Chương 42: Hắn tên Tiêu DươngChương 42: Hắn tên Tiêu Dương
Tiêu Dương vừa nói xong, Bạch Tố Tâm lập tức nổi bão, hung hăng trừng mắt nhìn hắn
-Chẳng có ý tứ
Anh nên an phận đi, đừng gây chuyện nữa
Nghe xong, Tiêu Dương mờ mịt nói:
- Chuyện này có liên quan gì đến chuyện chùi đít
Đối với Tiêu Dương, Bạch Tố Tâm không có ý kiến
- Nói sau..
Tiêu Dương cười mỉa, nhìn xung quanh:
- Ở đây..
cũng không tiện cho lắm
- Anh muốn đi đâu
Bạch Tố Tâm cảm thấy hắc tuyến đang ầm ầm tuôn ra trên trán mình
Một luông dự cảm không tốt bao phủ toàn thân
Tiêu Dương nhìn Bạch Tố Tâm bằng ánh mắt biết rồi còn cố hỏi:
- Chùi đít còn không phải dùng giấy vệ sinh hoặc những vật phẩm khác thanh trừ phân và nước tiểu còn dính trên mông sao
Tiêu Dương giải thích rất thông tục
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ánh mắt Bạch Tố Tâm mở thật lớn, khóe miệng co rút lại, ngực giống như có một vật gì đó đánh trúng, cố nén cảm giác nôn mửa, mãnh liệt xông vào trong xe
Một lát sau, cửa xe hạ xuống, Bạch Tố Tâm nhìn chằm chằm vào Tiêu Dương:
- Tôi sẽ gọi người đến kéo xe đi sửa
Anh mau lo tĩnh tâm lại đi
Nhớ đến sắc mặt bình tĩnh của Tiêu Dương khi giảng giải hàm nghĩa của chùi đít, Bạch Tố Tâm nhịn không được cảm thấy sợ hãi, mãnh liệt nhấn ga vọt về phía trước
Đây là một cảnh tượng cực kỳ mang tính hí kịch
Vốn hai xe đang va chạm nhau cực mạnh, sau đó là ẩu đả kịch liệt
Nhưng trong thời điểm gay cấn, một cô gái sắc nước hương trời, dáng người nóng bỏng xuất hiện
Chỉ mấy câu đã khiến cho người đàn ông phải rút đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau đó, cô ấy thấp giọng nói vài câu gì đó với Tiêu Dương rồi mang theo phẫn nộ rời khỏi
Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra
Nhưng lúc này đã không còn náo nhiệt để xem, người vây xem cũng nhao nhao tản đi
Tiêu Dương bước đến trước mặt Lâm Tiểu Thảo:
- Lâm huynh, huynh sao rồi
Lâm Tiểu Thảo đang triệt để ngây người, nghe Tiêu Dương gọi, ánh mắt mới dần sáng trở lại, nhìn Tiêu Dương:
- Tiêu ca, anh đúng thật là chân nhân bất lộ tướng
Trong mắt Lâm Tiểu Thảo, Bạch Tố Tâm xuất hiện tất nhiên là do Tiêu Dương gọi đến
Quan trọng hơn, dăm ba câu của Bạch Tố Tâm đã đuổi người đàn ông đi
Còn Tiêu Dương thì dăm ba câu đã đuổi Bạch Tố Tâm đi
Tiêu Dương dở khóc dở cười: - Ta đang hỏi huynh cảm thấy thế nào rồi
Lâm Tiểu Thảo khoát tay:
- Chỉ là vài quả đấm
Không sao đâu, bọn họ đấu với tôi cũng chẳng chiếm được chỗ tốt
Tiêu Dương nhẹ gật đầu, quay sang nhìn ba bảo vệ cổng còn lại
Tuy bọn họ không hẳn là tình nguyện đến, nhưng xác thực cũng đã đứng về phía hắn
Tiêu Dương đương nhiên phải tỏ lòng biết ơn
Ba người bảo vệ cổng khoát tay ra hiệu không có việc gì, nhưng mũi bị sưng to tuyệt đối không tránh được
- Các vị huynh đệ, chúng ta đi uống vài chén đi
Tiêu Dương nghiêm túc vung tay lên, mang bốn bảo vệ cổng đến một tiệm cơm......
Chiếc Ferrari bị đụng nát đèn xe đang chạy trên đường lớn
Sắc trời dân dần tối lại
Trong xe không mở đèn, lờ mờ một mảnh
Người đàn ông cố nén cơn đau ở mắt, đang suy nghĩ việc gì đó
- Hai chị em Bạch gia trước giờ không nhúng tay vào chuyện gia tộc, hơn nữa còn che giấu thân phận của mình
Một người làm cảnh sát, một người làm giáo viên, làm việc từ trước đến nay đều cân nhắc
Tại sao hôm nay lại vì một bảo vệ cổng nho nhỏ mà ra mặt
Người đàn ông nhàn nhạt nói với Quân Thất bên cạnh:
- Nhất định phải trong thời gian ngắn tra ra lai lịch của tên đó cho tôi
- Bạch gia..
Quân Thất lên tiếng
- Nghe ngữ khí của Bạch Tố Tâm, dường như cô ta không có ý trở lại Bạch gia
Cô ta bảo tôi rời khỏi cũng chỉ là quan hệ giữa tôi với cô ta mà thôi
Người đàn ông nhẹ nhàng cười:
- Biểu tỷ của Quân Vô Ngân tôi đương nhiên phải nể mặt chứ
Quân Thất không xen vào, im lặng lắng nghe
- Quân thiếu, có tham gia bữa tiệc ở Vũ Phong Quán không
Lúc này, thanh âm của lái xe truyền đến
Ánh mắt Quân Vô Ngân lóe lên tinh quang
Nhưng vì hốc mắt đang đau, không khỏi hít một hơi khí lạnh, phóng thích cảm giác đau đớn
- Bây giờ mà đến Vũ Phong Quán, chẳng phải để người ta chế nhạo tôi sao
- Cái này..
Lái xe muốn nói rồi lại thôi
- Coi như bản thiếu gia tặng cho Đạm Thai Diệc Dao một phần lễ vật
Quân Vô Ngân lạnh nhạt nói:
- Không có Quân gia cạnh tranh, có lẽ không còn ai có thể so được với thủ đoạn của Đạm Thai Diệc Dao trên bàn rượu
- Quân thiếu..
Quân Thất đột nhiên mở miệng, mang theo vài phần nghi hoặc: - Chuyện này có phải Đạm Thai Diệc Dao..
Quân Vô Ngân nhướng mày, sau đó nhẹ lắc đầu:
- Đạm Thai Diệc Dao không thể đơn giản mời Bạch Tố Tâm đến diễn kịch được
Mặc dù nói như vậy, nhưng ánh mắt Quân Vô Ngân vẫn hiện lên sự hoài nghi
Được xem là thành phố hòn ngọc viễn đông, mức độ phồn hoa tất nhiên thành phố bình thường không thể so sánh được
Tại một bệnh viện trong khu Dương Phổ
Ngoài cửa bệnh viện đang có hơn mười sinh viên, là sinh viên lớp 3 của khoa Lịch sử, do Dương Hoàn Nghị dẫn đầu
Bọn họ hỏi thăm tại quầy lễ tân xong, liền bước về phía thang máy, mang theo lẳng hoa quả
Thanh máy lên lầu sáu, phòng chăm sóc đặc biệt
Tô Tiểu San đang đứng trước cửa thang máy
Mặc dù chỉ mới một ngày ngắn ngủi, nhưng thần sắc của Tô Tiểu San đã tiều tụy hơn rất nhiều
Máu tóc quăn màu vàng đã giãn ra, cũng không còn mang đôi giày cao gót, thay vào đó là đôi dép lê lông nhung
Sau khi cửa thang máy mở ra, tốp sinh viên xuất hiện trước mặt Tô Tiểu San
Nhận được lời hỏi thăm và lãng hoa quả, tâm trạng vốn đang không vui của Tô Tiểu San rốt cuộc cũng đã thả lỏng vài phần, khuôn mặt cố mỉm cười
Khi giáo viên gặp khó khăn, cũng không hy vọng được sinh viên của mình hỏi han
Đây quả thật là một sự an ủi tâm hồn rất lớn
- Tô lão sư, cô yên tâm đi
Cha của cô nhất định sẽ sớm ngày khôi phục
- Tô lão sư, các bạn trong lớp sẽ không để cho cô phải bận tâm nhiều đâu
- Tô lão sư, chúng em chờ cô trở lại
Sau khi Tô Tiểu San tiễn sinh viên của mình ra về, thang máy đóng lại, khuôn mặt đang mỉm cười rất nhanh trầm xuống, ánh mắt còn phủ một lớp sương
Thân ảnh ngốc trệ đứng bất động cả nửa ngày
Lúc này, một quý phu nhân dung nhan xinh đẹp nhưng thân sắc vô cùng ảm đạm bước đến, khẽ nắm tay Tô Tiểu San
Tay Tô Tiểu San có chút căng cứng, nhưng cũng không rút ra
- Tiểu San..
Phu nhân nói một câu, dừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Hy vọng con đừng trách ba của con
- Mẹ..
Thanh âm Tô Tiểu San mang theo vài phần run rẩy, nghẹn ngào nói:
- Chỉ cần cha có thể vượt qua cửa ải khó khăn lần này..
Tay hai mẹ con nắm chặt lấy nhau
Thật lâu sau
Tô Tiểu San đột nhiên ngẩng đầu lên, hỏi vị phu nhân:
- Là ai làm
Nghe xong, vị phu nhân khẽ giật mình, lắc đầu cười khổ: - Cừu gia của ba con còn thiếu sao
Tô Tiểu San cắn môi dưới, lúc này những tiếng bước chân rất nhỏ từ trong phòng bệnh truyền ra, đồng thời cửa phòng bệnh nhẹ mở
- Nghiêm lão tiên sinh
Vị phu nhân kéo Tô Tiểu San bước đến, lo lắng hỏi:
- Như thế nào rồi
Đây chính là hy vọng duy nhất của hai mẹ con Tô Tiểu San
Thương thế của cha Tô Tiểu San, các bác sĩ của bệnh viện trung tâm đều lắc đầu bó tay
Thậm chí còn vận dụng sức mạnh của mình mời đến toàn bộ bác sĩ giỏi nhất của Thượng Hải, nhưng đều thúc thủ vô sách
Thần thoại của giới Trung y Thượng Hải, người sáng lập ra Diệu Thủ Đường Hồng Tịch lão tiên bối cũng được mời đến
Cũng nhờ ông châm cứu trị liệu mới tạm thời lưu lại được tính mạng cho cha Tô Tiểu San dừng bước trước Quỷ Môn Quan
Nhưng tùy thời vẫn có thể bước vào trong
Bên cạnh Nghiêm Hồng Tịch là một nam một nữ, khoảng chừng bốn mươi tuổi
Người nam chính là Tuyết Minh Thành
Lúc này, lông mày ba người đều cau chặt
- Thương thế quá nặng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghiêm Hồng Tịch lắc đầu, thân sắc ngưng trọng:
- Đầu của bệnh nhân bị một vật cứng đánh ít nhất mười cái
Thủ đoạn hung ác như vậy, quả thật muốn trực tiếp đưa người vào chỗ chết
Đúng rồi, Dương phu nhân, các người báo cảnh sát chưa
Nếu quả thật là trả thù, an toàn của mẹ con hai người..
Vị phụ nhân nhẹ gật đầu:
- Đã báo cảnh sát rồi
- Nghiêm lão tiên sinh, vậy thì..
Tô Tiểu San có chút không dám hỏi nữa:
- Cha của tôi..
Nghiêm Hồng Tịch thở dài, lắc đầu nói:
- Người bệnh bị tổn thương não rất nghiêm trọng
Đầu giống như muốn bị đập nát, máu tụ bên trong, đè lên dây thần kinh
Đầu chính là bộ phận quan trọng nhất trong cơ thể
Tình huống trước mắt của người bệnh, trừ phi gặp được chuyên gia cực kỳ nổi tiếng về não, tiến hành giải phẫu não, loại trừ máu bầm thì may ra còn có thể sống sót
Nhưng vẫn là câu nói kia, tình huống quá nghiêm trọng
Y thuật trong nước chỉ sợ không bệnh viện nào có thể làm được
Sắc mặt Tô Tiểu San trắng bệch, bước chân lảo đảo, suýt nữa té xuống, nước mắt như muốn trào ra
- Đáng tiếc..
lão phu học nghệ không tỉnh
Nghiêm Hồng Tịch thở dài:
- Nếu như kỹ thuật châm cứu của lão phu sâu hơn một chút, có thể còn có biện pháp thông qua châm cứu loại bỏ máu bâm cho người bệnh
Tâm trạng của hai mẹ con giống như chìm xuống đáy cốc, mắt nhìn về phía phòng bệnh, nhịn không được mà cảm thấy tuyệt vọng
- Tôi có thể giúp cho thương thế người bệnh trong vòng một ngày không chuyển biến xấu
Nghiêm Hồng Tịch nhẹ giọng an ủi:
- Kỳ sĩ trong nhân gian có rất nhiều
Có thể còn có biện pháp cứu được gia chủ thì sao
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý
Lúc này, Tuyết Minh Thành đứng bên cạnh Nghiêm Hồng Tịch đột nhiên sáng mắt:
- Đúng rồi
Vừa nói xong, tất cả mọi ánh mắt đều tập trung đến
- Lão sư..
Ngữ khí Tuyết Minh Thành mang theo sự kích động:
- Con biết có lẽ còn có một người có thể cứu được bệnh nhân
- Là ai
Tuyết Minh Thành há miệng, nhưng sau đó lại cau mày:
- Con không biết thân phận của cậu ta
Nhưng..
Tuyết Minh Thành rất khẳng định:
- Với y thuật của hắn, nếu như có thể tìm được hắn, tuyệt đối sẽ có vài phần hy vọng
- Minh Thành sư huynh, tại sao huynh lại khẳng định như vậy
Người phụ nữ trung niên bên cạnh lên tiếng hỏi
Tuyết Minh Thành trầm giọng nói:
- Bởi vì huynh đã thấy người này thi triển tuyệt kỹ Khí châm
Còn nữa, hắn còn biết Quỷ Y Thất Khấu Châm đã thất truyền từ lâu
- Cái gì
Nghiêm Hồng Tịch nhịn không được phải chấn động, ánh mắt tràn đầy kinh hãi, nhìn chằm chằm vào Tuyết Minh Thành:
- Con không nhìn lầm chứ
Có người này sao
Tuyết Minh Thành gật đầu thật mạnh
Nghiêm Hồng Tịch xoay mặt nhìn mẹ con Tô Tiểu San:
- Nếu có thể tìm được người này, xác thực còn có hy vọng
Loại cảm giác sắp chết đột nhiên có cọng rơm cứu mạng, Tô Tiểu San nhịn không được nắm chặt tay, vội vàng hỏi Tuyết Minh Thành:
- Vị cao nhân đó ở đâu
- Cậu ấy không nói
Tuyết Minh Thành vốn định nói hắn là bảo vệ cổng Phục Đại, nhưng nghĩ lại điều này không có khả năng, cho nên không nói ra
- Biển người mênh mông, làm sao tìm được người này
Thần sắc người phụ nữ lại ảm đạm trở lại
- Tôi biết tên của cậu ấy
Người cùng tên có lẽ sẽ nhiều, nhưng chúng ta cứ thử xem
- Tên gì
Tô Tiểu San vội hỏi
- Hắn tên Tiêu Dương