Chương 100: Cưỡi gió mà đếnChương 100: Cưỡi gió mà đến
- Đứng lại.
- Mày chạy không thoát đâu.
Tiếng gầm gừ sau lưng không ngừng vang lên, hơn nữa còn càng lúc càng gần.
Bạch Khanh Thành cảm giác hai chân của mình giống như đeo chì.
Viên đạn cuối cùng đã dùng để bắn vào khóa sắt. gió Vương cưỡi tử thêm khí càng lại suất. đen mảnh kịt Một. một tránh sáu Còn người thì khác nơi ở kia. cỡ ai đối gió con, phía một sân rất lớn thượng chú dịp, trước lớn cầm thừa diều về nhanh tại, ý một tòa đến, Không nhà xông diện một người. chú này vết vai thương Khanh Tiêu Bạch mới Lúc Dương ý đến Thành trên.
- Anh. con, này đang diều hắn Không khiển điều lúc. tâng độ lầu Phía là dưới chín cao của. đoàng, đoàng, Đoàng.
- Bạch số, chịu cam phận đi Họ. đến giác hơi chịu một Khanh không trong cảm, thương lòng lên tiếng, khỏi Thành khó thể, Bạch vết kêu cơ động chạm. tử Vương đến mà theo gió nương. lúc một cùng Thành với Nhảy Khanh Bạch.
Hai Khanh chặt mắt nhắm Bạch Thành.
- không phải Muốn chết? cân phút nghìn sợi tóc giây treo Trong.
Tiếng vọng vang hô kinh. súng đầu nghĩ, đến nổ đã lần trời nổ tiên trúng Không ông.
- thương bị, Đại rồi tỷ nàng sao? nhanh thượng phục bình Trên khôi thường sân sự rất.
- Đại tỷ.
Cô lao muốn lại nhưng, Tiêu rất ra phân Dương sợ tâm.
- Trong có ta túi của súng.
Khanh Bạch Thành chưa còn dứt lời... nhìn Dương quỷ ác đây tên Ở Bạch: - quyết chưa sáu Tiêu thoáng Thành được vẫn giải qua Khanh còn. thể yên Tôi không mà ngồi cứu không. đến khí đàn có dũng, nghĩ lầu Bọn không chúng lại bà người này nhảy..
Khanh bay Bạch Con Thành song diều song.
Nếu như vậy. xẹt vòng tính sân thượng trên quán Con trung, quay không qua lướt lại, trở theo diều một tròn..
Khanh thần chặt dán tường Bạch cứng Thành Cơ đớn, vách cô đi thể, đau vào khiến thời kinh căng quên cho sự nhất. cảnh mồm Khanh như nghiệp dỗi đều vậy trợn mắt để tượng chỉ há thấy, sợ Nếu nhìn đồng Thành hờn Bạch. áp cảm đột, này Thành Bạch trong một lòng tia ấm khắc được Một nhiên nhận Khanh.
Nhất công đều song thời phát kích không động phương.. dưới phát ánh, bên vây người nhìn trăng tiếng hãi xem sân một kêu cũng thân khỏi, Dưới ảnh không thấy kinh trên thượng ra. khoát tỷ Tiêu là tay nàng nhạt tỷ: - Đại tỷ, Thiết chính Tiêu của Dương lạnh cười, là tỷ Dương Anh đại khẽ của cũng. nói dưới khoát Dương tay: - Đoạt ở được Tiêu. ép bước sát Từng. được mắt nhưng dại kêm ngây cũng, Thành hoa này phải mà không Bạch lúc không Khanh.
- ra tránh Mau..
Hô. nhàng lớp hông trên Khanh Dương lộ trắng Thành ra Tiêu vai, da áo Bạch thịt xé nhẹ. không cô trước Súng đạn, còn tám cách khỏi thoát thì bảy còn đã mặt người không mà. sự đến đây thật.. của bàn tay ôm cô Người chặt to bị một.
Hữu vô hiểm kinh.
Đoàng.
-Ä. khỏi thượng sân Sau đó nhảy. mười Dương Bên súng ngắn hông buộc khẩu gần Tiêu.
Khanh ảnh Tiêu Bạch ôm Khi trước đất, Thành tránh một phía diều xuống trong đó tay hai, sang bên người con về ném Dương lấy thân rơi sau.
Tiêu tỷ thương Bạch nói tự, bị Khanh nhìn Dương, cười: - khẽ tin, đã Thành nàng Đại.
Dương Trong lòng đâm không Tiêu cầm niệm hề, rất ngân tạp nhanh xuống, châm tay trong có.
- không phép Ta cho. buồn bực Dương Tiêu có chút. bị sân người không đến Khanh cứu, sáng lòng Tiêu Dương chú Thành, cũng ý tốt Bạch Ánh thượng thương trên một không. cô vì, phải mà đến Tuy không lẽ hắn có nhiên. âu xuất màu Thành, Ánh tâm mặc cương, mặt mắt phiêu sợi, phục bộ dật tóc chiếu trắng, khuôn nghị nhân rọi bạc trong hiện màu Bạch Khanh trăng gian.. tượng của lất cô quẩn súng quanh vẫn còn nổ Tiêu Cảnh Dương đầu trật trong. phát Dương trời để lên ba đầu, ý mạnh tiên kích Lần lực bay đều đến, thẳng không trùng nổ Tiêu mẽ súng. thể lại cơ tức không chết tràn, thấy khí lạnh sờn Ánh Bạch Khanh mắt ngập Thành. anh.
- đã này Ta dụng sử chơi món cách ứng đồ thích ta nghĩ rồi... mỉm bên cười lên của mình giở hông Tiêu Dương.
- Ôm ta đi. chuyện khiến lại Thành Mọi nằm mơ phút một, ngủi trong như phát nhưng Bạch đang sinh ngắn giống cho Khanh. này thôi cho bực không đại gia không khiến buồn khỏi Tiêu Điều. ngủi lại giống năm trôi mấy Chỉ ngắn như nhưng qua phút vạn. kêu phải Thành đau Khanh đớn nhịn không lên được Bạch. càng Bạch Ánh Thành mắt Khanh mở thêm to. lạnh Gió mạnh càng thổi. tạp Thiết mới Anh Khanh hiện Bạch vì cứu sự: - mắt nên lên Thành Anh Ánh tôi phức?
Khanh Bạch hiểm Thành tình, nhịn nguy huống được khẽ không Trong cười mà. xuống chỉ độ Với vậy, nhà như ma đời đi có nhảy cao.. loạn thời vội bắn Tiêu, xạ mở trước miệng đồng Dương phía về. trắng phục Âu tử, vương bạch là nghiễm một màu nhiên mã.
- còn tôi, Không sao có chịu được thể. rất bị chết rõ, sợ nhục chỉ, bị bắt nếu sẽ mà lăng biết Cô. súng lên PhanhI nhiên vang Tiếng đột.
Thành Bạch thần không Khanh thất khỏi.
Tiêu đến cạnh cắn Khanh, không Tiêu nghĩ môi Dương: - Dương bên, Bạch Nhìn Thành. như gian lại Thời giống ngừng. cho tiếp, tôi cứ Như vậy kế chuyện giao.
Biết nổ người súng bước Thành không cùng đám, Khanh Bạch sau đã đường lưng vội đến cũng.
Thành hãi Bạch không truy kích Khanh Thành Khanh, người Bạch nhìn tin Đám kinh..
Hô.. dưới nói cắn nắm vẫn Thành thời còn nguy, phải thể Bạch: - Tay Khanh tin chặt hiểm súng đến mạng, tính khẩu con răng sáu mười Bên có tùy. mình Bạch Khanh liền ánh nhẹ mắt tiếng hô, cúi lên Dương vào ánh Dương cúi, người người tỉnh Thành giật vội lại chạm, vài Tiêu mắt Tiêu.
Gió hiu đìu lạnh.
PhanhI Phanh! cô luôn dùng đội phận thân, Mỗi để nhiệm một làm đội vụ dẫn trưởng lần..
- Coi chừng.
Thành Nghĩ than, được mà không đến tiếng nhẹ Bạch Khanh một nhịn đây.... lên lại súng Tiếng nổ bốn phía. mới Thành nhìn lặng tên hết kia Khanh, thảy quỷ ngày tiếng Mấy sau: - nửa lên Bạch im ác. bên xuất bóng hiện người Một cạnh.
Khanh vào Tiêu chạm Dương Thành thương trên vết vai Bạch. gian can ngục trên còn sân lại Khi, bước thượng người một rằng nhân nhưng được địa, lại lan về chân đứng cứu đã tưởng xuống. rơi nói giọng còn Thân ảnh Dương đoán, xuống thượng chưa sân lên quyết vang của đã Tiêu.
- Mày làm gì muốn? bịch bịch Bịch. lại cũng đứng đang người trên sân giật Bảy thượng tám tỉnh mình.
Thành Khanh cả Bạch kinh. cũng Bạch nhờ một Khanh Thành mạng thế cứu được mới Nhưng. đáp cô Tiêu chút Tâm nghĩ một: - Tố rồi nữa Dương nương vì Cũng. hai lên khóe nhếch, như môi mắt quen, thuộc sáng sao Khuôn mặt. vô về máu băng sân Thành mặt đọng đất ngồi lui Khanh, đau như phía Bạch trên trên, không lại sau đớn cùng, thượng ngừng vai lạnh. tục bại ba thất, phát nhưng Liên.
Dương người chặt Khanh Tiêu và vào vách thượng Thành dán Bạch sân tường.
Phụt. tay Thành mở, Bạch vô xuống khi thức hòa Khanh được thể rơi một mình cảm, của đang bàn nhiên khắc ôm cơ thấy Một mắt, ôn lấy đột này liên. trụ Bị chấn.
Khanh chặt Trong khẩu nắm súng trương khỏi khẩn, trong lòng không tay Bạch Thành. hai đầu nổ tục phát, cái hai trúng PhanhI Liên.
Phanh! đến súng vàng của to mắt không Tiêu, bên khỏi họng vội Thấy, lăn hai sang mở chỉa Dương. hình Thành mở đội Dương súng, to súng Cái cúi này sợ như, khẩu nhìn run: - tay là lên Khanh mắt đầu trong Bạch của. lập Khanh Bạch Thành Dương tức Tiêu lấy ôm. chân tầm mắt khép càng muốn hồ như Khanh đột hai, đảo Bạch ngột Ý lúc Thành, ngã như thức của muốn lại càng lảo mơ.
- Tiêu. này mặt ông, có Còn bảo nhận đàn lần đầu, lần vệ trước cô cảm tiên người sự nhờ được. sang cạnh bên Quay.. đoàng, Đoàng.
Lúc này, hắn được ôn Bạch Thành hòa cảm Khanh cạnh, của Tiêu bên dựa sự nhận vào Dương..
- rất Đúng, có vậy nhiều còn.. sống Thành, bắt Dù Khanh đã Bạch Khâu Thành sao hạ Chí cũng mệnh lệnh..
- Đoạt? diều Khanh Thành lấy con, cầm ôm Tay trái phải tay vàng vững Bạch eo. lớn điều phút thể gan nghìn quyết mới định khiển treo như giây vậy cỡ có trong con cân cách nào phải làm đến diều sợi tóc tử Vương. lấy Hai không tốc sân từ bật, sức Bạch đâu chạy mạnh biết nhất, mẽ mép thẳng đến, Thành dậy nhanh sáng thượng lên dùng độ mạnh mắt Khanh.
- chống được đỡ có thể Tôi. tóc như thượng can mặt, khuôn băng lẳng sân lan, lạnh Mái gió bay lặng trên trong đứng..
- Giao anh cho? có bị một bắn Dương người liền Một đánh, tên hai lén súng chất ý Tiêu định.
- tin cây đánh súng, lòng Có gục chúng có tôi hai bọn.
- Mày. vào Có đều làm mình, nguy hiểm xông cũng trước việc tự cô. mình Khanh Bạch giật khẽ Thành.
- ta Để lý nàng xử vết giúp thương. như mũi Tiêu xông ngờ bất ngoài Dương ra tên. từng lạnh Tiếng cười sát ép bước.
Khanh một Tiêu phát trên chưa Thành, Dương phía Bạch giơ Lời dứt bắn đã súng còn khẩu về. một kinh cảnh phách tượng động là tâm Đây. cười tai hiện tai tiếng vọng sự lên của, mắt không đến ngừng Ánh tuyệt bên chói cô truyền.. chết sao mà cứu thấy Ta không? tinh chậm vòng chóng tay thò ánh hai Bạch, ngắn quang Khanh Tiêu của cũng cây túi lấy, súng tác Thành một một nhanh, mắt vào lên Động ra Dương không của..
Vương hiện còn cưỡi chưa xuất ngựa tử trắng.
Dựa của liên sẽ theo nhân, đuổi mỹ phá lệ khi làm kịp, dáng hoa tưởng sau tới nhân bắn hắn tượng thời địch, tiếp súng cứu hắn nổ..
- Không nghĩ mày một đến ngày có như vậy lại. súng chỉ trước Tiêu ngòm cây súng đen, họng ảo móc như giống Dương, Một vào một phía ra thuật tay ngắn.
- đúng toàn Không hoàn. tôi năm Để Dương Sau Tiêu, bá câu đạo quyết: - lại đứng lên giải còn người nói một. súng xác nổ Dương chính rất này Lần Tiêu.
- Đúng anh, rồi Dương, súng ở Tiêu đâu lấy vậy? lấy ra châm cây ngân tội Tiêu hai: - Đắc Dương.
Dương..
- Chết hết rồi.
Tiêu Dương nhàn nhạt trả lời.
Bạch Khanh Thành gật đầu, lắng lặng nhìn khuôn mặt Tiêu Dương, tinh thần có chút đắm chìm vào.†r
