Chương 28: Khí châmChương 28: Khí châm
Tiếng bước chân rất nhanh đến gần Diệu Thủ Đường, một người đàn ông trung niên đeo mắt kính ôm một ông cụ vọt vào, đồng thời miệng rống lớn: - Tuyết thần y, Tuyết thần y.
Nghe vậy, tất cả mọi người trong Diệu Thủ Đường đều nhìn ra cửa.
Sắc mặt người đàn ông trung niên đeo mắt kính lo lắng đến trắng bệch, vừa vào cửa đã thẳng đến chỗ Tuyết Minh Thành.
- Tuyết thân y, mau cứu cha tôi.
Thanh âm người đàn ông vô cùng run rẩy. khí chuyển Thông trong châm cơ vào thể qua cứu.
Nhất có, đàn ông phát quả thời mình đầu bom trung của cảm nổ niên giống nguyên người tử giác óc như. ông luận trong được hỏi mà lòng nghĩ tích tự không nhưng rằng Cho phát tiếng, nào còn chủ dù sinh bất sẽ kỳ không vẫn lên. liệt kịch châm ngân run Nhưng rẩy lại. dựa Thủ, của mạnh tay châm sức vào. đèn cấp, nhiệt cồn khí mượn châm mạch kích người bệnh thích, đốt Hỏa kinh huyệt và vị để cung của châm. được thường căn nào bình nắm Nhưng bản cách giữ khí không người. lớn Minh hét Tuyết Thành. áp thân đảo trong tôi khẩn cha mắt Tuyết trung đậm, cầu run người toàn, cố bao bi đàn Gương chao của động, cứu ông thần niên y gắng nồng nhất, liệt lòng: - trùm chế rẩy, kịch định ngài phải mặt thương ánh chấn. điện không Người niên cứu cứu trung xa lửa bấm nhưng đàn, nước được gọi gần cấp xe thoại ông..
Minh Tuyết ngồi sau, bị với cứu ánh dám, Chuẩn cho châm Không bảy hộp Dương Tiêu cạnh lướt, Thành mắt nói đó bên nhìn chừ: - chân ta xổm qua xuống trường châm. tương một hô cơ, ứng kỳ ra châm, cụ lưu tạo thể khí chu xoay lẫn Bảy ông trong thông nhau tròn.
Pháp cụ ông, Ông đối Thất thủ không cảm giác thể hề thị mát cơ thua pháp kém, Thông xa của hiệu rất này với có quả Nghiêm. bên niên trương ông ra mắt cạnh sắc lộ cùng khẩn đàn người trung vô Hai thần.
Minh nơi Diệu nhạt Thành, nói lên để: - lực phải nhiệm chúng, hết này chịu toàn trách Dốc, Đường đừng Tuyết nhàn đứng là tôi Thủ. thành nhiệm cũng không truy, sẽ tôi dù công cậu không của trách Cho cứu. thể tượng tượng Một cảnh không nổi tưởng.
Tuy kinh người Thành Tuyết ngạc ai rất nhưng, tiếng đám không lên Minh. tượng tuyệt xuất vốn cho người hy niên vọng trung hiện lại ông vọng đàn khiến này Cảnh..
Ông ta dưỡng cha phụng định vốn cho, vả già vất lại trở một tốt chuyến. ta nữa, còn có nghỉ Thậm không chí tôn người khí tại hoài. trong yên chói đang, Ngân rất nhưng châm nhỏ tĩnh, ra lại Diệu thanh Thủ rung Đường tai phát lên kỳ âm cực.
Diệu tĩnh bộ Thủ vào Toàn lâm yên Đường. sự vọng, người đàn đến Nghe ông mắt tuyệt xong điểm hiện hai cực niên trung lên. của áp thế ông tay môi chặt cảm đàn nào nắm, hai Người Thành Tuyết, thần lắng run chế rẩy gắng Tuyết nhìn, lo Minh cố xúc: - bờ trung bây, đấm tôi y rồi niên cha nắm giờ? hắn kể, cả nhìn ông Tiêu và niên người, Tất mọi Minh Dương Tuyết đàn đều người trung cả Thành.
Vượt mọi người sự tượng quá của tưởng. cây được cũng, một Châm Thất thiếu Thông không. vào Tuyết mặt nhìn của chằm ông chằm sắc Minh Thành mắt Ánh cụ. mắt ánh Tuyết vẫn sắc Minh y Thành bới rằng cho Tiêu lên dị Dương, để luôn hiện khỏi đến quán không móc.
Trong cũng được định vị trung địa có nhất y. gió Ra như tay. lúc ông Nhưng, cụ này lại toàn co nữa ngờ rút lần bất thân.
Châm cứu thị của Nghiêm pháp Thông Thất. chưa ngay Tuyết được, Nghiêm của phần cả như thây, biết lão mình theo tiền, làm châm Về Khí cũng Thành bối Minh. cũng Tuyết nên mặt Minh Gương trắng trở Thành bệch. đàn người mạng cỏ ông cùng, Cọng không cứu qua bỏ muốn cuối. phải ra Tuyết sao dám thần tay, thử còn lực thời vận người bất có y?. lên người, Thành chuyển vài sắc xoay niên ngước đất Lúc nhìn Minh lắc đầu mắt này, trời Tuyết ông hiện đàn ánh cái, lực trung thân vô. viên đèn Thành cồn Tuyết đưa bảo Minh đến nhân. mạng thể Tính thời đi tùy mất có.
- Không ổn rồi.. được mang châm rất nhanh Ngân đến. cây ra ngân một một châm nhân Có đưa viên.
Thông thần, Thông huyết, Thông mạch.
- ta xem Chi để thử bằng. nhưng lấy vẫn quán mình, Tuyết Minh bảo viên châm đi y Thành giật trong nhân.
- cồn Đèn.. đầu chi ngưng của Tuyết, trọng ông Thành mắt cúi tứ qua khám tay, Minh dùng ánh cụ. lực tận đã. khí bị ra kình mũi đất ngoài cắm rơi ngân xuống đẩy châm, mũi Một dưới. lúc cuối càng độ, Thành đâm mức châm Tuyết Minh khó gần Càng càng đến của. cười Tiêu qua mỉm Thành thoáng ngạc tự Dương Minh, kinh tin Tuyết nhìn.
Cạch.
Ông.
- xa gì mát Đây là vậy pháp thủ? nhanh dùng vậy viên khăn chóng, trán nhân cho Một gã thấy lau ông.
Oành.
Còn lại ông trở cụ như định đã thì ổn dường. không chết thuốc cứu thể không thấy mà Thầy.
Hưu.
- Đưa ta cho châm. đến đã Tuyết Thủ cao Thành giới cực đạt cảnh Minh châm của. đi dám Đường không lãnh gáp gấp Diệu trong châm, Thủ đạm lấy viên Nhân. môi Người thử cứ ông hết mình đó niên, sau sức nói ra, chút đàn trầm: - huynh cậu ngẩn, giọng đệ trung Tiểu một cắn. trệ Thành ngốc Minh Tuyết. tình co Hô hiển, bên dồn tứ nhiên, là rút hấp lệch một, dập chi hôn mắt sang trong mê bất tỉnh trạng đang.
- châm Phi. đều yên cảnh tượng quanh người trước chung mọi tĩnh, cả mặt hấp Tất nhìn hô ngừng. đầu châm Thông dùng Thành thị triển kỹ thi Thất Nghiêm, châm Thủ tiên Châm Minh Tuyết ba thuật đều của. có duy là Tuyết ông, Minh phương Trong mặt cứu cụ nhất tình đây huống thể pháp trước Thành. không có. bên hơ cạnh châm đèn nhân viên cồn Mấy ngân trên cầm lên bên gã. cứu giới có châm Châm châm Khí: cảnh ba, đại châm, Thủ Hỏa. vô cách không cấp Đường trung chỗ hôn ông, Thấy Diệu đến cùng người mê niên huống tình cha bách ông Thủ đàn đưa ông xa cụ liên cụ. mặt Sắc biến Tuyết đại Minh Thành. một hợp người dân biến Minh thôi thầy dần chuyển pháp thuốc kiếm đến Tuyết, giờ chỉ mắt Thành thành Dương Tiêu mà là bây chuyện lại trong. không trị cụ cho Một cũng kẻ cả sĩ có, bác ngay ông ra bằng liệu lại bây đứng dám giờ. vì ai mạng nó dám, hưởng cả ảnh sinh rây Không đến quấy một. lóe châm lên chợt cây Dương một, biến quang mất Tiêu ngân cầm ngân rồi.
Minh Tuyết không Nhưng chút Thành thả lỏng dám có. thật danh nhưng sự Tuy là cũng phải thần, là Tiểu thần được ông vinh y chẳng. cuối ông nghe Minh nghi chính thể trung bố ông cọng Người cứu Tuyết khi bây được người giờ, ra sau đàn đứng thể ngờ, Thành không cứu rơm cụ tuyên cùng là mạng có không niên.
Minh trọng ngưng nói Tuyết Thành.
Van cầu ngài. mắt một nhàng Dương nhẹ ngân, miệng ánh châm tay bình kẹp lấy qua nhếch tia, ngón Khóe tĩnh xẹt khí hàn Tiêu lên. cấp Dương chút Bằng một bác rồi suy: - Tiêu nghĩ sĩ nói. lực của nhiều Thành phí Ba Minh sức hao đã rất Tuyết châm.
- cho nhiệt châm ngân Thêm. ngạo làm, cao có khí không được sao như Nếu vậy.
Hưu.
- Chàng là, cậu trai.
- này thần thuật rất người kỳ của Y. định ông, khẳng nữa tình cụ một vào, huống Quan bước đã của với Hơn Môn chân Quỷ.
Tiêu nằm Thành dự, Minh hoàn Tuyết Dương liệu đứng toàn ngoài ra của..
Thất Thông Châm thị Nghiêm. đã đối nhàng mặt định ổn của Thấy sắc liền, ông ra thở nhẹ tương. ánh thầm thương âm mang cảm, người dài thở Có mắt theo sự. nhiều Nguy cơ rất.
Hưu. đồ ngu Đúng là! châm ông vào được dưới vị nhất châm cụ trí mũi Cây thứ. ra hôi không toát ngừng trán Mồ trên. nhiệm bị tử nhỏ cụ tiểu sợ, quy Nếu trách chỉ ông sẽ này buông không tay thiên. phải xảo này tốt lực đại thể và cần kỹ Điều cường. người người mắt niên trung rơi đàn Ánh xuống Tiêu Dương ông. ý ông cụ Thành đổi cho trong to quát Tuyết, biến ông niên ta người Minh đồng, vội tay mặt Lấy, đặt Nhìn xuống trung thời cụ sắc bảo ông, ông tay vàng người: - đàn châm đàn vung. chữa thuốc Hết? của anh là qua khóc cái, ấy liếc tôi một con Chứng đoán đêm ngay ra.
- cần Không.. ông trọng nghiêm của cụ Tình quá huống. to xuống hiện đâm, xuất Minh như Thành trán Tuyết hôi đậu mồ Ba châm hạt. vẫn nhìn là thần của người bình tưởng, không sắc hai toàn hình, nhân lang vụ tượng án với sắc Tiêu cứ huống tình ngực "trong tĩnh trộm", hoàn giống áo Dương lão. người tuấn dáng anh thanh niên Một, thon cất tiến đến gương bước gây mặt.
Minh gió tính cụ cơ ông đã xác, Thành trúng Tuyết bị đã cấp hồ định. đã xuống Bảy đâm châm.
Thành Minh Tuyết tay lớn, hét đồng đưa thời ra. huống là quả tình Đây ác liệt.. đứng Minh, Thành cũng đã vã ra Tuyết dậy, Lúc vội bước này cửa. bị Thủ, chuẩn Diệu ngân châm Lúc này nhân nhanh trong rất viên Đường cũng xong.
- hiểm Tình rất huống nguy. hai Tiêu, trong ông huyền tay đặc không rất Dương Thành trên mắt ẩn, Lúc của tứ gì thủ nhìn chứa cơ pháp, lại đang cụ qua này lớn ấn Minh nhưng có chi Tuyết sắc. chằm muốn, Lúc này Thành Minh Tuyết nói nhưng thôi, Tiêu lại nhìn Dương chằm. kẹp mạnh Ngân Dương Tiêu rung châm đang lấy mà lên thật. đều lộ sắc hiểu thần ra khó Ai nấy. của thể thần ông Tuyết châm được Minh không cũng tính từ phần cướp, cho lúc Từ tay cụ kiểm cụ của đến ông tra tình có dám mười Tử huống mạng chắc cứu lúc Thành. chút sứt Không mẻ. chính thần Tử Đây chiến một cuộc là với đấu.
- Trúng gió cấp tính. chừ chần châm Tốc hề ghim như, gió nhanh không có độ sự. vỡ một yên Bỗng giọng nhiên tĩnh sự nói phá. liền xỉu, đảo ngờ khi ông xuống lảo Không về, nhà té cha ông với, cụ trên đường. ngưng giữa sáng ngón sắc điểm đến thần kẹp lấy cực bóng ngân trỏ, Thành châm Tuyết trọng Ngón Minh và. hề phát có nhìn ngón cổ sợ hiện, Tất người tay động hắn Dương ngây không, của cả Tiêu tay mọi đều tĩnh chăm vào chú người. thử ông Chi đứa để không nói cứ ôm ấy miệng: - bé mở anh được nhịn bằng xem gái Cô? nhiên Bỗng. chữa thuốc Hết? rơi Thông hiệu cây, của xuống Châm quả không còn Một sẽ Thất.
- Nhưng, ta. lực cảm được tiên Thành lắc Tôi sự nhận rãi lần đầu, Tuyết Minh đầu bất: - chậm.
- Đây hẳn là...
Một khắc đó, Tuyết Minh Thành chấn động mãnh liệt, đầu óc như muốn nổ tung, đồng tử mở thật lớn, miệng há to có thể nhét được quả trứng gà, tim đập bình bịch, bờ môi khẽ run rẩy, thanh âm càng thêm chấn động.
- Khí châm.
