Chương 41: Tại sao không biết xấu hổ vậy?Chương 41: Tại sao không biết xấu hổ vậy
Người đàn ông muốn phát mộng
Thân ảnh bị một quyên trùng kích lảo đảo lui mấy bước, đầu váng mắt hoa, nổi đây đom đóm
Mắt trái truyên đến cơn đau nhức kịch liệt, vội vàng dùng tay ôm kín mắt
Cảm giác đau nhức đó khiến cho toàn thân của y không ngừng run rẩy
Tiêu đại gia đột nhiên phát hiện, hắn càng lúc càng hưởng thụ cảm giác đánh lén người ta
Hai chữ thôi,'Thoải mái"
Nhất là khi đối phương đang kiêu ngạo đắc ý, liền cho y một kích vào đầu
Chuyện như vậy, Tiêu đại gia cam tâm tình nguyện mà làm
Huống chi, đối phương còn đang hoài nghi độ cứng nắm đấm của hắn
Tiêu Dương đành phải giải thích "Nắm đấm cứng hon"
Hắn đương nhiên biết rõ, mình ra tay đầu tiên sẽ khiến cho đối phương càng nổi giận, càng điên cuồng trả thù
Nhưng không ra tay, đối phương sẽ phế hắn
ngay lập tức
Theo như lời Bạch Tố Tâm đã nói, hắn không bao giờ chịu thiệt
Lúc này, tất cả mọi người chung quanh đều sợ ngây người
Âm
Bên tai còn phảng phất thanh âm của một quyên này
Nắm đấm và hốc mắt thân mật gặp nhau, thời gian như ngừng lại
Mọi người mở to mắt, hàn khí xâm nhập toàn thân, rùng mình một cái, giống như một quyền này đang đập vào chính mình, cảm nhận được rõ ràng độ mạnh yếu trong đó
Người đàn ông che mắt, tất cả mọi người đều có thể tưởng tượng được, hốc mắt của y đã biến thành màu tím đen
- Quân thiếu
Một bảo tiêu bên cạnh y biến sắc, vội vàng cùng với hai người khác chạy qua
Những người còn lại càng thêm khí thế bức Tiêu Dương
Cảnh tượng chẳng khác nào cây cung giương nỏ, khiến cho thần kinh của không ít người bị kéo căng
- Dừng tay
Bịch bịch
Tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ cổng trường
Ba bốn người đàn ông mặc đồng phục bảo an từ cổng trường xông ra, do Lâm Tiểu Thảo dẫn đầu, vọt đến trước người Tiêu Dương
Tất cả mọi người đều ngẩn ra, kinh nghi nhìn đám người Lâm Tiểu Thảo
Ánh mắt Tiêu Dương không khỏi xẹt qua vài phần kinh ngạc
Với hơn mười chiếc xe phô trương thanh thế của người đàn ông, tuy không biết y có thân phận gì, nhưng nhất định không phú thì quý
Trong tình huống trước mắt, đừng nói là một bảo vệ cổng trường học, cho dù là cảnh sát tuần tra giao thông trên đường cũng chưa chắc dám xen vào
Lâm Tiểu Thảo cùng với ba người khác xông lên, trong mắt thường nhân, quả thật không thể tưởng tượng nổi
Nhưng cũng không ít người nhận ra, trong số bốn người này, ngoại trừ Lâm Tiểu Thảo, ba người còn lại đều mang theo vài phần khúm núm
Hẳn không phải bọn họ tự nguyện đứng ra
Trong lúc mọi người đang ngờ vực, ánh mắt người đàn ông lạnh lùng nhìn sang:
- Bảo vệ trường Phục Đại
Tuy Phục Đại chỉ là một ngôi trường đại học, nhưng bên trong chính là tàng long ngọa hổ, có không ít người không thể trêu chọc
Nhưng đây chỉ là bảo vệ cổng, hiển nhiên không có tư cách xen vào
- Muốn xen vào việc người khác
Người đàn ông nhìn Lâm Tiểu Thảo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Vị tiên sinh này..
Đối phương hiển nhiên là người có lai lịch, tuy trình độ văn hóa của Lâm Tiểu Thảo không cao, nhưng vẫn vắt hết óc nghĩ ra mấy từ ngữ nho nhã:
- Tiêu ca cũng là bảo vệ của Phục Đại
Đồng liêu gặp nạn, chúng tôi tất không thể ngồi yên
Huống hồ, nơi này là phạm vi trường Phục Đại, các người nhiều người như vậy đối phó với bảo vệ Phục Đại, chẳng lẽ không để Phục Đại vào mắt sao
- Bảo vệ cổng Phục Đại
Người đàn ông lạnh lùng nhìn Tiêu Dương, cười lạnh
Thì ra cái tên không để ý hậu quả xông vào mình chỉ là một bảo vệ cổng nho nhỏ
Không biết sống chất
Về phần Lâm Tiểu Thảo dùng Phục Đại làm tấm chắn cho mình, người đàn ông không thèm để ý
Chẳng lẽ Phục Đại sẽ vì một bảo vệ cổng nho nhỏ mà đắc tội với y sao
Vớ vẩn
- Lâm huynh, việc ai làm người nấy chịu, xin huynh tránh sang một bên
- Tiêu ca
Lâm Tiểu Thảo quay đầu lại, vui vẻ nói:
- Tôi không quen nhìn anh em của mình bị người ta sỉ nhục
Tôi đã gọi anh một tiếng Tiêu ca, tất không thể trơ mắt nhìn anh bị người ta đánh
Không thể phủ nhận, trên thế giới này rất ít người như vậy
Đương nhiên, ba người bảo vệ đi theo Lâm Tiểu Thảo là còn có một nguyên nhân khác, chính là nhận được mệnh lệnh của tổ trưởng tổ bảo vệ mới nhận chức
Cho dù không ngăn cản được cuộc ẩu đả thì cũng phải kéo dài thời gian
Nếu không, bây giờ xông ra ngoài chỉ sợ cũng chỉ có một mình Lâm Tiểu Thảo
Tiêu Dương nhìn Lâm Tiểu Thảo, bật cười ha hả:
- Lâm huynh, hôm nào ta mời huynh uống rượu
Lúc này, Tiêu Dương đã xem Lâm Tiểu Thảo như một bằng hữu
Nghĩ lại, đây chính là vị bằng hữu đầu tiên Tiêu Dương kết giao sau khi đến thế giới hiện đại
Thế giới này đúng là quá khác thường rồi
- Hừ
Người đàn ông hừ lạnh nhìn những người trước mặt, khoát tay, hung ác nói:
- Không thức thời thì phế hết đi
Vèo, vèo, vèo
Đám đàn ông mặc âu phục màu đen một cước đá thẳng về phía trước, trọng tâm hạ thấp, ra quyền ổn trọng, hiển nhiên không phải bảo tiêu
- Lâm huynh, cẩn thận
Tiêu Dương khẽ quát một tiếng, lập tức nghênh đón, bắt được cánh tay của một gã đàn ông mặc âu phục, mạnh mẽ ném qua vai
Âm
Thân hình gã bị nện xuống mặt đất, đồng thời chân phải Tiêu Dương như cơn lốc lao đến
Thân pháp linh hoạt, ra quyền quỷ dị nhưng cường đại
Nhưng, bên phía Tiêu Dương thì ổn, còn bên Lâm Tiểu Thảo thì không khỏi nhướng mày
Mặc dù sau lưng Lâm Tiểu Thảo có ba bảo vệ cổng đi theo, nhưng khi đám người mặc âu phục màu đen xông lên, đã sớm té cứt té đái, căn bản không còn năng lực phản kháng, bị đánh cho đến phải gọi cha gọi mẹ
Khí lực Lâm Tiểu Thảo xác thực không nhỏ, hơn nữa kinh nghiệm đánh nhau cũng vô cùng phong phú
Cậu ta nhanh chóng thối lui đến một chiếc xe phía trước, dùng xe làm tấm chắn đối kháng một quyền của gã đàn ông mặc âu phục màu đen
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng song quyền nan địch tứ thủ, thế cục trước mắt ngày càng khốn quấn
Ánh mắt người đàn ông vẫn một mực nhìn chằm chằm Tiêu Dương
Đối với y mà nói, phải phế được Tiêu Dương thì mới hả giận
Một tay che mắt, mắt còn lại nhìn đồng hồ, người đàn ông cau mày:
- Nhanh lên
Thế công của bảo tiêu càng hung hiểm hơn
Bốp
Một quyền của Tiêu Dương đánh vào sườn một người trong đó, đồng thời một tay bắt lấy cơ thể gã, mạnh mẽ xoay tròn, áp đảo những người còn lại
- Bắt giặc phải bắt vua trước
Ánh mắt Tiêu Dương nhìn thẳng người đàn ông
Sau đó mạnh mẽ xông lên
Tất cả mọi người đều biết được mục đích của Tiêu Dương, cho nên ra tay càng thêm tàn nhẫn
Hưu
Trong vòng chiến kịch liệt, một đạo ngân sắc lóe lên rồi biến mất
Cơ hồ tất cả mọi người đều phản ứng không kịp
Ngân quang thiểm lược
Hưu
-Á..
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, giống như bị đứt ruột vậy
Tim đau thắt
Với tố chất của đám bảo tiêu này, cho dù bị đánh ngất xỉu cũng không thèm kêu nửa câu
Nhưng tình huống phát sinh trước mặt, khi đám bảo tiêu mặc âu phục đánh một quyền ra, một đạo ngân quang lạnh như băng xuất hiện
Trực tiếp đấm vào nắm đấm của gã
Là một ngân châm
Sự đau đớn khiến cho y không nhịn được hét thảm lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đau đến toàn thân phát run, bờ môi trắng bệch
Dùng nắm đấm oanh kích ngân châm, kết quả có thể nghĩ
Hưu
Một chiêu đắc thủ, tốc độ tiến vê phía trước của Tiêu Dương cũng không chậm lại, nắm chặt nắm đấm, đầu ngón tay kẹp ngân châm, sát khí cực lớn nhất thời khiến cho đám bảo tiêu còn lại sợ mất mật, không dám né tránh, chỉ có thể kiên trì xông lên
Hưu, hưu, hưu
Tiếng kêu thảm thiết hợp thành một mảnh
Khoảng cách Tiêu Dương với người đàn ông càng lúc càng gân
Ánh mắt người đàn ông nheo lại, không hề sợ hãi, ngược lại thở ra một hơi:
- Quân Thất, xem ra, người này có tư cách làm đối thủ của anh
Sau lưng người đàn ông, một khuôn mặt bình tĩnh xuất hiện
Người này chỉ cao có một mét sáu, đầu trọc, huyệt thái dương nhô cao, ánh mắt nhìn lướt qua Tiêu Dương đang lao đến
Một cổ chiến ý từ từ bay lên, giọng nói khàn khàn lên tiếng:
- Quân thiếu, có muốn ăn gì không
Nghe xong, người đàn ông cười lạnh:
- Tai heo và móng hấp
Gọi món
Một lỗ tai, một bàn tay
- Đừng dọn sai món
Ánh mắt người đàn ông có chút chờ mong
Lúc này, khoảng cách Tiêu Dương cách người đàn ông chưa đến ba mét
Quân Thất đầu trọc bước ra
Ánh mắt lạnh lùng nhìn Tiêu Dương, khóe miệng nhếch lên
Chậm rãi tiến lên
Đát
Một thanh âm chói tai vang vọng toàn bộ vòng chiến
Lại một chiếc QQ màu đỏ không biết từ chỗ nào xông đến, ma sát kịch liệt với mặt đất, bắn ra vô số tia lửa
Lúc này, vô số ánh mắt nhìn sang
Cửa xe nhanh chóng mở ra
Một mái tóc đen nhánh bay tán loạn trong gió, một chiếc áo sơ mi màu trắng ôm trọn cơ thể đầy đặn, khuôn mặt lãnh ý chẳng khác nào Ngọc Diện La Sát, khiến nhiệt độ xung quanh giảm xuống vài phần
Bạch Tố Tâm chạy đến, hơn nữa cũng nhìn thấy gã đàn ông
Cho nên gương mặt của cô mới lạnh như băng
- Dừng tay
Cô cất bước tiến lên, nhìn thẳng vào người đàn ông
Nhìn thấy Bạch Tố Tâm, sắc mặt người đàn ông thay đổi, đồng thời nghi hoặc khoát tay:
- Dừng tay
Đám bảo tiêu mặc âu phục màu đen nhanh chóng tản ra, ngay cả Quân Thất đang tiến về phía trước cũng bất động thanh sắc lui về
- Tố Tâm cô nương
Tiêu Dương kinh ngạc nhìn Bạch Tố Tâm
Hắn gọi tên của Bạch Tố Tâm, khiến người đàn ông lại càng cau mày
Bạch Tố Tâm hung hăng trừng mắt nhìn Tiêu Dương, sau đó quay sang nhìn người đàn ông, đạm mạc nói:
- Tiêu Dương là người của tôi
Nghe xong, sắc mặt Tiêu Dương đỏ lên
Còn người đàn ông thì nheo mắt thêm vài phần, chăm chú nhìn Bạch Tố Tâm, dường như muốn tìm chút manh mối
Nửa ngày sau, khuôn mặt nhẹ run lên, ánh mắt nhìn Tiêu Dương thật sâu
Chung quanh hoàn toàn yên tĩnh
- Cô dùng thân phận của cô mà nói những lời này
Người đàn ông bỗng nhiên lên tiếng
- Dùng quan hệ của chúng ta
Bạch Tố Tâm nhàn nhạt đáp
Hai câu chẳng hiểu ra làm sao khiến cho không ít người mờ mịt
- Chúng ta đi
Người đàn ông ngoài tưởng tượng của mọi người trực tiếp khoát tay, quét mắt nhìn Tiêu Dương một vòng, sau đó xoay người bước vào trong xe
Một lát sau, hơn mười chiếc xe sang trọng biến mất khỏi cổng trường Phục Đại
- Chậc chậc..
Tiêu Dương sùng bái nhìn Bạch Tố Tâm:
- Tố Tâm cô nương, lợi hại, lợi hại
Không chiến vẫn có thể khuất phục người, Tiêu Dương bội phục từ trong tâm
Bạch Tố Tâm tức giận nhìn Tiêu Dương, ngữ khí bất thiện:
- Nếu không phải Thiết Anh, bổn cô nương chẳng muốn đến đây chùi đít cho anh
Về sau, tự mình giải quyết rắc rối của mình đi
- Chùi đít
Tiêu Dương giật mình, ngắm trái ngắm phải, sau đó thẹn thùng mở miệng
- Tại sao không biết xấu hổ mà nói như vậy