Chương 33: Đây không phải là kiểm điểm
Đây chính là bẽ mặtChương 33: Đây không phải là kiểm điểm
Đây chính là bẽ mặt
Nghe xong, Quân Thiết Anh cảm thấy ngạc nhiên
Mấy ngày qua, cô đã dần quen với giọng điệu đôi khi kinh người của Tiêu Dương
Nhưng vấn đề mạo muội của Tiêu Dương lúc này khiến cho sắc mặt Quân Thiết Anh không khỏi thay đổi
Hai chân của cô là chủ đề cấm ky nhất của hắn
Quân Thiết Anh giương mắt, hai chữ "chú ý" đến bên miệng, nhưng khi chạm vào ánh mắt sáng của Tiêu Dương, dường như không lẫn bất cứ tạp chất nào, khiến cho lòng cô có chút kinh động
- Vì sao
Hai chữ "chú ý" được thay bằng hai chữ khác
Lời Tiêu Dương thốt ra chỉ là vì thương cảm Quân Thiết Anh
Dựa theo kế hoạch ban đầu của hắn, hai chân của Quân Thiết Anh không thể nhất thời trị liệu trong nửa khắc
Thậm chí, đến bây giờ hắn còn chưa biết được tình huống cụ thể hai chân của Quân Thiết Anh, cũng không biết nên hốt thuốc như thế nào
Cho nên, Tiêu Dương cũng không vội vã, chuẩn bị tìm một thời cơ tốt chữa bệnh cho Quân Thiết Anh
Nhưng hôm nay đã nói như vậy, Tiêu Đương cũng không muốn kéo dài, nghiêm mặt nói:
- Ta có lẽ có biện pháp giúp nàng đứng lên
Tâm mắt Quân Thiết Anh gợn sóng, nhưng rất nhanh bình tĩnh lại:
- Tiêu Dương, tôi không thích đùa như vậy
- Ở nhà trọ, ta đã từng nói, nàng nhất định sẽ đứng dậy được
Tiêu Dương mỉm cười:
- Lời nói của đại trượng phu, tuyệt không phải nói cho không
Quân Thiết Anh nhìn chằm chằm vào Tiêu Dương, nụ cười sáng lạn trên gương mặt hắn khiến người ta không tự chủ được mà cảm thấy ấm áp, thần sắc liền có chút do dự
Khi Tiêu Dương đuổi Thẩm Thành Văn ở nhà trọ đi, Quân Thiết Anh liên sinh ra một cảm giác tin tưởng Tiêu Dương không điều kiện
Đây cũng chính là nguyên nhân cô đồng ý cho Tiêu Dương làm bảo mẫu cho mình
Tuy hành động ngày hôm qua của Tiêu Dương là vì xúc động nhất thời, nhưng câu nói cuối cùng trước khi rời khỏi khiến Quân Thiết Anh cảm động vô cùng
Có thể nói, ngoại trừ bản thân cô ra, người duy nhất tin tưởng cô có thể đứng lên cũng chỉ có một mình Tiêu Dương
Điều này mang lại một cảm giác vô cùng ấm áp
- Anh..
Quân Thiết Anh cắn nhẹ môi, hai tay dời về phía đôi chân, kéo chiếc chăn lông màu trắng lên
Quân Thiết Anh hỏi:
- Anh không sợ sao
- Vì sao lại phải sợ
- Anh nên biết rằng, từ lúc sinh ra đến giờ, đôi chân của tôi chưa từng nhìn thấy ánh nắng cũng gần hai mươi năm
Quân Thiết Anh nói:
- Cho nên, nó rất dọa người
Quân Thiết Anh nhìn chằm chằm vào Tiêu Dương
Lúc này, gương mặt Tiêu Dương vẫn không chút biến hóa, vẫn mỉm cười, ngồi xuống:
- Không có bất kỳ đại phu nào khi xem bệnh cho bệnh nhân lại bị dọa sợ cả
Quân Thiết Anh vốn tâm trạng đang khẩn trương, lúc này có chút yên tâm trở lại, đồng thời cười khẽ:
- Anh là đại phu
Cô nhìn ra được Tiêu Dương là có hảo ý, mặc dù cô biết Tiêu Dương không cách nào trị liệu tốt cho hai chân của cô
Thử hỏi, một người bệnh bại liệt mà ngay cả các chuyên gia giỏi nhất thế giới cũng phải chịu thua, một người bình thường làm sao có thể chữa được
Nhưng cô cũng không muốn phụ tấm lòng của Tiêu Dương, chỉ có thể nhẹ nhàng kéo tấm chăn lên
Tiêu Dương bình tĩnh quan sát hai chân dần dần lộ ra của Quân Thiết Anh, ánh mắt cũng ngưng trọng hơn, đồng thời thở dài trong lòng
Một mỹ nhân như vậy lại phải chịu sự tra tấn của tàn tật
Quân Thiết Anh ngồi trước mặt hắn giống như một viên bảo thạch, mà đôi chân lại giống như một khuyết điểm trên khối bảo thạch đó, khiến cho một vật thể vốn phải hoàn mỹ đã trở nên thiếu hụt
- Hai chân của nàng, ngay từ đầu đã bị như vậy sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiêu Dương lên tiếng hỏi
- Ừm
Quân Thiết Anh gật đầu
Tiêu Dương do dự một chút, đưa tay ra, thăm dò:
- Có thể sờ một chút được không
Quân Thiết Anh liếc nhìn Tiêu Dương, cũng không lên tiếng
- Ta sờ đấy nhé
Tiêu Dương mở miệng lần nữa
- Muốn sờ thì sờ nhanh lên
Quân Thiết Anh nhịn không được, rốt cuộc lên tiếng, hai má ửng đỏ
Tại sao cô lại nói như vậy nhỉ
Tiêu Dương ôm lấy hai chân Quân Thiết Anh, trong lòng không tạp niệm
Lúc này, hắn đích thật đã đặt mình vào vị trí của một đại phu kiểm tra sức khỏe cho người bệnh
Cẩn thận một lát, hắn đã thăm dò qua một lượt rất nhiều vị trí trên đôi chân
Quân Thiết Anh không hề có chút cảm giác, để tránh xấu hổ, cô nhìn về phía xa, nhưng ngẫu nhiên lại có gợn sóng trong mắt
Khoảng mười phút sau, Tiêu Dương kéo lại chiếc chăn lông cho Quân Thiết Anh
Hắn đi đến sau lưng cô, nhẹ nhàng đẩy chiếc xe, chậm rãi đi vê phía sân vận động
Hắn không hề đề cập một chữ về bệnh tình của Quân Thiết Anh, còn Quân Thiết Anh thì cảm thấy không cần hỏi vì kết quả đã rõ ràng
Ánh mặt trời chiếu xuống hai thân ảnh
Quân Thiết Anh nhìn hình ảnh ngồi trên xe lăn của mình, cùng với thân ảnh thẳng tắp đằng sau, không khỏi ngốc trệ
Không biết qua bao lâu, cho đến khi sân vận động xuất hiện càng nhiều sinh viên
- Chúng ta trở về đi
Quân Thiết Anh chỉnh lại chiếc chăn bông, nhàn nhạt nói
Sau khi đưa Quân Thiết Anh về phòng ngủ, Tiêu Dương nói sẽ chuẩn bị bữa sáng cho cô
Đồng thời đưa ra một quyết định rất thận trọng, thuận tiện mua luôn phần ăn sáng cho hai cô gái cùng phòng
Một hành động nhỏ nhưng nhận được sự tán dương của ba cô gái
Tiêu Dương tâm trạng sung sướng, bước ra khỏi phòng 106, nhưng đột nhiên nụ cười cứng lại
Hắn vỗ mạnh đầu:
- Tại sao lại quên mất phần của mình chứ
Tiêu Dương cũng lười quay lại, cất bước trở về phòng trực ban bảo vệ, ý định tùy tiện gặm một quả táo cho bữa sáng
Nhưng khi Tiêu Dương bước đến gần cửa phòng trực ban, liền ngửi được một mùi thơm, liền vô thức quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy trên bàn có một chén cháo thịt nạc nóng hổi, bên dưới chặn một tờ giấy
Tiêu Dương một tay bưng chén cháo, một tay cầm tờ giấy
- Quả táo chi ân, bữa sáng hồi báo
Bên dưới còn vẽ một khuôn mặt cười với mấy sợi dây nhỏ buộc vòng quanh
- Thì ra là Lăng cô nương
Tiêu Dương mỉm cười, nhấp một hớp cháo, bật cười ha ha
Ngày đầu tiên sau khi buổi huấn luyện quân sự kết thúc, các lớp của tân sinh viên đều mở một cuộc họp đầu năm
Thứ nhất là thuận tiện cho giáo viên chủ nhiệm quản lớp sau này
Thứ hai là trường đại học sẽ không thiếu bữa tiệc tối đón chào tân sinh viên
Ngoại trừ hai điêu này ra thì không thiếu những việc cần làm khác
Đã qua 9h, các nữ sinh cũng dần dần đi xuống
Trên đường đi ngang qua phòng bảo vệ, không ít các nữ sinh nhìn thấy Tiêu Dương đang ăn điểm tâm bên trong, không khỏi hé miệng kêu lên
- Tiêu đại gia, chào buổi sáng
- Tiêu đại gia, bữa sáng của anh thơm quá
Lần sau mua giúp tụi em một phần nhé
- Tiêu đại gia, tối hôm qua anh thật là xấu
..
Trong phòng bảo vệ, Tiêu Dương vừa húp cháo, vừa không ngừng lau mồ hôi
Một đêm Hà Đông, một đêm Hà Tây
Đêm hôm qua, hắn đùa giỡn với cả lầu nữ sinh
Bây giờ lại bị một đám nữ sinh đùa bỡn lại
Các cô nương của thế giới này quá điên cuồng
Tiêu Dương lo lắng khóa cửa phòng bảo vệ lại, sợ các cô nương làm ra hành động điên cuồng
Sau khi ăn sáng xong, Tiêu Dương thu dọn trong phòng một chút
- Không phải Thiết Anh nói ban ngày trường sẽ sắp xếp người đến trực phòng bảo vệ sao
Tại sao bây giờ còn chưa thấy ai
Tiêu Dương lẩm bẩm, tiện tay cầm một cuộn giấy
Sau khi hắn khóa cửa phòng bảo vệ xong, liền bước về phía phòng 106
Cửa phòng ngủ không khóa, chỉ có Quân Thiết Anh lắng lặng ngồi yên trên xe lăn đọc sách
Tiêu Dương cẩn thận tiến lên:
- Hai người kia đâu rồi
Quân Thiết Anh cất quyển sách sang một bên, mỉm cười nói:
- Bọn họ có buổi họp vào lúc 9h30, đã đến lớp học rồi
Lúc này Tiêu Dương mới yên tâm bước đến
Hắn không rõ, Tiếu Tiêu và Hà Tú từ khi bị hắn hỏi vấn đề về cái vật kỳ quái kia, ánh mắt nhìn hắn lúc nào cũng có địch ý
Thật là khó hiểu mà
- Thiết Anh, ngoại trừ Bản Thảo Cương Mục, nàng còn xem sách thuốc gì không
Tiêu Dương nhìn quyển sách Quân Thiết Anh đặt sang một bên
- Hoàng Đế Nội Kinh, Thần Nông Bản Thảo Kinh, Thương Hàn Luận
Quân Thiết Anh nói:
- Quyển nào tôi cũng có nghiên cứu qua
Đáng tiếc, cô vẫn tìm không ra bất cứ một phương pháp trị liệu nào cho đôi chân của mình
Tiêu Dương cầm quyển Bản Thảo Cương Mục, tùy tiện lật vài trang, vô thức cau mày:
- Thiết Anh, ta cảm thấy nàng không tất yếu phải xem mấy quyển sách này
Quân Thiết Anh buồn bã
Trước kia cũng có không ít người đã nói với cô như vậy, bởi vì họ cảm thấy cô không có khả năng đứng lên
Hôm nay, Tiêu Dương là người duy nhất tin tưởng cô thì bây giờ lại..
Chẳng lẽ là vì buổi sáng hắn đã kiểm tra qua hai chân của cô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong lòng Quân Thiết Anh không khỏi gợn sóng, nhẹ nhàng nhắm mắt lại
- Y thuật cao thâm sẽ không thông qua mấy quyển sách thuốc như thế này để truyền bá ra ngoài
Thanh âm Tiêu Dương vang lên bên tai Quân Thiết Anh, khiến cô từ từ mở mắt ra
Lúc này Tiêu Dương thở dài trong lòng
Cũng chính vì vậy, Trung y của dân tộc Viêm Hoàng mới dần dần xuống dốc như vậy
- Nàng có thể đứng lên hay không, không phụ thuộc vào những quyển sách thuốc này
Tiêu Dương không hy vọng Quân Thiết Anh lãng phí thời gian vào chúng
Lúc này, Quân Thiết Anh mới hiểu được ý tứ của Tiêu Dương
Nội tâm đang dần lạnh đi lúc trước cũng đã ấm áp trở lại, trâm ngâm một hồi, liên nhẹ gật đầu:
- Chúng ta lên đường đi
Tô lão sư nói 10h đến phòng số 5 lầu năm để họp lớp
Mà trong tay anh đang cầm gì thế
Lúc này Quân Thiết Anh mới chú ý đến cuộn giấy trong tay Tiêu Dương
Tiêu Dương phiền muộn nói:
- Giấy kiểm điểm
Nhìn một cuộn giấy dày như vậy, Quân Thiết Anh không khỏi hé miệng cười
- Đi lầu 5 phải đi ngang qua phòng làm việc của Hiệu trưởng
Anh thuận tiện mang cho ông ấy luôn đi
Quân Thiết Anh cũng không mở xấp giấy kiểm điểm của Tiêu Dương, hai người trực tiếp đến phòng học số 5
Khi đi ngang qua phòng làm việc của Tô Thắng Kỷ, Quân Thiết Anh ở ngoài chờ, còn Tiêu Dương thì bước vào trong
Phòng làm việc của Tô Thắng Kỷ rất dễ tìm
Tiêu Dương có thể tìm được nó một cách dễ dàng
Khi Tiêu Dương gõ cửa, Tô Thắng Kỷ đang cau mày ngồi trên ghế
Khi nhìn thấy là hắn, lập tức giật mình:
- Là cậu
Tiêu Dương thành thật mỉm cười, hai tay đưa xấp giấy kiểm điểm của mình ra:
- Tô lão tiên sinh, đây là giấy kiểm điểm mà tại hạ đã viết, mong chỉ giáo nhiều hơn
Trong chớp mắt, Tô Thắng Kỷ ngửi được mùi mực nhàn nhạt, ánh mắt rơi xuống xấp giấy:
- Cậu dùng bút lông để ghi kiểm điểm
Tiêu Dương gật đầu không ngừng:
- Vâng ạ, mong chỉ điểm nhiều hơn
Tô Thắng Kỷ không khỏi lắc đầu, nhẹ nhàng cười
Tiểu tử này thật thú vị
Khoát tay, ông nói:
- Cứ để trên bàn của ta
Khi nào ta xử lý xong công việc sẽ xem
- Vậy tại hạ xin cáo từ
Tiêu Dương lui trở vê
Tô Thắng Kỷ cúi đầu xử lý công việc, lông mày bắt đầu cau lại
Một lát sau, ông nhẹ nhàng thở ra, buông bút trong tay, ánh mắt chuyển sang xấp giấy kiểm điểm
Khuôn mặt liên hiện lên ý cười nghiên ngẫm
- Tiểu gia hỏa này đúng là có ý tứ
Mình bảo cậu ta ghi kiểm điểm, cậu ta lại dùng bút lông để viết
Người nào ở Phục Đại cũng biết thân phận của Tô Thắng Kỷ rất cao
Cách làm của Tiêu Dương, không nghi ngờ chính là một loại khiêu khích, hoặc có thể nói là không hài lòng với cách xử phạt của ông
- Ta ngược lại muốn nhìn xem, cậu có bao nhiêu công lực
Tô Thắng Kỷ mỉm cười
Sau đó, ông từ từ kéo sợi dây nhỏ trên cuộn giấy, mở cuộn giấy ra
Một lát sau, ánh mắt vốn đang cười đột nhiên mở lớn vô cùng
Khuôn mặt tràn đầy sự kinh hãi
Khiếp sợ
Trong lòng dâng lên một cơn sóng ngập trời
Thất thố rồi
Ông đột nhiên đứng lên, hai tay run rẩy
Nửa ngày sau, một thanh âm oán hận vang vọng trong phòng, mang theo chút bi thương
- Đây không phải là kiểm điểm
Đây chính là bế mặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]