Lúc này đã là hoàng hôn, bên ngoài cửa sổ trời biển nối liền,một màu u ám bao trùm
Chỉ có sóng biển không ngừng vỗ đánh vào bờ, tầng tầng lớplớp ‘rào..
rào’ rót vào tai người
Trong phòng, ánh đèn sáng trưng như ban ngày, sắc mặt ai nấyđều nghiêm trọng
Từng cơn ớn lạnh trườn lên sống lưng Giản Dao, giống như mộtcon rắn đang nhẹ nhàng chuyển động, mang đến cảm giác tồn tại của người đó
Côyên lặng hít thở mấy giây, mở miệng nói: “Jenny, là tên tiếng Anh của tôi.”
Mọi người đều vô cùng kinh ngạc, đến An Nham cũng đột nhiênngẩng đầu lên
Bạc Cận Ngôn nhìn cô, trên gương mặt tuấn lãng, đôi mắt hẹpdài lạnh lẽo như băng
“Em căng thẳng cái gì?” Giọng nói vô cùng bình thản
Mọi người đều yên lặng, lại nghe thấy anh bình thản nói vớiGiản Dao: “Hắn chỉ đang chào hỏi em thôi
Đó là chuyện duy nhất hắn có thể làmvới em.”
Mười phút sau
Bạc Cận Ngôn đút tay vào túi quần, đứng dưới mái hiên màu trắngcủa biệt thự
Cách đó mấy bước, Giản Dao đang ngồi trong một chiếc xe kỹ thuật,một nhân viên kỹ thuật đang cài máy nghe lén, máy theo dõi cho cô
Hai người cảnhsát gầy gò cao lớn, đứng bảo vệ bên cạnh xe
Bạc Cận Ngôn nhìn cô mỉm cười với những người bên cạnh,trong khi sắc mặt anh cực kỳ hờ hững và bình tĩnh
Anh rất quen thuộc với phương thức mật mã đơn giản lại cốlàm ra vẻ huyền bí của người đó, cho nên đồng thời lúc An Nham dùng máy tính giảira kết quả, trong lòng anh đã đọc được đáp án
Lúc đó anh chỉ cảm thấy một cơn giận lạnh lẽo, xông thẳngvào trong lồng ngực
Hừ, khiêu khích tự cho là thông minh, không phải chỉ muốnlàm loạn tư duy của anh thôi sao
Cho nên chỉ cần sau mấy phút đồng hồ, anh đã hoàn toàn bìnhtĩnh lại
Say hello to Jenny
Anh đã biết, bước tiếp theo hắn định làm gì rồi
Hỏi thăm Giản Dao ư
Mỗi lần hắn hỏi thăm, đều phải trả giábằng sinh mạng
Vì thế người tiếp theo hắn muốn làm hại, chính là người thâncận nhất bên cạnh Giản Dao
Nhưng mà, trước khi anh gắng sức cứu vãn, tạm thời không cầncho cô biết, để cô khỏi phải lo lắng
Chính vào lúc này, một viên cảnh sát vội vàng chạy đến:“Giáo sư, chúng tôi ưu tiên liên lạc với thành phố Đồng, đã liên lạc được với mẹvà em gái của Giản Dao
Cảnh sát địa phương sẽ lập tức điều người bảo vệ, khôngcó chuyện gì đâu.”
Bạc Cận Ngôn gật đầu, lại hỏi: “Vậy người gọi là Lý HuânNhiên thì sao?”
Viên cảnh sát đáp: “À, bản thân anh ta cũng là một hình cảnh,mấy hôm nay đang chấp hành nhiệm vụ ở bên ngoài, tạm thời chưa liên lạc được.Ngoài ra, tôi vừa mới xác nhận, sáng sớm hôm nay, tại một phân xưởng pháo ở ngoạiô thành phố Đồng xảy ra một vụ nổ bom
Bởi vì không có nhân viên thương vong,cho nên chỗ đó vẫn chưa báo cáo lên trên
Tin tức mới nhất là, nhân viên giám địnhvừa phát hiện ra một vài mẫu da thịt rất nhỏ ở hiện trường, trước mắt chưa thểxác định là thuộc về người hay động vật, đang đưa đi kiểm nghiệm...”
Bạc Cận Ngôn đột nhiên ngước mắt nhìn anh ta
Sau khi điều chỉnh xong những thiết bị nghe lén bảo vệ đượcchuẩn bị trên người, Giản Dao lập tức trở về ngồi trong xe cảnh sát, cầm lấy giấybút, trầm tư suy nghĩ
Lúc này sắc trời đã tối hẳn, nét mặt những người bên ngoàixe cũng trở nên mơ hồ không rõ
Hai người cảnh sát bảo vệ cao ngất vẫn giữ vữngcông tác đứng bên ngoài xe như cũ
Đây là do vừa rồi Bạc Cận Ngôn yêu cầu
Bắt đầu từ bây giờ,bọn họ sẽ ở bên cạnh bảo vệ cô 24/24
Cô lại quay đầu, nhìn về nơi không xa lắm, Bạc Cận Ngôn đangđứng dưới mái hiên của biệt thự, gương mặt anh lạnh lẽo, đang nói gì đó với ngườihình cảnh bên cạnh
Mới vừa rồi nhìn thấy câu nói khiến lông gáy dựng đứng đó,duy nhất chỉ có anh tỏ vẻ khoa trương và bình tĩnh, hoàn toàn không xem khiêukhích của đối phương ra gì
Mà thái độ của anh, rõ ràng đã lây nhiễm cho nhữngngười khác, thần sắc của mọi người cũng trở nên không còn quá khẩn trương nữa
Có lẽ người bên cạnh không nhìn ra, nhưng cô lại rất quenthuộc với từng tính khí, từng biểu cảm của anh
Ánh mắt anh sáng rực lại lạnhlùng hơn bình thường mấy phần, khóe miệng thỉnh thoảng lướt qua nụ cười lạnh lẽođến cực điểm
Anh tức giận rồi, chỉ là không biểu hiện ra ngoài, khống chếrất tốt
Anh như vậy, cô còn có gì để sợ hãi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này, anh quay đầu lại nhìn về phía bên này
Ngăn cách bởihoàng hôn dày đặc, Giản Dao cũng nhìn về phía anh
Anh sải bước dài, đi qua
Giản Dao đang ngồi ở ghế sau, anh kéo mở cửa xe, cũng ngồivào
Mái tóc ngắn của anh bị gió biển thổi có chút tán loạn, nhưng lại càng phùhợp với gương mặt trắng trẻo tinh khiết như ngọc của anh
“Tâm tình đã điều chỉnh xong chưa?” Anh hỏi
Giản Dao cười với anh, dưới ánh đèn xe, đôi mắt cô sáng ngời,sóng mắt trong veo, gương mặt trắng như sứ cũng ánh lên tia sáng nhu hòa
“Đã điều chỉnh xong từ lâu rồi.” Cô đáp: “Anh nói rất đúng,sao em có thể ngăn cản người khác chào hỏi em được chứ.”
Trong mắt Bạc Cận Ngôn lướt qua ý cười nhàn nhạt, ánh mắt dừnglại ở quyển tập trên tay cô: “Phác họa được những gì rồi?”
Ý anh là chỉ việc phác họa hắn
Mới vừa rồi lúc Bạc Cận Ngônsắp xếp cho cô tiếp nhận các biện pháp bảo vệ, đồng thời cũng giao nhiệm vụ nàycho cô, để cô làm thử trước
Giản Dao đáp: “Đã có chút suy nghĩ bước đầu.”
Bạc Cận Ngôn ngước mắt nhìn cô, hai tay tùy ý để lên đầu gối,ý cười mờ nhạt lướt qua mắt anh, cảm giác giống như..
một tuyệt thế cao thủ vôcùng nhàn hạ, rất có hứng thú quan sát một người mới vào nghề lên đài biểu diễn
Giản Dao quyết định lờ đi biểu tình của anh, tự mình mở lời:
“Cho tới hiện giờ, Lận Y Dương vẫn là người bị hoài nghi lớnnhất, nhưng cũng không thể kết luận như vậy được
Em vừa mới nhờ An Nham sưu tậptoàn bộ những tư liệu của anh ta trên mọi mặt
Lúc dòng chữ máu xuất hiện lần đầutrong vụ ‘Cỗ máy giết người’, mấy hôm đó Lận Y Dương đang ở nước ngoài, có chứngcứ không ở hiện trường
Nhưng hai vụ sau anh ta đều không có chứng cứ thời gianvững chắc
Em cho rằng không thể xem đây là chứng cứ phán đoán anh ta có phảilà người đó hay không
Bởi vì cho dù anh ta không có mặt ở hiện trường, cũng cóthể sử dụng người khác làm trợ thủ.”
Bạc Cận Ngôn hờ hững gật đầu
Giản Dao lại nói tiếp: “Từ bối cảnh gia đình của anh ta chothấy, tuy rằng giàu có, nhưng không mấy hạnh phúc
An Nham tìm được một vài tưliệu bí mật
Cha anh ta có mấy nhân tình cố định ở nước ngoài, hồi cấp ba anhta đã từng bị đưa đến ký túc xá trong học viện, anh ta còn từng có ghi chép vềvi phạm giao thông
Nhưng không ít con cháu nhà giàu đều như vậy, cho nên tạmthời khó có thể phán đoán sâu hơn về bối cảnh và việc hình thành tính cách củaanh ta.”
Khóe môi Bạc Cận Ngôn lờ mờ ẩn hiện ý cười: “Tên An Nhamnày, cũng coi như có ích.” Tình sử phong lưu của gia đình người bị hiềm nghicũng có thể đào ra được
Giản Dao nhẹ nhàng huých huých cánh tay anh: “Cho nên thỉnhthoảng anh cũng phải cổ vũ anh ấy
Nếu như sau này kéo được anh ấy vào đội củaanh, giúp anh phá án, chẳng phải càng tốt hơn sao?”
Bạc Cận Ngôn từ chối cho ý kiến nhìn cô một cái, không nóigì cả
Giản Dao lại hỏi: “Đối với Lận Y Dương, anh có cách nghĩ nhưthế nào?”
Bạc Cận Ngôn gối hai tay sau đầu, tùy ý dựa người ra sau,đáp: “Đồng ý với cách nghĩ của em
Anh ta có khả năng là tội phạm, nhưng cũngcó khả năng là một người bị hại
Hãy chú ý, những vụ phóng hỏa cho tới ngày hôm nay, tất cảmanh mối đều là do hắn cố ý lưu lại
Đầu mối Lận Y Dương này, có phải cũng nằmtrong kế hoạch của hắn hay không, chúng ta vẫn chưa biết chắc được
Ngoài ra, hắnđã từng sử dụng Giang Hạo làm thế thân, hơn nữa là một thế thân gần như hoàn mỹ.Vậy thì Lận Y Dương, có khi nào cũng là một thế thân hoàn mỹ thứ hai?”
Giản Dao nghe xong trầm mặc trong giây lát
Nếu là như vậy,vụ án này lại trở nên khó bề phân biệt lần nữa, hắn cũng quá mức thâm sâu khônglường nổi
Cô ngẩng đầu ngắm màn đêm đen tối bên ngoài cửa sổ, suy nghĩcũng trở nên có chút xa xăm
Hiện giờ cô đã có thể cảm giác được, tại sao những cảnh sátlâu năm tìm đến cửa mấy ngày trước, đều có cảm giác tiêu điều do chí khí chưathành
Bọn họ ở ngoài sáng, tội phạm ở trong tối
Cho dù là Bạc Cận Ngôn thôngminh lợi hại như vậy, cũng không thể dự báo trước tội phạm, không thể bảo vệ mỗimột người
Còn tội phạm chỉ cần chọn đại một người nào đó trong biển người mênhmông mà ra tay, bọn họ đều không thể phòng bị được
Nhưng càng bởi vì như thế, bọn họ mới càng phải kiên định bướctiếp
Hắn luôn xem mạng người như một trò chơi, bất kể hắn là tênbiến thái ăn thịt người ‘hoa tươi’ nổi danh cũng được, là tên thiếu gia nhàgiàu nhân cách phân liệt cũng được...p>
“Nhất định phải bắt hắn về quy án.” Cô quay đầu nói với BạcCận Ngôn
Bạc Cận Ngôn cũng nhìn cô, đôi mắt u tối sâu thẳm
“Nói thừa.”
Giản Dao đương nhiên không giận, lại còn mỉm cười
Lúc này Bạc Cận Ngôn hỏi tiếp: “Đi vào vấn đề chính đi, đốivới hắn, em có kết luận gì?”
Giản Dao ngẫm nghĩ, thật ra từ trước đến giờ, ấn tượng trựcquan đối với hắn đều rất mơ hồ
Bởi vì tuy rằng mỗi lần hắn xuất hiện vô cùngkinh động, nhưng ngẫm nghĩ cẩn thận, hắn cũng không để lại bao nhiêu manh mối.Hai vụ án trước, chỉ để lại hai câu
Những manh mối sót lại này tuy nhiều,nhưng cũng giống như lời Bạc Cận Ngôn nói, đều do hắn chủ động để lại, hắn cònhiểu được tâm lý tội phạm, dùng điều này để phân tích thì càng phải thận trọng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giản Dao đáp: “Loại trừ Lận Y Dương ra, trước tiên coi hắnlà một tội phạm có thân phận chưa rõ để phân tích:
Đầu tiên, người hôm đó đã hôn Doãn Tư Kỳ là thanh niên, chonên tuổi tác chắc tầm từ hai mươi lăm đến ba mươi lăm; thân hình cao lớn, vócdáng vừa phải;Trí thông minh cao, có năng lực lên kế hoạch và thực hiệnhành vi phạm tội rất mạnh
Cho nên trước đây chắc chắn hắn có lịch sử phạm tộirất phong phú, nhưng có bị ghi chép vào hồ sơ hay không thì rất khó nói;
Tất nhiên phải có năng lực tài chính rất tốt, mới có thể hỗtrợ cho những tội ác của hắn;
Nhìn từ tính cách, tự phụ, cực đoan
Cho dù những vụ phóng hỏalà do hắn sắp đặt, cũng không biểu lộ rõ ràng các dấu hiệu hành vi và phát tiếttình cảm biến thái của cá nhân hắn
Mà trong toàn bộ quá trình, tình cảm duy nhấthắn bộc lộ ra, chỉ là coi tất cả như một trò chơi, trò chơi cùng với anh
Nhưng mục đích của hắn là gì
Hắn vốn chưa từng tấn cônganh, lẽ nào mục đích của hắn chính là muốn chiến thắng anh
Bởi vì hắn là đồngđảng của tên biến thái ăn thịt người ‘hoa tươi’ số một hay là người theo đuôi?”
“Không.” Bạc Cận Ngôn ngước mắt nhìn về phía mặt biển tốităm cuộn trào mãnh liệt, ánh mắt anh dưới bóng đèn nhàn nhạt như sương: “Anh đãcó thể xác nhận được mối quan hệ giữa hắn và Tommy rồi.”Trong lòng Giản Dao giật một cái, đã nghe anh nói tiếp: “Hắnchính là người thầy lãnh đạo tinh thần của Tommy.”
Giản Dao: “..
Ý của anh là, Tommy thật ra chỉ nghe theo lờihắn?”
Bạc Cận Ngôn gật đầu: “Đã từng, anh và đồng nghiệp của FBIphán đoán rằng Tommy không có đồng bọn, bởi vì những nguyên nhân sau đây:
Thứ nhất vì loại hình sát thủ liên hoàn như hắn, trên lịch sửgần như chưa từng có đồng bọn, điều này phù hợp với trạng thái tâm lý của bọnchúng;
Thứ hai là vì trong nửa năm đó, chưa từng xuất hiện tungtích của một người khác;
Thứ ba là vì bản thân của Tommy chính là một tên tội phạmhung tàn vô cùng giảo hoạt
Bao gồm cả lần hắn thử dùng kỹ thuật khống chế tâmlý để giao lưu với anh, dựa vào trí thông minh của hắn, hoàn toàn có thể làm đượcđiều đó
Cho nên bọn anh chưa bao giờ quá hoài nghi hắn.”
Giản Dao rùng mình trong lòng, lại nghe thấy anh nói: “Nhưngphàm chuyện gì cũng có ngoại lệ
Hiện giờ xem ra, ‘hắn’ cực đoan tự phụ, ngườinhư vậy, không thể nào chịu bằng vai phải lứa với người khác, hoặc là làm kẻtheo đuôi của người khác
Mà kỹ thuật khống chế tâm lý của hắn, cũng đã vượt xacông phu mèo cào của Tommy rồi
Cho nên vị trí của hắn chỉ có thể cao hơn Tommy
Khả năngcao nhất, chính là vai diễn đại loại như người thầy lãnh đạo tinh thần
Hắncũng không trực tiếp gây án, nhưng Tommy thần phục hắn, hắn ảnh hưởng đến tộiác của Tommy
Hắn mới là tên biến thái ăn thịt người ‘hoa tươi’ số một,Tommy chỉ có thể chiếm vị trí số hai
Mục đích hắn đến tìm anh, hiện giờ xem rađã rõ ràng mười phần
Giống như em nói, dục vọng ‘chinh phục’, rõ ràng lớn hơn‘trả thù’
Bởi vì anh đã tự tay tống đệ tử của hắn vào ngục.”
Giản Dao vừa nghe xong liền cảm thấy lòng mình phát lạnh, côhỏi: “Vậy tiếp theo chúng ta phải làm thế nào?”
Bạc Cận Ngôn yên lặng trong chốc lát, anh quay đầu nhìn thẳngvào cô, ánh mắt đó đen thẳm và trong suốt
“Nếu như đã rõ động cơ của hắn, vậy có thể áp dụng biện phápchủ động
Anh sẽ cố gắng nhanh chóng quay về Mỹ một chuyến, tìm Tommy nói chuyện.Đó có lẽ là mấu chốt của tất cả.” Anh dừng lại một chút: “Nhưng hiện giờ, chúngta phải đi đến thành phố Đồng một chuyến.”
Giản Dao bỗng chốc ngẩn người
Mấy chiếc xe cảnh sát, trong bóng đêm chạy vụt như bay trênđường quốc lộ
Không có máy bay trực tiếp trở về thành phố Đồng, thời gianđi đường quốc lộ nhanh và tiện hơn, cho nên tổ chuyên án lái xe suốt đêm vội vãquay trở về
Giản Dao ngồi ở ghế sau của xe cảnh sát, phía trước là hai vịcảnh sát bảo vệ, bên cạnh là Bạc Cận Ngôn, cô đang gọi điện thoại cho mẹ và emgái, dịu giọng trấn an
Cúp điện thoại xong, trong lòng cô than thở một tiếng,nghiêng đầu nhìn Bạc Cận Ngôn: “Lý Huân Nhiên thì sao
Anh ấy có phải cũng sẽgia nhập vào tổ chuyên án của địa phương phối hợp với chúng ta?”
Ánh đèn trong xe rất tối, gương mặt tuấn tú của Bạc Cận Ngônlại càng u ám hơn
Anh nhìn cô, chỉ bình tĩnh lặp lại những tin tức anh nghe đượclúc trước: “Anh ấy đang chấp hành nhiệm vụ ở bên ngoài, hiện giờ vẫn chưa liênlạc được.”
Giản Dao sững người
Tay cô nắm chặt điện thoại, từ từ nhiễm chút mồ hôi
Hai ngườiyên lặng nhìn nhau trong chốc lát, cô lại cầm lấy điện thoại gọi đi, nhưng quảnhiên là khóa máy
Cô lại cúi đầu nhắn tin cho Lý Huân Nhiên: “Tình hình khẩn cấp,sau khi mở máy lập tức trả lời lại cho em.”
Sau khi làm xong tất cả, cô ngẩng đầu nhìn ra bóng đêm mênhmang quỷ dị bên ngoài cửa sổ, dựa người vào lưng ghế, không lên tiếng
Bạc CậnNgôn trầm mặc một lúc, đột nhiên giơ tay, ôm lấy cô vào lòng, để cô dựa vào lồngngực của mình
Giản Dao vươn tay ôm lấy eo anh, mặt dán chặt vào lòng anh:“Trước đây Lý Huân Nhiên cũng thường xuyên không thể liên lạc được giống như vậy,chắc là không có chuyện gì đâu.”
“Ừ.” Giọng nói trầm thấp của Bạc Cận Ngôn vang lên trên đầucô
Hai người nhất thời đều trầm mặc, chỉ có tiếng xe cảnh sátchạy lướt trên mặt đường, phát ra tiếng động cơ và tiếng ma sát đơn điệu lặp đilặp lại
Đột nhiên, Bạc Cận Ngôn lên tiếng: “Năm đó lúc điều tra truyđuổi vụ án ‘hoa tươi’ ăn thịt người, anh từng bị uy hiếp.”
Giản Dao từ từ ngẩng đầu, ngắm đường cong sườn mặt rõ ràng củaanh
Anh vẫn tiếp tục nói: “Một cơ hội ngẫu nhiên, nhận được tintình báo sai lầm của đồng nghiệp khác, anh một thân một mình truy đuổi theoTommy
Lúc đó những người khác vẫn chưa đuổi tới, cơ hội chỉ trong thoáng chốc.Đó là trên con đường gần một trường tiểu học
Ở ngay trước mặt anh, Tommy đầutiên cho nổ tung một chiếc xe bus trường học, hơn mười đứa trẻ bị nổ tung lêntrời
Mà sau đó, hắn đề ra yêu cầu muốn anh bỏ súng xuống, đi lên xe của hắn, nếukhông hắn sẽ cho nổ chiếc xe bus thứ hai.”
Giản Dao ngơ ngẩn nhìn anh
Anh trước giờ chưa từng nhắc đếnnhững chuyện đã xảy ra lúc bị cầm tù năm đó, thì ra là bởi vì như vậy
“Tất cả nhân viên FBI, đặc biệt là chuyên gia phân tích hànhvi, đều được răn đe rằng, không thể đàm phán thỏa hiệp với phần tử khủng bố.”Giọng nói của anh trong màn đêm trầm như nước: “Nhưng lúc đó, anh đã thỏa hiệp,bước lên xe.”p>
Giản Dao ôm lấy eo thon của anh càng chặt hơn: “Vì sao hômnay đột nhiên lại muốn nói với em chuyện này?”
Bạc Cận Ngôn cúi đầu nhìn cô, đôi mắt dài mát rượi động lòngngười
“Bởi vì hiện giờ em cần anh.”
Về đến thành phố Đồng đã là năm giờ sáng
Nhóm Bạc Cận Ngôn trực tiếp đi về phía hiện trường vụ nổbom
Giản Dao dưới sự bảo vệ của cảnh sát, về nhà một chuyến trước
Tận mắt thấy mẹ và em gái bình an vô sự, tâm tình căng thẳngcủa Giản Dao mới coi như hơi dịu xuống một chút
Nhưng khiến họ lo lắng là điềukhó tránh khỏi
Giản Huyên khẩn trương muốn chết, kéo lấy cô hỏi tới hỏi lui
Hốcmắt của mẹ thì đỏ hồng, nhưng nhìn thấy cô lại biểu hiện vô cùng bình tĩnh,cũng không hỏi gì nhiều, chỉ căn dặn cô nhất định chuyện gì cũng phải cẩn thận.Trong lòng Giản Dao rất đau buồn, ôm chặt bọn họ một lúc, đến khi quay người đithì trời đã sáng hẳn
Giản Huyên đứng trước cửa sổ, nhìn chị gái chui vào trong xecảnh sát, cô quay đầu nhìn về phía mẹ: “Mẹ, mẹ đừng trách chị
Cùng lắm thì saunày chúng ta khuyên chị đừng làm việc này nữa.”
Mẹ cô ngơ ngẩn một lát, hốc mắt lại đỏ lên, đáp: “Tính cáchcủa chị con, đã quyết định rồi thì tám con ngựa cũng không kéo về nổi
Con xemdáng vẻ vừa rồi của nó..
Mẹ chỉ hi vọng chị con sau này nhất thiết đừng xảy rachuyện gì, nếu không mẹ làm sao đối mặt được với ba các con...”
Ánh nắng ban mai mờ mịt, Giản Dao vừa bước xuống xe cảnhsát, lập tức nhìn thấy bên ngoài xưởng pháo nơi xảy ra vụ án tụ tập đông đúccác công nhân chen lấn, còn lôi kéo dây băng cảnh sát
Từ cánh cửa rộng mở củaphân xưởng nhìn vào trong, chỉ thấy một màn khói bụi bay tán loạn, mấy viên cảnhsát chạy tới chạy lui như thoi đưa
Cô bước đến cửa ra vào, trước mặt là một người cảnh sát lớntuổi có quen biết, ông cúi đầu vội vàng đi ra
“Chú Châu, tình hình thế nào rồi?”
Người hình cảnh già bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn cô: “GiảnDao..
con cũng về rồi.”
Giản Dao hơi ngẩn người
Người hình cảnh già này cũng coinhư một người cứng rắn, là đồng nghiệp của ba cô, nhưng lúc này khóe mắt lạiđong đầy nước mắt
Lòng Giản Dao siết chặt lại
Lý Huân Nhiên..
Lý Huân Nhiên
Cô bước nhanh vào, nhìn thấy mấy hình cảnh đang đứng tronggóc, liền giơ tay quẹt nước mắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bạc Cận Ngôn thì đứng ở trước cô mấy bước, áovest giày da, gương mặt tuấn tú yên tĩnh, không có bất cứ biểu tình gì
Anh nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn cô
Trong đôi mắtđen nhánh hình như có một tia dao động, nhưng lập tức bình thường lại
“Giản Dao.” Anh chầm chậm nói rõ ràng: “Chuẩn bị tâm lý chotốt.”
Đầu óc Giản Dao trong nháy mắt trống rỗng, một luồng khí nặngnề không chịu nổi xông lên não
Cô ngẩn người nhìn Bạc Cận Ngôn, bỗng nghe thấyanh nói tiếp: “Kết quả kiểm nghiệm DNA đã có rồi
Những mẫu da thịt còn sót lạiở hiện trường, là của Lý Huân Nhiên.”
Giản Dao chỉ cảm thấy lòng mình giống như bị một cái búa tạgõ mạnh vào, một lần, lại tiếp một lần
Trong ngực nghèn nghẹn bức bối, dườngnhư trong nháy mắt lên men, bắt đầu bùng lên đau thấu xương
Còn đôi tay để ởhai bên người, bắt đầu run nhè nhẹ
Bạc Cận Ngôn bước lên một bước, ôm chầm cô vào lòng
Hốc mắt Giản Dao đau đớn, nước mắt đã rơi xuống ào ào như đêvỡ
Lý Huân Nhiên..
Lý Huân Nhiên
Lý Huân Nhiên nghiêm nghị anh tuấn, Lý Huân Nhiên từ nhỏluôn mang theo cô chạy khắp núi đồi, Lý Huân Nhiên dịu dàng luôn cười nhàn nhạtnói muốn tác hợp giúp cô và Bạc Cận Ngôn, Lý Huân Nhiên vì sự nghiệp cảnh sátmà xả thân quên mình
Cô nấc nghẹn gần như nói không nên lời, mờ mịt bước đi trongcơn mê
Chỉ có mỗi Bạc Cận Ngôn là quen thuộc, giọng nói trầm thấpthậm chí lộ ra mấy phần dịu dàng, vang lên bên tai:
“Không phát hiện ra di thư của Lý Huân Nhiên, anh nghĩ, hắncũng không khống chế được Lý Huân Nhiên..
Hiện giờ chỉ có thể phán đoán anh ta mất tích, chúng ta vẫncòn hi vọng.”
..
Những người chung quanh đi qua đi lại, sắc mặt nhóm hình cảnhđều lạnh lẽo như sắt
Mà hai người bọn họ chỉ ôm chặt lấy nhau, không ai nói lờinào
Chính vào lúc này, điện thoại của Bạc Cận Ngôn vang lên tíchtích ở trong túi quần, là tin nhắn
Anh một tay ôm Giản Dao, một tay lấy ra xem, ánh mắt chợt tốilại: “An Nham!”
An Nham đang ôm một cái laptop ngồi trong góc gõ gõ, nghe tiếnggọi ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua động thái của Bạc Cận Ngôn, lập tức lấy ramột cái dụng cụ cầm tay từ trong túi hành lý lớn bên cạnh đi qua
Màn hình điện thoại vừa sáng, chỉ có một câu tiếng Anh đơngiản từ một số máy vô danh:
“Now it begins.” (Bây giờ mới bắt đầu.)
An Nham nhanh chóng tiếp lấy điện thoại, lắp vào trong cái dụngcụ cầm tay đó, vừa lần theo dấu vết định vị số điện thoại, vừa không thèm ngẩngđầu lên hỏi: “Hắn có ý gì?”
Giản Dao nghe thấy cũng ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch, đôi mắtđầy lệ đỏ hồng, cô bướng bỉnh cố chấp nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại
Bạc Cận Ngôn yên lặng trong giây lát, đáp: “Hắn chưa bao giờtrực tiếp gây án
Cho dù là những vụ án này, chúng ta đều biết hắn có liên hệ vớinhững tên phóng hỏa, nhưng không có chứng cứ trực tiếp chỉ điểm hắn.”
Ngừng một lát, anh lại nói: “Hiện giờ, hắn đã bắt đầu muốn tựmình gây án.”