Hộ Hoa trạng Nguyên Tại Hiện Đại

Chương 135: Quán bar nổi sóng




Chương 135: Quán bar nổi sóng (Thượng)Chương 135: Quán bar nổi sóng (Thượng)
Khuôn mặt Trần Hà Kiệt run rẩy, trơ mắt nhìn điện thoại của mình xẹt qua một vòng ưu mỹ giữa không trung rồi rơi xuống hố rác
Tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm
Trịnh Quyền đã thật sự bị ném xuống hố rác
Cảnh tượng vô cùng thê thảm
Có nước thì có thể bơi
Trịnh Quyền không muốn bơi, nhưng rơi xuống như vậy, khiến cho y vô thức làm ra động tác bơi
Toàn thân dính lên thứ chất lỏng màu vàng lóng lánh
Buồn cười, chật vật lẫn chua xót
Tiêu Dương bước nhanh hơn, rời xa cái nơi tanh hôi này
Đám người Lâm Tiểu Thảo cũng vội theo sát Tiêu Dương
- Mau cầm gậy sang cứu Trịnh thiếu gia
Nửa ngày sau, Trần Hà Kiệt bừng tỉnh, vội vàng rống lớn một tiếng, mọi người liên luống cuống tay chân nghĩ biện pháp vớt Trịnh Quyền lên
- Tiêu ca..
Trên đường trở về phòng bảo vệ, Lâm Tiểu Thảo chần chừ hồi lâu, vẫn không nhịn được mà lên tiếng:
- Có phải là tuyệt tình quá không
Nếu song phương không có đường lui, chính là không chết không ngớt
- Tuyệt tình
Tiêu Dương dừng bước, quay mặt lại nói:
- Đối với một con chó muốn cắn anh, anh đã đá nó một cước hay là trực tiếp đánh gãy bốn chân của nó, nhưng nó vẫn cắn anh
Đã như vậy, vì sao không hạ thủ vi cường
Nghe xong, Lâm Tiểu Thảo sợ run lên, nửa ngày sau mới chần chừ nói:
- Nhưng làm cho con chó điên lên, chỉ sợ sẽ khó đối phó
- Tôi biết cách đánh chó điên
Tiêu Dương mỉm cười, vỗ vai Lâm Tiểu Thảo:
- Lâm huynh, anh yên tâm đi
Nếu quả thật Trịnh Thu muốn báo thù cho em trai của mình, tôi nhất định binh đến tướng chặn, nước đến đất chặn
Lâm Tiểu Thảo gật đầu, trâm giọng nói:
- Tiêu ca, nếu quả thật có chuyện gì, ngàn vạn lần đừng gánh một mình, để anh em giúp đỡ một chút
- Tôi biết rồi
Tiêu Dương cười nói:
- Đi, ra ngoài quán ăn đi, tôi mời khách
Tuy Tiêu đại gia không có tiền trong túi, nhưng thỉnh thoảng vẫn mời các anh em bảo vệ ra ngoài ăn sáng hoặc uống vài chén rượu
Hơn nữa, cuối cùng còn không phải Tiêu Dương và Lâm Tiểu Thảo tranh nhau trả sao
Thời gian cũng vừa lúc
Khi Tiêu Dương trở về trường học, tiếng chuông tan học liên vang lên
Tiêu Dương bước nhanh đến chỗ phòng học của Quân Thiết Anh
Quân Thiết Anh đã chờ sẵn ngoài cửa
- Tôi đã mua cơm cho cô rồi, không cần phải đến căn tin ăn nữa
Tiêu Dương giơ cái túi trong tay, sau đó đẩy Quân Thiết Anh trở về phòng
Lúc này, bên trong phòng không có người, sau khi Tiêu Dương giở đồ ăn ra, liền ngồi trên ghế dựa một bên
- Đại tiểu thư, nhân lúc còn nóng thì ăn đi
Sau khi ăn xong còn phải châm cứu nữa
Quân Thiết Anh ngẩn ra, sắc mặt hơi đỏ, liền cúi đầu xuống ăn cơm
Tuy không phải là lần đầu tiên châm cứu, nhưng lần nào bên dưới cũng gần như trần trụi xuất hiện trước mặt Tiêu Dương, Quân Thiết Anh cũng không khỏi cảm thấy đỏ mặt đến mang tai, có một loại ngượng ngùng khó tả
Thần sắc Tiêu đại gia vẫn bình tĩnh
Nhưng mỗi lần nhìn thấy cặp đùi trắng nõn kia, tâm trạng cũng không thể bình tĩnh được
Bông gòn dùng để đút lỗ mũi là cái mà Tiêu Dương luôn chuẩn bị khi châm cứu
Tiếng bước chân rất nhỏ truyền đến
Tiêu Dương nhìn sang, không khỏi giật mình:
- Là cô
Hắn nhận ra người đến chính là cô gái hay đi cùng với Tôn Thiến Thiến
Đan Mộng Nhi
Lúc này, Đan Mộng Nhi mặc một chiếc váy ngắn màu đỏ rất khêu gợi, lộ ra một phần ngực trắng tinh, sợi tóc quấn quanh cần cổ, một mùi nước hoa nồng nặc xộc vào mũi
- Bất ngờ lắm sao
Đan Mộng Nhi lườm Tiêu Dương, :
- Kỳ thật, muốn nói người ngoài ý muốn hẳn phải là tôi mới đúng
Tiêu Dương, tôi thật không nghĩ đến, anh thậm chí còn có dũng khí phế đi hai chân của Tôn Thiến Thiến
- Cô muốn đấn lấy lại công đạo à
Tiêu Dương cau mày
- Công đạo
Đan Mộng Nhi mỉm cười:
- Thế giới này chỉ có lợi ích, không có công đạo
Nói sau, cho dù có muốn đòi lại công đạo, cũng không đến phiên tôi
Tôi nghĩ, người của Tôn gia sẽ đến tìm anh
Tiêu Dương thoáng cau mày:
- Tiểu thư, cô đến đây cũng chỉ nói mấy câu này thôi sao
Đan Mộng Nhi mỉm cười lắc đầu:
- Tôi chỉ muốn nhắc nhở anh một câu
Tôn gia là một thế lực khổng lồ trong quân đội ở Minh Châu này
Anh hãy coi chừng Tôn gia sẽ trả thù anh
- Quân đội
Tiêu Dương nheo mắt nhìn Đan Mộng Nhi:
- Vì sao lại nhắc nhở tôi
Đan Mộng Nhi yêu mị nhìn Tiêu Dương, thanh âm nũng nịu mang theo vài phần mị hoặc:
- Anh quá soái, tôi thích anh, không đành lòng nhìn anh bị Tôn gia trả thù
Dứt lời, Đan Mộng Nhi trực tiếp xoay người rời khỏi
Từ đầu đến cuối không hề nói một lời nào với Quân Thiết Anh
Mà Quân Thiết Anh cũng chỉ lằng lặng ở một bên ăn cơm
Đợi sau khi Đan Mộng Nhi đi khỏi, Quân Thiết Anh mới nhìn ra ngoài cửa, sau đó hỏi:
- Anh tin sao
Tiêu Dương bu môi:
- Tôi giống người ngu lắm à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Quân Thiết Anh thấp giọng cười:
- Mục đích của cô ta chỉ sợ không đơn giản
Nhưng những lời cô ta nói lại là sự thật
Tiêu Dương, anh hãy cẩn thận một chút
- Ừm
Tiêu Dương gật đầu:
- Đại tiểu thư, cô không cần lo lắng, tranh thủ ăn cơm đi, sau đó bắt đầu
Ăn cơm xong, vẫn khách sạn cũ, vẫn ánh mắt khác thường của nhân viên phục vụ, Tiêu Dương ôm Quân Thiết Anh lên lầu hai
Ước chừng nửa tiếng sau, đúng giờ đi xuống
- Không bằng cầm thú
Trong lòng nhân viên phục vụ thở dài một tiếng, đưa mắt nhìn Tiêu Dương đẩy Quân Thiết Anh rời khỏi
Hai người yên tĩnh trở về trường học
- Cô không muốn biết tình huống của mình sao
Một lát sau, Tiêu Dương lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh
Lần nào châm cứu xong, Tiêu Dương không lên tiếng, Quân Thiết Anh cũng không hỏi
Nghe xong, Quân Thiết Anh có chút giật mình
Tình huống như thế nào
Mấy năm qua, đã có rất nhiều chuyên gia nói với cô, tình huống chẳng những không có gì tốt đẹp, ngược lại còn ác liệt hơn
Cô không dám hy vọng quá lớn
Dù trong lòng vẫn còn chút hy vọng cuối cùng
- Không sao đâu
Quân Thiết Anh miễn cưỡng cười
Cô đem ý tứ của Tiêu Dương lý giải thành thúc thủ vô sách, không cách nào trị liệu được hai chân của cô:
- Tôi quen rồi mà
- Quen
Tiêu Dương ngây người
Một lát sau, hắn nhìn Quân Thiết Anh, khóe miệng nhếch lên, đột nhiên thở dài:
- Đại tiểu thư, tôi có thể trả lời cô một vấn đề
- Thật không sao mà
Quân Thiết Anh nói, ánh mắt mang theo vài phân ánh sáng:
- Cho dù trị không được, trong khoảng thời gian này, tôi vẫn vui vẻ hơn so với trước kia
- Ý của đại tiểu thư là, cô không muốn hỏi
Tiêu Dương thăm dò
Thấy Quân Thiết Anh không trả lời, chỉ cúi đầu xuống, Tiêu Dương không khỏi bực mình:
- Này, tôi chỉ muốn cô hỏi tôi, cụ thể lúc nào thì cô có thể đứng lên được
- Cái gì
Quân Thiết Anh ngẩng mạnh đầu, ánh mắt kích động nhìn Tiêu Dương, bờ môi run rẩy:
- Anh

anh nói cái gì
Tiêu Dương không đành lòng trêu chọc Quân Thiết Anh, mỉm cười nói:
- Tôi đã có nắm chắc tám phần trị liệu cho hai chân của đại tiểu thư
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hôm nay châm cứu xong, trước có thể điều dưỡng một thời gian ngắn
Sau khi tôi tìm đủ bảy loại nước chế thành dược, đến lúc đó hai bút cùng vẽ, việc Đại tiểu thư đứng lên sẽ nằm trong tầm tay
- Anh nói..
là thật
Thanh âm Quân Thiết Anh không khỏi run rẩy, hai tay nắm chặt xe lăn, ngăn chặn sự kích động trong lòng
Đã bao nhiêu năm rồi
Đã từng bao lần cô núp trong bóng tối khóc một mình, tự nói với mình cuộc đời này sao tàn khốc như vậy
Cô lần lượt bị các chuyên gia trên toàn thế giới phán án tử hình
Chẳng khác nào lệnh bài phong ma, đóng băng nội tâm của Quân Thiết Anh
Hôm nay, rốt cuộc đã có một tiếng nói khác
Rốt cuộc cô đã có cơ hội đứng lên
Trong lòng Quân Thiết Anh đột nhiên có sự tín nhiệm không hiểu đối với Tiêu Dương
Tiêu Dương trịnh trọng gật đầu
- Tranh thủ lớp của cô cắm trại trên núi, tôi cũng sẽ nhân dịp Quốc Khánh thu thập các loại nước còn lại cùng với một số thuốc chủ yếu
Sau Quốc Khánh, chúng ta bắt đầu trị liệu chính thức
Đã cho đối phương ánh rạng đông, nhất định phải cho cô nhìn thấy hy vọng chính thức
Đây chính là quyết tâm của Tiêu Dương, cũng là niềm tin của hắn
- Đúng rồi
Tiêu Dương lên tiếng: - Đại tiểu thư, tối nay một số anh em hẹn đi karaoke chúc mừng tôi được rửa oan
Chi bằng cô cũng đi theo đi, thuận tiện gọi hai chị em cùng phòng ra ngoài chơi luôn
Đương nhiên, cũng là chúc mừng Đại tiểu thư chính thức dùng chân bước lên thế giới này
Quân Thiết Anh vẫn cố gắng chế trụ kích động trong lòng, một lát sau liên gật đầu
- Để tôi hỏi lại hai người họ
Nghe xong, Tiêu Dương liên nhẹ nhàng thở ra
Bất kể đi hát karaoke hay là tiết mục gì, chỉ có đàn ông với nhau đương nhiên là không có hào khí rồi
Cho nên đám người Lâm Tiểu Thảo đã giao nhiệm vụ mời mỹ nữ cho Tiêu đại gia Tiêu Dương
Tiêu Dương đã không phụ lòng mong đợi của mọi người
Phải biết rằng, phòng ngủ 106 ký túc xá nữ A, ngoại trừ tình trạng sức khỏe của Quân Thiết Anh, tuy Hà Tú và Tiếu Tiêu không phải là hoa khôi của khoa, nhưng cũng là hai mỹ nữ trong veo như nước
Việc trả thù của Tôn gia vẫn chưa đến, giống như không khí bình lặng trước khi bão tố đến
Sau khi đưa Quân Thiết Anh trở về xong, Tiêu Dương cũng trở vê phòng ngủ của mình đánh một giấc, cho đến khi di động của hắn vang lên, hắn quay về phòng 106 đưa Quân Thiết Anh đến lớp, còn mình thì đến Đồ Thư Quán
Thời gian trôi qua cực nhanh
Buổi chiều tan học
Quân Thiết Anh mang theo một tin tức tốt
Hai chị em cùng phòng với cô đã đồng ý đến quán karaoke
Không chỉ như vậy, bọn họ còn kéo thêm bốn mỹ nữ phòng bên cạnh, khiến cho đám người Lâm Tiểu Thảo không khỏi phát ra thanh âm gào thét trong lòng
- Mỹ nữ, ta đến đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thay ca xong, Lâm Tiểu Thảo vội vàng chạy về phòng ngủ
Có có mỹ tham dự, đương nhiên phải ăn mặc đẹp đế một chút
Buổi tối khoảng 6:30
Tiêu Dương vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu nhạt, đẩy Quân Thiết Anh xuất hiện tại cổng bảo vệ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.