Chương 437: Đổi trắng thay đenChương 437: Đổi trắng thay đen
Tiếng chuông nghe rất êm
Đồng tử Tiêu Dương co rút lại, ánh mắt lợi hại đảo qua
Tiềm thức của hắn cho rằng đây là điện thoại của Trịnh Thu
Hắn chậm chạp tiếp điện thoại:
- Tôi có thể đáp ứng điều kiện của anh, nhưng tôi làm sao mà tin tưởng anh sẽ thả..
Tô bá phụ
Tiêu Dương ngây người
Người gọi đến là cha của Tô Tiểu San, lão đại Thanh Diễm Xã, Tô Thiên Nam
Chẳng lẽ ông ấy đã biết Tô Tiểu San xảy ra chuyện
Tiêu Dương cố gắng kềm chế sát ý trong lòng, áy náy nói:
- Tô bá phụ, cháu xin lỗi..
- Xin lỗi cái gì
Tiêu Dương, giờ cậu đang ở đâu
Có thể sang nhà tôi một lát hay không
Giọng nói Tô Thiên Nam sang sảng trong điện thoại
Tiêu Dương trâm ngâm hồi lâu rồi gật đầu
- Cháu lập tức qua ngay
Mặc kệ thế nào, Tô Tiểu San gặp chuyện không may, người nhà của cô có quyền được biết
Sau khi cúp điện thoại, Tiêu Dương quay sang nói với Lam Hân Linh:
- Làm phiền cô chở tôi đi một đoạn
Tiêu Dương nói địa chỉ nhà Tô Tiểu San
Lam Hân Linh cũng không hỏi nhiều, trực tiếp lên xe chở Tiêu Dương đi
- Tôi không vào đâu
Tôi ở bên ngoài chờ anh
Lam Hân Linh lên tiếng:
- Một khi có tin tức, tôi lập tức thông báo cho anh ngay
Tiêu Dương gật đầu
Đẩy cửa bước xuống xe, hắn trực tiếp đi vào tiểu khu Tô gia, sau đó lên thang máy đến trước cửa nhà Tô gia
Tinh thần có chút căng thẳng, đứng trước cửa thở ra một hơi rồi nhấn chuông
Cánh cửa mở ra
Tiêu Dương không biết lên tiếng như thế nào, người mở cửa là Dương thị, mẹ Tô Tiểu San:
- Tiêu Dương, cháu đến rồi sao
Vào đi
- Tiêu Dương đến hả
Bên trong phòng khách truyền đến giọng nói của Quân Tả Nguyên:
- Nào, đến đây làm vài ván cờ
Lúc này Tiêu Dương hoàn toàn không có tâm trạng, cất bước đi đến, trầm giọng nói: - Bác Tô Thiên Nam, chuyện của Tô cô nương..
Tô Thiên Nam cười ha hả, khoát tay nói:
- Không cần nhiều lời
Tôi biết hết rồi
Tiêu Dương mở to hai mắt:
- Bác biết hết rồi
Vấn đề này là sao
Biết rồi mà còn có thể cười nói vui vẻ được à
Tiêu Dương giống như đang nằm mộng
- Bác Tô..
Dương thị mang đến một ly nước nóng, mỉm cười nói:
- Chút chuyện đó, chúng tôi đương nhiên biết
Chút chuyện đó
Tiêu Dương há to miệng
Tô Thiên Nam bật cười:
- Thôi quên đi, đừng để ý làm gì
Cứ để nó trôi vào quá khứ
Tiêu Dương cảm thấy suy nghĩ của mình không theo kịp tiết tấu của hai người
Tô Tiểu San rơi vào tay Trịnh Thu, lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm
- Không sai
Dương thị vừa cười vừa nói:
- Bằng không, lát nữa San nhi ra lại trách hai người chúng tôi nhiều chuyện
Dương thị nháy mắt với Tô Thiên Nam
Hai người không khỏi mỉm cười
xin
Tiêu Dương lại càng sửng sốt
Một lát sau, hắn giật mình, nhìn Dương thị:
- Bác gái, bác vừa mới nói gì
Cô..
đợi lát nữa ra..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tô Thiên Nam lắc đầu nói:
- Tiêu Dương, San nhi đang tắm, rất nhanh sẽ ra thôi
Cậu đến đánh với tôi ván cờ
- Cháu đương nhiên không biết, tuổi trẻ các cháu một ngày không gặp như cách ba thu
Ánh mắt Dương thị nhìn Tiêu Dương giống như mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thích
Tiêu Dương ngẩn người nhìn về phía phòng tắm
Quả thật có tiếng nước chảy
Nhưng rõ ràng là hắn nghe được giọng của Tô Tiểu San trong điện thoại
Cô đang ở trong tay Trịnh Thu
Tại sao lại xuất hiện ở nhà chứ
Không thể nào
Tiêu Dương thừ người ra cả nửa ngày, sau đó đột ngột bước đến nhà tắm, không cần lên tiếng hỏi, theo bản năng mà đẩy cửa vào
-A..
Tiếng thét chói tai vang lên
Người thét lên lại là Tiêu Dương
Lúc này, Tô Tiểu San đang mặc một chiếc váy ngủ màu tím, cảnh giác nhìn chằm chằm Tiêu Dương
Cũng may mà cô đã mặc quần áo, bằng không tên lưu manh này sẽ nhìn thấy cô tắm lần thứ ba
- Thật là cô sao
Hai mắt Tiêu Dương mở to đến cực điểm
Tô Tiểu San nhìn Tiêu Dương, bĩu môi nói:
- Vấn đề này của anh chẳng có chút độ sâu gì cả
Không phải tôi thì là anh chắc
Tiêu Dương líu lưỡi
- Cô..
CÔ..
Suy nghĩ thoáng cái liền rối loạn
Vốn tưởng rằng Tô Tiểu San nằm trong tay Trịnh Thu, lúc nào cũng sẽ gặp nguy hiểm
Bây giờ Tô Tiểu San lại xuất hiện trước mặt hắn, sự tương phản kịch liệt này khiến cho Tiêu Dương như có cảm giác nằm mộng
Tô Tiểu San nghi hoặc nhìn Tiêu Dương, sau đó bước ra ngoài, ngồi trên ghế salon
Tiêu Dương xoay người lại:
- Vừa nãy hai bác nói chuyện của cô..
- Khi tôi trở về không cẩn thận bị ngã, thiếu chút nữa giãm phải..
Ánh mắt Tô Tiểu San hiện lên sự buồn nôn, cho nên mới lập tức đi tắm rửa
Lúc này, Tô Thiên Nam đã bị Dương thị kéo vào nhà bếp, rất thức thời mà nhường không gian lại cho hai đứa nhỏ
Tiêu Dương còn chưa hồi phục lại tinh thần
- Tiểu Tam, cô làm sao mà trở về được vậy
Trịnh Thu không làm khó cô sao
Cô..
không phải cô bị y bắt đi à
Ánh mắt Tô Tiểu San nghi hoặc nhìn Tiêu Dương:
- Tôi làm sao mà bị Trịnh Thu bắt đi được
Được rồi, sư muội của anh không nói cho anh biết sao
- Sư muội của tôi
Tiêu Dương ngẩn người
- Đúng vậy
Tô Tiểu San gật đầu:
- Khi anh và đối phương đang kịch chiến, sư muội của anh đột nhiên đến tìm tôi, bảo tôi lên một chiếc xe khác về nhà, tránh cho địch nhân dùng tôi để uy hiếp anh
Tôi cũng không muốn trở thành gánh nặng cho anh
Sư muội của anh nói, anh đối phó những người đó sẽ không thành vấn đề
Cho nên bảo tôi về trước
- Sư muội của tôi..
Tiêu Dương trầm ngâm cả nửa ngày, sau đó ánh mắt sáng lên:
- Là Tang Tang sư muội
Trịnh Thu quả thật đã bắt đi một người, nhưng không phải Tô Tiểu San chân chính mà là do Diệp Tang huyễn hóa ra
Chỉ có như vậy mới có thể giải thích vì sao trong điện thoại lại nghe được giọng nói của Tô Tiểu San
Còn Tô Tiểu San chính thức lại xuất hiện trước mặt hắn
Lúc này, Tiêu Dương hận không thể hôn vài cái lên mặt Tang Tang sư muội
Tang Tang sư muội xuất hiện quá mức kịp thời
Nếu không, người mà Trịnh Thu mang đi nhất định là Tô Tiểu San chân chính
Bây giờ Diệp Tang đang ở trong tay Trịnh Thu, Tiêu Dương cũng không cần quá lo lắng
Cô là một trong những sát thủ hàng đầu thế giới
Với thực lực của Trịnh Thu, Diệp Tang muốn giết y, quả thật không cần tốn nhiều sức
Bây giờ, Tang Tang sư muội đang nằm trong tay Trịnh Thu, hoàn toàn có thể làm nội ứng biết được hang ổ của Trịnh Thu
- Thật tốt quá
Phong hồi lộ chuyển như vậy khiến cho Tiêu Dương giống như có cảm giác nằm mơ
Đương nhiên, đây lại là một giấc mơ đẹp
- Anh làm sao vậy
Tô Tiểu San nhìn gương mặt không ngừng biến hóa của Tiêu Dương, không khỏi dò hỏi một tiếng
- Không có việc gì đâu
Haha..
Tiêu Dương cười nói:
- Có người giúp đỡ đắc lực, quả thật sự việc cũng giảm bớt được phân nửa
Cũng may là Vạn Pháp bảo Diệp Tang ở lại bên cạnh hắn, chỉ trong một ngày ngắn ngủi đã giúp hắn không ít việc
- Tiểu Tam, cô hãy đáp ứng tôi một việc
Tiêu Dương thu lại tỉnh thân kích động, trâm giọng nói:
- Trong ngày hôm nay, cô ngàn vạn lân không được rời khỏi nhà nửa bước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Tại sao
Tô Tiểu San giật mình, nghi hoặc hỏi
- Tóm lại tôi có chuyện rất quan trọng
Nhìn thấy sắc nghiêm túc của Tiêu Dương, Tô Tiểu San suy nghĩ một chút rồi lẩm bẩm
Dù sao tôi cũng không có việc gì, cũng sẽ không cần đi ra ngoài
Tiêu Dương gật đầu
Một khi Tô Tiểu San xuất hiện bên ngoài, sẽ dễ dàng bị người của Trịnh Thu nhìn thấy, từ đó sẽ biết được thân phận của Diệp Tang
Như vậy, Diệp Tang muốn tiến thêm một bước điều tra Trịnh Thu cũng sẽ rất khó khăn
- Tang Tang sư muội, bây giờ tất cả trông cậy vào cô
Tiêu Dương thầm nghĩ, sau đó gọi điện thoại cho Lam Hân Linh đang chờ bên ngoài, nhờ cô đi bố trí một công việc, tùy thời có thể xuất động đi bắt Trịnh Thu
Mật thất bên dưới
Trịnh Thu mang theo Tô Tiểu San và một số thuộc hạ đi phía trước
Sau khi đẩy một cánh cửa, liên quay lại, lãnh đạm nói:
- Mang Tô lão sư vê phòng nghỉ ngơi
- Vâng
Hai người trong đó bước đến chỗ "Tô Tiểu San"
Sắc mặt "Tô Tiểu San" trắng bệch, thần sắc bối rối nhìn lướt chung quanh
Ba người bước đi trên đường, mơ hồ có thể nghe được tiếng bước chân
Hai người đẩy cửa, ý bảo Tô Tiểu San đi vào
Lúc này Trịnh Thu đã mang theo những người khác đi về một hướng khác
Sau khi Tô Tiểu San bước vào phòng, khi hai người kia chuẩn bị đóng cửa phòng, trong phòng vang lên một giọng nói yểu điệu
- Các người..
cứ như vậy mà đi sao
Giọng nói mang theo chút mê hoặc
Hai người nhìn nhau, đồng thời mỉm cười, một lần nữa đẩy cửa bước vào, nhìn chằm chằm "Tô Tiểu San", không chút che giấu mà nuốt nước miếng:
- Cô còn có chuyện gì sao
Thần sắc Tô Tiểu San có chút bối rối
- Tôi sợ lắm
Các anh có thể ở lại với tôi không
Hai người nhìn nhau cười, không chờ đợi được mà lách mình tiến vào trong, hơn nữa còn đóng cửa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Anh đến đây cưng ơi
Phụt
Phụt
Hai dòng máu tươi phun ra
Hai thân ảnh ngã vào cánh cửa, khí tuyệt bỏ mạng
- Tôi nghĩ, hay là các anh nên xuống bồi Diêm Vương gia thì thích hợp hơn
Diệp Tang rút thanh lợi kiếm về, ánh mắt hiện lên sự lạnh lùng
Tay phải đưa lên trên khuôn mặt
Một vầng sáng xuất hiện
Một thân ảnh hắc y nhân hiện ra
Là một trong hai người bị Diệp Tang giết chết
- Tôi muốn nhìn xem, tổ chức Huyết Dạ rốt cuộc đang làm cái quỷ gì ở Minh Châu
Sau khi biến thành hắc y nhân, Diệp Tang đẩy cửa bước ra ngoài
Cô dường như có hiểu biết chút ít về tổ chức này
Ít nhất là hai chữ Huyết Dạ
Nhẹ nhàng cất bước vào trong, khi gần đến một cánh cửa thì dừng lại, dựng thẳng tai lắng nghe, sau đó bình tính bước vào trong
Trước mắt là một căn phòng rộng rãi
Đèn đuốc sáng choang
Không ít người mặc áo blouse trắng bận rộn qua lại
Nơi này chính là phòng thí nghiệm mà Trịnh Thu không nỡ vứt bỏ
- Ở đây rốt cuộc đang tiến hành thí nghiệm gì vậy
Diệp Tang chậm chạp bước lên phía trước
Lúc này, Trịnh Thu đã mang người kiểm tra phòng thí nghiệm một lần, đang quẹo sang một hướng khác
- Này, miệng rộng, tại sao lại đi một mình vậy
Đột nhiên một tiếng quát lớn vang lên sau lưng
Diệp Tang hơi giật mình, ánh mắt đảo qua
Lúc này, đang có một cánh tay đặt lên vai mình
Diệp Tang lập tức xoay người lại
Một hắc y nhân cau mày nói:
- Miệng rộng, cậu làm cái gì vậy
Gọi mà chẳng thưa lại gì hết
Diệp Tang ngẩn người, liền hiểu ra miệng rộng chính là đang gọi cô, lập tức cười nói:
- Đang suy nghĩ một chuyện nên không kịp phản ứng
Hắc y nhân cười nói:
- Tôi thấy cậu đang thèm thuồng con đàn bà trong veo như nước mà Thu ca mang về thì có
Diệp Tang miễn cưỡng cười
- Cũng đúng
Mỹ nữ như vậy ai mà chẳng muốn chứ
Gã hắc y nhân tấm tắc một câu:
- Được rồi, tại sao lão Chu không đến
Không phải anh ta đi cùng với cậu sao
- Anh ấy..
anh ấy ở lại canh cửa, tránh cho sự cố ngoài ý muốn phát sinh
- Anh ta lưu lại mới có chuyện ngoài ý muốn đấy
Một con đàn bà trong veo như thế rơi vào tay anh ta, anh ta khẳng định muốn biển thủ
Haiz, nếu không phải Thu ca bảo không được động vào, tôi khẳng định cũng đã chạy sang đó
Lão Chu đúng là ăn gan báo, không sợ Thu ca phế anh ta sao
- Đừng nhắc anh ta nữa
Diệp Tang quét một vòng phòng thí nghiệm, làm ra vẻ vô tình hỏi:
- Được rồi, thí nghiệm tiến hành như thế nào rồi
- Tôi cũng không rõ lắm
Nghe nói là đã đến giai đoạn cuối
Thí nghiệm này đúng là khó lường
Ngày hôm qua tôi nhìn lén bọn họ nhỏ một giọt chất lỏng lên người một con chuột
Con chuột đó thoáng cái to gấp mấy lần
Quả thật khó tin vô cùng