lời được.

Việc tự mình phản bội Lữ Bố là sự thật, vì vậy trong tình huống này, Trương Liêu đích xác không biết nên nói gì cho phù hợp."Không biết nói gì thì không cần nói, dù sao xem ra Lữ Ôn Hầu cũng không định nghe."

Khi Trương Liêu đang do dự thì đột nhiên cảm thấy có một bàn tay lớn đặt lên vai mình.

Không biết từ lúc nào, Vương Kiêu đã đến sau lưng hắn, đồng thời vẻ mặt ôn hòa bình tĩnh nhìn bọn họ."Tiên sinh!"

Trương Liêu kinh ngạc nhìn Vương Kiêu, hắn thật sự không ngờ Vương Kiêu lại đứng ra mặt."Lữ Ôn Hầu, mấy ngày không gặp xem ra gầy đi rồi nhỉ?"

Vương Kiêu thúc ngựa đi đến trước mặt Lữ Bố.

Ngựa Tuyệt Ảnh dưới hông từ khi nhìn thấy Lữ Bố thì ánh mắt đã đặt trên Phương Thiên Họa Kích trong tay Lữ Bố, không biết đang suy nghĩ điều gì?

Nhưng Vương Kiêu hoàn toàn không để ý đến những điều này, lúc này ánh mắt Vương Kiêu đều đặt trên người Lữ Bố.

Sau khi quan sát cẩn thận, Vương Kiêu cơ bản có thể xác định, Lữ Bố đại khái là đã gầy đi.

Hơn nữa mấy ngày gần đây có lẽ còn thức đêm, quầng thâm dưới mắt vẫn còn rất rõ.

Nhưng chuyện này không hợp lý lắm nhỉ?

Thời cổ đại làm gì có máy tính hay điện thoại để giải trí, Lữ Bố đêm hôm khuya khoắt còn có thể thức đêm?

Ngay cả việc mỗi ngày cùng Điêu Thuyền chơi game, cũng nên có chừng mực mới đúng chứ?“Vương Trọng Dũng, cuối cùng lại gặp ngươi rồi!” Lữ Bố vừa nhìn thấy Vương Kiêu, giống như nhìn thấy kẻ thù giết cha mình vậy.

Ngọn lửa giận trong lòng lập tức bốc lên.

Lúc này liền muốn xông lên cùng Vương Kiêu quyết một trận sinh tử.

Đúng lúc Lữ Bố điều khiển ngựa Xích Thố muốn xông lên thì lại phát hiện ngựa Xích Thố căn bản không hề nhúc nhích."Xích Thố! Xích Thố ngươi đang làm cái gì vậy, tiến lên mau!!"

Lữ Bố lại thúc mạnh hai lần vào bụng ngựa, ra hiệu cho Xích Thố tiến lên.

Nhưng ngựa Xích Thố vẫn không hề phản ứng gì, tựa như không nghe thấy lệnh của Lữ Bố.

Đến lúc này, Lữ Bố mới phản ứng được.

Có gì đó không ổn.“Xích Thố, ngươi không lẽ… đang sợ hãi đấy chứ?” Lữ Bố nhìn Xích Thố với vẻ khó tin.

Một trong những điều quan trọng nhất của chiến mã là phải dũng cảm, mà Xích Thố càng nổi tiếng là không hề biết sợ.

Mình có Xích Thố đã nhiều năm, tung hoành thiên hạ, núi sông như giẫm trên đất bằng.

Ngay cả khi đối mặt với liên quân mười tám lộ chư hầu Quan Đông năm xưa, hàng trăm ngàn người thì mình cùng Xích Thố cũng có thể xông pha như chỗ không người.

Sao bây giờ Xích Thố lại sợ hãi rồi? Điều này không nên mới đúng chứ?!

Trong lòng Lữ Bố tràn đầy nghi hoặc và khó hiểu, lập tức càng vội vàng ra lệnh cho Lữ Bố, nhưng cho dù Lữ Bố ra lệnh thế nào, ngựa Xích Thố vẫn hoàn toàn không nhúc nhích.

Thậm chí, vì liên tục nhìn thấy Vương Kiêu mà nó bắt đầu trở nên xao động bất an.“Lữ Ôn Hầu, xem ra ngươi muốn rửa sạch nhục nhã, trước tiên phải đổi một con Xích Thố gan dạ hơn mới được, mà ngươi còn có con Xích Thố thứ hai à?” Người trung Lữ Bố, ngựa trung Xích Thố là điều ai cũng biết.

Nhưng bây giờ ngựa Xích Thố lại sợ hãi, thậm chí cả Lữ Bố cũng không thể ra lệnh cho nó.

Đối với Lữ Bố mà nói, đây tuyệt đối là một sự sỉ nhục khó mà chấp nhận được.

Thậm chí còn khiến hắn trong cơn nóng giận muốn chém chết Xích Thố.

Nhưng đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua, nếu thật sự phải xuống tay thì hắn nhất định không nỡ."Có dám cùng ta bộ chiến không?"

Lữ Bố rơi vào đường cùng chỉ có thể nhảy xuống ngựa, định cùng Vương Kiêu bộ chiến.

Nhưng Vương Kiêu nghe vậy lại chẳng có chút hứng thú nào, dù sao cũng không cần thiết."Lữ Ôn Hầu, ngươi đã nhất định thua rồi, cần gì phải lãng phí thời gian chứ? Nếu ta là ngươi, thì đã sớm đầu hàng rồi."

Vương Kiêu bình thản nói với Lữ Bố.

Ngựa Xích Thố dưới hông Lữ Bố, ít nhất có thể giúp Lữ Bố tăng thêm ba thành sức chiến đấu.

Hiện tại không có Xích Thố, Lữ Bố cùng lắm cũng chỉ tương đương với Điển Vi.

Vương Kiêu thật sự không cảm thấy trận chiến này có gì cần thiết để giao đấu.

Nhưng Lữ Bố lại không nghĩ như vậy, ngược lại vẻ mặt tái nhợt nhìn chằm chằm Vương Kiêu giận dữ hét lên: “Đừng hòng sỉ nhục ta! Ta tuyệt đối sẽ không thua, ta Ôn Hầu Lữ Bố tung hoành thiên hạ nhiều năm, đã gặp dạng địch nhân nào chưa, đã trải qua dạng khốn cảnh nào chưa? Nhưng cuối cùng ta vẫn có thể vượt qua, đồng thời một đường thắng lợi cho đến bây giờ, ngươi chẳng qua chỉ là một viên đá kê chân trên con đường thắng lợi của ta thôi!” Trạng thái tinh thần của Lữ Bố lúc này trong mắt Vương Kiêu đã có chút điên cuồng.

Nghĩ lại cũng đáng thương, đường đường Lữ Bố, cuối cùng lại thành ra bộ dạng này, Vương Kiêu mặc dù không có hứng thú gì nhưng vẫn quyết định bồi Lữ Bố đánh xong trận này.

Vì vậy Vương Kiêu nhảy xuống ngựa, đi đến trước mặt Lữ Bố.“Vậy thì đến đi…” Lời Vương Kiêu còn chưa dứt, đã nghe thấy tiếng vó ngựa hỗn loạn từ xa vọng lại.

Chỉ thấy từ xa một đội kỵ binh đang lao về phía mình, dẫn đầu là một nữ tử tư thế hiên ngang, giống như một cây ớt nhỏ bừng bừng khí thế.“Cha ta đến mang ngựa cho ngươi đây!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.