Tai bay vạ gió, đâm lao theo lao
Trong tam bang tứ hội ở Thường Ninh phủ, Thanh Trúc bang và Phi Ưng bang là hai bang nhỏ yếu nhất, hai bang này có thế lực tương đương nhau
Trận đấu ở Khoái Hoạt Lâm tuy là Thanh Trúc bang thua, nhưng thực ra nhân thủ của bọn họ không tổn thất là bao, có thể nói thực ra là bọn họ chủ động nhường lại Khoái Hoạt Lâm
Dù sao Khoái Hoạt Lâm trước kia cũng chẳng có gì để vơ vét, một tháng nhiều nhất thu được bốn năm trăm lượng là đã khá lắm rồi, hà tất vì một nơi như thế mà liều sống chết với Phi Ưng bang chứ
Vì vậy hai bang chỉ đánh một trận, Thanh Trúc bang liền nhường lại Khoái Hoạt Lâm, rút ngay về Vĩnh Lạc phường của Trường Lạc phường
Nhưng giờ nhìn thấy Khoái Hoạt Lâm ngày càng đi lên dưới tay Tô Tín, bọn họ nghe ngóng được một tháng tiền hoa hồng ở Khoái Hoạt Lâm hơn cả mười vạn lượng, càng làm Thanh Trúc Bang đỏ mặt tía tai
Đặc biệt là tiểu đầu mục Trương Hồng chịu trách nhiệm quản lý Khoái Hoạt Lâm trước kia, suýt chút nữa thì giận hộc máu
Lúc hắn còn ở Khoái Hoạt Lâm sống qua ngày cũng khá vất vả, mỗi tháng tiền kiếm được ngoài mang đi hiếu kính bên trên, phát cho thuộc hạ bên dưới, bản thân chẳng còn dư giả là bao
Nhưng giờ tên này của Phi Ưng bang đến, Khoái Hoạt Lâm liền biến thành mỏ vàng, chuyện này khiến không ít người trong Thanh Trúc bang cười chê Trương Hồng, nói rằng hắn ôm bát vàng đi ăn xin
Hơn nữa sau khi rời khỏi Khoái Hoạt Lâm, đại đầu mục Đới Xung chỉ chia cho hắn quản lý một con đường ngắn cạnh Khoái Hoạt Lâm, chỉ có khoảng mấy mươi cửa hiệu, thậm chí còn không bằng được Khoái Hoạt Lâm
Đêm đó, Trương Hồng ăn uống no say xong dẫn một vài tiểu đệ đi tuần tra, ngẩng đầu lên nhìn thấy cảnh đèn vàng sáng rực rỡ của Khoái Hoạt Lâm ở đối diện, làm lòng hắn chẳng thể nhẫn nhịn được nữa
- Bà nó chứ
Sao lúc lão tử ta còn quản lý Khoái Hoạt Lâm đám thương nhân kia không chia hoa hồng cho ta chứ
Khinh khi Thanh Trúc bang ta không có người sao
Tiểu đệ sau lưng Trương Hồng nói thêm vào:
- Hồng ca đừng nóng giận, đám thương nhân đó là tiện nhân cả
Nghe nói tiểu tử ở Phi Ưng bang đó lên chức liền phế đi lão Hoàng của sòng bạc, thế là đám người đó liền ngoan ngoãn giao nộp hoa hồng
Trương Hồng khịt mũi, hừ lạnh nói:
- Bà nó chứ, sớm biết như vậy lão tử cũng ra tay tàn độc một chút rồi, để trước lúc đi còn vơ vét được một khoản, đỡ phải thê thảm như bây giờ
- Ối
Hồng ca huynh xem, đó chẳng phải là tiểu tử của Phi Ưng bang sao
- Một bang chúng trong số đó chỉ về góc rẽ tửu lâu nói
Tửu lâu đó đang nằm giữa Vĩnh Lạc phường và Khoái Hoạt Lâm, bọn họ chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy, lúc này một nam tử mang y phục của Phi Ưng bang đang say rượu đứng tiểu tiện
Hôm nay là ngày bọn họ nhận tiền lương, hơn nữa còn được những mười lượng, chuyện này làm những bang chúng đó vô cùng vui vẻ
Chắc chắn vào bang phái lăn lộn, sẽ chẳng có ai nề nếp sống qua ngày, phần lớn đều là làm bao nhiêu xài bấy nhiêu, nhận được lương tháng, đương nhiên sẽ đi tìm vui ngay
Vì vậy mấy bang chúng bình thường hay có mối quan hệ tốt với nhau, hay đến tửu lâu ăn uống một bữa no say, nhưng lần này bọn họ không còn dám ăn quỵt nữa mà là thành thật trả tiền
Dù sao chuyện ban ngày vẫn như đang xảy ra trước mặt, Tô lão đại này chẳng phải là người dễ xin xỏ gì
Bang chúng này lắc lắc rồi kéo quần lên, một đĩnh bạc rơi từ người ra
Nhìn thấy mười văn tiền trong tay, bang chúng sau lưng Trương Hồng đỏ mặt tía tai
Họ có tháng tiền lương chưa đến được mười lượng, giờ bang chúng Phi Ưng bang ở đây, lúc nào cũng có thể lấy ra mười lượng bạc
Bang chúng đó tiểu tiện xong quay đầu lại liền thấy bọn Trương Hồng
Phi Ưng bang và Thanh Trúc bang đánh đấm nhau mấy lần, đương nhiên hắn biết người của Thanh Trúc bang, nhưng rồi hắn cười khinh thường, thảy thảy bạc trong tay, rồi quay người bước đi
Tiểu đầu mục thì sao chứ
Còn không phải đã bị Phi Ưng bang chúng ta đánh cho bỏ chạy sao, hơn nữa chúng ta theo Tô lão đại kiếm ăn, còn sướng hơn là đi cùng với tiểu đầu mục ngươi
Nhìn thấy nụ cười khinh thường đó, Trương Hồng nhất thời nổi giận
- Một thằng ôn con cũng dám cười lão tử sao
Kéo hắn qua đây đánh
Bang chúng đó thấy có điều bất ổn định bỏ chạy, nhưng do uống hơi nhiều, nên đi loạng choạng, chưa chạy được hai bước, đã bị bọn người Trương Hồng đè xuống đất, bắt đầu đấm đá
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Ta là người Phi Ưng bang
Đây là địa giới của Phi Ưng bang, các người dám làm bậy, lão đại ta sẽ không tha cho các ngươi đâu
Trương Hồng cười nhạt:
- Lão đại của ngươi
Tên tiểu tử miệng còn hôi sữa đó sao
Hôm nay ta đánh chết ngươi, xem hắn làm gì được ta
Nắm đấm như vũ bão tung ra, bang chúng đó lúc đầu còn gào lên đau đớn, nhưng sau cùng không còn tiếng gì nữa
- Dừng lại
Trương Hồng hét lớn một tiếng, một tên tiểu đệ qua đó xem thử, nuốt nước bọt nói:
- Hồng ca, hắn bị đánh chết rồi
Mọi người nhìn nhau, cảm thấy sắp có chuyện lớn
Vốn dĩ bọn họ chỉ muốn giáo huấn một trận, nhưng do có uống chút ít rồi mới đi đến đây, thế là không cảm giác được mức độ nặng nhẹ, đã đánh chết bang chúng kia
Đấu đá giữa các bang phái không có gì nghiêm trọng, thậm chí giết người khi bang phái đại chiến cũng rất bình thường
Nhưng đó là người bên trên bang phái quyết định, họ sẽ lo toan hậu sự mai táng cho người chết
Nhưng giờ bọn họ tùy tiện đánh chết người, chuyện này lại không hề đơn giản, thậm chí nhất cử nhất động của bọn họ, sẽ dẫn đến trận đại chiến giữa hai bang phái
- Hồng ca, giờ phải làm sao
- Một vài bang chúng hỏi ý
Trương Hồng nhìn xung quanh, không có người của Phi Ưng bang, những người đi cùng đến đây có lẽ đã say mèm trong tửu lâu
- Không có ai nhìn thấy, chúng ta rút lui trước, dù sao đây cũng là địa giới của Phi Ưng bang, chúng ta đi bẩm báo cho đại đầu mục một tiếng
Trương Hồng trách mắng thuộc hạ mình không biết nặng nhẹ, trong chốc lát đã đánh chết người của Phi Ưng bang, bản thân chắc chắn không thể giải quyết được
Còn đi bẩm báo cho đại đầu mục Đới Xung, với bản tính tham lam của hắn, có lẽ bản thân sẽ tránh được sóng gió
Đại đầu mục Đới Xung của Thanh Trúc bang ham mê cờ bạc, hắn yêu tiền tài vì hắn đổ hết vào cờ bạc
Trương Hồng trực tiếp đến sòng bạc Kim Thịnh lớn nhất của Vĩnh Lạc phường, rất nhanh đã tìm thấy được Đới Xung
Đới Xung khoảng hơn năm mươi tuổi, dáng người to cao, bên người dắt thêm hai cái chùy vàng cao bằng nửa người
Chính vì binh khí kỳ môn này, hắn mới có một biệt hiệu nghe rất kiêu trong Thường Ninh phủ là Oanh Thiên Chùy
Trương Hồng dè dặt bẩm báo:
- Lão đại, ta đã gây ra chút chuyện phiền phức
Đới Xung hình như thắng bạc, nên tâm tình rất tốt, lười biếng hỏi:
- Tiểu tử ngươi lại gây ra chuyện gì nữa
- Ta đã lỡ tay đánh chết một bang chúng Phi Ưng bang
- Ôi dào, chuyện nhỏ thôi, lát ta đi nói một tiếng với Phi Ưng bang, bồi thường cho bọn họ mười lượng mai táng là xong chuyện
Đới Xung nói với ngữ khí chẳng có gì to tát
Trương Hồng kinh ngạc, vậy là giải quyết được rồi sao
Sao hắn lại cảm thấy có gì đó không ổn
- Lão đại, chẳng lẽ Phi Ưng bang không vì chuyện này mà gây sự với chúng ta sao
- Trương Hồng không kìm được bèn hỏi
Đới Xung xua tay:
- Yên tâm đi, không đánh được đâu, dù chúng ta muốn đánh, Phi Ưng bang cũng không chấp nhận, chuyện bên trên ngươi không hiểu đâu
Phải rồi, đang ba thiếu một, vừa hay ngươi đến rồi, chơi cùng ta vài ván đi
Trương Hồng bị kéo ngồi vào bàn mạt chược nên gãi đầu, hắn chỉ biết một chuyện, bản thân sẽ không cần chịu trách nhiệm gì
Sáng sớm hôm sau, trong đường viện của Khoái Hoạt Lâm, sắc mặt Tô Tín ảm đạm, nhìn thi thể dưới đất không nói lời nào, những bang chúng khác cũng trầm mặc đứng bên dưới
- Chuyện này rốt cuộc là sao
- Tô Tín chậm rãi nói
Hoàng Bính Thành bi phẫn nói:
- Là người Thanh Trúc bang làm, tối hôm qua mấy huynh đệ đi uống rượu với nhau, khi đi ra thì nhìn thấy người này bị đánh chết, ném ở trên đường
Sắc mặt những bang chúng bên dưới cũng đầy phẫn nộ, những người đi uống rượu cùng người bị đánh chết đêm đó cũng đỏ mặt tía tai, chính là vì bọn họ không cẩn thận, nên mới để cho huynh đệ bị người Thanh Trúc bang đánh chết
- Thông báo đến trong bang chưa
- Tô Tín hỏi
- Thậm chí trong bang còn biết trước chúng ta, hôm nay Hổ tam gia cho người mang đến mười lượng, nói là đại đầu mục Thanh Trúc bang Đới Xung mang đến để lo mai táng
Hoàng Bính Thành uất ức nói
Xoảng
Tô Tín ném ngay tách trà trong tay xuống đất
Bang chúng bên dưới cũng vô cùng phẫn nộ
Một tháng bọn họ nhận mười lượng tiền lương, giờ đánh chết người rồi, liền mang đến mười lượng để mai táng, đây đúng là sỉ nhục
- Ý của bang là sao
Nhẫn nhịn sao
Tô Tín có chút không hiểu, Thanh Trúc bang và Phi Ưng bang có ân oán đã lâu, Thanh Trúc bang đánh chết người của Phi Ưng bang, bên trên lại nhẫn nhịn, chuyện này có gì đó không đúng
Hoàng Bính Thành không biết làm sao:
- Họ không trực tiếp nói ra, nhưng đích thị là có ý đó
Các bang chúng bên dưới mang vẻ mặt trông chờ vào Tô Tín, không biết Tô lão đại muốn giải quyết thế nào
Thuộc hạ Tô Tín trừ mười mấy người cũ của Phi Ưng bang ra, số còn lại là người trẻ mới vào
Những người trẻ tuổi này trong lòng luôn sục sôi khí huyết
Dù biết quyết đấu với Thanh Trúc bang họ có thể sẽ chết, nhưng cũng không cam tâm chịu uất ức, nhìn Thanh Trúc bang đánh chết huynh đệ của mình xong còn ném mười lượng rồi phủi mông quay đi
Ngược lại những người cũ lại bình tĩnh hơn nhiều
Chuyện hai bang phái đấu đá nhau chẳng hề đơn giản như vậy, dù có đánh, cũng cần bên trên đồng ý mới được
Giờ bên trên có ý rõ ràng không muốn động thủ, dựa vào mấy người thuộc hạ của Tô Tín, đi cũng chỉ như đi nộp mạng
- Lão đại, chúng ta giờ phải làm sao
- Hoàng Bính Thành hỏi nhỏ
Tô Tín sờ cằm, giờ cậu có cảm giác đâm lao phải theo lao
Trong tình huống hiện tại, nếu không đánh, có lẽ sẽ mất hết uy danh đã dày công xây dựng bao lâu nay
Còn nếu đánh, bên trên Phi Ưng bang sẽ không cho người hỗ trợ, chỉ dựa vào bản thân mà đánh sao
Dựa vào những người trẻ mới chiêu mộ này sao
Suy nghĩ một hồi, Tô Tín quyết định:
- Tô Tín ta sẽ không để cho huynh đệ chết oan ức
Ta đi nhờ nghĩa phụ cho người hỗ trợ, đến Thanh Trúc bang đòi lại công đạo
Các bang chúng ở đây liền phấn chấn lại, Tô lão đại quả nhiên không làm họ thất vọng
Cho người mai táng bang chúng kia xong, Tô Tín gọi Hoàng Bính Thành mang theo năm vạn lượng bạc cùng cậu đến gặp Hổ tam gia
Chương 15 - Sự thật khắc nghiệt
Sự thật khắc nghiệt
Tại trạch viện của Hổ tam gia ở Thuận Ý phường, lần này Tô Tín đến lại chẳng cần vào thông báo trước, hai tên gác cổng đã trực tiếp để cho Tô Tín và Hoàng Bính Thành vào trong
Có được thanh thế lớn mạnh như vậy ở Khoái Hoạt Lâm, dù Tô Tín không phải là nghĩa tử của Hổ tam gia, cũng đáng được để cho bọn họ kính trọng
Vào phòng khách, Hổ tam gia ngồi ghế chính, dường như biết Tô Tín sẽ đến vậy, Lý sư gia cũng đứng sau lưng Hổ tam gia
Tô Tín vội cúi người hành lễ:
- Tô Tín bái kiến nghĩa phụ
Hổ tam gia bưng chén trà lên, cười hà hà nói:
- Đứng dậy đi, gần đây ngươi làm cho Khoái Hoạt Lâm tốt lên nhiều, nghĩa phụ đúng là không nhìn nhầm người
Tô Tín cung kính nói:
- Nghĩa phụ quá khen, ta có ngày hôm nay, cũng là nhờ thanh thế nghĩa phụ, nếu không có nghĩa phụ đứng đằng sau, chỉ e là ta chẳng thể áp chế được đám thương nhân kia
- Được rồi, ngươi không cần khiêm tốn nữa, trong hàng trẻ tuổi của Phi Ưng bang, ngươi được coi là giỏi giang nhất, cải cách này của Khoái Hoạt Lâm, khiến bang chủ khen ngươi không ngớt lời đấy
- Hổ tam gia nói
- Phải rồi nghĩa phụ, hôm qua huynh đệ thuộc hạ của ta bị người Thanh Trúc bang đánh chết, người đã biết chưa
- Tô Tín hỏi
Hổ tam gia nói:
- Chuyện này đương nhiên là ta biết, chỉ là một chút hiểu nhầm thôi
Đại đầu mục Thanh Trúc bang là Đới Xung đã đến xin lỗi rồi, còn bồi thường mười lượng bạc, chuyện kết thúc ở đây đi
Tô Tín nén lại sự giận dữ nói:
- Nghĩa phụ, Thanh Trúc bang hắn giết huynh đệ của ta, lẽ nào Phi Ưng bang bỏ qua như vậy
Một mạng người chỉ đáng giá một lời xin lỗi sao
- Vậy ngươi muốn thế nào
Ngươi còn trẻ, chuyện tranh đấu giữa các bang phái không đơn giản như vậy đâu
- Hổ tam gia nói sâu xa
Tô Tín còn chưa kịp nói gì, Hổ tam gia đã nói tiếp:
- Được rồi, Khoái Hoạt Lâm của ngươi chỉ vừa mới phát triển, đừng dồn sức vào những chuyện nhỏ nhặt này nữa
Ta hơi mệt, Lý sư gia, thay ta tiễn Tô Tín về
Nghe thấy lời này của Hổ tam gia, Tô Tín liền biết việc tìm lại công đạo cho người trong Phi Ưng bang đã không còn hy vọng gì, chỉ có thể dẫn Hoàng Bính Thanh rời đi
Lý sư gia cười khà khà theo sau bọn họ, nói:
- Tô thiếu gia, người đừng để bụng chuyện này, nếu được thì đưa thêm phí mai táng cho bang chúng đó là được, chuyện này coi như chưa từng xảy ra đi
- Lý sư gia người không cần gọi ta như vậy, cứ gọi thẳng tên ta là được rồi
Đối với Lý sư gia cầm chiếc quạt trắng đã theo Hổ tam gia mười mấy năm nay, Tô Tín không thể xem thường ông ta được
Lý sư gia lắc đầu:
- Không thể bỏ đi lễ nghi được, cậu là nghĩa tử của tam gia, ta gọi thiếu gia là chuyện đương nhiên
Sắc mặt Tô Tín có chút thay đổi, kéo theo Lý sư gia đến góc cửa, rồi nhìn Hoàng Bính Thành ra hiệu
Hoàng Bính Thành cũng nhanh nhẹn, lấy ngay ra một vạn lượng bạc nhét vào tay Lý sư gia
Lý sư gia nhìn thấy bạc, sắc mặt bỗng vui vẻ, cất ngay vào trong tay áo
- Khà khà, Tô thiếu gia không cần quá khách sáo
- Lý sư gia cười híp mắt nói
Tô Tín chắp tay:
- Lý sư gia, ta không phải là đang khách sáo với ông, mà là muốn thỉnh giáo ông một chuyện, vì sao Thanh Trúc bang giết người chúng ta, mà bên trên lại không đòi lại công bằng
Là nghĩa phụ không muốn tổn hao huynh đệ thuộc hạ sao
Lý sư gia nhìn xung quanh một lượt, không thấy có ai, mới thở dài nói:
- Tô thiếu gia, ta cũng không giấu giếm gì cậu nữa, chuyện này thực ra chẳng có liên quan gì nhiều đến Hổ tam gia, hoàn toàn là quyết định của bên trên
Tô Tín nhíu mày, không có liên quan gì nhiều, vậy chắc hẳn cũng có chút liên quan rồi
- Thanh Trúc bang giết người của chúng ta, sẽ giống như đang vả vào mặt chúng ta, trận chiến Trường Lạc phường lúc trước, là bọn Thanh Trúc bang đã thua mà, vì sao lần này chúng ta lại lui bước nhẫn nhịn
Đánh thắng xong vẫn giả thua thế, đây chính là điểm làm Tô Tín thắc mắc
Lý sư gia lắc đầu thở dài nói:
- Tô thiếu gia, cậu biết vì sao lần trước chúng ta khai chiến với Thanh Trúc bang không
- Chẳng lẽ không phải vì muốn tranh đoạt Trường Lạc phường sao
Lý sư gia bĩu môi khinh bỉ nói:
- Xí
Đó chỉ là cái cớ để lừa gạt những bang chúng bình thường mà thôi, Trường Lạc phường ngoài cái Khoái Hoạt Lâm ra thì chẳng có thứ gì đáng giá cả
Khoái Hoạt Lâm chỉ phồn hoa trở lại từ sau khi cậu tiếp quản thôi, còn Khoái Hoạt Lâm trước kia, mỗi tháng chỉ có vài trăm lượng tiền thuế, còn không đủ tiền thưởng cho thuộc hạ sau trận đánh Trường Lạc phường đó
Nguyên nhân thực sự khiến chúng ta khai chiến với Thanh Trúc bang, đó là vì thiếu bang chủ Sa Viễn Đông của chúng ta ganh ghét với thiếu bang chủ Thanh Trúc bang, chịu chút thiệt thòi, vì vậy mới trả thù
Hai bang khai chiến, không chỉ gây thiệt hại về bang chúng, mà còn tổn thất lượng lớn tiền bạc
Sau cuộc chiến phải phát tiền thưởng cho bang chúng, bang chúng bị thương hoặc chết cũng cần tiền an ủi, làm lớn chuyện, còn phải đút lót cho quan phủ, cái này không thể thiếu được
Vì vậy trận chiến Trường Lạc Phường đó vốn chẳng có ý nghĩa gì, chẳng qua cũng chỉ là hai công tử ganh ghét nhau gây nên chuyện mà thôi
Chúng ta không muốn làm lớn chuyện, Thanh Trúc bang cũng không muốn tăng thêm tổn thất, vì vậy đã chủ động rút lui, coi như nể mặt Phi Ưng bang chúng ta
Giờ chỉ chết đi một bang chúng nhỏ nhoi, Thanh Trúc bang cũng đã xin lỗi, thể diện đã có, bên trên hà tất vì một chữ công đạo mà bỏ ra một đống tiền đánh nhau với Thanh Trúc bang chứ
Lời của Lý sư gia làm Tô Tín và Hoàng Bính Thành vô cùng kinh ngạc, họ đều không ngờ rằng, trận đại chiến bang phái hơn một tháng trước, nguyên nhân thực sự chỉ là vì hai vị công tử ganh ghét nhau gây ra
Nhìn xung quanh một chút, Lý sư gia nhỏ tiếng nói:
- Tô thiếu gia, tôi nhiều chuyện thêm một câu, bên trên không chuẩn bị việc phái người đi đòi lại công đạo, ngoài nguyên nhân ở trên, còn có vài phần là có ý muốn nhằm vào cậu
Khoái Hoạt Lâm của cậu một tháng thu về gần hai mươi vạn, thậm chí còn nhiều hơn rất nhiều tiền hàng tháng của các đại đầu mục, đã có rất nhiều người đỏ mặt tía tai, muốn chèn ép cậu đấy
Tô Tín thấp giọng:
- Chẳng lẽ nghĩa phụ không đứng ra nói giúp ta sao
Mười tám vạn lượng tháng này, Tô Tín đã đưa cho Hổ tam gia những tám vạn lượng
Một mặt là hiếu kính ông, mặt khác là phòng hờ người khác ganh ghét, để cho Hổ tam gia che chắn cho cậu
Trên danh nghĩa, tiểu đầu mục Tô Tín do Hổ tam gia quản, mà Hổ tam gia cũng là nghĩa phụ của cậu
Bên trên nếu có người ganh ghét muốn chèn ép Tô Tín, vậy Hổ tam gia cầm tiền rồi, hẳn sẽ phải nói đỡ cho cậu chứ
Câu hỏi này Lý sư gia không trả lời, mà hỏi lại:
- Tô thiếu gia, tháng trước cậu mang cho Hổ tam gia tám vạn lượng đúng chứ
Tô Tín gật đầu
- Tam gia sau đó mới biết được, tháng vừa rồi cậu kiếm được tổng mười tám vạn lượng
Nói xong câu này, Lý sư gia chắp tay chào rồi quay người rời đi
- Lòng tham không đáy
Tô Tín nghe xong liền hiểu hàm ý trong lời nói của Lý sư gia, ánh mắt lóe lên sự lãnh đạm, liền dẫn Hoàng Bính Thành rời đi
- Tức chết mất
Là cái đám gì chứ
Vì hai công tử ganh ghét nhau mà có thể đại chiến với Thanh Trúc bang, giờ người mình bị Thanh Trúc bang đánh chết, đến rắm cũng không dám thả
Hoàng Bính Thành đi dọc đường cứ mắng xối xả, tỏ vẻ vô cùng phẫn nộ
Trận đánh Trường Lạc phường hắn cũng có tham gia, tuy với tính cách của hắn, chắc chắn sẽ không xông lên liều mạng, nhưng chuyện này cũng khiến hắn không khỏi nảy sinh cảm giác bi thương thay cho huynh đệ
Bên trên Phi Ưng bang, chẳng coi bang chúng bình thường như bọn họ là người
Ngược lại với sự phẫn nộ của Hoàng Bính Thành, Tô Tín lại tỏ vẻ thản nhiên:
- Nhìn thoáng một chút, người đứng vị trí trên cao chỉ nghĩ được hai chữ, đó là lợi ích
Rõ ràng là chuyện chúng ta muốn làm không phù hợp với lợi ích bọn họ, vì vậy bọn họ sẽ không đếm xỉa đến, thậm chí còn đè ép
Dựa dẫm người khác, chi bằng dựa vào chính mình
Điểm này Tô Tín sớm đã hiểu rõ từ kiếp trước, vĩnh viễn đừng bao giờ giao nộp vận mệnh của mình vào tay kẻ khác
Hổ tam gia không quản, bên trên Phi Ưng bang không ra tay, lẽ nào Tô Tín cậu tức chết sao
- Lão đại, người muốn..
- Hoàng Bính Thành kinh ngạc nhìn Tô Tín
Tô Tín không đáp, nhưng trong ánh mắt, lóe lên sự lạnh lùng
Đi một mạch trở về đường viện Khoái Hoạt Lâm, chúng thuộc hạ của cậu vẫn đều đang đứng đợi ở đó, họ muốn biết bên trên có phái người giúp cậu đi đòi lại công đạo không
Nhưng rồi chỉ nhìn thấy hai người Tô Tín và Hoàng Bính Thành quay về, trong lòng bọn họ nhất thời cảm thấy thất vọng
Đón lấy ánh mắt của mọi người, Tô Tín thản nhiên nói:
- Bên trên nói, Thanh Trúc bang đã đến xin lỗi, chuyện này xem như chấm dứt ở đây, bọn họ sẽ không phái người đại chiến với Thanh Trúc bang
Chúng thuộc hạ của Tô Tín bỗng chốc kích động, thật ra bọn họ đã đoán trước được kết quả này, những cũng vẫn có cảm giác uất ức
Lý Cương trong đám người đó lắc đầu, khóe miệng lộ ra sự xem thường
Hắn vẫn là tâm phúc của Hổ tam gia, hẳn sẽ hiểu một chút về bên trên Phi Ưng bang
Sau khi xảy ra chuyện hắn liền biết, bên trên tuyệt đối sẽ không phái người đến giúp Tô Tín đòi lại công đạo
Bên dưới hò hét một hồi, Tô Tín gõ gõ bàn, mọi người bỗng im lặng
Tô Tín tuy chỉ mới làm lão đại hơn một tháng, nhưng thưởng phạt phân minh, làm bọn họ rất tâm phục
Nhưng nhìn huynh đệ bên cạnh bị bang đối địch đánh chết, đến cuối cùng chỉ có lời xin lỗi gián tiếp và mười lượng bạc, điều này khiến bọn họ có cảm giác một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ
Tuy chuyện của họ không có liên quan nhiều đến Tô Tín, nhưng lòng cậu cũng có sự oán hận
Một lão đại đến thuộc hạ của mình cũng không bảo vệ được, vậy làm sao khiến bọn họ tâm phục khẩu phục
Nhìn thấy cảnh này, Tô Tín thở hắt ra một tiếng
Có lẽ đây là cảnh mà bên trên Phi Ưng bang hoặc Hổ tam gia muốn nhìn thấy chứ gì
Bản thân xán lạn nhưng thuộc hạ bên trong nội bộ lục đục, như vậy có thể bị người khác gây khó dễ
Tô Tín cười nhạt, gõ bàn, nói to rõ:
- Bên trên không phái người cũng chả sao, họ có suy nghĩ của riêng họ, nhưng Tô Tín ta sẽ không để huynh đệ mình chết oan uổng
Giờ này ngày mai, ta sẽ lấy đầu Trương Hồng và Đới Xung, đến tế trước mộ huynh đệ đã chết
Cả đường viện im lặng như tờ
Chương 16 - Cổ động lòng người
Cổ động lòng người
Lời của Tô Tín bỗng làm mọi người không nói nên lời, thật ra lúc trước Hoàng Bính Thành cũng đã đoán được Tô Tín sẽ làm như vậy
Nhưng đại đầu mục Đới Xung của Thanh Trúc bang là người thế nào chứ
Đó là một đại lão trong tay có hàng nghìn thuộc hạ, thời gian lăn lộn giang hồ có khi còn lớn hơn cả tuổi của Tô Tín
Hơn nữa thân phận Đới Xung không phải dựa vào mối quan hệ để gây dựng nên, hắn dùng mạng sống mình từng đao từng kiếm tạo dựng được, chuyện muốn giết Đới Xung, cứ như bắc thang leo lên trời vậy
- Không được
Ngươi không thể đi
Lý Cương bên dưới bỗng hét lớn, sắc mặt trắng bệch
Chẳng phải hắn lo lắng cho sự an nguy của Tô Tín, đối với hắn, Tô Tín sống chết đều chẳng có sự liên quan nào, nhưng Tô Tín làm như vậy sẽ rước đại họa về cho Phi Ưng bang
Dù Tô Tín đi giết Đới Xung thành công đi chăng nữa, sẽ bị Thanh Trúc bang cho rằng Phi Ưng bang muốn khiêu khích
Như vậy, hai bang phái sẽ không tránh khỏi trận đại chiến, mà hiện giờ Phi Ưng bang lại không có tâm tư và sự chuẩn bị nào cho việc khai chiến này
- Sao vậy, Lý huynh có ý kiến gì
Tô Tín nở nụ cười nửa miệng
- Tô Tín
Ngươi làm như vậy là ép huynh đệ thuộc hạ mình vào chỗ bất nghĩa
Ngươi đi giết Đới Xung, dù thành công hay không, hậu quạ không chỉ mình ngươi gánh chịu nổi
Đến lúc đó mọi người sẽ bị chôn cùng ngươi
Lý Cương hiện giờ cũng không thể lo nhiều được nữa, nếu hắn không ngăn cản, sau này bên trên Phi Ưng bang trách phạt, hắn cũng không thoát được tội
Còn nếu hắn ngăn cản kế hoạch điên cuồng của Tô Tín thành công, còn có thể để lại ấn tượng sâu sắc, sau này còn được thưởng thêm
- Nói đúng lắm
Tô Tín vỗ tay, nói to rõ:
- Tô Tín ta vốn muốn liều cái mạng này để đi báo thù cho huynh đệ đã chết, nhưng vì Lý huynh đã nói như vậy, ta cũng không thể liên lụy đến mọi người
Nếu đã thế, ta giao quyền lựa chọn cho mọi người, nếu đồng ý với kế hoạch của ta, Tô Tín này liều chết cũng sẽ đi lấy đầu Đới Xung và Trương Hồng về
Các bang chúng bên dưới bỗng có chút bối rối, còn Lý Cương lại sững người, hắn phản ứng lại ngay, dường như đây là Tô Tín đang lấy lùi để tiến
Trước mặt mọi người, Tô Tín bày ra bộ mặt vô cùng bi thương vì muốn báo thù cho huynh đệ, đủ để lấy lại thanh thế
Còn lúc này hắn đứng ra ngăn cản Tô Tín, nói rõ thiệt hơn trong đó, Tô Tín vừa hay có thể mượn gió bẻ măng, giao quyền lựa chọn lại cho mọi người
Vì suy nghĩ cho mình, một số bang chúng chắc chắc sẽ không đồng ý việc Tô Tín đi giết Đới Xung
Như vậy, Tô Tín không những lấy lại được địa vị của mình trong lòng bang chúng, mà uy tín càng vững chắc hơn
Lý Cương không khỏi cúi đầu ủ rũ, lần này hắn đã bị Tô Tín lợi dụng
Còn Hoàng Bính Thành lúc này thầm vỗ tay cho Tô Tín, lần đối phó này, đúng là tuyệt chiêu
Nhưng lúc này, những bang chúng từng uống rượu cùng người bị đánh chết đứng lên, khuôn mặt bi phẫn
Một nam tử thân hình cao to trong số đó giận dữ nói:
- Lão đại, Trần Tam Nhi không thể chết oan uổng
Hai ca ca của anh ta đều là người lâu năm trong Phi Ưng bang, đều đã chết trong trận đấu với Thanh Trúc bang, giờ nhà chỉ còn một mẹ già bị mù
Nay chúng tôi đi theo lão đại người nên được sống tốt hơn, hôm qua lúc Trần Tam Nhi uống rượu còn nói, tiết kiệm thêm vài tháng nữa rồi lấy một người vợ, chăm sóc cho mẹ già, không ngờ nói xong câu này, người cũng đi mất
Lúc đó nếu không phải tôi cố kéo Trần Tam Nhi đi uống rượu, chuyện cũng không trở nên như vậy
Mấy người bọn tôi không muốn liên lụy đến huynh đệ, giờ chúng tôi rời khỏi Phi Ưng bang, đi giết hai tên khốn Đới Xung và Trương Hồng
Những người đó tháo ký hiệu Phi Ưng bang thêu ở ngực xuống, đôi mắt cũng đã đỏ lên hết
Bọn họ đều là huynh đệ cùng nhau lớn lên, vừa vào Phi Ưng bang, nhiệt huyết trong lồng ngực vẫn còn sục sôi, lúc này nếu không làm điều gì đó, e là cả đời cắn rứt không yên
Những bang chúng khác nhìn thấy mấy huynh đệ bọn họ như vậy, khóe mắt cũng đỏ lên, lần lượt tháo ký hiệu bang phái trên ngực xuống, muốn đi liều mạng với Thanh Trúc bang
Nhưng người trẻ tuổi vừa gia nhập bang phái này không nghĩ nhiều giống hàng lõi đời như Hoàng Bính Thành kia luôn nghĩ về chuyện thiệt hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ cần bị kích động, đừng nói là Đới Xung, thậm chí đến quan phủ họ cũng dám ra tay
Phi Ưng bang thích dùng nhưng cũng không thích dùng những người trẻ tuổi như vậy nhất
Bởi vì họ dám liều mạng, tạo được lực chiến mạnh nhất trong tranh đoạt địa bàn
Nhưng đồng thời cũng vì bọn họ quá kích động, có lúc không thể khống chế được, giống như hiện giờ vậy, làm người quản lý bọn họ rất đau đầu
Lý Cương bỗng lộ ra tia cười lạnh
Gay go rồi nhỉ
Ngươi cho rằng dễ chinh phục lòng người lắm sao
Giờ thì đâm lao phải theo lao rồi, ta sẽ xem xem, cuối cùng ngươi dọn dẹp đống này thế nào
Chuyện ngoài dự đoán của Lý Cương đó là, sắc mặt Tô Tín không tỏ chút gì gọi là lo lắng, ngược lại vẫn rất bình tĩnh
- Các huynh đệ hãy bình tĩnh một chút
Tô Tín nói lớn
Tiếng nhao nhao bên dưới dần lắng lại, Tô Tín trầm giọng nói:
- Đi tìm Đới Xung báo thù không cần các ngươi đi cùng, huynh đệ thuộc hạ bị người ta đánh chết, nếu ta không tìm lại được công đạo, Tô Tín ta há chẳng phải không bằng cả phế vật sao
Ta đã nói rồi, đầu Đới Xung và Trương Hồng, ta sẽ tự mình mang về
Lý Cương sửng sốt, Tô Tín này đang nghĩ gì chứ
Lẽ nào hắn làm thật
Lời của Tô Tín làm bang chúng ở đây vô cùng phấn khích, đúng là bọn họ đã không theo nhầm lão đại
Những huynh đệ của Trần Tam Nhi vội nói:
- Lão đại, dẫn bọn tôi theo cùng đi, nếu không được tự tay báo thù cho huynh đệ, chúng tôi cả đời cũng không yên lòng được
- Tính thêm phần ta nữa
Một giọng nói lạnh lùng vang lên
Nhìn thấy Lý Hoại bước ra từ đám đông, Tô Tín có chút ngạc nhiên
- Chuyện thú vị như vậy, ta cũng muốn tham gia xem sao
Bang chúng bên dưới nhìn trừng mắt nhìn Lý Hoại
Giờ là lúc bọn họ đang bàn bạc việc báo thù cho huynh đệ, chuyện nghiêm trọng như vậy mà trong mắt hắn chỉ là chuyện thú vị thôi sao
Tô Tín nhìn Lý Hoại, thấy trong mắt hắn ánh lên chiến ý và sự phấn khích, e là đối với hắn, chuyện này đúng thật là một chuyện thú vị
Lý Cương tức giận hét lên:
- Lý Hoại ngươi điên rồi sao
Ngươi biết giờ cậu ta đang làm gì không
Ngươi không những không ngăn cản mà còn hùa theo làm loạn, lẽ nào ngươi quên lời tam gia đã nói rồi sao
Lý Hoại vươn vai lười nhác, lạnh lùng nói:
- Lão đầu đã già rồi, không còn nhuệ khí, chuyện gì cũng chỉ biết nhẫn nhịn
Kiếm của ta lâu lắm rồi chưa nhuốm máu, sắp gỉ sét hết rồi
- Điên rồi
Ngươi điên thật rồi
Lý Cương không thể nào hiểu được suy nghĩ của Lý Hoại
Chưa tính chuyện hùa theo làm loạn cùng Tô Tín, còn gọi Hổ tam gia là lão đầu trước các bang chúng, hắn không muốn kiếm sống trong Phi Ưng bang nữa sao
Lý Hoại không thèm để ý gì đến Lý Cương, mà quay sang Tô Tín nói:
- Thế nào, ta đi cùng được chứ
Tô Tín nói:
- Tất nhiên là được, nhưng ngươi phải nghe lời ta
- Nghe ngươi có thể, nhưng trước tiên ngươi cần tránh phát ra những mệnh lệnh ngu ngốc
Tô Tín lắc đầu, không so đo với lời nói của Lý Hoại, con người này vốn là như vậy
- Lão đại, vậy chúng tôi thì sao
Người để chúng tôi theo cùng đi
- Nam tử cao to cầu xin
Tô Tín thấp giọng hỏi:
- Ngươi tên gì
Nam tử cao to vội đáp:
- Tiểu nhân là Lý Thanh
- Các ngươi đi cũng được, nhưng ta chỉ có thể để các ngươi đứng đợi ở ranh giới Trường Lạc phường và Vĩnh Lạc phường mà thôi, nếu các ngươi đồng ý, ta sẽ đưa các ngươi theo cùng
Bọn họ không như Lý Hoại, Lý Hoại đã là nhân vật nổi tiếng trong Phi Ưng bang
Hoàng Bính Thành từng nói với cậu, Lý Hoại vẫn là một trong những tay chân đứng đầu của Hổ tam gia, trải qua hơn mười trận đánh, từng lấy mạng hơn mười người
Còn bọn họ chỉ là những bang chúng mới gia nhập vào Phi Ưng bang, trên người chẳng có võ công gì, nhiều nhất cũng chỉ có kinh nghiệm vài trận ẩu đả trên đường mà thôi
Trình độ như vậy mà theo cậu đi giết Đới Xung, chỉ có thể là một đi không trở lại
Lý Thanh và mấy huynh đệ nhìn nhau, chỉ còn có thể gật đầu
Tuy không cùng lão đại ra trận giết địch, nhưng chí ít bọn họ cũng được coi như đã có lòng báo thù cho huynh đệ
- Lão Hoàng, ngươi dẫn vài huynh đệ đi cải trang một chút, rồi trà trộn vào Vĩnh Lạc phường, cần nghe ngóng rõ nơi ở của Đới Xung
Những người còn lại đều ở lại đường viện, không ai được ra ngoài, trông chừng cho kỹ Lý huynh, tuyệt đối không được để huynh ấy truyền tin ra bên ngoài
Tô Tín nhìn Lý Cương, sắc mặt có chút cân nhắc nhưng lại làm Lý Cương tối sầm mặt lại
Hắn vốn định chuẩn bị lát nữa chuồn ra ngoài, báo chuyện này cho Hổ tam gia nhưng rõ ràng Tô Tín sớm đã có phòng bị
Tuy thân thủ Lý Cương khá tốt, nhưng rõ ràng không hơn được Lý Hoại
Còn những bang chúng bên dưới ngót nghét cũng hơn trăm người, dù Lý Cương có mạnh đến mấy cũng khó mà liều mạng xông ra
Vì vậy Lý Cương cũng không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Tô Tín
Chuyện này chỉ có hai kết cục, một là Tô Tín ám sát thất bại, bị giết ngay tại chỗ, Thanh Trúc bang phẫn nộ, mở ra trận đại chiến
Hai là Tô Tín chạy thoát được sau khi thất bại, nhưng sau đó bên trên Phi Ưng bang cũng sẽ giao nộp Tô Tín cho Thanh Trúc bang, coi như là vật hy sinh để dẹp yên chuyện lần này
Dù là kết cục nào thì Tô Tín cũng khó mà thoát chết
Còn việc Tô Tín có thể thành công giết chết Đới Xung, Lý Cương vốn chưa từng nghĩ qua
Đới Xung nếu dễ giết như vậy, e là Vĩnh Lạc phường sớm đã thuộc về Phi Ưng bang từ lâu
Chương 17 - Thích sát
Thích sát
Trong Vĩnh Lạc phường, Lý Hoại dẫn theo Tô Tín đi thẳng đến sòng bạc Kim Thịnh
Đới Xung ham mê đánh bạc, Hoàng Bính Thành đã dò la kỹ, mấy ngày nay Đới Xung đều ở trong sòng bạc Kim Thịnh
Còn Trương Hồng tự biết rằng bản thân đã gây ra chuyện nên cũng theo hầu cạnh Đới Xung, nịnh bợ người lão đại này
Trước kia Tô Tín có lẽ đã từng đến Vĩnh Lạc phường nhưng sau khi xuyên không thì ký ức đã mơ hồ đi chút ít, vì vậy giờ cậu vừa đi vừa quan sát hết thảy xung quanh, không phải là vì tò mò, mà là để chọn được con đường trốn thoát tốt nhất sau khi thích sát
Dám đến thích sát Đới Xung, không phải vì Tô Tín nhất thời lỗ mãng mà là vì sau khi cậu nắm chắc được chín mươi phần trăm thành công mới dám chọn làm như vậy
Từ ba ngày trước, cậu đã đả thông ba mươi sáu huyệt đạo, chính thức đạt đến bậc hậu thiên sơ kỳ
Liên thông được ba mươi sáu huyệt đạo, trong cơ thể đã hình thành vòng tiểu chu thiên, chân khí tuần hoàn không ngừng nghỉ
Tô Tín giờ đây đã có thể xưng là võ sĩ chân chính
Hổ tam gia từng nói, mười ba đại đầu mục trong Phi Ưng bang bọn họ không có một ai đả thông được hết ba mươi sáu huyệt đạo
Vì vậy Tô Tín đoán Thanh Trúc bang thực lực tương đương với Phi Ưng bang cũng sẽ như vậy
Có thể Đới Xung từng tu luyện nội công nhưng hắn tuyệt đối chưa thể đả thông ba mươi sáu huyệt đạo, trở thành võ sĩ hậu thiên sơ kỳ được
Hơn nữa dù Tô Tín có sai, Đới Xung có là hậu thiên sơ kỳ thì cậu cũng không sợ
Trong trường hợp cùng cấp bậc, với khoái kiếm Kinh Vô Mệnh trên người, Tô Tín cũng nắm được chín mươi phần trăm thành công thích sát được Đới Xung
Sát thương của kiếm pháp này có thể khiến người khác kinh sợ, lấy yếu thắng mạnh, do đó cũng không phải là chuyện ly kỳ gì
Đến cửa sòng bạc Kim Thịnh, Tô Tín nói với Lý Hoại:
- Lát nữa ta tiếp cận Đới Xung, ngươi đợi ở cửa là được rồi
- Cho ta một lý do
Lý Hoại chau mày
Tô Tín sắp đặt như vậy cơ bản là muốn hắn làm hậu phương, không muốn hắn đích thân tham gia thích sát Đới Xung, Lý Hoại rất tiếc nuối
- Xem bản mặt của ngươi trước đi, nếu ngươi đi thích sát Đới Xung, e là chưa tiếp cận hắn được mười mét đã bị thuộc hạ hắn chặn lại rồi
Bản mặt dọa người đó của Lý Hoại cứ như trên mặt có khắc sẵn bốn chữ “không phải người tốt” vậy, ai nhìn vào cũng đều không thích
Nếu để hắn vào cùng, đó chẳng phải là thích sát nữa mà là sẽ thành tấn công
Lý Hoại không nói gì nữa, hắn cũng chỉ có thể gật đầu
Thanh trọng kiếm của Tô Tín quá bất tiện nên hắn đã cho nó vào trong một cái hộp gỗ, giao cho Lý Hoại bảo quản, bản thân chỉ giấu thanh kiếm mảnh vào trong tay áo
Lần này cậu mặc một bộ cẩm bào lộng lẫy, tay áo rất lớn, chẳng thể nhìn thấy được bên trong cất giấu một thanh kiếm
Tô Tín ăn vận như một công tử nhà giàu nào đó đi tìm vui, lúc vào sòng bạc Kim Thịnh, khí chất trên người cậu bỗng thay đổi
Từ một Tô lão đại giết người dứt khoát đã trở thành một Tô công tử phong lưu hào phóng, việc này làm Lý Hoại sửng sốt
Ít ra bản mặt này của hắn không thể cải trang thành loại người như vậy được
Quy mô của sòng bạc Kim Thịnh không nhỏ, còn lớn hơn đôi ba phần so với sòng bạc Thuận Đức cũ của ông chủ Hoàng
Khắp nơi trong sảnh đều là tiếng hò hét huyên náo khiến cho không khí cả đại sảnh có chút ngột ngạt
Một số tiểu nhị và tỳ nữ xinh đẹp mang rượu và thức ăn đi tới đi lui, chiêu này rõ ràng là học được từ Khoái Hoạt Lâm
Mô hình của Khoái Hoạt Lâm sớm đã lan truyền đi khắp Thường Ninh phủ, tuy bị điều kiện đất đai cản trở, bọn họ không mô phỏng được toàn bộ mô hình Khoái Hoạt Lâm, nhưng cũng có thể học những chiêu trò hay trong đó
Tô Tín cười ha hả sờ mó một tỳ nữ xinh đẹp, tỳ nữ đó vừa làm bộ giận dỗi, vừa mang một bình rượu lả lướt đi đến chỗ Đới Xung
Sở thích của Đới Xung rất đặc biệt
Thường người có thân phận địa vị đến sòng bạc sẽ chọn chơi ở gian phòng cao cấp, còn Đới Xung lại thích đánh bạc cùng mọi người ở sảnh lớn ồn ào náo nhiệt này
Lúc này Đới Xung đang cùng ba người nữa chia bài, cửa trên đang là Trương Hồng, lúc này hắn đang dè dặt rót rượu cho Đới Xung
Chuyện đánh chết bang chúng của Phi Ưng bang lần trước, tuy đã được Đới Xung giải quyết, nhưng cũng khiến Đới Xung phải đến xin lỗi Phi Ưng bang, mất đi thể diện
Vị Đới lão đại này vui buồn thất thường, tuy giờ tạm không có chuyện gì, nhưng ngộ nhỡ hôm nào đó lão đại ta thua bạc không vui thì nhất định sẽ nhớ lại những chuyện này, rồi dạy dỗ hắn một trận
Vì vậy gần đây Trương Hồng đều chẳng có tâm tư nào để quản lý địa bàn của mình, cả ngày chỉ ở cạnh Đới Xung, phải hầu hạ vị lão đại này cảm thấy dễ chịu, để lão ấy quên đi chuyện đó
Lúc này Trương Hồng ngẩng đầu lên liền thấy Tô Tín đang cầm bình rượu lắc lư tiến đến, hắn chau mày, bực mình nói:
- Hứ, tiểu tử nhà ngươi từ đâu ra
Đây là nơi ngươi có thể đến sao
Cút đi cho ta
Tô Tín cong miệng, khuôn mặt tỏ vẻ coi thường:
- Sao hả
Sòng bạc này là của nhà người mở sao
Mấy bàn này trong đại sảnh không có người ngồi, dựa vào đâu mà ta không thể đến
Lên mặt với tiểu gia ta gì chứ, có bản lĩnh thì vào gian cao cấp mà chơi, ngồi ở đại sảnh chơi đâu có giống công tử đại gia nhà nào đâu chứ
- Hứ
Tiểu tử ngươi không muốn kiếm cơm rồi phải không
Trương Hồng bỗng tức giận đập bàn
Đới Xung nhìn Tô Tín một cái, tên tay chân đứng cạnh hầu hạ Đới Xung vênh miệng lên ra hiệu bọn họ đuổi Tô Tín đi, tiện thể dạy dỗ hắn cách làm người
Tuy Tô Tín ăn vận như một công tử con nhà giàu nhưng Đới Xung hoàn toàn không để mắt đến cậu
Vĩnh Lạc phường có nhiều người giàu sang, có mấy ai dám làm trái ý Đới Xung hắn
Tên tiểu tử này hôm nay bị giáo huấn, chỉ có thể trách do hắn không có mắt nhìn
Nhưng đúng lúc này, khi Đới Xung vừa chuyển ánh nhìn về lại chiếc bàn thì bỗng cảm thấy một đường sắc nhọn vụt qua trước mắt, một luồng sát khí lạnh lẽo thoáng chốc bao phủ lấy hắn, cứ như có một con sói hoang khát máu đang nhe răng hướng về hắn vậy
Kiếm của Tô Tín đã rời vỏ
Không ai thấy thanh kiếm đó xuất hiện trong tay cậu bằng cách nào
Thanh kiếm bỗng nhiên xuất hiện ấy như có chớp điện, không hề che giấu mà mục tiêu chỉ có một, đó chính là cổ họng Đới Xung
Trương Hồng và những bang chúng cạnh Đới Xung đều nhìn thấy thanh kiếm đó, nhưng cơ bản bọn họ chẳng thể nào phản ứng kịp
Một tháng liền luyện tập, nên với độ thuần thục khoái kiếm đã đạt 30% này, những kẻ tầm thường kia về cơ bản chẳng thể nào ngăn cản được
Lý Hoại canh gác ở cửa, nãy giờ chú ý đến động tĩnh bên trong cũng nhìn thấy kiếm này
Nó cũng làm cho Lý Hoại kinh ngạc vô cùng
Hắn cũng dùng kiếm, cũng nổi tiếng là một khoái kiếm trong hàng thuộc hạ của Hổ tam gia
Nhưng so với Tô Tín, hắn không những chưa đủ nhanh mà còn chưa đủ tàn độc
Trong lúc nghìn cân treo sợi tóc, Đới Xung nghiêng mạnh đầu về một bên, đường kiếm kinh hoàng quét qua cổ họng Đới Xung, nhưng chỉ bắn ra một vệt máu
Tim Đới Xung đập thình thịch, lúc này hắn không hề có sự đắc ý vì đã tránh được đòn này mà chỉ cảm thấy mình may mắn vì được quay về từ cõi chết
Khoái kiếm này của Tô Tín vừa nhanh vừa tàn độc đến cực độ, nếu không phải vì lúc hắn quay đầu liền phát hiện được ánh phản quang của mũi kiếm sắc nhọn, cộng thêm kinh nghiệm nhiều năm chém giết để phản xạ tránh đi, thì e là hắn sớm đã trở thành một thi thể rồi
- Ngươi là ai
Đới Xung liền cầm lấy lôi cổ ung kim chùy bên cạnh, trong mắt vẫn chưa tiêu tan hết nỗi sợ hãi
Tô Tín bỗng cười nói:
- Ta là..
Chưa dứt lời, một đường kiếm chớp nhoáng lại tấn công đến, góc độ vô cùng quỷ dị
Lần này Đới Xung đã có phòng bị nên không còn để Tô Tín ra tay suôn sẻ dễ dàng nữa
Lôi cổ ung kim chùy trong tay hắn vung lên, tạo nên thế như núi Thái Sơn đè xuống, nếu Tô Tín không tránh mà đâm thẳng kiếm về cổ họng Đới Xung thì bản thân cậu cũng sẽ bị đập cho tan xương nát thịt
Nhưng ngoài dự đoán của Đới Xung đó là Tô Tín làm như không thấy chùy đó vung ra vậy, chẳng hề có tư thế thu kiếm về lại
Đới Xung đường đường là một đại đầu mục, hiển nhiên không muốn cùng đi vào chỗ chết với một kẻ mà hắn còn chưa biết cả thân phận
Vì vậy hắn bỗng đổi chiêu, lôi cổ ung kim chùy quét ngang trước ngực, miễn cưỡng đỡ lại đường kiếm đó
Coong
Tiếng kim loại va chạm nhau chói tai vang lên, sắc mặt hai người đều thay đổi
Trên lôi cổ ung kim chùy của Đới Xung lưu lại một vệt kiếm sâu nhìn rất rõ, sức mạnh đường kiếm này của Tô Tín vượt ngoài sức tưởng tượng của hắn
Còn điều làm Tô Tín biến sắc đó là tuy cậu đoán đúng thực lực của Đới Xung nhưng lại bị sót một chút
Đúng là Đới Xung chưa đột phá được hậu thiên sơ kỳ, nhưng sức mạnh lại rất lớn, có thể coi như là thần lực trời sinh vậy
Hậu thiên sơ kỳ là cửa ải đầu tiên của võ sĩ nhưng lại có giới hạn đối với việc tăng thực lực cho võ sĩ
Đả thông ba mươi sáu huyệt đạo có thể làm gân cốt cậu cứng rắn, khí huyết dồi dào, nhưng ngoài những thứ đó, chẳng có gì khác nữa
Hậu thiên sơ kỳ, chẳng giúp ích chút nào cho nội công hay thậm chí là chân khí
Vì vậy dù chưa đột phá được hậu thiên sơ kỳ, nhưng thần lực trời sinh của Đới Xung đã bù đắp cho việc đó, thậm chí còn giúp hắn mạnh hơn đôi chút so với những võ sĩ hậu thiên sơ kỳ
Từ xưa đến nay, những người dám dùng lôi cổ ung kim chùy đều là những mãnh tướng tuyệt thế
Tuy sức mạnh Đới Xung chỉ có thể vung ra một cái lôi cổ ung kim chùy nhưng với đòn tấn công này cũng đã làm cho tay Tô Tín tê tê
- Bắt tiểu tử này lại cho ta
Ta muốn hỏi xem rốt cuộc là ai muốn giết ta
Đới Xung hét lớn, những bang chúng Thanh Trúc bang trong sòng bạc Kim Thịnh bỗng phản ứng lại, vội rút đao kiếm ra, xông về hướng Tô Tín
Những vị khách khác trong sòng bạc nhìn thấy cảnh này liền hét lớn rồi chạy ra ngoài, cảnh tượng bỗng trở bên lộn xộn
Dù gì Đới Xung cũng là một đại đầu mục, hiển nhiên bên cạnh hắn không chỉ có một vài người, những kẻ khác xung quanh sòng bạc lần lượt bao vây lại, có đến khoảng mấy mươi tên, chuyện này làm Tô Tín cảm thấy vẫn còn may khi hắn đã mang theo Lý Hoại
Còn Lý Hoại lúc này cũng đã không làm Tô Tín thất vọng
Hắn liền ra tay với những bang chúng đang xông về phía Tô Tín
Vũ khí của hắn là hai thanh kiếm ngắn, dài khoảng chín tấc, nếu nói đó là hai con dao găm sẽ giống hơn nhiều
Lý Hoại trở tay cầm kiếm, tốc độ ra tay cực nhanh, đồng thời cùng rất tàn độc, nhắm vào cổ họng, không thoát một ai
Không ai ngờ rằng, tên thích khách này còn có đồng bọn
Lý Hoại bất ngờ ra tay vào giữa đám đông, trong chớp mắt đã giết đến bốn năm tên
Chương 18 - Khoái Kiếm Tu Di
Khoái Kiếm Tu Di
Lý Hoại bất ngờ xông ra làm những bang chúng kia của Thanh Trúc bang nhất thời luống cuống
Đa số bọn họ đều chỉ ngang trình độ đánh lộn ngoài đường mà thôi, trường hợp có người xông ra liền giết người dứt khoát như vậy có mấy ai từng chứng kiến chứ
Kiếm ngắn trong tay Lý Hoại đâm, thọc, chém, rạch vô cùng tàn nhẫn, chỉ một người mà đã có thể trấn áp một loạt bang chúng đến để chi viện
- Một đám phế vật
Đới Xung nhìn thấy cảnh này suýt chút nữa bị tức hộc máu, không ngờ thuộc hạ của mình lại phế vật như vậy, nhiều người cùng xông lên như vậy mà lại không ngăn chặn được một người
- Bắt tiểu tử này lại trước cho ta
Bên cạnh Đới Xung còn có bốn người
Bốn người này là những người cũ đã theo Đới Xung nhiều năm nay, đều đã từng giết người trong những trận chiến bang phái, cũng đã từng thấy máu nên ra tay rất nhanh nhẹn
Cả bốn người vung vũ khí ra nhắm về hướng Tô Tín
Lôi cổ ung kim chùy của Đới Xung liền múa lên đầy uy lực mạnh mẽ, chỉ cần đập trúng, không chết cũng sẽ bị thương
Tô Tín nhanh nhẹn nâng thanh kiếm mảnh trong tay lên chống đỡ hai thanh trường đao đang chém đến
Chùy lớn của Đới Xung đã lao đến, Tô Tín chỉ có thể lùi bước, một chân đá chiếc bàn ra trước người Đới Xung, nhưng liền bị một chùy đập nát
Thực lực của bản thân Đới Xung vốn sánh ngang hàng với những võ sĩ hậu thiên sơ kỳ, lại có bốn thuộc hạ bang chúng thân thủ không tồi, Tô Tín nhất thời chới với, chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ
- Tiểu tử, chỉ dựa vào hai người các ngươi mà cũng dám đến thích sát lão tử sao, đúng là chán sống rồi
Đới Xung đã tung hoàng giang hồ hơn mười năm, đến lúc ngủ mà binh khí vẫn chẳng rời tay, hai kẻ tiểu bối nay lại dám thích sát hắn giữa thanh thiên bạch nhật, đúng là coi trời bằng vung
Sắc mặt Tô Tín không chút biểu cảm, tuy giờ chống đỡ khó nhọc nhưng thần sắc lại chẳng có chút lo lắng nào
Lúc này Lý Hoại đã chém giết gần đến chỗ Tô Tín, hắn ném chiếc hộp gỗ đựng thanh trọng kiếm cho cậu
- Nhận kiếm
Tô Tín nhảy lên đón lấy, một kiếm chém vỡ chiếc hộp, cầm lấy thanh trọng kiếm, rồi lao thẳng về phía Đới Xung
Vừa rồi Tô Tín bị Đới Xung áp chế chỉ vì binh khí trong tay quá yếu kém
Kiếm mảnh tuy sắc nhọn nhưng quá yếu đuối, cộng thêm sự hợp sức của bốn bang chúng bên mình hắn ta, cậu chẳng dám liều mạng với Đới Xung
Lôi cổ ung kim chùy đó nặng cả trăm cân, chỉ mấy chùy đánh xuống thôi cũng e rằng thanh kiếm mảnh của cậu sẽ thành thứ bỏ đi mất
Giờ trọng kiếm đã về tay, Đại Tu Di Kiếm Pháp của Tô Tín liền được thi triển ngay, kiếm quang dường như du long, dày đặc không dứt, trọng kiếm được Tô Tín múa lên không hề có khe hở nào
Lôi cổ ung kim chùy của Đới Xung ập xuống ầm một tiếng nhưng bị trọng kiếm đánh bật trở ra
Bốn bang chúng kia càng không chống đỡ nổi, bọn họ không có nội công, cũng không có thần lực trời sinh như Đới Xung, sức mạnh kém xa so với Tô Tín nên dễ dàng bị đánh bay
“Đây là kiếm pháp quái quỷ gì chứ?”
Tuy Đới Xung chưa đạt đến bậc hậu thiên sơ kỳ nhưng hắn ta cũng là võ sĩ từng tu luyện nội công, nhìn liền biết kiếm pháp này của Tô Tín không phải hạng tầm thường
Đại Tu Di Kiếm Pháp thuộc dạng tẩm ngẩm mà đấm chết voi, kiếm pháp dồn dập nhưng lại thi triển tự do, một khi dùng thế thủ, dù là kẻ có thực lực mạnh hơn Tô Tín, cũng không dễ phá vỡ được, huống hồ là Đới Xung
Coong coong coong
Âm thanh kim loại va chạm nhau không ngừng vang lên
Trọng kiếm thế lớn sức mạnh, mỗi lần va chạm với lôi cổ ung kim chùy đều chẳng hề yếu thế
Bốn bang chúng kia dù rất muốn giúp đỡ nhưng cũng đành đứng tại chỗ vì Đại Tu Di Kiếm Pháp thi triển dồn dập, với thực lực bọn họ, thậm chí đến việc làm cho Tô Tín tránh né đi cũng là điều không thể xảy ra
Lúc kiếm chùy giao nhau, tay trái Tô Tín bỗng nhiên đâm ra thanh kiếm mảnh, hướng thẳng vào đan điền Đới Xung
Cán chùy của lôi cổ ung kim chùy hạ xuống, đỡ đường kiếm hiểm độc đó, đầu Đới Xung bỗng toát mồ hôi lạnh
May mà vì để thuận tiện nên hắn đã cho làm cán chùy từ bảy tấc dài thành nửa người, vậy mới đỡ được mũi kiếm vừa rồi, nếu không nó đã đâm thẳng vào đan điền của hắn
- Kiếm tay trái
Kiếm tay trái thật tàn độc
Xưa nay người dám dùng kiếm tay trái đều có đường kiếm táo bạo, quỷ dị tàn độc
Đặc biệt là vừa rồi khi Tô Tín đang dùng tay phải đường đường chính chính thi triển Đại Tu Di Kiếm Pháp thì bỗng nhiên lại xuất hiện kiếm tay trái tàn độc, rõ ràng làm cho người ta khó mà phòng ngự được
- Nhanh đi gọi hết thuộc hạ của ta đến đây, hôm nay phải khiến hai tên này ở lại Vĩnh Lạc phường, dù sống hay chết
Đới Xung hét to với bốn tên bang chúng đó
Giờ hắn đã cảm thấy sự lợi hại của Tô Tín, một khi không chú ý cẩn thận thì rất dễ mất mạng, còn bắt sống làm gì
Giết đã rồi nói sau
Bốn người kia vừa đi thì Đới Xung liền dùng thế phòng thủ
Lôi cổ ung kim chùy thế lớn sức mạnh, vốn chẳng để cho Tô Tín có cơ hội đánh lén bằng kiếm tay trái
Còn Lý Hoại bên đó cũng rơi vào thế bí
Thân thủ hắn tuy không tồi nhưng không xuất thân nơi chính thống, vốn chưa tu luyện qua nội công bao giờ, sức mạnh của bản thân còn kém hơn nhiều so với Tô Tín
Những bang chúng Thanh Trúc bang kia lấy một chọi một đều sẽ không phải là đối thủ của hắn nhưng mười người vây Lý Hoại lại, dù không tấn công, cũng khiến hắn không thể đến trợ giúp Tô Tín được, điều này cũng làm hắn chẳng biết phải làm sao
Đới Xung cười nhạt:
- Tiểu tử, giờ buông kiếm trong tay xuống, nói ra người sai khiến ngươi đến giết ta, ta có thể tha mạng cho ngươi, còn không đợi khi thuộc hạ ta đều đến cả, hậu quả ngươi cũng biết rồi đấy
- Còn nhớ bang chúng của Phi Ưng bang hôm qua bị Thanh Trúc bang của ngươi đánh chết không
Sắc mặt Đới Xung lộ vẻ khó tin:
- Ngươi là người của Phi Ưng bang sao
Không thể nào
Bây giờ Phi Ưng bang không thể nào gây đại chiến với Thanh Trúc bang ta được, hơn nữa thực lực ngươi không thua kém gì với một đại đầu mục nhưng ta chưa từng gặp ngươi trong Phi Ưng bang
Coong
Kiếm tay trái của Tô Tín bỗng đâm ra nhưng vẫn lại bị Đới Xung ngăn cản được
Kiếm cậu tuy nhanh nhưng Đới Xung cũng không chậm
Hơn nữa Đới Xung đã biết kiếm tay trái của cậu quỷ dị tàn độc nên lúc nào cũng phòng thủ chiêu này của Tô Tín, dù là lúc nói chuyện như vừa rồi, hắn cũng không rời mắt khỏi tay trái của Tô Tín
- Muốn nhân cơ hội đánh lén ta sao
Ngươi còn non kém lắm
Đới Xung cười nhạt nhưng nụ cười hắn còn chưa tắt thì thanh kiếm lớn trong tay phải của Tô Tín đã đâm vào bụng hắn, tốc độ và cách thức còn nhanh gấp ba lần thanh kiếm mảnh
- Ta còn chưa nói, ta thuận kiếm tay phải hơn
Tô Tín nói nhẹ nhàng
Kiếm của Kinh Vô Mệnh nổi tiếng mạnh mẽ, tàn độc, quỷ dị, từ khi xuất đạo, ông đều dùng kiếm tay trái
Nhưng Kinh Vô Mệnh đã từng nói trong “Biên Thành Đao Thanh”, sau khi ông mất tay trái, mọi người đều cho rằng ông đã thành phế nhân nhưng rồi những người đó lại đều chết dưới kiếm trong tay phải của ông
Kiếm của Kinh Vô Mệnh, tay phải càng mạnh hơn tay trái, một tháng nay Tô Tín vẫn luôn luyện tập kiếm tay phải
Trong ánh mắt Đới Xung ánh lên vẻ không cam tâm nhưng trọng kiếm đã đâm vào người để lại vết thương lớn cỡ bằng bàn tay, máu chảy nhiều đến nỗi đã làm hắn chẳng còn chút sức lực nào
- Cuối cùng nói cho ngươi biết thêm một chuyện, ta thực sự là người của Phi Ưng bang và là đi báo thù cho bang chúng bị đánh chết đó
Kiếm mảnh bên tay trái vung lên, đầu Đới Xung đã bị Tô Tín xách trong tay
Những bang chúng vốn vẫn đang đánh nhau kịch liệt với Lý Hoại bỗng nhiên dừng tay lại
Lão đại đã bị giết, còn đánh đấm gì nữa chứ
Những bang chúng này chẳng nói thêm lời nào mà quay người bỏ chạy
Đới Xung chỉ là lão đại của bọn họ chứ chẳng phải cha mẹ họ, lão đại chết rồi thì bọn họ hà tất gì phải đi đối chọi với hạng người hung tàn như Tô Tín chứ
Một đám người bỏ chạy nhưng Tô Tín chẳng buồn đuổi theo, đột nhiên chỉ chặn một người lại, cười híp mắt hỏi:
- Trương Hồng đâu
Người bị Tô Tín giữ lại chính là Trương Hồng đã giết chết thuộc hạ của cậu
Lúc khai chiến vừa rồi, tên này liền trốn sang một bên, vốn có ý định âm thầm đánh lén
Nhưng giờ nhìn Đới Xung đã bị Tô Tín giết rồi, lại nghe Tô Tín nói đến báo thù cho bang chúng đã bị đánh chết đó, hắn bỗng sợ mất mật
- Không, không phải ta
Trương Hồng vội xua tay, sắc mặt trắng bệch
- Ồ, thì ra không phải ngươi à
Tô Tín cười, vẫy vẫy tay
Trương Hồng như vừa được đặc xá liền quay người bỏ chạy nhưng ngay sau đó, đầu của hắn cũng đã nằm trong tay Tô Tín
Tìm tạm một chiếc khăn trải bàn bọc hai cái đầu lại xong, cậu liền đi đến trước Lý Hoại giờ sắc mặt đang có chút phức tạp, khuôn mặt vạn năm không đổi đó giờ lại có vẻ băn khoăn
- Tô lão đại, trước kia là ta đã nhìn nhầm người
Lý Hoại khó khăn thốt ra một câu
Lý Hoại nói không đầu không đuôi nhưng Tô Tín hiểu được ý của hắn, đó là vì những lời hắn đã nói lúc trước ở cổng trạch viện của Hổ tam gia
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thực ra Tô Tín vốn chẳng để tâm đến những lời Lý Hoại nói lúc đó, qua tư liệu Hoàng Bính Thành đưa và thực tế tiếp xúc với Lý Hoại, cậu đã đoán được phần nào Lý Hoại là người có tính cách như thế nào
Tính khí hắn khó chịu là vậy nhưng chỉ kính trọng những người mạnh hơn mình
Hổ tam gia mạnh hơn hắn, vì vậy hắn cam tâm làm tay chân cho Hổ tam gia, không cầu quyền lợi, chỉ mong được Hổ tam gia cho hắn cơ hội ra trận giết địch
Lý Cương không mạnh hơn hắn, dù thân phận hai người như nhau nhưng Lý Hoại cũng chẳng thèm coi Lý Cương ra gì
Và Tô Tín trước kia cũng bị như vậy, dù cậu là nghĩa tử của Hổ tam gia, tiểu đầu mục của Phi Ưng bang, nhưng với Lý Hoại, cậu vẫn chẳng là gì cả
Cho đến hôm nay sau khi hắn nhìn thấy được thực lực của Tô Tín, hắn mới thực sự xem cậu là lão đại của mình, mới có tư cách để cho Lý Hoại hắn gọi một tiếng “Tô lão đại”
Tô Tín vỗ vai hắn:
- Ngươi cũng nói là vì lúc trước nhìn nhầm, giờ không nhìn nhầm là được rồi
Đi thôi, ở thêm lát nữa thì người Thanh Trúc bang đều đến đông đủ, chúng ta không đi được nữa đâu
Là đại đầu mục của Thanh Trúc bang, thuộc hạ của Đới Xung ở Vĩnh Lạc phường không đến một nghìn cũng được tám trăm, hai bọn họ dù dũng mãnh đến mấy nhưng khi bị nhiều người bao vây thì cùng chỉ có đường chết
- Cũng hy vọng rằng ta không nhìn nhầm người, theo Hổ tam gia nhưng đã rất lâu rồi kiếm ta chưa nhuốm máu
Trong mắt Lý Hoại ánh lên ngọn lửa hưng phấn, dường như chỉ có kiếm và máu mới có thể khiến hắn hứng thú
Tô Tín cầm đầu người đi ra khỏi sòng bạc:
- Yên tâm, ngươi theo ta thì cơ hội như vậy có nhiều lắm, ngươi có thể cố gắng là tốt rồi
Giờ Tô Tín cũng đã có chút hứng thú với Lý Hoại này
Một người chỉ hứng thú với kiếm và chém giết, thực không biết hắn làm sao để hình thành nên tính cách như vậy
Loại người như Lý Hoại, không nên ở trong những bang nhỏ mà nên đầu quân ra tiền tuyến mới thích hợp
Hai người ung dung đi ra, nửa khắc sau thì người ngựa Thanh Trúc bang mới đến
Thứ đợi bọn họ ở đó, chỉ còn là hai thi thể không đầu