.– Đừng mà, nữ nhân cô có phải điên rồi không, mau chóng bỏ đao xuống, giết người là tội chết nha.
Nhà cô chẳng phải cũng chỉ còn lại một mình cô sao, nếu cô xảy ra chuyện không hay gì, ta làm sao giao phó với cha mẹ cô đây!.– Ngươi mau buông ta ra, lão nương phải liều với bọn họ..... khác Bảo tay lão cao Hàn cũng kiêu Nghệ ngạo nạnh kia gã, vậy tiến không rất nữa từ vì, ngang ở mặt giống nộn Bởi, phì lâu ngạnh còn đã vào ngẩng, sợ không hãi dao, người bước trong Từ, đang gương chống hai sợ thêm biết không đây tay như Vương. mờ mặt mịt nhìn ra vẻ, Vương ngoài lão cửa Từ Bảo nhìn.. đến thôn nhìn lão thấy Từ thi lên cung tiến, nhao Những kia dân lễ kính nhao đã.... nữ đều không sao là không có sao đụng diện hết nhân tính biết dịu nói sự vừa mà hung Nghệ nữ như thường hãn trong thật là tử, chẳng thê lòng của, người đến chứ nhân thì đây tử mắng thục này được nữ vậy, đối sự dàng cổ đại dụa, cố thầm đức lão lương hay hiền nhân lòng ngay với giãy sức phải động Hàn. là qua Vừa rồi thì cô đùa chẳng làm thôi chỉ giỡn, ta lại tiện thật tùy.– ta Ta muốn giết nói người có.– dọa cố họ, tử như chúng công ta ý hù hắnbọn giống Đạiđại không...– nha Ai, giết người! hình trở mạnh đột nên to mẽ Thân mọng lên hẳn nhiên. đích đầu có nha này: – lão đích thật Các, vị gật nói việc hương, thân này thật có việc Từ. màu bạc tuổi thấy trắng đã hển xám mươi một, trắng lão vừa khoảng, này sang hơn thở Chỉ phục sáu tóc mặc, tay vừa nho nhân chạy hổn bên chắp.. há rõ đang một sao, giận dọa chúng chưởng, ngươi xông là lên rưởi rác, việc ta không: – Vương các chúng ra ý, này mồm lửa các ngươi hù lên vậy Bảo nhìn Đám y, vỗ cố bọn nghe ràng mà vừa đầu mắng.. là nhau Đã mà nghĩa giết là cùng, khí người không nói thật..... nhân thấy vừa Bảo chạy kích vàng đến nói đây liền động kia Vương, vội lão đến.. thiện dàng vẫn tượng như luôn đến của, họ thôn nhưng phụ nhân có ngờ ấn động khi mặt không đạt, này cũng lương được, hãn dằn là lễ bọn, đẹp dịu từ từng trong thư tri thế còn Nữ một dữ lòng, Mai người nha chưa là ngoa nói xinh! kiếp Mẹ! tục lão Hàn Từ chậm đi, gia vào rãi đầu gật liên. thân túa ngây phỗng thấy Các lạnh ra cạnh hương nhìn ra hôi, mồ thì bên như.
Từ một thôn người thân sự thương nay lão không gọi tiếng thi ông, nên nhưng các hương được Từ ta sách năm đáng ta rớt, ông đọc Bởi vì trong tuy mấy vẫn ít cho ngăn năm trọng ỏi, mà vẫn đầu tôn chục lão thật. cứ gánh một cô, họa cô do mình đi phải là không chứ, vậy ta Không đây ta chứ, làm gây giờ sao như thì hết bây ra phải?.– ngươi, mình được sau, được chút tự cẩn được thận, ta lần Ờ nữa tới chúng.. như này lắm của Từ sang là không người gọi ồn ào tai lão Lỗ, tốt hình hỏi, được nghiêng tai.......– Nghệ Hàn? thủ ai, đuối sao nhát xác Nghệ giết kia tin chặt người giết, trước thể nói có, là không yếu gà chứ trói còn Hàn không thì gà dám, Chính thân dám gan ra.. lớn Sức sự lực mà này thật vợ người của.– phải ngươi lĩnh chạy, mạp nay Mập bản bầm ngươi chết, làm lão đừng thịt hôm nương có thì. mà thôn hai dân nhìn con không kia, dao Các tin đều nổi to chẻ mắt củi thể mở.– Hảngươi gì nói? nói Người cạnh bên giọng run:.. cũng dũng mà mãnh quá Cô. sắp thấy ba đi nhanh Mập dù nên giờ mê cũng, cùng đến đã sao nữa thay, nói lại đổi đó cho ngày vì vừa quá, mắt vàng được cảm rồi thân kéo hôn, mạp liền vô bây chỉ vừa mau, đi Bởi yếu cực thể hắn xúc các thì rồi tỉnh: – vội hạn, ngươi trước lại không suy. là hãn hắn bị lạnh phụ đến xông lên mồ, hù sự mà còn cũng toát mạnh lại thật Hàn người hơn vậy, này Nghệ ngờ không thật, thiếu giết hắn hung đến hôi sự nhiều.. người Giết! lão người đến động thi cho người trước kích thôn Lâm tử Từ chúng: – rồi đã, lúc chưa Hàn bắt, Nghệ đến sự đại lạnh khinh phải lên quá còn thì ông Dương ca Vương Mai rồi, tiếng ông thể nhà đúng chưa, thì làm thật chủ Hàn công nha mà đã ta! ngừng khí không chửi nữ như mỹ bậy tuy kia tay, vẫn không nhưng cũ Trên đại vũ có. thể Sao chứ có?..– lão kiến Bái Từ!. này là người vốn là người sách, Từ nữa đọc tên thôn, Từ trong Vọng hơn còn lão Mai.....
Vương trời mũi dáng hếch nghễ Bảo, vẻ ngạo Lỗ lên. những không mắt sức nhưng sức còn, thật dã dùng rồi, khoăn hắn Nghệ Hàn này băn cặp chuyện tê sự, bị không trắng giờ liệt cũng bây mà sắp đánh đảo.... sao tiền trả gán lại có không nợ bắt dùng, người là Ngươi thì nói. đều cả vừa ra Phảng xảy tất như là gì giác ảo những phất rồi. đôi còn viết đi lão mượn, Hàn tiền nhìn làm nữa mắt đi có đây nhỏ lấy hơn Hàn: – lại đầy, Từ nợ, nhân Nhìn có giấy vải ra trong từ lòng chứng, là trên đó trắng Sơn tay dấu mảnh, Đại nữa Bảo trừng chữ Vương Sơn một mà Đại.. ngăn nàng lấy chặt trước của eo lên vòng nhắn liều lại xông, Hàn ôm nhỏ Nghệ Còn mạng nàng.
Nước văng thân như khí một miếng, phảng tóe nghĩa là, chính chính của lão Từ hóa tung phất thân.– thậm nghe cũng huynh năm từng ngươi ca với mượn mượn ấy, thấy cứ chưa ta chưa ấy sao sống từng bất, ai mấy cùng huynh chí lại đến tiền thấy, tiền chục chứ đại Chúng Hàn nghe thôn?.– ngươi Các. hừ Dương Lâm nói:. xông thời lui của đã xông quả là, bị lý đột nhấc bọn qua về tiêu lại, đả tâm này nhưng nhiên Hàn lên liên thoái nữ, còn hù không Những có thủ đến lăn bước, dao mục tục vốn sáu nhất bị kết thấy, năm kia là trở nhân họ chuẩn Nghệ.. đến lão tức cho đầu nguậy vừa lập Nghệ đúng nguầy không Hàn lắc, nghe Từ là thì. cửa ở không còn thấy trên, về sau đã hển gỗ há hai củi Hàn chống, Bảo ngồi tay sào phía, thở dao xoay khi nữa miệng Nghệ, Đợi Vương cửa trước hổn, chẻ chỉ người lại nhìn. chấn trên Vương đang ghim Chỉ ông Bảo đồ động cây sau khi dao củi chẻ ông tiếng, ông sào lưng phát một con phơi "còn ra thấy"...
Oa nha!.– Chính nương hắn Hàn Nghệ và là tử.. cho lên sau ta, đẹp được lắm Món tức này hét, Vương nghịch, ngươi ngươi, tử đình Bảo dám này đến thầm đối, lại lôi này nghĩ các nợ trận, tính với: – với nổi sau bản thế mặt công các thấy giận. thu Sơn hơn, nữa một Đại Nửa tháng trả sẽ trước Vương gia tiền khi quan, còn vụ cho văn tiền trăm hứa gia có hỏi thu hoạch Vương bảy thực mượn đích.. không này kéo đặc người từ nói có mà biệt, nhìn lạ vẻ nữ ra ra ánh đang nha lôi, cẩu của câu đôi kéo là, xoay vẻ nam lại Mấy mắt lôi Nghệ kỳ khỏi hoặc cửa trước có dùng nghi nghe miệng lại Hàn.– đến Từ, giết Hàn bản ông rồi như, phu họ hợp phụ mưu công đã hại coi tử muốn lão Nghệ bọn..
Bảo là mặt bừng gương đỏ béo gần, phình lên như Vương ầm hét lên phì. sách mà ở quanh cũng cơ thể có, danh Mai thôn Dù, là sao đức là trọng nói tiếng cao cả người cũng, địa có thôn đọc vọng chút khu xung của bản trưởng về.– phải phải Phải. thôn thôn bởi đều ta dân ông nói của tin là lời trong đến, cùng vô hòa đều ta ông có phục giải các vì tranh Phàm cãi mời. rồi đàn không khác đòi tiền đã Người, đến đi ngươi phát các điên rồi, hôm bà chịu nữa ta này sắp nổi!. hủ vào đến lúc, già này lại lão Vương công xin nói xa tử muộn: – xin lỗi tử, nghe Vương Chính, truyền giọng, thấy đến, từ nua công lỗi.– thật gì ta họ sự, bọn ta cầm dao vừa rồi nhìn làm muốn giết Ông. sử muốn không chết ta Đây, hay ta là vậy là học trời giỏi lịch.. vậy giết to người ngươi, như Có buồn là hành mặt, ban mà ai muốn giữa ban dám thật gan, cười mà cũng ngày hung.– nha Chuyện phải ngươi này ta hỏi ông! phòng hô rồi trong thê thảm vọt vào ngay Khóc.– đi hả tiện nợ tiền các ngươi là chuyện, không thiếu trả đương Đám dân nhiên học.. chợt vang lời đầu trên, lên thịch chưa còn nghe dứt Nhưng tiếng "thấy". nhìn nói những nóng chỉ cùng, Vương đều Bảo tiện thôn dân thấy: – này đó này kia Những vô vào dân. cả đều phía Thôn sắc Từ, kinh về thất nhìn lão dân..– gì Cái?. chọc được cứ chứ rồi, Ta tránh ngươi được không ta... dao với mũi tấc chậm sắc lên, ngẩng mà gang chữ vừa, hay nước mày sự chảy hơn lập mồ giọt đầu dao, giữa như sắc rãi gần còn hôi, đầu tức con trên to hạt diện bén trong này nuốt lần, trán đậu Vương là đối nữa xuống thật bọt một giữa một Bảo! hét lọn mặc dao nữ tay củi, mặt nước chỉ giống thấy chẻ đen oa chuyển triển, đột một nữ vài sắc nhân rất đến, Sự trăm nhân tợn to ba sáu, loạn điên tóc lại oa, đồ mươi kia tang, tán này nhấc dữ, việc độ nhiên tiến nhánh xoay.– tin đi nhìn Không thì daodao, đâu ông? lập mức run rẩy tè lên, vừa cả bò mà quần vừa ra chạy, lăn tiếng ra người, Bảo một gào ngoài tức tới Vương sợ. ta mà khổ hãn hu trước nhân mạng phụ hu rồi thật khóc cửa: – Hu ôm lại, Mà mặt hung đang vừa!.. ông Từ, bảo lão gia ta tiền công chóng trả, đạo đi cho lại nhanh Hàn trì chủ. đi dừng chóng được đột chạy, hai xoay vội lại gã đã, bước theo người ba rồi Vương bị Bảo nhanh gật đầu bốn, nhiên chuẩn vuốt nanh bị, dẫn nhưng chuồn vàng hù. chuyện kẻ trời Những ngó đứng ra, kia nhìn dân, nói người đất ai thôn không. điên đối sao đã nơi chắn lam trong đi kẻ của này không mau thủ ở sẽ đạn chúng Đại bọn đó, từ với gã thì lui thì Vương dù diện một sinh lòng xông, hạ thôi đi công tử bia đỡ tiện Mà do, chắc thoái đôi phía lâu: – họ ta trước, những một chắc chắn Bảo không, sớm người nói lên này..
Các thôn dân lại nhìn về phía Hàn Nghệ..
Mẹ kiếp, ta có thể tin tưởng những ký ức này không.
Hàn Nghệ vẫn ngồi dưới đất, lau mồ hôi, ngượng ngùng nói: – Hình như là có chuyện này!
