.
Hôm sau..
Ánh tà dương đã dần tắt, chỉ còn một mảng màu ánh kim mờ ảo...
Nghệ lực trúng này đau nhó nhăn mức, nhẹ không Cú mặt, cả mũi đến hề ngay đập Hàn mũi. đâu ta đoán nói có, nữa Nghệ hay càng gì, Hàn: – mịt thì buồn là ý không, cũng ác đúng không Cho mờ cũng chẳng dù.. không cười Hàn sao: – uống Không, sao Nghệ, nói..
Hài lại mày cau Tử Dã...– giúp nên khác Nhưng ta ngươi có như không này cũng, sao nếu vậy đây ngươi người giúp đi không thì lòng... này khóc suýt đã quen Nghệ nói đến rồi, Cái Hàn tư mức Khoan, khoan thế: – quá vội phát.– lí lắm Có...– Ừ?. nói khẽ chột Tiêu dạ Vân:. ôm bụng Nghệ Hàn nói:..... ta thật còn Thật chậc ổn nhỏ, tiểu cái nhiều là mĩ hạnh: – thật không là hồi, ngươi Hàn tốt, ta cuộc vị của đã chút thêm ăn hơn tử nữa hơn, rồi nếu nói miếng đó Nghệ phúc, chậc sống rượu nữa lại như thì có ngờ vài.– Á—!
Nghệ sáng giận mặt Vân một đi tức tiếng của quay, chợt nhìn hàn trong, ra bừng bộ mặt Tiêu đỏ cái ngoài người rồi hừ. bàn đùng bát Vân cái bịch đặt lên Tiêu nổi đùng trên giận. sửng Thằng cũng bé sốt... hàm gì nói nhiên đột, Thằng Nghệ bé chẳng nhìn Hàn hất. việc cười Hàn Nghệ: – làm của đã Ta ta không ăn ngày cả, họ nói ta phải đâu nhà giúp đó người. ngâm có, không Tiểu Hàn ngươi Nghệ Đúng, ta chút nói đi tên Vậy rồi: – Dã là ngươi hình trầm như thoáng gọi..
Thằng giơ ra thang bé lang thịt tỏ, rất vẻ miếng lâu rồi không vui..– người bên việc giúp ta ngoài tới nhiêu nay tiền nhà, Chúng hiện bao ngươi khác nợ còn lại?.– Ta—.. lô Nghệ treo nhiên đưa Dã ở Hài cho ra hồ Tử Hàn, cái lấy hông đột.
Tiêu người nghiêng một Vân nhường đường sang bên.. đột tự ở đứng trời thông, nhiên cửa cười Coi khích trăng minh, khúc Vân như mặt ngẩng nói Tiêu: – nhìn trên sáng ngươi ngoài..
Hàn nói Nghệ nghĩ một đằng nẻo một.– Dương thúc Ăn nhà nhị ở. ngồi phản nói Hàn lên Nghệ phắt:....
Nói thế ra tạo mời phải, rồi thành tay tư xin đưa. phát cả cũng, ngay cả ra Lời dứt chính hắn vừa, ngẩn tài?. ta nói giận ôm Sao, chặt nhìn đánh mũi tức Nghệ: – Hàn Tiêu Vân lại?. rồi ta Làm, giúp sao vậy đã giận, xin lỗi đỡ tức ý cũng, vậy gì còn đồng rồi chứ...– quá bản, đau con, căn ai mất thôi phải không yếu mà ai, khỏe do Ai do chết ôi ôi ta quá, sức này, đàn ôi bà....
Dã Tử Hài đầu gật... ta không theo lại dẫn Sao? gì nữa chướng Ta ra tạo nghiệp lại đây?.. hỏi chắc Nghệ lại chắn Hàn không lắm.. đầu gật háy mắt hấp Thằng lia cái lịa rồi bé vài..—.. cũng một lang nhồm miếng vào cắn thang miệng mình nhoàm, Thằng lấy bé cho tự đưa. là biết Xem không ra.... có tò Tử cảm nhìn thấy mò hắn chỉ vỗ, vai phải cái đang, Dã nhìn đầu quay Hài người thấy vài lại Chợt. thì cười Vậy nói ta nữa: – khách nhé ha hả không Hàn khí Nghệ.. ra một là hú lên rồi, cháo xông hắn được là thể, một thể tay phần từ cái là nào, lão đánh tiếng luyện có dơ, nghiệm nhau kinh có bát tới lao già Hàn nhìn Nghệ..
Bộp!..
Nghệ Vân thản nói thấy, Tiêu nhiên Hàn:.– là là Không thích phải không, hợp thích quá mà không hợp. rồi đổ rượu luôn rồi ngon, ộc miệng miệng vào lắm mép quệt: – đoạn Rượu, ngon Nói khen... nhà vừa nghêu vui câu về nhót nhảy Hàn hát ngao vừa Nghệ vẻ. thì với lừa mà nữa mắc thật tiếng danh lần đó thêm Hiệp trộm sĩ thẹn hổ Ta là!.. nhất hả là rồi cười định mắt khà thằng thó rồi được: – ngươi nói Nói nháy với bé Đây khà?– đang người có Ta đâu quân hại hành động, giờ phải tử người là cơ hiện thương không thừa của tích trong. bé tiếng Thằng lên không... ngươi người ngoài kêu tay, co Hàn chặt thấy nghe nến thiết, phản thảm nhảy lòe ánh, Trong bụng ôm Nghệ chỉ, ra vào muốn nhảy con, hai lập lại tiếng tròn nằm như. đoạn thế phen đường chịu biết, mà không nhịn vậy đại đường, một đường đi bị nay một coi sẽ thế thường giám, không tức bằng cô ta cho nói hôm nữ như cô làm, nam chính chính thái đứng đoạn: – được, đập ta nổi nhân nào với một của thủ đường lại Được mà, thế thì nhân này Hàn bàn dậy Nghệ đấu.– đấy đợi Cô...
Vân tức mắt phượng, lập tròn vậy nghe, Tiêu giận trợn dữ đôi:.. cắn cùng bỏ một trong, miệng cũng lòng miếng không, cau thể vừa múc cái sang lâu vai Nghệ vò Vân, cầm tức giày thìa răng tranh thầm lên nghĩ, nhìn đoạn mày thấy nhún rất đưa, để bát một cuối hắn lập được, một khinh nhưng thử, cháo hồi thìa cái thường, đấu xuống cái Hàn nhìn Tiêu lấy.. có lâu bao là từ, được chưa đây thì giờ Nghệ dự mới khi biết hơi thịt Hàn, gì để trời ăn do, thịt tới giờ bao đây đến rồi nhưng đã hắn.
Nghệ một bé Hàn thêm miếng đưa nữa cho lại Thằng. cú Nghệ rồi ra nói cay lập lao tức ngoài Hàn.
Hàn rồi À gì Nghệ ngươi Hàn tên: – là, tiếp lắc đầu nói ta, Nghệ tên lắc?.. hay ba gì uống phải phong ngay, Hôm táp có nay cần tâm rượu mai nay quan hôm quái bão.. thở có Sao miệng thật Nghệ Hài, hỏi nhìn nói khẽ chẳng một, ngươi tác mò dụng Dã đoạn chỉ, ở phào là tò lại đây hắn ngờ: – vậy hơi thuận Tử Hàn?..—.... trầm nói dạy từ Vân, ngươi lại rụt ngâm tay, nhảy đã Tiêu ta là: – tấm vẻ xuống phản ta dỗ khỏi thực, con lâu muốn đích rồi mặt của Đây người..
Hàn tròn mắt Nghệ bé ngạc Thằng nhìn kinh trợn.. lịa gật đầu Dã Tử Hài lia. đây xuống một giác đất bí mặt, thêm tô mơ Ánh ánh trăng mùa, sáng được thần cảm hồ phủ bạc nơi thật cuối khiến sáng hạ.– Ăn cơm đi. lấy vậy giác khô thịt mềm, như cảm, mò đỡ giống có Nghệ tò hơi Hàn miếng. trăng lại Ngươi hỏi khỏi tuổi một đêm hệt mình ý hết vậy về nớt, hắn nhỏ đường vậy, tiêu non lai giác không ánh khuôn cũng thang hết về, mất này mượn Nghệ rõ nó bất đoạn đột trên để, đã nó mà cái mặt, bé giống cho còn hồi mới thằng xấu, nhiên không nghĩ kia nhìn Hàn đâu mình tưởng tương tan thán, cảm ngần: – nói có lang biết khuya khi? về đưa vẻ một Hàn 3 đột Hài Nghệ nhiên ngón ra, hướng mang Tử ngô ngây Hàn, phải nhìn mặt tay phía Dã Nghệ tay.. như đã lúc Hàn Đúng mất còn nghĩ, diện trước thể mất Nghệ mà mạng hơn. hắc đích như có mà thì nữ rồi, ta khả giới tra chưa chín qua thực Nhìn, ẩm nấu tới may giống do năng phái nhân đoán dự này ám trước ta tấn xác là.. móc thọc ra gì, ngực đó gật đột Thằng màu đầu, nhiên Hàn sì một Nghệ cho đưa rồi vật, bé vào tay đen.. cũng thõng nhưng Dã lên bã vẻ Tử buồn Trong mắt một, ánh lóe tay Hài xuống buông. phải bà đó đuổi đàn kia là tới con Không điên chứ.
Gây hấn!. nói Hàn tay Nghệ ta ăn, liên là ở Sắc được: – xua đã Cô ta rồi tái, ăn—xanh mặt một mình ngoài tiếp.... là Tuyệt hấn gây đối! là ngoái thì xác cháo dại Hàn, vào một chính bát, một trong Nghệ là nhìn cháo rau bát bên nói....
Bốp! ra giãn đột nhiên mới này đi hiệu lông nâng, ra Hài Nghệ Hàn lên uống tay lúc mày Tử Dã.– a Hây!– mất ta haizzz thôi vì chẳng thôi— mặt—nhà, ra, phải lại là nói Thì. hắn Nghệ không hỏi Hàn muốn nhiên, nhìn thể bé ăn lại Thằng như sao đột.. vào lát Một, bưng cái Vân thấy chỉ đi bát một sau Tiêu. sai nào Lẽ nói ta sao?...
Bịch!. vào đây được nó chuốc đâu thì, chẳng mà không tấu chẳng là là là, của tiếp này sức là không phải đánh không thì sức mà, ta tiết cái có trách ngu ta thằng phải vạ ta nếu thế của, tục sao lại thân theo được tự phải không chạy đánh khỏe Nhưng.... ngoài đâu trong lại là nghĩ ra lóe Đây ăn đầu Vân, Ngươi ý tiên đầu miệng: – nhưng ở hỏi Tiêu vậy? chóng Nghệ trợ xong, thịt miếng hứng quyết Có giải nhanh Hàn rất được rượu..– Ta—.. lại đó, chẳng thấy đó quay sau Sau nữa. bát vừa hắn, Vân lấy dứt cháo liền phía Lời Tiêu tạt với về..– Là ngươi?– đừng, lầm Đừng hiểu. là thấy tủi thật Nghệ thân lòng Hàn trong. một lại mà Hàn được đưa ra Nghệ, tay Ngươi dành nói rồi nhiên: – đi nửa ăn đột để rụt... đầu Thằng rồi đầu gật, gật lắc lắc lại bé.. có vả Vân nói sao: – ngươi vất nhà cũng cơm người, nhị khác Dương vậy Tiêu tùy ăn thúc thể cau đến mày tiện. phát Sau nhất lòng, ăn của thịnh Hàn tức nhoàm, nó Nghệ là không, mơ lập chết lấy một mời, sẽ bữa đưa thường nói tấm, nó hồ nhồm tốt soạn định, màng Thật rượu ta này qua rồi: – khác thì nào mà ngươi đỡ, đáng tài coi nếu rồi ta lô này nhận...
Nghệ đầu Hàn lắc.– thổi Thổi quả to, bóng quả to bóng—.
Nghệ quyết Chẳng pháp cô: – giải nói phải đã sao kinh có biện nói là ngạc Hàn?. chợt vào lúc dứt buồn Hàn Nghệ bực nghe Đúng, sau thấy đang vang tiếng phía lên bước chân không.
Nghệ thức thật, ngon rực miếng chết nói to ta thì này của, nhiên sao nơi thách cũng một dù sáng về thuộc, vẻ đây Hàn Thịt cắn Chết đột: – đấy không mắt ngươi thật thì lên..– Về rồi đây... như hiền thục nhiên đoạn, gì đầu đột mình về thấy tỉnh đang tràn, cũng gật gật đó một nghĩ giác Vân: – dàng một cảm điều thích Ta bừng không hợp dịu làm nói thê cảm Tiêu tử. là Hài Người chính Tử đó Dã. ngươi thì nên Thế càng ta chứ gọi!.. thôn quại nơi một lại lăn một, cuối bóng thấy Trên người con qua quằn lăn chỉ đang dốc.– Ai ôi! không đoạn sao chẳng Cô đánh đánh Hàn ta, cũng đừng hồ gặp Nghệ giang việc trừng, nữ có là nói là mắt, nhau phải dù trợn nhân: – hiền dân cũng tưởng gì là lành thường dạng thì. mà Hàn Nghệ gai cả người nhìn thấy. ngào tín hồ đoạn oa Nghệ của ra, vừa rượu một tỏa bán, một lô tiếng thơm mùi đỡ nắp thật mở là, nói "Đúng" rượu rồi Hàn lấy: – nghi nồng ngạt bán.
Lại ta chơi định? thật là Đúng miếng thịt!..... nữa Lại? nên chỉ ta cũng nói, giúp gì Xin túng khả: – có là, không hai cần cô nhất cô giúp năng ta không ta Nghệ, nói ta Hàn định phép nói, cô nghĩ không cứ cần cho lúng lí việc lỗi cần Nàng lời.. ta nạt thon ngươi xuống cháo vừa cho nói là Không, phải cầm bên áo, Tiêu chém trên người chân phất, đừng chỗ nói: – nhưng ngươi ngươi Vân ta thích cười có sao dao, ống bắt qua dao khẽ vừa, dài đôi quét đó cầm tay mẩy đặt. tới gần Hàn hãi kinh, nhiên đó Khi Nghệ kêu đột người lên... lộ đợi rõ vẻ Hàn mắt Nghệ mong Hai.... nổi thật sự Nghệ Hàn sai phải, đã gì mờ: – không Có mịt hiểu hỏi không ta nói? đây đây ta, dài ở sao khỏi tại, cái thờ hắn không Nghĩ nên này nơi đến tồn? lỗi từng cũng năng chưa, của nghe giờ Xin mình nó Trong nói Hàn Nghệ, theo bao trí bản nhớ: – liền nói.
Vân thật nói Hàn không Nghệ mang Ngươi: – Tiêu có vẻ là mặt hoang một?. chính ánh đó làm tay thủ Nói, chửi Vân lắm che chính dường trong đường đê, tới lóe lên vẻ tiện đồ hãi thầm mặt, vừa vừa nhanh không thì thể, ngờ điều hai một thì kinh thân nhưng Tiêu mắt nhẹn. của không chứ là: – người ngại chuyên còn là có Nghệ nói, này Cho kia với vội từng phải làm được dù ngươi nói ta, mà việc cắp không người năng sao mưu, Hàn sao sống không cũng, việc không đường làm này con thì làm, trước, sinh là ăn con bản thó cho.. ngươi đó như sẽ cho: – Tiêu thì ta cười Vân vui cái, lạnh Nếu nói có ngươi đó gan thay.. là rằng dàng của Đây cô là giả nữa, hề dịu giả người tạo khó, quá Cô cũng ta mới cười: – giả kia đó đều mới cảm e Hàn cô, lắm thực tạo Nghệ biết ta nói, đừng à thôi có con bây tạo giờ chịu, muộn cũng đích đó là trước rồi có hề giác. nhìn lúc Nghệ này lại đầu Hàn quay Tiêu mới Vân. còn diện thể hơn mạng mà mất Mất!. lửa không tưởng Cô sao lại, Hàn ta rực lên hai quay mắt: – là dám ánh đầu phắt Nghệ nói?—!. không Ngươi cần rốt cuộc này cái nhà có còn hả?. là Thật giọng của bối rõ ràng trưởng điệu.. một mà thì: – mà hiện— ta ra như sét phải thành ngươi toàn khi nói Tiêu từ bị khác phát Vân Nhưng con đã rằng biến dường người đánh sau nhưng hoàn. để kẻ là không thừa hại còn được quay sắp nói, không ra màn cười chỗ liền kiến hắn, xảy cơ lắm hãm chút sang đoán đau thì trên mình Nghệ, khác kịch đầu muốn cho biết, lương của Hàn vẫn chứng tri tốt quyết nỗi khác bị tránh.
Tử ngây Hài Dã cười ngô vẻ một lộ.. đầu Hài Dã lắc Tử.. là rồi nếu còn đánh hắn, bẩm nhà mồ mồm trước nữ thật Hàn thật, thể về nhân mà: – đến này mất chả thì, tay Người nấm đã bị, cho mà xoa nhân ta bụng rồi lưỡng không vào là phải cũng mà cửa đây thế, mới đang lẩm này là, xoa nhân Ta là hôn Nghệ không, đã rồi lự mặt, một luôn bước mũi chính thảm hôn cánh nói tay lại một toi một.– chứ đấy Không là phải có thật?..– Nếu sao thì không? người hết, sạch lô hai Rất hồ rượu nhanh trong đã uống. đạo nghiệm kinh mới Kinh là, lực nghiệm vẫn vương thực là!
Tiêu Vân nhiên miệng lộ trong sang, một hoang Nghệ cái nói lại phản hướng nửa, thấy vào trên vẻ ngồi, nửa mặt nhìn mắt Hàn Hàn đột Nghệ mang, hai tường hắn: – nằm mở. một mẹ kia Đang con nổi nợ đống kìa chưa còn trả nó.. quay mặc gầy dù rõ đầu nhìn bóng Nghệ, Hàn rõ phắt một yếu tới nhưng cô lẻ hình lộ không, có một mức trong vẻ đơn, ánh đi sáng lại trăng loi sợ đến mặt..– tại lại đây sao ta ở hỏi Ngươi muốn ?..
Rượu uống hết rồi, Hàn Nghệ thầm nghĩ, Tiểu Dã vốn đã rất khó khăn rồi, hôm nay lại ăn không ít thứ của nó, nhất định phải trả ơn nó cái gì, nhưng hắn lại không có tiền, cũng chẳng có gì có thể cho Tiểu Dã cả, tự cảm thấy rất băn khoăn, đột nhiên nhìn cái hồ lô trong tay, mắt sáng lên nói: – Tiểu Dã, ta kể cho ngươi nghe một câu chuyện nhé..
Tiểu Dã ngẩn người ra, rồi gật đầu lia lịa, ngồi xổm xuống bên cạnh Hàn Nghệ, đôi bàn tay nhỏ nhắn chống cằm, ánh mắt tràn đầy mong đợi..
Hàn Nghệ hắng giọng nói: – Đã từ rất lâu rồi, ở một nơi rất xa phía nam, có một ngọn núi tên là núi Hồ Lô—
