Chương 47: Người không vì mình, trời tru đất diệtChương 47: Người không vì mình, trời tru đất diệt
Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ núp đằng sau
Tâm mắt Đằng Ưng Thụy nhìn ánh sáng phát ra từ con dao, nhẹ nhàng thổi một ngụm khí, một đám sương nhàn nhạt xuất hiện trên thân đao
- Đại ca, tôi nhớ rằng, con dao hàn ngọc này là anh tặng cho tôi
Đằng Ưng Thụy nhẹ giọng nói, ánh mắt chim ưng hiện lên một chút ôn hòa:
- Tôi còn nhớ, khi anh tặng con dao này cho tôi, còn nói một câu, đã đi con đường này thì phải sống cho tốt
Đằng Ưng Thụy nở nụ cười, nhưng lại là nụ cười rét lạnh
- Tôi vẫn sống nhưng lại không cách nào trèo lên được vị trí cao nhất
Ánh mắt Đằng Ưng Thụy hiện lên sự điên cuồng, thô bạo, chăm chú nhìn cha của Tô Tiểu San trên giường:
- Cũng bởi vì anh, Tô Thiên Nam
- Bởi vì sự hiện hữu của anh, người của xã đoàn chỉ nghe theo lệnh của một mình anh
Còn tôi, chỉ có thể vĩnh viễn là đây tớ bên cạnh anh
Vĩnh viễn
- Tôi không cam lòng
Nụ cười lạnh trên gương mặt Đằng Ưng Thụy càng lúc càng đậm:
- Đại ca, là anh dạy tôi, là đàn ông thì phải có dã tâm
- Dã tâm của Đằng Ưng Thụy tôi, chính là có một ngày trở thành đệ nhất nhân của Thanh Diễm Xã, trở thành đại ca
- Nhưng vì anh, tôi vĩnh viễn chỉ có thể đứng hàng thứ hai
Hơn nữa, tôi và anh cũng đều đã lớn tuổi
Tôi không thể kiên nhẫn chờ thêm được nữa
Đằng Ưng Thụy nói tiếp:
- Anh cũng đã nói, lăn lộn trên con đường này, tuyệt đối không được tin tưởng ai
Nhưng đại ca, chính anh lại không làm được
Nếu không phải vì anh tin tưởng tôi, tôi muốn ra tay với anh, đúng thật là khó
- Đáng tiếc, tôi không nghĩ đến mạng của anh lại lớn như vậy
Tôi phái đến nhiều người, nện hơn mười cái ống tuýp vào đầu anh, óc suýt chút nữa văng ra, thương thế cửu tử nhất sinh, vậy mà anh cũng qua được
Chẳng lẽ..
Đằng Ưng Thụy lắc đầu thở dài:
- Anh nhất định phải chết trong tay của tôi
Hưu
Đằng Ưng Thụy nhẹ chuyển con dao trong tay, ánh sáng lóe lên
- Anh đã biết dã tâm của tôi, tôi tuyệt không cho anh tỉnh lại
Khuôn mặt Đằng Ưng Thụy hiện lên sự vui mừng:
- Nhưng anh yên tâm đi, bên ngoài đang có một đám ngu đần
Tôi có một vạn lý do để lừa gạt bọn họ
Hai mẹ con mà anh để lại, có cơ hội, tôi cũng sẽ thay anh..
chiếu cố bọn họ
Đằng Ưng Thụy nhấn mạnh hai từ "chiếu cố", ánh mắt hiện lên thân sắc dâm ô
- Anh cứ an tâm mà lên đường
Đằng Ưng Thụy giơ cao con dao trong tay
Rầm
Một tiếng đạp cửa thô bạo vang lên
Cánh cửa đập vào vách tường
Vèo
Đằng Ưng Thụy xoay người lại, đồng tử co rút, thân sắc trầm xuống:
- Là các người
Tiêu Dương nhẹ nhàng bước lên, còn Tô Tiểu San sóng vai cùng với hắn
Lúc này, ánh mắt Tô Tiểu San phức tạp đến cực điểm, đồng thời ẩn chứa sự phẫn nộ vô cùng
- Đằng Nhị thúc, thì ra là chú
Tô Tiểu San gần như nghiến răng nghiến lợi mà nói, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Đằng Ưng Thụy
Trong hai vị huynh đệ của cha, tam đệ Vệ Chính Tín làm người trung nghĩa, còn Đằng Ưng Thụy xếp hàng thứ hai, tuy bởi vì quan hệ giữa Tô Tiểu San và cha không được tốt lắm, cho nên Đằng Ưng Thụy sắm vai người luôn chia sẻ mọi chuyện với cha, một thân hữu dũng hữu mưu, trong xã đoàn có uy vọng cực cao
Tô Tiểu San bình thường xuất phát từ lễ phép cũng gọi ông ta một tiếng Nhị thúc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng Tô Tiểu San hiểu được, đây là lần cuối cùng cô gọi người này một tiếng Đằng Nhị thúc
Để trèo cao, ông ta có thể nhẫn tâm giết chết đại ca của mình
Bình thường, cảnh tượng này chỉ xuất hiện trên tivi, nhưng bây giờ nó đã xuất hiện trước mặt cô
Người ta nói, cướp ngoài dễ phòng, cướp nhà khó phòng
Tô Tiểu San rốt cuộc cũng hiểu được tại sao cha của mình lại bị đánh lén dễ dàng như vậy
Nếu không có Tiêu Dương, hết thảy chỉ sợ sẽ thuận lý thành chương
Cha chết, Đằng Ưng Thụy vung tay hô to, tiếp quản Thanh Diễm Xã
Khi đó, ông ta sẽ rất nhiệt tâm đến hỗ trợ tổ chức tang lễ cho cha mình
Tiểu nhân âm hiểm đến cực điểm
Đầu óc Tô Tiểu San nhanh chóng chuyển động, ánh mắt phát ra hận ý đối với Đằng Ưng Thụy càng lúc càng nhiều
- Xem ra, Tô Thiên Nam cả đời anh hùng, con gái cũng không quá kém cỏi
Đằng Ưng Thụy nhìn Tô Tiểu San và Tiêu Dương, buông con dao trong tay xuống, nhìn lướt qua giường bệnh của Tô Thiên Nam
- Đằng Ưng Thụy
Tô Tiểu San tức giận:
- Ông cho rằng ông có thể chạy thoát sao
- Trốn
Đằng Ưng Thụy mỉm cười, liếc nhìn Tô Tiểu San:
- Tại sao tôi lại phải trốn
Chẳng lẽ cô ngây thơ cho rằng những huynh đệ Thanh Diễm Xã đến bệnh viện ngày hôm nay, toàn bộ đều là người của Tô Thiên Nam sao
Haha..
Tính trước làm sau là cách làm trước sau như một của Đằng Ưng Thụy
Luôn nắm chặt thắng lợi trong tay
Về phần muốn giết chết Tô Thiên Nam, Đằng Ưng Thụy lăn lộn giang hồ nhiều năm như vậy, sẽ càng có vô số biện pháp thoát thân
Với địa vị của ông ta, muốn tìm một con cừu non thế tội sẽ rất đơn giản
Thần sắc Tô Tiểu San khẽ biến
Tiêu Dương võ nhẹ lên vai Tô Tiểu San, sau đó nhìn Đằng Ưng Thụy, tiến lên vài bước
- Đứng lại
Nếu cậu dám tiến lên một bước, tôi sẽ khiến Tô Thiên Nam chết ngay lập tức
Ánh mắt Đằng Ưng Thụy giống như chim ưng, bắn ra hàn mang lợi hại
Tiêu Dương vô cùng bình tĩnh, khóe miệng nhếch lên:
- Ngươi cho rằng người bệnh đang nằm trên giường chính là Tô Thiên Nam
Sững sờ
- Trúng kế
Đằng Ưng Thụy kinh hãi, vội vàng quay người
Đây chính là phản xạ có điều kiện
- Không ổn rồi
Đằng Ưng Thụy quay người, ánh mắt chạm vào sắc mặt tái nhợt không chút máu của Tô Thiên Nam, trong đầu giống như có sấm sét bổ qua, cơ thể nhất thời căng lên
Bây giờ mới thật sự là trúng kế
Hô
Quyền phong mang theo lực trùng kích mạnh mẽ đang đến phía sau ông ta
Tình huống ngàn cân treo sợi tóc
Đằng Ưng Thụy bất chấp Tô Thiên Nam đang nằm trên giường bệnh, chật vật lăn dưới đất một vòng, mạo hiểm tránh được một kích sau lưng
Ông ta nhanh chóng nhìn lại, cơ thể nhảy dựng lên, một tay nắm lấy con dao hàn ngọc, nhìn chằm chằm Tiêu Dương, trong mắt xuất hiện kiêng ky, oán hận
- Lại là mày
Nếu không phải vì tên Tiêu thần y trước mắt, ông ta không cần an bài sát thủ Thạch Thanh tiềm phục trong bệnh viện, mạo hiểm ra tay
Nhưng, khi Thạch Thanh ra tay, Tiêu thần y kia lại phá hỏng
Bây giờ, ông ta sử dụng chiêu bọ ngựa bắt ve, chim sẻ núp đằng sau, thật tình không biết, đối phương lại không coi vào đâu
Không cam lòng
Khi Tiêu Dương lên tiếng, rõ ràng còn cách ông ta ba mét, nhưng khi ông ta quay người, công kích của hắn đã đến sau lưng
Quá nhanh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhanh đến mức vượt qua sự tưởng tượng của Đằng Ưng Thụy
- Khốn thú chi đấu, cần chi phải chống cự phí công
Tiêu Dương đứng bên cạnh giường bệnh, chắp tay sau lưng, nhàn nhạt nhìn Đằng Ưng Thụy
Lúc này, Tô Tiểu San vô cùng kinh ngạc nhìn Tiêu Dương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thân hình thon dài, tràn đầy tự tin, giống như hết thảy đều nằm trong sự khống chế của hắn, hoàn toàn không giống cái tên hấp tấp xách ghế dựa trong phòng Giáo vụ cho cô ngồi
Hình tượng hai người quả thật khác nhau một trời một vực
Ánh mắt Đằng Ưng Thụy bắn ra một tia tàn nhẫn
Con dao hàn ngọc trong tay vung lên, tốc độ nhanh như chớp đâm thẳng vào ngực Tiêu Dương
- Coi chừng
Tô Tiểu San kinh hô
Thực lực của Đằng Ưng Thụy có thể xem là cao thủ số một số hai của Thanh Diễm Xã
Nhưng sự thật đã chứng miinh, cao thủ chỉ là tương đối mà thôi
Khi con dao đến gân Tiêu Dương, tay hắn bắt đầu huy động
Toàn thân khẽ động, một tích tắc phá vạn quân
Hai tay giống như ảo ảnh, dùng tay trực tiếp tiếp lấy con dao hàn ngọc, nhưng khi tay và dao chạm vào nhau, hai tay đã dùng tốc độ cực nhanh mà trượt xuống
Bốp
Một tay đập vào phía trên mạch đập Đằng Ưng Thụy
Trong khoảnh khắc, Đằng Ưng Thụy cảm giác tay phải của ông tê rần, con dao hàn ngọc rớt xuống
Tiêu Dương thuận thế tiếp được con dao, bước chân kéo dài qua, trong thời gian ngắn bước đến sau lưng Đằng Ưng Thụy
Hưu
Lưỡi dao sắc bén chế trụ trên yết hầu Đằng Ưng Thụy
Hàn mang sáng quắc nhất thời khiến tinh thần Đằng Ưng Thụy rung lên, mở to mắt như muốn nứt ra, không dám nhúc nhích, ánh mắt xuất hiện sự hoảng SỢ
Thực lực người trước mắt quá mạnh
Đằng Ưng Thụy cảm giác trước mắt mình chỉ nhoáng lên một cái, tay phải đã tê rần, yết hâu bị mũi dao sắc bén chế trụ, không còn năng lực phản kháng
Bịch bịch bịch
Lúc này, tiếng bước chân bên ngoài vọt vào
Là đám người Vệ Chính Tín
- Vệ tam thúc, sát thủ đâu
Tô Tiểu San vội hỏi
- Tự sát rồi
Vệ Chính Tín lời ít ý nhiều, ánh mắt mang theo sự khiếp sợ nhìn cảnh tượng trước mặt
Thần y Tiêu Dương đang dùng dao đặt trên yết hầu của Nhị ca
- Tam đệ
Đằng Ưng Thụy kêu to:
- Cậu đến đúng lúc lắm
Mau cứu tôi
Tiêu Dương muốn giết tôi
Một số gã đàn ông mặc âu phục sau lưng Vệ Chính Tín khẽ biến sắc, nhưng không dám có hành động thiếu suy nghĩ
- Vệ tam thúc
Ánh mắt Tô Tiểu San lạnh như băng nhìn Đằng Ưng Thụy:
- Đừng nghe người này bịa đặt lung tung
Người đứng đẳng sau sai người hãm hại cha cháu chính là Đằng Ưng Thụy
- Cái gì
Sắc mặt Vệ Chính Tín biến đổi, nhìn chằm chằm Đằng Ưng Thụy, mang theo sự khó tin cực độ, bờ môi run rẩy:
- Nhị ca..
anh..
- Tam đệ, đừng nghe cô ta nói bậy
Đằng Ưng Thụy bình tĩnh nói:
- Huynh đệ chúng ta tình như thủ túc, làm sao tôi có thể táng tận lương tâm mưu hại đại ca được
Vệ Chính Tín chân chừ một chút
Cảnh tượng trước mắt phát sinh quá đột ngột
Nếu như không phải Nhị ca, chẳng lẽ Tiêu thần y..
Điều này càng không có khả năng
Mạng của đại ca là do Tiêu thần y cứu về, hắn không cần vẽ vời cho thêm chuyện
- Đằng Ưng Thụy, ông còn muốn nói xạo
Tô Tiểu San cười lạnh, giơ cái máy trong tay, nhấn xuống một cái nút
- Dã tâm của Đằng Ưng Thụy tôi chính là có ngày trở thành đệ nhất nhân Thanh Diễm Xã, trở thành đại ca
- Nhưng bởi vì anh, tôi vĩnh viễn chỉ có thể đứng thứ hai
Lời nói vừa nãy của Đằng Ưng Thụy đã bị Tô Tiểu San ghi âm lại
Sắc mặt mọi người đều trâm xuống
- Táng tận lương tâm
Tô Tiểu San nhìn chằm chằm Đằng Ưng Thụy, lửa giận nồng đậm phát ra từ trong máy
Cuộc ghi âm giống như tia sét oanh kích vào trái tim Vệ Chính Tín, đầu óc trống rỗng, ánh mắt không thể tin nổi, tay nắm chặt, cả nửa ngày sau mới gào lên với Đằng Ưng Thụy:
- Vì sao
Vì sao
Vệ Chính Tín nằm mơ cũng không nghĩ ra, người sử dụng thủ đoạn tàn bạo đối phó với đại ca lại là người đại ca tín nhiệm nhất
Sự thật này giống như một cây gậy đập thẳng vào đầu Vệ Chính Tín
- Vì sao
Lúc này, ánh mắt Đằng Ưng Thụy âm tình bất định, lóe lên hào quang khác thường:
- Người không vì mình, trời tru đất diệt