Hộ Hoa trạng Nguyên Tại Hiện Đại

Chương 43: Đánh người còn có thể. Cứu người, không thể.




Chương 43: Đánh người còn có thể
Cứu người, không thể.Chương 43: Đánh người còn có thể
Cứu người, không thể
- Tiêu Dương
Anh mắt Tô Tiểu San mở lớn vài phần, trong đầu vô thức hiện lên một thân ảnh, nhưng lập tức gạt sang một bên
Cô không biết Tiêu Dương mà Tuyết Minh Thành nói đến chính là tiểu tử có khuynh hướng bạo lực ở trường
Nếu nói Tiêu Dương có khả năng giết người, cô còn có thể tin
Còn nói Tiêu Dương có khả năng cứu người, vậy thì không đáng tin rồi
- Minh Thành, con hãy miêu tả hình dáng của vị cao nhân kia đi
Còn nữa, con gặp vị cao nhân đó như thế nào
Ngữ khí của Nghiêm Hồng Tịch cũng áp chế sự kích động
- Tối hôm qua
Tuyết Minh Thành trầm giọng nói:
- Ở Diệu Thủ Đường, khi người đó vừa rời khỏi thì lão sư điện thoại cho con
- Nói như vậy thì cậu ta ở gần đó
Ánh mắt Nghiêm Hồng Tịch sáng lên
Tuyết Minh Thành chần chừ một chút, suy nghĩ cả nửa ngày, sau đó gật đầu, miêu tả hình dáng Tiêu Dương một lần
Mỗi một câu Tuyết Minh Thành miêu tả, thân ảnh kia không tự chủ được xuất hiện trong đầu Tô Tiểu San
Ánh mắt phát ra sự kinh ngạc
- Thật là hắn sao
Mặc dù có chút không thể tin nổi, nhưng Tô Tiểu San ngược lại hy vọng Tiêu Dương chính là vị cao nhân kia
Nói như vậy, cha của cô có thể sẽ được cứu
- Đúng rồi
Tuyết Minh Thành suy nghĩ một chút, vẫn đem câu nói của Tiêu Dương trước khi rời đi nói ra:
- Con đã từng hỏi cậu ấy ở đâu, cậu ấy chỉ trả lời một câu, bảo vệ cổng Phục Đại
- Bảo vệ cổng Phục Đại
Tiêu Dương
Trong tích tắc, thanh âm Tô Tiểu San lớn hơn vài phần, mang theo sự kích động mãnh liệt
- Phục Đại
Vị phu nhân bên cạnh cũng quýnh lên:
- Không phải con cũng đang dạy học ở Phục Đại sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiểu San, con có biết vị cao nhân đó không
Tô Tiểu San cau mày, bất chấp suy nghĩ, phóng nhanh đến cửa thang máy:
- Để con đi tìm hắn
Ngón tay Tô Tiểu San ấn dồn dập nút thang máy, nhưng mũi tên thang máy đang chỉ đi xuống, hơn nữa còn mới đến lâu bốn
Trong lòng Tô Tiểu San nóng như lửa đốt, không thể chần chừ, mang dép lê bay thẳng xuống cầu thang bộ
- Hy vọng là Tiêu Dương
Tô Tiểu San liếc ngang liếc dọc cũng không nhìn ra Tiêu Dương giống như một thế ngoại cao nhân
Nhưng tính mạng của cha quan trọng hơn
Chỉ cần có chút hy vọng, cô nhất định phải thử
Chiếc xe màu đỏ từ trong bệnh viện lao thẳng đến Phục Đại
Một đường chẳng khác nào tia chớp
Khoảng hai mươi phút sau, chiếc xe đã chạy đến cổng trường
Cô nhanh chóng bước vào phòng bảo vệ
- Tiêu Dương đâu
Khi Tô Tiểu San đến cửa phòng, chỉ nhìn thấy Lăng Ngư Nhạn ngồi một mình trên ghế, không khỏi lên tiếng hỏi
- Tiêu Dương
Lăng Ngư Nhạn khẽ giật mình
- Chiêu nay anh ấy chở Quân Thiết Anh rời khỏi trường, đến giờ cũng chưa về
- Thiết Anh..
Tô Tiểu San vội móc điện thoại
Trong tư liệu về sinh viên có ghi lại số điện thoại của từng em, cô rất nhanh tìm được điện thoại của Quân Thiết Anh, vội vàng bấm
Một bản nhạc chờ rất dễ nghe vang lên
Tô Tiểu San vô cùng lo lắng, Lăng Ngư Nhạn ở bên cạnh nhìn Tô Tiểu San, không khỏi lo lắng theo
Ma nữ Tô Tiểu San cả Phục Đại đều biết
Bây giờ cô tìm Tiêu Dương, chẳng phải muốn làm thịt hắn sao
- Alo
Điện thoại rốt cuộc cũng được thông
Hơn nữa, nghe thanh âm này, Tô Tiểu San liền nhận ra ngay:
- Tiêu Dương, bây giờ cậu đang ở đâu
- Uống rượu
Nào, đến đây làm một chén đi
Đầu dây bên kia vang lên thanh âm bát nháo
Tô Tiểu San kêm chế sự lo lắng trong lòng:
- Tiêu Dương
- Nàng là ai
Tiêu Dương nghi hoặc hỏi
- Tôi là Tô Tiểu San, đang có việc gấp cần tìm cậu
Tô Tiểu San dồn dập nói
- Ta đang ở quán cơm cách trường học không xa
Nàng..
Tiêu Dương còn chưa nói xong, đầu dây bên kia đã cúp máy
- Tiêu ca, ai tìm anh vậy
Sau khi uống vài chén, thân sắc của Lâm Tiểu Thảo vẫn bình thường, nhưng giọng nói hiện lên sự lo lắng
- Không có việc gì đâu, tiếp tục uống đi
Tiêu Dương cười ha hả, nhưng trong lòng cũng cảm thấy khó hiểu
Tại sao Tô cô nương lại tìm hắn
Tuy Tiêu Dương tự nhận mình có đủ độ đẹp trai, nhưng Tô cô nương không phải là loại người chỉ thích trai đẹp
Khoảng mười phút sau, một thân ảnh tiều tụy rất nhanh bước vào quán cơm, ánh mắt quét qua, lập tức phát hiện được Tiêu Dương, không khỏi xông tới, vội vàng nói:
- Tiêu Dương, tôi tìm cậu có việc gấp
- Tô cô nương
Tiêu Dương không nghĩ đến Tô Tiểu San thật sự chạy đến đây tìm hắn
Nhìn sắc mặt của Tô Tiểu San, hắn không khỏi cau mày:
- Có chuyện gì sao
- Tô lão sư, chỉ bằng vừa ngồi xuống vừa nói
Lâm Tiểu Thảo cũng lên tiếng
Tô Tiểu San cắn môi, hai lông mày cau lại, nhưng không do dự, giọng nói mang theo sự khẩn cầu:
- Tiêu Dương
- Để ta tính tiền
Tiêu Dương đột ngột đứng lên
Sự quyết đoán này ngược lại khiến cho Tô Tiểu San ngơ ngác một chút, vội vàng móc tiền từ trong túi ra, đặt lên trên bàn rồi kéo Tiêu Dương xông ra ngoài
Cảnh tượng này khiến cho đám người Lâm Tiểu Thảo trợn tròn mắt
- Vị kia..
thật là Tô Tiểu San lão sư
- Quá khác thường rồi
Lâm Tiểu Thảo cười hắc hắc:
- Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mị lực của Tiêu ca không nhỏ, mỹ nữ liên tục xuất hiện bên cạnh
- Tôi thì chỉ quan tâm đến cái này
Một bảo vệ cống hai mắt sáng ngời nhìn mấy tờ tiền Tô Tiểu San để lại:
- Chậc chậc, cái này đủ để cho chúng ta sau khi trả châu này cũng có thể mua chút rượu giải buồn khi trực ca đêm
Chiếc xe màu đỏ như tia chớp biến mất
- Cha của tôi bị trọng thương
Tô Tiểu San biết Tiêu Dương đang nghi hoặc mục đích của cô tìm hắn, cho nên lên tiếng trước
Tiêu Dương ngây người:
- Tô cô nương có ý gì
- Bác sĩ Tuyết đề cử cậu với tôi
Nghiêm lão tiên bối nói, chỉ sợ chỉ có cậu mới có biện pháp cứu cha tôi thôi
Tô Tiểu San là người kiên cường
Ít nhất, ở Phục Đại chưa từng có ai nhìn thấy sự yếu đuối của Tô Tiểu San
Nhưng hôm nay, khi chiếc xe càng lúc càng gần bệnh viên, tâm trạng của Tô Tiểu San lại càng khẩn trương
Tiêu Dương là hy vọng duy nhất
Nếu Tiêu Dương cũng không còn cách nào, vậy thì..
Tô Tiểu San không dám nghĩ tiếp, chỉ cố nén bi thương và lo nghĩ trong lòng
Thậm chí, nước mắt sắp trào ra ở hốc mắt cũng nuốt trở lại
Tiêu Dương nhìn Tô Tiểu San:
- Nàng xác định ta có thể trị liệu được cho lệnh tôn
Nghe xong, Tô Tiểu San có chút giật mình
Toàn bộ bác sĩ ngoại khoa ở Thượng Hải cũng không dám tiến hành phẫu thuật cho cha cô
Tiêu Dương, hắn có thể chứ
Tô Tiểu San cắn môi, giọng nói mang theo sự thành khẩn:
- Mặc kệ có được hay không, Tô Tiểu San tôi xem như thiếu cậu một nhân tình
- Nhân tình này có thể được chuẩn bị trước hay không
Tiêu Dương hứng thú nhìn Tô Tiểu San
Tô Tiểu San nhìn chằm chằm vào giao thông phía trước, ánh mắt gợn sóng, cắn môi nói:
- Nếu như..
nếu như cậu có thể trị liệu khỏi cho cha của tôi, tôi..
tôi

Tô Tiểu San mạnh mẽ hạ quyết tâm, đang muốn lên tiếng
- Nàng mời ta ăn một bữa nhé
Tiêu Dương cười nói
Tô Tiểu San sững người
Lúc này, Tiêu Dương không còn cười nữa, trầm ngâm một hồi, lưng đang dựa vào ghế liền thẳng hơn vài phần:
- Tô cô nương, nàng có thể nói cho ta biết bệnh tình của lệnh tôn hay không
Ngữ khí Tiêu Dương đột ngột thay đổi khiến Tô Tiểu San muốn nằm mộng, nhưng rất nhanh liền khôi phục lại, vội vàng đem lời nói của Nghiêm Hồng Tịch nói qua một lần
- Lệnh tôn bị người ta trả thù
Tiêu Dương cau mày
Tô Tiểu San có chút lúng túng, nhưng vẫn gật đầu
- Đầu bị người ta dùng vật cứng đập xuống ít nhất mười lần, ngay cả lão sư của Tuyết Minh Thành cũng không còn biện pháp
Tiêu Dương cau mày
Tuy hắn cảm thấy y thuật của Tuyết Minh Thành không được tốt cho lắm, nhưng nhìn ông thi triển Nghiêm thị Thất Thông Pháp, Tiêu Dương xem ra vẫn có vài phần tinh diệu
Người có thể sáng tạo ra bộ pháp châm cứu cứu người, y thuật tuyệt đối không thấp
- Xem ra, thương thế của lệnh tôn không được lạc quan rồi
- Tiêu Dương, tôi cầu xin cậu, bất kể thế nào, cậu nhất định phải nghĩ biện pháp cứu cha tôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi lái xe vào trong bệnh viện, Tô Tiểu San triệt để mất đi động lực, giọng nói tràn ngập sự khẩn cầu
- Yên tâm đi, ta sẽ cố hết sức
Tiêu Dương nở nụ cười an ủi
Sau khi bước vài bước, đột nhiên dừng lại, ánh mắt quét qua một vòng, sau đó tiếp tục bước đi, đồng thời nhàn nhạt hỏi:
- Những người kia đều là người của gia đình cô
Nghe xong, Tô Tiểu San giật mình, thân sắc nghiêm trọng:
- Những người này đều là người của cha tôi
Khi cha gặp nạn, bọn họ liên thủ vệ các con đường vào bệnh viện
Nhưng chỉ là núp trong bóng tối
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù sao, thân phận của bọn họ không thể quang minh chính đại phong tỏa bệnh viện này
Nói xong, Tô Tiểu San kinh ngạc nhìn Tiêu Dương
Hắn có thể nhìn ra
Lúc này, trong nội tâm của Tô Tiểu San, Tiêu Dương ngược lại càng lúc càng thần bí
Hai người đi thang máy lên lầu sáu
Tô Tiểu San và Tiêu Dương bước ra
- Tiêu huynh đệ
Tuyết Minh Thành bước lên đầu tiên, ánh mắt sáng ngời, kinh hỉ nói:
- Cậu thật sự làm ở Phục Đại
Đám người Nghiêm Hồng Tịch cũng bước đến
Ngoại trừ thầy trò Nghiêm Hồng Tịch, mẹ con Tô Tiểu San, ở đây còn có sáu bảy người đàn ông mặc âu phục
Tất cả đều mang theo sự lo lắng
Khi nhìn thấy Tiêu Dương xuất hiện, ai nấy đều nhìn sang
- Lão sư, cậu ấy chính là Tiêu Dương
Tuyết Minh Thành lập tức giới thiệu cho Nghiêm Hồng Tịch
- Tiêu trong kiếm tiêu, Dương trong dương cương
Tiêu Dương đưa tay ra, giới thiệu bản thân:
- Nghiêm lão tiên sinh, cửu ngưỡng đại danh
Sau khi từ trong miệng Tuyết Minh Thành biết được tuyệt kỹ châm cứu của Tiêu Dương, trước mặt Tiêu Dương, Nghiêm Hồng Tịch không dám bày ra giá trị của mình, chỉ mỉm cười:
- Tiểu huynh đệ, không cần khách sáo
Thật không nghĩ đến, tiểu huynh đệ tuổi còn trẻ như vậy lại có thể sử dụng tuyệt kỹ
Thật là vinh hạnh của trung y
Tiêu Dương cười nhạt, không nói gì, quay sang nói với Tô Tiểu San:
- Tô cô nương, việc này không thể chậm trễ
Tô Tiểu San vội vàng gật đầu
- Để tôi mang tiểu huynh đệ vào trong
Nghiêm Hồng Tịch tất nhiên muốn tận mắt nhìn thấy tuyệt kỹ của trung y
Tiêu Dương nhẹ gật đầu, ném cho Tô Tiểu San một ánh mắt yên tâm, sau đó bước lên
Tô Tiểu San nắm tay mẹ thật chặt
Lúc này, hai người đều lo lắng vô cùng
Đây là thời điểm phán định sinh tử của cha
Tô Tiểu San cảm giác môi của mình nhịn không được mà run rẩy, cố gắng cắn chặt, không dám phát ra nửa điểm thanh âm, đồng thời cầu nguyện trong lòng
- Khoan, hắn không thể vào
Một thanh âm quát nhẹ vang lên

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.