Hộ Hoa trạng Nguyên Tại Hiện Đại

Chương 44: Y cứu người, nhưng cũng sẽ giết người




Chương 44: Y cứu người, nhưng cũng sẽ giết ngườiChương 44: Y cứu người, nhưng cũng sẽ giết người
Thanh âm trầm ổn, ngữ khí kiên định
Chỉ một thoáng liền vang vọng
- Cậu không thể vào
Bịch bịch..
Chiếc giày da bóng loáng đạp trên sàn bệnh viện, phát ra thanh âm lạnh lão
Trong đám người mặc âu phục có hai người đàn ông trung niên
Người lên tiếng là một trong số đó
Đầu đinh, bộ âu phục bằng da, thắt cà vạt màu xanh đậm, thể hiện được sự trâm ổn của người mặc
Dáng người cao ngất, mũi ưng, mắt hẹp dài, tùy thời có thể phát ra chi ý rét lạnh
Thân ảnh ngăn đằng trước Tiêu Dương
- Đằng nhị ca, anh đây là..
Một người đàn ông khoảng ba lăm tuổi vội vàng lên tiếng, thân sắc có chút nghi hoặc
Người đàn ông trung niên tên Đằng Ưng Thụy, là người đứng thứ hai trong xã đoàn, sau cha của Tô Tiểu San
Còn người lên tiếng hỏi là người xếp thứ ba, Vệ Chính Tín
Lúc này, Đằng Ưng Thụy nhìn chằm chằm vào Tiêu Dương, trầm giọng nói:
- Thương thế đại ca nghiêm trọng, tôi không thể tùy tiện cho phép cậu vào, làm thương thế của anh ấy chuyển biến xấu hơn
Vệ Chính Tín chần chừ nhìn thoáng qua Tiêu Dương
Trước khi Tiêu Dương đến, bọn họ đã nghe được tin tức Tô Tiểu San đi mời cao nhân đến trị liệu cho cha
Nhưng khi Tiêu Dương xuất hiện, tuổi tác của hắn nằm ngoài dự liệu của mọi người, căn bản không thể tin được một gã thanh niên miệng còn hôi sữa lại là thế ngoại cao nhân
Tiêu Dương cũng không e sợ, lạnh nhạt đứng chắp tay, ánh mắt bình tĩnh nhìn thoáng qua Đằng Ưng Thụy
Chuyện này không cần hắn giải quyết
Nếu như đối phương không tín nhiệm hắn, hắn cũng chẳng cần đi nịnh bợ hoặc chứng minh làm gì
- Đằng nhị thúc
Tô Tiểu San bước lên:
- Tiêu Dương là cao nhân Nghiêm lão tiên sinh đề cử
Nghiêm Hồng Tịch cũng lên tiếng:
- Đằng tiên sinh cứ yên tâm đi, y thuật của Tiêu Dương tuyệt không thấp hơn lão phu
- Nghiêm lão tiên sinh, ngài quá đề cao người trẻ tuổi rồi
Khuôn mặt Đằng Ưng Thụy hiện lên nụ cười ôn hòa:
- Tôi đã liên hệ với một bác sĩ não khoa rất nổi tiếng ở Mỹ, chậm nhất ngày mai là có thể đến đây
Đến lúc đó, thương thế của đại ca sẽ có cơ hội được chữa trị
Nghe xong, Tô Tiểu San cau mày, lo lắng nhìn lướt qua Tiêu Dương
Nếu đổi lại là cô, bị người ta kéo đến, sau đó lại bị người khác ngăn cản, hơn nữa biểu hiện còn không tín nhiệm cô, cô tuyệt đối sẽ tức giận, thậm chí khoát tay bỏ đi
Nhưng điều khiến cho Tô Tiểu San yên tâm chính là, thân sắc của Tiêu Dương vẫn không có biến hóa gì lớn
- Đằng nhị thúc, cháu tin tưởng Tiêu Dương
Thanh âm trầm thấp của Tô Tiểu San vang lên: - Xin chú hãy tránh ra
Đằng Ưng Thụy do dự một chút, lưng thẳng lên, kiên định nói: - Xin lỗi, chú không thể đem tính mạng của đại ca ra đùa giỡn
- Chú..
Tô Tiểu San lại càng cau mày chặt hơn
- Ý của ngươi là, y thuật của ta hèn mọn, không đủ để các người yên tâm cho ta vào trị thương
Lúc này, Tiêu Dương đột nhiên lên tiếng
- Tiêu Dương..
Trong lòng Tô Tiểu San xiết chặt, nhưng bị Tiêu Dương khoát tay ngăn lại
Đằng Ưng Thụy nhìn Tiêu Dương: - Tôi thì lại có khuynh hướng tin vào bác sĩ não khoa của Mỹ hơn
- Người đó có thể làm cho ngươi cười
Nghe xong, Đằng Ưng Thụy ngạc nhiên, không rõ ý tứ của Tiêu Dương
- Người đó có thể làm cho ngươi khóc
Tiêu Dương hỏi lần nữa
- Cậu có ý gì
Đằng Ưng Thụy cau mày nói
- Ta có thể khiến cho ngươi cười
Hưu
Một đạo ngân sắc hiện lên
Trong tay Tiêu Dương chẳng biết xuất hiện một cây ngân châm từ lúc nào, hơn nữa còn dùng xu thế sét đánh không kịp bưng tai, đâm vào một huyệt vị của Đằng Ưng Thụy
- Cậu..
hahaha..
Ánh mắt Đằng Ưng Thụy mang theo vài phần khiếp sợ, khuôn mặt không chế trụ được nụ cười
Cảnh tượng cực kỳ quái đản
Đằng Ưng Thụy vừa cười, ánh mắt vừa thể hiện sự hoảng sợ
- Ta có thể khiến cho ngươi khóc
Lúc này, thanh âm của Tiêu Dương nhàn nhạt vang lên
Hưu
Ngân châm một lần nữa đâm vào một huyệt vị khác trên người Đằng Ưng Thụy
Rầm rầm
Mắt Đằng Ưng Thụy ứa nước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cảnh tượng này khiến cho những người chung quanh phải sợ hãi
- Ta còn có thể làm ngươi..
- Dừng tay
Cậu làm gì Nhị ca tôi thế
Vệ Chính Tín vội vàng bước lên
Ngón tay Tiêu Dương kẹp lấy ngân châm, quang mang ngân sắc chớp động trong tâm mắt, liếc nhìn Vệ Chính Tín, cũng không thèm nhìn Đằng Ưng Thụy đã bị hắn khống chế, trực tiếp bước ngang qua, lạnh nhạt đi về phía phòng bệnh, đồng thời quăng lại một câu:
- Nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn, nửa nén hương, ông ta sẽ khôi phục lại bình thường
Lúc này, một người đàn ông đứng đằng sau Đằng Ưng Thụy vốn định xông lên ngăn cản Tiêu Dương
Nghe xong, lập tức không dám hành động thiếu suy nghĩ
Nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn thì khôi phục bình thường, nhưng nếu có chuyện ngoài ý muốn thì sao
Nghiêm Hồng Tịch vội đuổi theo Tiêu Dương
Không ai dám ngăn cản
Tô Tiểu San cảm kích nhìn Tiêu Dương đẩy cửa phòng bệnh bước vào
Sau đó biến mất
Rầm
Cánh cửa đóng thật chặt
Tầm mắt mọi người đều rơi xuống cửa phòng bệnh
Vị cao nhân trẻ tuổi này có thể cướp lại tính mạng của một người sắp bước vào Quỷ Môn Quan hay không
Ngoại trừ Đằng Ưng Thụy đang rơi lệ bên ngoài, tất cả mọi người đều im lặng
Trong phòng bệnh, Tiêu Dương bước nhẹ đến bên cạnh giường bệnh
Hắn nhìn thấy, đầu người bệnh được băng bằng băng gạc màu trắng, trên người có rất nhiều vết thương
Tuy bên cạnh đặt không ít dụng cụ hiện đại, nhưng Tiêu Dương nhìn cũng không thèm nhìn, trực tiếp đặt một cái ghế bên cạnh, dùng tay bắt mạch người bệnh
- Mạch rất yếu
Bệnh nhân hiện tại chỉ có thể dùng chữ "hơi thở mỏng manh" để hình dung, tùy thời có thể nguy hiểm đến tính mạng
Nghiêm Hồng Tịch lên tiếng:
- Thương thế trên người của bệnh nhân không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ có phần đầu..
Tiêu Dương bình tĩnh bắt mạch khoảng một phút, sau đó quan sát ánh mắt còn lộ ra của người bệnh
Trâm ngâm hồi lâu
- Trước phải tháo băng ra
Tiêu Dương trâm giọng nói, đồng thời lấy hộp ngân châm mang theo bên người, đặt lên trên bàn
- Tháo ra
Nghiêm Hồng Tịch khẽ giật mình:
- Như vậy sẽ khiến cho thương thế của người bệnh chuyển biến xấu
- Tháo thôi
Tiêu Dương quyết đoán nói, đồng thời bàn tay như ảo ảnh rút một cây ngân châm, kẹp giữa hai ngón tay
Ngân sắc lóe lên, khiến phòng bệnh tràn ngập hào quang chói mắt
Ông
Khi Nghiêm Hồng Tịch còn chưa chuẩn bị tâm lý, ngân châm bén nhọn đã kịch liệt rung lên
Một khắc này, ánh mắt Nghiêm Hồng Tịch mở thật lớn, không ngăn được sự kích động trong lòng, thanh âm run rẩy:
- Đúng là..
Khí châm
Là Khí châm thật rồi
Mặc dù đã nghe Tuyết Minh Thành nói, nhưng tận mắt nhìn thấy, quả thật còn rúng động hơn
Kỹ thuật châm cứu của Nghiêm Hồng Tịch đã đạt đến cảnh giới vận châm cao nhất, nhưng vẫn không cách nào bước vào cánh cửa Khí vận
Hiện tại, ông đã bước qua tuổi thất tuần, khát vọng trong lòng còn vội vàng hơn bất luận kẻ nào
Nghiêm Hồng Tịch thoáng cái ngốc trệ
- Nhanh tháo đi
Thanh âm Tiêu Dương một lần nữa vang lên, đồng thời ngân châm trong tay bất ngờ đâm thẳng vào ngực người bệnh, vị trí trái tim
- Một châm Quỷ Môn Quan
Hào quang ngân châm lướt qua trong tâm mắt
Nghiêm Hồng Tịch giật mình
Nhưng đã là tiền bối chìm đắm trong y thuật mấy chục năm, tâm trạng đã không còn dễ dàng bị kích động, nhanh chóng khôi phục lại bình thường, thở sâu một hơi, hai tay duỗi ra, cẩn thận tháo từng lớp vải băng bó
Một chỉ tiết nhỏ nhặt nhất cũng khiến cho người bệnh đi đời nhà ma
- Nhị châm Hoàng Tuyền Lộ
Tiêu Dương ra châm rất quyết đoán, ngay lập tức đã đâm xuống vị trí bên cạnh yết hầu của người bệnh
Nghiêm Hồng Tịch vẫn duy trì bình tĩnh, nhưng đồng tử vẫn không khỏi co rụt lại
- Quỷ Y Thất Khấu Châm
Cửu đại thân châm trong truyền thuyết thật sự còn lưu truyền đến ngày nay
Ánh mắt Nghiêm Hồng Tịch vội nhắm lại ba giây
Thời điểm này tuyệt đối không thể phân tâm, cố gắng cưỡng ép sự kích động, từ từ mở mắt, bắt đầu tháo lớp băng bó của người bệnh
- Tam châm Nại Hà Kiều
- Tứ châm Diêm Vương Điện
Hưu, hưu, hưu
Ngân châm như ảo ảnh đâm xuống bốn đại tử huyệt của người bệnh
Nghiêm Hồng Tịch cũng đã cởi xong lớp băng trên đầu người bệnh
Vô cùng thê thảm
Đầu người bệnh giống như bị người ta đục lỗ, máu ra rất nhiều, đông cứng lại, biến thành màu đen
- Thương thế trên đầu, ngay cả miệng vết thương cũng không dám xử lý
Nghiêm Hồng Tịch lắc đầu:
- Quá nghiêm trọng, tôi đã dùng hết toàn lực
Hơn nữa, tất cả các chuyên gia não khoa của tất cả các bệnh viện lớn đều đã áp dụng một số biện pháp cấp cứu, tạm thời cũng chỉ có thể duy trì tính mạng của người bệnh một ngày mà thôi
Tiêu Dương nhìn phần đầu bị thương, thân sắc cũng ngưng trọng
Thương thế như vậy, chèo chống đến bây giờ cũng đã là một kỳ tích
Hưu, hưu, hưu
Ba cây ngân châm đồng thời xuất hiện trên tay Tiêu Dương
Ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng, mơ hồ mang theo một luồng khí tức cường đại
Ông
Ba cây ngân châm kịch liệt run rẩy
Nghiêm Hồng Tịch ở một bên cũng không dám thở nhiều, chăm chú nhìn ba cây ngân châm kẹp giữa ngón tay của Tiêu Dương
- Quỷ Y Thất Khấu Châm
Trong thời điểm mấu chốt nhất, Tiêu Dương càng bình tĩnh, tay nhẹ quơ lên, ngân châm mang theo ngân sắc đâm xuống
Tay còn lại nhẹ nhàng nâng đầu người bệnh
- Ngũ châm Địa Ngục Hỏa
- Lục châm Phá Sinh Tử
- Thất châm Chuyển Luân Hồi
Hưu, hưu, hưu
Ba châm liên tiếp, hào quang màu trắng phát ra
Bách Hội, Thông Thiên, Thừa Quang
Đâm thẳng vào ba huyệt vị nguy hiểm nhất trên đầu
Phụt
Ngân châm dài mấy cm chui tọt vào trong đầu
Thủ pháp không thể tưởng tượng nổi
Không hề giống với lý thuyết châm cứu trong y lý
Đây là chi thuật Quỷ Y châm cứu, cũng là Quỷ Y Thất Khấu Châm
Ba châm đâm xuống, trán Tiêu Dương đổ mồ hôi to bằng hạt đậu
Nghiêm Hồng Tịch vội vàng dùng khăn lau mặt đã được khử trùng lau giùm cho hắn
Ánh mắt Tiêu Dương vẫn chăm chú nhìn đầu của người bị thương
Hắn đặt tay lên cổ tay người bệnh, lặng yên dò mạch đập
Một lát sau, lông mày có chút giãn ra:
- Tạm thời duy trì được tính mạng
Nghe xong, Nghiêm Hồng Tịch giật mình, vội vàng thò tay bắt mạch, sau đó mắt sáng lên:
- Đúng vậy, mạch đập xác thực đã tăng trở lại
- Chỉ là, ngân châm phải để lại trong đầu
Thương thế của ông ấy quá nặng, muốn nhất thời cứu về là không thể nào
- Có thể đạt được hiệu quả như vầy đã là kỳ tích rồi
Ánh mắt Nghiêm Hồng Tịch phấn chấn, nhìn Tiêu Dương:
- Dân gian Viêm Hoàng quả nhiên ngoại hổ tàng long
Tiểu huynh đệ có được y thuật cao thâm mạt trắc như vậy, nhưng không hề hiển lộ sơn thủy
Đây mới chính là cao nhân
Nghiêm Hồng Tịch không chút keo kiệt từ vựng của mình mà ca tụng Tiêu Dương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiêu Dương cười nhạt, ánh mắt hơi run lên, nhưng chỉ một thoáng liền khôi phục bình thường, nói ra một câu khiến Nghiêm Hồng Tịch không hiểu ra sao
- Y của tôi cứu người, nhưng cũng sẽ giết người

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.