Hành Trình Kỵ Sĩ

Chương 671: Sinh Tồn




Chương 671: Sinh Tồn
Trải qua một cuộc chạy trốn sống còn, Tiểu Nhã đã trưởng thành hơn không ít
Lúc này nàng không hề khóc lóc nữa mà bưng tô mì đến trước mặt Đổng Thanh rồi nói
-Đang nấu cơm một nửa bỗng nhiên cúp điện, ta tìm thấy mấy quả trứng gà trong phòng bếp nhưng mà vẫn chưa nấu chín
-Ráng ăn đi, có sức mới có thể sống
Đổng Thanh cầm đũa lên, bắt đầu ăn như gió cuốn
Lòng trắng trứng vẫn chưa tan hết, lòng đỏ trứng vẫn còn mềm, mì ăn liền thì lại nửa cứng nửa mềm
Trước đây nó là một bữa cơm khó nuốt nhưng bây giờ ở nơi này thì có vẻ là một bữa cơm mỹ vị vô cùng
Chưa đến 5 phút một tô mì lớn đã vào bụng của hắn
Sau khi ăn xong hắn ợ một cái rồi phát hiện Tiểu Nhã còn chưa động đũa
- Ăn đi, không phải ngươi cũng chưa ăn cơm tối ư
Đổng Thanh khó hiểu hỏi
- Ta ăn không vô
Sắc mặt của Tiểu Nhã có chút khó coi
Nàng nhớ đến ba hành khách đã bị cắn chết trong xe
Cảnh tượng ăn sống nuốt tươi làm thay đổi toàn bộ tam quan của nàng
Đổng Thanh bước đến nắm lấy tay Tiểu Nhã rồi đặt lên trên ngực của mình, hắn nói với Tiểu Nhã
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
-Dù thế nào đi chăng nữa, ngươi nhất định phải ăn chút gì đó
Coi như là vì ta, có được hay không.
Bây giờ bỗng nhiên lại xảy ra những chuyện như vậy, Đổng Thanh nghi ngờ không chỉ mỗi thành phố Nguyên xảy ra vấn đề mà toàn bộ tỉnh Tấn cũng gặp tai nạn
Dựa theo thực lực của Hoạt Thi và những sinh vật biến dị kia, Đổng Thanh cũng không dám tưởng tượng được phụ mẫu ở quê của mình sẽ ra sao
Nếu đó là sự thật..
Thì Tiểu Nhã bây giờ chính là mối ràng buộc duy nhất của hắn
Tiểu Nhã còn chưa suy nghĩ sâu xa được như Đổng Thanh
Nàng chỉ đơn thuần bị Đổng Thanh làm cho cảm động, nàng ngập tràn yêu thương mà nhìn vào mắt hắn rồi nói
-Được, vậy ta cũng ăn một ít
Sau khi ăn xong Tiểu Nhã dọn dẹp đồ ăn
Đầu tiên là ngắt mạng, sau đó là cắt điện, Đổng Thanh không có thể đảm bảo liệu tiếp theo có phải là cắt nước hay không
Bây giờ hắn bảo Tiểu Nhã tích trữ càng nhiều nước càng tốt để đề phòng trường hợp khẩn cấp
Hắn bước tới ban công rồi nhìn ra cửa sổ phía bên ngoài
Thành phố Nguyên đêm nay hoàn toàn khác với đêm hôm qua
Đèn đường lấp lóe nơi xa đều đã tắt, tiếng còi xe thường lệ của những chiếc ô tô chạy ngang qua đã bị ép đi bởi tiếng gào thét của quái vật
Trong khoảng thời gian trước đó, thỉnh thoảng Đổng Thanh vẫn có thể nghe thấy tiếng kêu cứu thảm thiết của những người sống sót
Nhưng không biết từ lúc nào, nhận âm thanh này đều biến mất không còn, chỉ có màn đêm tĩnh lặng làm bạn với hắn
Trong phòng rõ ràng không có gió nhưng thân thể của Đổng Thanh lại run rẩy
Hắn có loại ảo giác rằng thế giới này không phải chỉ còn ba người bọn họ là người sống thôi đấy chứ
Quân đội đâu
Chính phủ đâu
Cứu viện có đến không
Đổng Thanh mê man nghĩ
-Quay về ngủ đi, để ta băng bó tay cho người
Giọng điệu nhu hòa của Tiểu Nhã truyền đến từ phía sau Đổng Thanh
Điều này khiến cho thân thể lạnh lẽo của Đổng Thanh có thêm một tia ấm áp
-Được, ngủ một lát đi
Nói không chừng sau khi tỉnh dậy đã có người đến cứu chúng ta
Bản thân Đổng Thanh cũng không tin lời mình nói nhưng hắn nhất định phải nói như vậy
Quả nhiên, sau khi nghe Đổng Thanh nói như vậy, cánh tay run rẩy của Tiểu Nhã cũng bình tĩnh trở lại
Hai người nương tựa nâng đỡ nhau rồi đi vào gian phòng ngủ bên trong
Ngôi nhà ở tầng ba này có rất nhiều phòng, Tiểu nha đầu ở một mình một phòng
Hắn và Tiểu Nhã ở một phòng, ngoài ra còn có hai phòng trống
Xuyên qua màn đêm âm trầm, trong lòng Đổng Thanh không khỏi thầm nghĩ, thật sự sẽ có người đến cứu chúng ta sao
..
“Oanh!”
Một vụ nổ lớn xảy ra trong doanh trại Vũ Hương
“Bùm bùm bùm
Bùm bùm bùm
Bùm bùm bùm!”
Đây là ngọn lửa được phun ra từ khẩu súng máy hạng nặng
-Nhanh lên
Bên kia vẫn còn một tên
Lính gác báo cáo với các huynh đệ phía sau
- Pháo binh
Pháo binh
Nhanh mã pháo
Các quân quan chỉ huy tầng dưới hận không thể tự mình lên điều khiển máy khẩu đại pháo kia
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
-Đại đội trưởng, không thể nả pháo
Nơi đó cách kho vũ khí số hai của chúng ta quá gần
Một người đàn ông cao to mặt mũi đen nhẻm nói với Đại đội trưởng của hắn
-Người nghĩ rằng ta không biết à
Cho dù nổ kho vũ khí của chúng ta cũng phải đánh
Cùng lắm thì cả ta và bọn súc sinh này đều chết
Đại đội trưởng nắm lấy bả vai của binh lính thủ hạ, dùng sức lung lay nói
Chiến đấu quá khốc liệt
Sự xuất hiện đột ngột của quái vật và số lượng Hoạt Thi quá lớn đã vượt quá khả năng ứng phó của Bộ Binh Cơ Giới Hóa này
Hơn nữa, thứ mà bọn hắn cần phải đối phó không chỉ là những trùng kích từ bên ngoài
Xác suất biến dị của con người đạt đến bảy mươi phần trăm
Không một ai trong quân doanh bọn họ có thể may mắn thoát khỏi xác suất này
Hơn một nửa số binh sĩ đã trở thành Hoạt Thi máu lạnh vô tình
Những tên này gặp người thì sẽ cắn, tốc độ vô cùng nhanh
Vốn dĩ không cho người ta có thời gian kịp phản ứng
Trong Bộ Binh Cơ Giới Hóa này có năm nghìn người, sau khi tiếng chuông bảy giờ tối thoáng qua thì từng binh sĩ lần lượt phát sinh biến dị
Thời gian quét ngang của tia bức xạ vũ trụ đến quá sớm không chỉ dẫn đến việc toàn bộ quân doanh lâm vào hỗn loạn, cũng khiến cho Mã Tư lệnh – người vừa mới nắm được quyền hành quân đội nơi này chân tay đại loạn
Khoảng hơn mười binh sĩ biến dị lần đầu tiên bị trấn áp chỉ là thức ăn nhắm
Thời gian trôi đi, càng ngày càng có nhiều binh sĩ lộ ra dấu hiệu khó chịu
Mã Tư Lệnh còn chưa kịp nói rõ tình huống cho lữ đoàn thì phạm vi biến dị liền bắt đầu sinh sôi
Lần này, trực tiếp khiến một nửa lượng binh sĩ xảy ra biến dị
Khá lắm, hai nghìn con Hoạt Thi xuất hiện khiến cho quân doanh sắp nổ tung
Những con Hoạt Thi này có cảm giác đau đớn rất thấp, đứt tay đứt chân cũng không thể giết được bọn chúng
Chỉ có thể sử dụng súng máy hạng nặng đánh chúng thành từng mảnh vỡ mới có thể đảm bảo bọn chúng sẽ không thể đứng lên cắn người
Rất nhiều binh sĩ đã chịu thiệt thòi như vậy, hơn nữa một giây trước những Hoạt Thi này vẫn là chiến hữu của bọn hắn, rất nhiều người đều tạm thời không thể nào ra tay được
Nếu như không phải càng nhiều đồng bạn hi sinh hơn, khơi dậy tinh thần máu lửa của những tên hán tử này
Rồi mới ôm lấy súng máy mà anh dũng phản kháng, e rằng tổn thất sẽ còn lớn hơn
-Tiểu trương
Ngươi CMN không muốn sống nữa à
Mau trở lại
Một Trung đội trưởng bị rơi mất cả mũ sắt đang giận dữ hét lên với một tên binh lính đang chạy ra khỏi phạm vi bảo vệ của xe tăng
-A
Ta muốn báo thù cho ca ca
Binh sĩ kia ưỡn ngực ôm khẩu súng trường rồi xông ra ngoài
Ngón tay dùng sức ấn mạnh vào nút súng
“Bùm bùm bùm” Ngọn lửa phun ra
Dịch: Thảo Hiền
Biên: Khangaca

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.