Hộ Hoa trạng Nguyên Tại Hiện Đại

Chương 26: Tâm không tĩnh. Y không tỉnh. Dùng người bất thiện. Ngươi dựa vào cái gì để hành nghề y?




Chương 26: Tâm không tĩnh
Y không tỉnh
Dùng người bất thiện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngươi dựa vào cái gì để hành nghề y?Chương 26: Tâm không tĩnh
Y không tỉnh
Dùng người bất thiện
Ngươi dựa vào cái gì để hành nghề y
Sau khi nghe Tiêu Dương hỏi, gã nhân viên đang bận lấy thuốc bảo chờ một chút, sau đó cầm một tờ giấy quen thuộc đến các hộp đựng thuốc để lựa thuốc
Sau đó mang về, phân thành ba, bỏ vào ba tờ giấy trắng đặt trên bàn
- Trân bì một tiền, bạch thuật nửa tiền..
Tiêu Dương ở một bên hứng thú nhìn gã nhân viên lấy thuốc
Nghe Tiêu Dương lẩm bẩm, ánh mắt gã nhân viên thoáng kinh ngạc nhìn Tiêu Dương
Những năm gần đây, ngoại trừ những người được học chuyên nghiệp, hoặc những nhân viên chuyên lấy thuốc cho các tiệm thuốc, thanh niên có thể nhận ra các vị thuốc đông y có thể nói là phượng mao lân giác
Nhưng người bệnh đang chờ bốc thuốc trong y quán rất nhiều, gã nhân viên chỉ dừng lại một thoáng rồi tiếp tục động tác trong tay..
- Bán hạ nửa tiền, cam thảo sáu phần, sa nhân sáu phần, hương phụ một tiền, gừng bốn phiến..
Sao
Tại sao gừng lại đến bốn phiến
Tiêu Dương ngẩn người, vội mở miệng
- Này, ..
Này, sai rồi sai rồi
Gã nhân viên bốc thuốc nghi hoặc nhìn Tiêu Dương:
- Cái gì sai rồi
Tiêu Dương bước đến vài bước, chỉ vào đơn thuốc:
- Đơn thuốc này hẳn trị liệu trướng bụng
- Làm sao cậu biết
Gã nhân viên giật mình, chứng minh đáp án của Tiêu Dương là đúng
- Nhìn tổng thể thì đơn thuốc bình thường, nhưng bỏ thêm vào bốn miếng gừng sẽ hủy đi công hiệu của cả đơn thuốc
Tiêu Dương nghiêm túc nói
Nghe xong, gã nhân viên liền lộ vẻ xem thường
Thì ra là bới móc
Cười lạnh:
- Cậu có biết đây là nơi nào không
- Diệu Thủ Đường
Tiêu Dương trước khi vào đã nhìn qua bảng hiệu
Nghe xong, gã nhân viên bốc thuốc khinh miệt nhìn Tiêu Dương:
- Vậy cậu cũng biết, Diệu Thủ Đường chính là y quán Trung y lớn nhất Thượng Hải này, có đến năm mươi chi nhánh
Người sáng lập Diệu Thủ Đường Nghiêm lão tiên bối được xưng là Trung y thánh thủ
Còn chỉ nhánh này của chúng ta được xem là chi nhánh đầu tiên của khu Dương Phổ
Y sư chủ bệnh là một trong ba đại đệ tử của Nghiêm lão tên bối, Tuyết Minh Thành
Nói một hơi, gã nhân viên bốc thuốc lườm Tiêu Dương
Loại người này gã thấy rất nhiều
Một tiểu tử cho rằng mình hiểu biết chút ít về Trung y thì có thể khiêu chiến đại sư, ý đồ dựa vào hành vi như vậy để nổi danh
Người như vậy, có ai không rơi vào kết cục xấu hổ vô cùng chứ
- Ta không biết mấy thứ này
Tiêu Dương chỉ vào phương thuốc trong tay gã nhân viên:
- Phương thuốc này là do Tuyết Minh Thành khai
- Đúng vậy, là Tuyết y sư
Gã nhân viên kiêu căng nói:
- Tạo nghệ của Tuyết y sư có thể đuổi kịp Nghiêm lão tiền bối, còn có danh xưng là Tiểu thần y
Sắc mặt Tiêu Dương lập tức trâm xuống:
- Lang băm như vậy mà dám xưng là thần y
Quả thật làm nhục y đạo
- Cậu nói cái gì
Giọng nói của gã nhân viên tăng thêm vài phần bén nhọn, lập tức thu hút không ít tâm mắt của những người trong quán, bao gồm luôn người đàn ông trung niên đang bắt mạch
Ông ta khẽ cau mày, nhẹ quát:
- Tiểu Vương, có chuyện gì mà hô to gọi nhỏ như vậy
Gã nhân viên tên Tiểu Vương lập tức trả lời:
- Tuyết y sư, tiểu tử này nghi ngờ phương thuốc của người
Lời nói vừa dứt, tất cả mọi người trong y quán không nhịn được bật cười lên, khẽ lắc đầu nhìn chàng thanh niên đẹp trai
Một tiểu tử miệng còn hôi sữa dám nghi ngờ phương thuốc của Tuyết thần y nổi tiếng gân xa
Đây quả thật là một câu chuyện rất buồn cười
- Ngươi tên Tuyết Minh Thành
Tiêu Dương không đợi Tuyết Minh Thành hỏi chuyện, đã lên tiếng hỏi trước, lại còn chộp lấy đơn thuốc trong tay Tiểu Vương, đồng thời tiện tay câm một miếng gừng, nhẹ nhàng bước đến trước mặt Tuyết Minh Thành:
- Phương thuốc này là do ngươi khai
Tuyết Minh Thành nhướng mày, có chút bất mãn:
- Cậu là ai
Tuyết Minh Thành không cách nào tiếp nhận được ngữ khí nghi ngờ của Tiêu Dương
Mà Tiêu Dương lại không cách nào tiếp nhận được chính là..
- Đơn thuốc này có thể nói là phế phẩm
Tiêu Dương tiện tay vỗ đơn thuốc xuống mặt bàn
Bốp
Tất cả mọi người bị tiếng võ bàn của Tiêu Dương làm cho nhảy dựng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Đủ rồi
Ánh mắt Tuyết Minh Thành cực kỳ uy nghiêm, sắc bén nhìn Tiêu Dương: - Là ai phái cậu đến đây đâm chọt
- Đâm chọt
Tiêu Dương cười lạnh
Hôm nay hắn bị người ta đến gây phiền phức hơi nhiều, tâm trạng có chút buồn bực
Sau khi mua xong văn phòng tứ bảo, hắn tìm được y quán này, định mua ngân châm dùng để châm cứu, thuận tiện cảm nhận được trình độ Trung y phát triển như thế nào
Theo suy nghĩ của Tiêu Dương, thế giới hiện đại có rất nhiều thứ đang trong giai đoạn phát triển rất nhanh
Gần ngàn năm lắng đọng, Trung y hẳn đã đạt đến một cảnh giới khá cao
Nhưng sau khi bước vào y quán, nhìn một đơn thuốc, mà trong mắt của hắn, đơn thuốc này chỉ có thể được xem là hạng ba
Không chỉ như thế, người kê đơn thuốc này còn được xưng là Tiểu thần y
Tiêu Dương không muốn trêu chọc thị phi, nhưng thây thuốc là cha mẹ
Tiêu Dương tinh thông cầm kỳ thi họa, văn thao vũ lược, quẻ tượng, còn Trung y thì có thể nói là đã đạt đến độ cao nhất định
Hắn không thể nào trơ mắt nhìn người bệnh uống cái đơn thuốc hạng ba như thế
- Lỗ hổng trong đơn thuốc đã quá rõ ràng, không cần phải đâm chọt
Tiêu Dương nhàn nhạt nói
- Chàng trai, đừng ở đây làm rộn nữa
Một người đàn bà lớn tuổi đang được Tuyết Minh Thành bắt mạch nhịn không được mở miệng
Bà không muốn bị tiểu tử này quấy rây, ảnh hưởng đến tâm trạng của Tiểu thần y, từ đó ảnh hưởng đến việc xem bệnh
- Đúng vậy, tránh ra, tôi xem bệnh xong còn phải trở vê đi làm
- Bây giờ đám thanh niên không hề có tư tưởng cầu tiến gì cả, cả ngày chỉ biết thông qua đường ngang ngõ tắt để tranh thủ nổi danh mà thôi
Bên tai vang lên không ít lời nói chói tai, nhưng thần sắc Tiêu Dương vẫn không thay đổi, nhìn thẳng Tuyết Minh Thành
Tuyết Minh Thành ngừng bắt mạch, nhìn thẳng lại Tiêu Dương, ngữ khí mang theo ba phần kiêu ngạo:
- Có nhìn thấy vị đại nương bên cạnh cậu không
Nếu cậu có thể chẩn ra được bệnh tình của bà ấy, tôi sẽ cho cậu cơ hội đâm chọt
Thân là một trong những đệ tử chân truyền của người sáng lập Diệu Thủ Đường, Nghiêm lão tiền bối, Tuyết Minh Thành đối với y thuật của mình có niềm tin mãnh liệt
Đồng thời, người được chữa khỏi bệnh trong tay ông cũng rất nhiều
Như thế nào đến phiên một tiểu tử miệng còn hôi sữa đến chỉ trỏ ông chứ
Nghe xong, vị đại nương rút tay trở về, bĩu môi nói:
- Tôi không muốn để cậu ta bắt mạch
- Không cần bắt mạch
Tiêu Dương nhìn thẳng vào mặt người đàn bà trung niên, một lát sau liền mở miệng:
- Phù chân do lạnh
Nghe xong, đồng tử Tuyết Minh Thành co rụt lại, nghiêm túc đánh giá Tiêu Dương vài lần
- Cậu ở bên cạnh nghe lén tôi nói là đến chữa bệnh phù chân
Người đàn bà trung niên có chút ngạc nhiên, nhưng lại nghĩ đến một khả năng
Nhưng Tuyết Minh Thành không cho là vậy
Có thể dựa vào mắt chẩn ra bệnh phù chân do lạnh, đủ để Tuyết Minh Thành tin rằng, người trước mắt có vài phần thực lực
Xem ra cũng có ba phần bản lãnh mới dám đến đâm chọt
Tuyết Minh Thành vô cùng có lòng tin với phương thuốc mà mình kê
- Xem bệnh Trung y có bốn phương pháp
Vọng, văn, vấn, thiết
Cậu có thể dựa vào "vọng" để xác định bệnh của bà ấy là phù chân do lạnh
Tuyết Minh Thành hỏi
Tiêu Dương nhìn Tuyết Minh Thành:
- Chưa chắc cần dùng hết bốn phương pháp xem bệnh
- Vậy cậu cảm thấy nên khai phương thuốc này như thế nào
Tuyết Minh Thành hỏi lại
Tiêu Dương không chút do dự, mở miệng:
- Hoa tiêu một lưỡng, hành tây một thanh, gừng ba miếng lớn, mấy chén nước lớn, sắc thuốc vừa uống vừa ngâm, đến khi không còn đau nhức thì dừng lại
Nghe xong, Tuyết Minh Thành cả kinh, sau đó nhẹ nhàng gật đầu:
- Không sai
Sau một hồi lâu, Tuyết Minh Thành nói tiếp:
- Cậu có tư cách thảo luận phương thuốc của ta
Ta ngược lại muốn nhìn xem cậu đâm chọt như thế nào
Đối với ngạo khí của Tuyết Minh Thành, Tiêu Dương không cho là đúng, lập tức giơ miếng gừng trong tay lên:
- Đây là một phương thuốc trị trướng bụng
Những vị thuốc trên có thể tạm chấp nhận, nhưng cho bốn miếng gừng sẽ phá vỡ sự cân đối dược hiệu của phương thuốc, biến nó thành không đáng một đồng
Thần sắc Tuyết Minh Thành trâm xuống:
- Tại sao
- Gừng có tính nóng, có công dụng trong việc trị liệu trướng bụng
Tuy nhiên số lượng phải vừa phải
Cho đến bốn miếng gừng, luận tỉ trọng, đều vượt qua sức nặng của những đơn dược khác trong phương thuốc
Cho dù chứng bệnh trướng bụng của người bệnh được chữa khỏi, nhưng sẽ ảnh hưởng đến dạ dày
- AI
Lúc này, người đàn ông trung niên bên cạnh kinh ngạc kêu lên một tiếng:
- Khó trách tại sao mấy ngày nay dạ dày của tôi có chút không thoải mái, cảm giác trướng bụng đúng là có giảm
Cho nên hôm nay mới đến hốt thêm ba thang
Thì ra là nó có tác dụng phụ
Tiêu Dương nhìn người đàn ông trung niên:
- Không chỉ vậy, chỉ sợ cũng mất ngủ luôn
- Tiểu huynh đệ, cậu lợi hại thật
Người đàn ông trung niên lại càng thêm kinh ngạc
- Gừng có tác dụng trợ dương
Phương thuốc này có công hiệu giống như nhóm lửa, cho nên buổi tối mới bực bội mà khó ngủ
Tiêu Dương nói trúng bệnh trạng, người đàn ông trung niên triệt để bị khuất phục, vội mở miệng:
- Tiểu huynh đệ, thế thì tôi nên uống thuốc gì
Tiêu Dương vứt miếng gừng vào thùng rác bên cạnh, nói:
- Chỉ cần bỏ đi một miếng gừng là được
- Chỉ đơn giản như vậy sao
Người đàn ông có chút ngạc nhiên
- Dược lý trung y, sai một ly đi mất một ngàn dặm
Tiêu Dương quay sang nhìn Tuyết Minh Thành:
- Ngươi cảm thấy như thế nào
Tuyết Minh Thành im lặng không nói
Tạo nghệ của gã thanh niên trước mắt chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã khiến ông cảm nhận được đầy đủ, nhưng ông đường đường là diệu thủ thân y khu Dương Phổ, lại bị người ta bắt bẻ trước mặt nhiều người, hơn nữa còn tìm không được lý do phản bác, Tuyết Minh Thành cảm thấy cực kỳ khó chịu
Nhưng không đợi ông ta đáp lại, gã thanh niên một lần nữa lên tiếng
- Cách hành nghề y của ngươi xuất hiện ba sai lâm lớn
Tiêu Dương nói:
- Thứ nhất, tâm không tĩnh
Khi ta đi vào y quán, tuy ngươi đang bắt mạch cho người bệnh, nhưng ánh mắt vẫn liếc nhìn ta
Đây là do phân tâm gây nên, là tối ky của y sư
Nên biết rằng, bất kỳ một chỉ tiết chen ngang nào cũng sẽ ảnh hưởng đến phán đoán bệnh tình
- Thứ hai, y không tin
Điểm này, ngoại trừ mở phương thuốc không chính xác, vừa rồi ta còn lưu ý quá trình trị liệu cho người bệnh của ngươi
Bất kể là xem bệnh, chẩn bệnh hay kê đơn, tuy miễn cưỡng có thể chấp nhận được, nhưng lại không nói trúng được hiệu quả
- Thứ ba, dùng người bất thiện
Cho dù ngươi chẩn đoán chính xác bệnh tình của người bệnh, chất lượng phương thuốc, trị liệu đối với người bệnh cũng cực kỳ quan trọng
Ta chú ý, nhân viên bốc thuốc trong y quán của ngươi đều làm qua loa cho xong việc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giống như ta nói vừa nãy, dược lý trung y sai một ly, đi mất một ngàn dặm
Sức nặng của thuốc không đủ, đồng dạng với thuốc đến bệnh khó trừ
Tiêu Dương cau mày, ánh mắt nhìn thẳng Tuyết Minh Thành, lời nói như đinh chém sắt
- Tâm không tĩnh, y không tinh, dùng người bất thiện, ngươi dựa vào cái gì để hành y

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.