Hộ Hoa trạng Nguyên Tại Hiện Đại

Chương 27: Chứng khóc đêm của trẻ nhỏ




Chương 27: Chứng khóc đêm của trẻ nhỏChương 27: Chứng khóc đêm của trẻ nhỏ
Tâm không tĩnh
Y không tinh
Dùng người bất thiện
Từng lời mang theo khí thế ác liệt truyền vào trong tai Tuyết Minh Thành, kích thích thần kinh ông ta, khiến sắc mặt ông ta biến ảo dồn dập
- lIm ngay
Tuyết Minh Thành rốt cuộc nhịn không được, vỗ bàn thật mạnh, đứng bật dậy, sắc mặt ẩn chứa sự tức giận
Đường đường là thủ tịch y sư của Diệu Thủ Đường khu Dương Phổ, lại bị bỡn cợt không đáng một đồng
Cho dù ba sai lâm của Tuyết Minh Thành bị Tiêu Dương vạch trần khó có thể nhất thời phản bác, cũng tuyệt đối không cho phép người khác giãm đạp lên tôn nghiêm của mình
Tuyết Minh Thành xem ra, đây quả thật rất ảnh hưởng đến uy vọng và thanh danh của ông
- Ngươi không phục
Tiêu Dương ngay lập tức nhướng mày, thanh âm nhàn nhạt:
- Học y không có chừng mực
Nếu như ngay cả ba điểm sai lầm này cũng không thể tiếp nhận, vậy thì thành tựu của cả đời ngươi cũng chỉ đến đây thôi
Sắc mặt Tuyết Minh Thành trầm xuống
- Ra ngoài, ra ngoài
Tiểu tử cậu cố ý đến đây bới móc sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu không đi, đừng trách chúng tôi không khách khí
Lúc này, mấy gã nhân viên bốc thuốc trong y quán vội xông đến, đặc biệt là Tiểu Vương, ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm vào Tiêu Dương
Tiêu Dương nói dùng người bất thiện, há không phải nói mình sao
Tiểu tử này vừa rồi đã ngó chừng quá trình gã lấy thuốc
Ánh mắt Tiêu Dương vẫn bình tĩnh nhìn Tuyết Minh Thành
Tuyết Minh Thành khoát tay, ngăn cản động tác của mấy gã nhân viên:
- Cậu cũng là trung y
Tuyết Minh Thành hỏi xong mới cảm thấy vấn đề này dư thừa
Không phải trung y thì làm sao có thể hiểu được tri thức của trung y
Nhưng câu trả lời của Tiêu Dương vượt qua dự liệu của ông
- Chưa được tính đến
Tiêu Dương chưa từng cho mình là một y sư trung y
Đây chỉ là một môn học hắn học lướt qua mà thôi
Tiêu Dương thích nhất chính là thân phận trạng nguyên văn võ song khoa của mình
Nghe xong, Tuyết Minh Thành khẽ giật mình, nửa ngày mới lên tiếng:
- Cậu thấy y thuật của tôi như thế nào
- Quá bình thường
Tuyết Minh Thành cứng họng, ánh mắt ánh lên tia sáng nhìn thẳng vào Tiêu Dương
- Cậu có dám so tài với tôi không
Hôm nay dù gì cũng đã bị mất mặt, nhất định phải dùng y thuật đấu thắng tên tiểu tử trước mặt mới có thể vãn hồi
- So tài
Tiêu Dương có chút hứng thú:
- So như thế nào
Tuyết Minh Thành nhìn lướt qua hàng người đang chờ khám bệnh trong y quán, ước chừng khoảng mười người, trầm giọng nói:
- Người bệnh trong y quán, chúng ta phân chia chẩn bệnh một nửa, sau đó xác định kết quả chẩn đoán của đối phương, ưu khuyết của đơn thuốc, từ đó phân ra thắng bại
- Cái gì
Để cho một tiểu tử miệng còn hôi sữa chữa bệnh cho chúng ta
Trong y quán có người bất mãn lên tiếng
- Lang băm hại người, cái này không thể đùa được
- Tuyết thần y, một tiểu tử miệng còn hôi sữa đến đây quậy phá, ngài không cần phải xem như thật
Hiển nhiên, tuy Tiêu Dương đã thể hiện được một chút tri thức của mình, nhưng trung y trước giờ đều là người lớn tuổi, tính cách điềm đạm, huống chi người trước mắt không rõ lai lịch, ai dám yên tâm để hắn trị liệu
Tuyết Minh Thành mỉm cười nói với hơn mười người bệnh:
- Các vị, xem như nể mặt tôi
Huống chỉ chỉ là để cậu ấy chẩn đoán bệnh, còn trị liệu cụ thể thì tôi sẽ không để người ngoài nhúng tay vào
Mong mọi người tin tưởng vào danh dự của Diệu Thủ Đường
Nghe Tuyết Minh Thành nói, hơn mười người bệnh nhìn nhau, cũng không lên tiếng nữa
Dưới sự phân phó của Tuyết Minh Thành, rất nhanh nhân viên trong y quán mang đến một cái bàn, đặt xuống bên cạnh Tiêu Dương
Tiêu Dương cũng không khách khí, đặt văn phòng tứ bảo mới mua vào một bên rồi ngồi xuống
- Bắt đầu đi
Ánh mắt Tuyết Minh Thành dần dần bình tĩnh lại, mang theo vài phần chiến ý nhìn Tiêu Dương
- Người kế tiếp
Tuyết Minh Thành nói dứt lời, lập tức có mấy người phía sau tiến lên phía trước
Còn bên phía Tiêu Dương, tuy Tuyết Minh Thành đã nói như vậy, nhưng không người nào nguyện ý đem cơ thể của mình giao cho một tên tiểu tử không rõ lai lịch giày vò được
Thấy vậy, Tiêu Dương cũng không biến sắc, ngược lại yên tĩnh ngồi trên ghế, ánh mắt nhìn quét qua Tuyết Minh Thành một vòng, sau đó nhìn về phía người bệnh
- Gừng, phòng phong, kinh giới mỗi thứ một tiền
Tuyết Minh Thành rất nhanh khai thuốc cho người bệnh đầu tiên
Sau khi buông bút xuống, ánh mắt nhìn lướt qua Tiêu Dương, thấy không ai đến hắn khám bệnh, khóe miệng không khỏi nhếch lên
Tuy miệng thì nói hy vọng bệnh nhân nể mặt ông ta, nhưng đây lại là hình ảnh mà Tiêu Dương muốn nhìn nhất
Điều này nói rõ, người bệnh hoàn toàn tin tưởng ông ta
Sau đó, Tuyết Minh Thành một lần nữa khai đơn cho người bệnh thứ hai
Vẫn không ai đến chỗ Tiêu Dương
Tiêu Dương ngồi ngay ngắn, ánh mắt nheo lại
Nếu tình thế cứ tiếp tục như vậy, hắn chỉ sợ không chiến liên thua
Tiêu Dương tất nhiên không thích ngồi chờ chết, trâm ngâm cả nửa ngày, ánh mắt quét thêm vài lần, sau đó rơi xuống một cô gái
Cô gái này khoảng chừng hơn hai mươi, tóc uốn, gương mặt thanh tú, đang ôm một đứa bé trong lòng
- Vị phu nhân này..
Tiêu Dương quan sát cô gái trẻ tuổi một hồi, sau đó lên tiếng
Cô gái lập tức ngây người, ánh mắt hiện lên chút do dự
Cô đương nhiên biết rõ ý tứ của Tiêu Dương
Không có người bệnh tìm hắn, hắn đương nhiên phải chủ động xuất kích
Nhưng cũng giống như những người khác, cô không dám để cho một thanh niên trẻ tuổi xem bệnh
Huống chi, người cần khám lại là bảo bối của cô
Cô gái nhìn Tiêu Dương bằng ánh mắt có lỗi
Lúc này, Tiêu Dương mới lên tiếng:
- Phu nhân, nàng hẳn là đưa đứa bé kia đi khám bệnh
Nghe xong, cô gái khẽ giật mình
Bảo bối của cô không có biểu hiện dị trạng gì ra bên ngoài
Hắn thật sự nhìn ra được hay sao
- Thế anh biết con trai tôi bị bệnh gì không
Cô gái hỏi dò
- Chứng khóc đêm của trẻ nhỏ
Tiêu Dương mỉm cười lên tiếng
Vèo
Cô gái lập tức đứng lên, ánh mắt mang theo sự kinh hãi
Con trai của cô rất bình thường vào ban ngày
Nhưng khi trời tối thì kêu khóc không thôi, khiến người làm mẹ như cô phải lo lắng vô cùng, lập tức mang con đến phòng khám lớn phòng khám nhỏ để kiểm tra
Cuối cùng chẩn ra được là chứng khóc đêm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng uống thuốc của bệnh viện hai ngày rồi, lại không có bất kỳ hiệu quả gì
Hôm nay cô gái mang con của mình đến Diệu Thủ Đường, hy vọng có thể trị hết bệnh cho con
Tiêu Dương một câu nói trúng bệnh trạng của đứa bé khiến cô gái lắp bắp kinh hãi, bất chấp thân phận không rõ của Tiêu Dương, vội vàng đi tới:
- Bác sĩ, xin hãy khám cho con của tôi
Tiêu Dương gật đầu, nhìn đứa bé đang mở to mắt, nhẹ nhàng bắt mạch
Một lát sau, thần sắc của hắn hiện lên chút kinh ngạc
- Làm sao vậy
Cô gái vẫn luôn chú ý đến biểu hiện của Tiêu Dương, không khỏi giật mình một cái
- Trẻ con khóc đêm thường hay vì nguyên nhân nóng, nhiệt, khó tiêu..
Bởi vì mặt trong bàn tay của đứa bé không ấm, miệng lại phả ra hơi nóng, hiển nhiên là vì nhiệt
Nhưng..
Tiêu Dương dừng một chút rồi hỏi tiếp:
- Phu nhân, tiểu hài tử của nàng có phải ngẫu nhiên sẽ có hiện tượng lạnh tay chân vào buổi tối hay không
- Đúng, chính là như vậy
Cô gái càng thêm lo lắng
- Trẻ con khóc đêm, đa phần đều do nhiệt
Nhưng có lẽ các người khi cho trẻ con ăn lại không chú ý đến thức ăn có hàn khí
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nửa đêm là thời điểm âm khí rất nhiều, trẻ con vì thế mà cảm thấy đau bụng
Cho nên khóc về đêm càng nhiều hơn
Tiêu Dương nói
- Bác sĩ..
thế thì phải uống thuốc gì mới được
Thấy Tiêu Dương chỉ trong thời gian ngắn chẩn đoán ra được bệnh trạng của con trai, cô gái đã đem tất cả hy vọng ký thác lên người hắn
Đồng thời những người bệnh khác cũng đã chú ý đến tình huống bên này, không khỏi kinh ngạc
Xem ra, tiểu tử này có vài phần thực lực
- Yên tâm đi
Tiêu Dương mỉm cười, khiến cô gái cũng yên tâm hơn:
- Nguyên nhân chính là lạnh nóng luân chuyển, bệnh nhiệt càng rõ ràng hơn
Cho nên, thầy thuốc chỉ sợ đều chẩn đoán trẻ khóc đêm là vì nhiệt
Cô gái triệt để bị Tiêu Dương khuất phục, không ngừng gật đầu:
- Đúng vậy, bác sĩ xác thực đều nói là chứng khóc đêm của con trai tôi là do nhiệt
Tiêu Dương trâm ngâm một chút, sau đó nói:
- Chứng khóc đêm của trẻ nhỏ không phải là khó trị
Nhưng trễ một ngày đối với tiểu hài tử mà nói thì chính là chịu tra tấn thêm một ngày
Cho nên, phương pháp nhanh nhất chính là châm cứu
- Vậy xin nhờ bác sĩ
Cô gái không hề có chút hoài nghi lời nói của Tiêu Dương
Tiêu Dương nhìn cô gái, ánh mắt lại chuyển sang Tuyết Minh Thành
Ý tứ này rất rõ, nơi này là y quán của Tuyết Minh Thành, cho dù hắn muốn châm cứu cho đứa bé, Tuyết Minh Thành cũng chưa chắc đồng ý
Cô gái hiểu được ý tứ của Tiêu Dương, vội quay người, giọng nói mang theo vài phần cầu khẩn:
- Bác sĩ Tuyết, điêu này..
Tuyết Minh Thành cau mày
Ông ta đã nghe được phần chẩn đoán bệnh của Tiêu Dương
Tạo nghệ về y thuật của Tiêu Dương khiến Tuyết Minh Thành cảnh giác thêm một phần
Nhưng để cho Tiêu Dương áp dụng châm cứu cho một đứa bé ở y quán của ông, Tuyết Minh Thành cảm thấy lo lắng
Nếu như xảy ra vấn đề gì, danh dự của Diệu Thủ Đường chẳng phải bị hủy hoại trong chốc lát sao
Do dự một chút, Tuyết Minh Thành hỏi Tiêu Dương:
- Cậu có bằng bác sĩ hay không
Tiêu Dương lắc đầu
Trên thực tế, hắn chưa từng nghe qua điều này
- Xin lỗi
Tuyết Minh Thành lắc đầu:
- Tôi không cho phép người không rõ lai lịch thi châm ở y quán của tôi
Nghe xong, cô gái liên quýnh lên: - Tuyết y SƯ..
Tuyết Minh Thành khoát tay, nhàn nhạt nói:
- Tiểu thư, cô chờ cho một lát
Châm cứu trị liệu cho đứa nhỏ cũng không chỉ có một người
Tuyết Minh Thành mang theo ánh mắt khiêu khích nhìn chằm chằm vào Tiêu Dương
Tuyệt học kiêu ngạo nhất của trung y thánh thủ Nghiêm lão tiên bối chính là châm cứu, Thất Thông Pháp Nghiêm thị
Mà ông ta chính là người nắm giữ thấu triệt nhất Thất Thông Pháp Nghiêm thị
Đối mặt với tình trạng này, cô gái không biết làm sao
Nếu Tuyết Minh Thành nói như vậy trước khi Tiêu Dương chẩn đoán được bệnh cho con trai cô, cô tuyệt đối sẽ rất vui mừng
Nhưng hiện tại, cô gái lại có xu hướng nghiêng về phía Tiêu Dương
Trong lúc cô gái còn đang do dự, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.