Hắn Một Quyền Có Thể Đánh Chết Lữ Bố, Ngươi Quản Cái Này Gọi Mưu Sĩ

Chương 8: Không phải binh khí binh khí!




Nói về việc Tào Tháo lấy thanh thương này ra, quả thực rất đẹp mắt
Toàn thân nó một màu vàng, trên thân thương còn khắc những đường vân hình mãnh hổ, làm tăng thêm độ ma sát, đầu thương thì ánh lên vẻ sắc lạnh, chỉ nhìn thôi đã biết đây không phải là vật tầm thường
Nhưng dù sao đây cũng là binh khí mà
"Chúa công, ta là mưu sĩ, đâu phải là võ tướng, thứ này có phải hơi..
"Trọng Dũng, ngươi đừng vội từ chối, thương này tên là Long Nha, là do ta sai người bỏ ra nhiều tiền của mua được, xuất xứ từ tay nghề bậc thầy, thuộc hàng cực phẩm
Ngươi cứ thử một chút rồi quyết định cũng chưa muộn
Vừa nghe Vương Kiêu định mở miệng Tào Tháo liền biết hắn muốn từ chối, nên lập tức ngắt lời hắn, sau đó lại thành khẩn nói với Vương Kiêu
"Cái này..
Thấy Tào Tháo như vậy, Vương Kiêu cũng cảm thấy có chút áy náy
Dù sao từ khi mình gia nhập phe Tào, Tào Tháo vẫn luôn đối đãi với mình rất tốt, nào là cấp nhà, nào là cấp binh khí
Nếu mình không thèm thử mà đã từ chối ngay, thì quả thực có hơi tổn thương tấm lòng của Tào Tháo
Thôi thì cứ thử một chút vậy, cùng lắm đến lúc đó thì cứ bảo nó nhẹ quá, không quen tay
Sau khi quyết định xong, Vương Kiêu liền nghiêm túc giơ tay cầm lấy Long Nha thương, rồi tùy tiện vung một cái, tạo ra đầy trời hoa thương
Tào Tháo thấy Vương Kiêu cuối cùng cũng chịu cầm binh khí lên thì trên mặt liền nở nụ cười mừng rỡ, nhưng chưa kịp vui được bao lâu, Vương Kiêu đã vung tay ném mạnh Long Nha thương xuống đất
"Nhẹ quá, nhẹ quá
Vương Kiêu vừa cười vừa nói với Tào Tháo: "Chúa công, binh khí này nhẹ quá, dùng không quen
"Cái này..
Tào Tháo là người thế nào chứ, đương nhiên chỉ liếc mắt đã nhìn ra được sự tính toán nhỏ nhặt của Vương Kiêu
Lúc này Tào Tháo cũng không nóng nảy, mà giơ tay ra hiệu: "Mang lên
Theo đó, ba tên lính lại nâng một cây trường kích lên, đặt trước mặt Vương Kiêu
Tào Tháo tự tin nói với Vương Kiêu: "Đây là Song Nguyệt Họa Kích, được mô phỏng theo Phương Thiên Họa Kích của Lữ Bố mà chế tạo, nặng 73 cân, đúng là..
Còn chưa để Tào Tháo nói hết, Vương Kiêu đã cầm lấy Song Nguyệt Họa Kích, sau đó vung ngược tay lên, thân kích liền gãy thành hai mảnh, rơi xuống đất
"Vẫn còn quá nhẹ
Lời nói thản nhiên của Vương Kiêu khiến Tào Tháo không khỏi nhíu mày
Xem ra hôm nay không kiếm được một món binh khí nào làm hắn vừa ý, không có chỗ chê bai, thì hắn sẽ không chịu nhận
"Tốt
Quả nhiên không hổ danh Trọng Dũng, trời sinh thần lực, người đâu mang..
"Chúa công không cần, chúng ta trực tiếp đi võ khố đi
Võ khố chính là nơi thống nhất cất giữ vũ khí và giáp trụ, lời này của Vương Kiêu rõ ràng là không cho rằng Tào Tháo thật sự có thể tìm được món binh khí nào khiến hắn hài lòng
Lời này đã khơi dậy sự hiếu thắng chết tiệt của Tào Tháo
Ta không tin, cái Trần Lưu lớn thế này lại không tìm được một thứ vũ khí nào khiến ngươi vừa lòng
"Tốt
Vậy theo như lời Trọng Dũng nói
Tào Tháo vừa nói vừa dẫn Vương Kiêu đến võ khố
..
"Chúa công
Người phụ trách canh giữ võ khố là Tào Hồng, anh em đồng tộc của Tào Tháo
Lúc này thấy Tào Tháo đến, ông vội vàng tiến lên nghênh đón
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Tử Liêm mở kho vũ khí ra, ta muốn chọn cho Trọng Dũng một món binh khí
"Vâng
Tào Hồng nghe vậy liền ngẩng đầu lên nhìn Vương Kiêu đang đứng sau lưng Tào Tháo, trên mặt lộ ra vẻ ngưỡng mộ
Ông đi theo Tào Tháo đã nhiều năm, thậm chí năm đó trong chiến dịch thảo phạt Đổng Trác còn cứu mạng cho Tào Tháo, nhưng vẫn chưa từng thấy Tào Tháo coi trọng ai đến mức như vậy
Đến mức ngay cả binh khí cũng phải tự mình đưa đến tận kho cho chọn lựa
Sau khi kho vũ khí mở ra, bên trong ngập tràn các loại binh khí và giáp trụ rực rỡ muôn màu
Có cả binh khí theo quy chuẩn mà lính bình thường hay dùng, cũng có cả những đồ cất giữ riêng của Tào Tháo
Những đồ cất giữ này phần lớn đều do những bậc thầy chế tác, hoặc là đồ vật cổ xưa truyền lại
Vô luận là hình dáng hay trọng lượng đều hơn hẳn những binh khí bình thường khác
"Trọng Dũng, trong võ khố này có hàng ngàn hàng vạn, cất giữ binh khí không chỉ đến con số vạn, ngươi cứ tự nhiên chọn lựa, ta tin ngươi nhất định có thể tìm được một món binh khí vừa ý
Tào Tháo giống như một thổ hào, vung tay lên rồi để mặc Vương Kiêu tự chọn
Vương Kiêu cũng không khách khí, dù muốn làm mưu sĩ nhưng trong lòng cũng rõ tình hình của mình
Cho nên nếu có thể tìm được một món binh khí vừa ý thì cũng là một chuyện tốt
Nhưng với con mắt của Vương Kiêu, vừa liếc qua võ khố này
Thì không có món vũ khí nào lọt mắt xanh của hắn cả, tất cả đều là hàng xoàng xĩnh mà thôi
Bởi vậy chỉ nhìn sơ qua, Vương Kiêu đã mất hết hứng thú, quay sang nói với Tào Tháo: "Chúa công, binh khí trong võ khố này vẫn còn quá nhẹ, tại hạ dùng không quen
"Tê..
Tào Tháo nghe vậy không khỏi hít sâu một hơi, chẳng lẽ cái Trần Lưu lớn thế này thật sự không có một món binh khí nào khiến Vương Kiêu vừa ý hay sao
Không được
Hôm nay ta Tào Mạnh Đức có chết cũng phải tìm được một món binh khí để hắn không tìm ra chỗ nào để chê
Lúc này Tào Tháo liền nhướng mày, rồi lại nói với Vương Kiêu: "Trọng Dũng, ngươi cứ chờ chút, ta đi ra ngoài một lát
Nói rồi Tào Tháo liền dẫn Điển Vi và Tào Hồng đi ra ngoài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi đi ra bên ngoài, Tào Tháo lập tức quay sang nói với Tào Hồng: "Tử Liêm ngươi lập tức đi gọi Văn Nhược đến đây, chắc chắn hắn có cách
"Hả
Tào Hồng vẻ mặt khó hiểu nhìn Tào Tháo: "Chúa công, việc này có phải hơi quá rồi không
Vì một món binh khí mà phải mời cả Văn Nhược tiên sinh
"Ngươi thì biết cái gì, đây là thể diện của đàn ông, nhanh đi đi
"..
"
Tào Hồng vẻ mặt cạn lời nhìn Tào Tháo
Được thôi được thôi, ai bảo ngươi là chúa công chứ, ngươi giỏi, ngươi phi thường
Tào Hồng đảo mắt một cái, rồi rời đi gọi Tuân Úc
Chờ Tào Hồng đi rồi, Điển Vi cũng không nhịn được hỏi Tào Tháo: "Chúa công, nếu như cả Văn Nhược tiên sinh cũng bó tay thì sao
"Nếu như cả Văn Nhược cũng bó tay
Tào Tháo nghe vậy thì không khỏi rơi vào trầm tư, nếu như ngay cả Văn Nhược cũng không có cách thì chẳng lẽ chuyện này cứ bỏ qua như vậy sao
Không được
Ta đây đường đường là Duyện Châu chi chủ, dưới trướng mấy vạn quân lính, nếu ngay cả một món binh khí ra hồn cũng không cung ứng nổi thì thiên hạ sẽ nhìn ta như thế nào

Ngay khi Tào Tháo đang còn suy nghĩ, nên làm sao để kiếm cho Vương Kiêu một món binh khí ưng ý
Thì bên tai lại truyền đến tiếng của Tuân Úc
"Điển tướng quân, cái giọng này của ngươi sau này không nên nói xấu người khác sau lưng nữa, ta đứng cách ba con phố cũng đã nghe thấy tiếng ngươi rồi
"Hả
Điển Vi vô thức che miệng lại, tựa như làm vậy có thể khiến mình thu lại được lời vừa nói vậy
Tuân Úc cùng Tào Hồng đi đến trước mặt Tào Tháo, hành lễ rồi nói: "Chuyện cụ thể tại hạ đã nghe Tào Hồng tướng quân nói trên đường đến rồi, Vương tướng quân cho rằng binh khí chúa công đưa đều quá nhẹ, dùng không quen đúng không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Không sai
Cho nên ta mới phải gọi Văn Nhược đến, ngươi vốn xưa nay mưu trí hơn người, chắc chắn biết phải làm sao rồi
"Ừm
Tuân Úc gật đầu nhẹ, rồi nói: "Thật ra chúa công đã bị lạc vào lối mòn, nếu Vương tướng quân thấy binh khí đều quá nhẹ, thì sao không cho hắn một món không phải là binh khí thì có sao đâu?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.