Chương 49: Ai thí chốt ai?Chương 49: Ai thí chốt ai
Thanh âm rất ủy khuất vang lên
Trong đầu nhớ lại cảnh tượng phong tình buổi chiều, Tiêu Dương nhịn không được, vô thức liếc nhìn bộ ngực Bạch Khanh Thành
Bộ chế phục bó sát người, triển lộ đường cong hoàn mỹ
- Anh nói cái gì
Sắc mặt Bạch Khanh Thành triệt để đen lại, chẳng khác nào sắc trời bên ngoài
Tiêu Dương giải thích:
- Ta thật sự không phải cố ý nhìn ngực của nàng
Tiêu Dương oan uổng rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu có thể lựa chọn, hắn tình nguyện bị mất mặt cũng không muốn xấu hổ như bây giờ
- Lần sau sẽ chú ý
Tiêu Dương thốt lên
- Anh đi chết đi
Bạch Khanh Thành giống như quả bom hẹn giờ rốt cuộc cũng đến lúc bộc phát, nhất thời nổi giận hét lớn một tiếng, ánh mắt ẩn chứa sự phẫn nộ, nhào tới Tiêu Dương
- Đừng đến đây
Ta nhảy thật đấy
- Nhảy đi
Độc nhất là lòng dạ đàn bà
Tiêu Dương thầm than một tiếng, không cần nghĩ cũng biết hậu quả của mình khi rơi vào tay Bạch Khanh Thành, vội vàng biến mất khỏi cửa sổ lầu sáu
-A..
Bạch Khanh Thành dừng lại, sắc mặt thay đổi, sau đó bay thẳng đến cửa sổ nhìn xuống dưới
Lúc này, màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, ánh đèn bệnh viện rất sáng, nhưng không thấy bất kỳ bóng người nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bạch Khanh Thành nhìn xuống dưới lầu, thấy có vài cảnh sát đang canh giữ cổng chính, cũng không có bất kỳ tình huống khác lạ
Chạy
Bạch Khanh Thành nhìn vị trí cửa sổ lầu năm, trâm ngâm một hồi, sau đó gào thét ra bên ngoài:
- Tiêu Dương, anh tốt nhất đừng để lão nương bắt được
Bạch Khanh Thành thở phì phò, bộ ngực không ngừng rung rung, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Nếu để lão nương bắt được, cả đời này anh không thoát được đâu
Lúc này, Tiêu Dương đang nhanh chóng chạy đến thang máy đột nhiên rùng mình, nhìn lên lầu, có chút nghĩ mà sợ:
- Tiểu nhân cũng không độc bằng đàn bà
Bạch Khanh Thành bước ra ngoài
Bên ngoài đại sảnh, tất cả mọi người đều tò mò nhìn Bạch Khanh Thành
Bạch Khanh Thành vừa nhìn thấy Tiêu Dương liền biểu hiện một cách khác thường, khiến cho đám cảnh sát đều kinh ngạc
Sau đó trong phòng bệnh truyền đến một thanh âm kinh thiên động địa
- Ta không nên nhìn ngực của nàng
Những lời này khiến cho người ta dễ dàng liên tưởng đến một cảnh tượng
- Đứng ngốc ra đó làm gì
Bạch Khanh Thành phẫn nộ quát một tiếng:
- Bắt hết về cục
Bạch Khanh Thành tất nhiên hiểu được ánh mắt của tất cả mọi người đại diện cho cái gì
Tuy khuôn mặt vấn lạnh băng, nhưng đã cảm nhận được sự nóng bừng bừng, vội vàng xông ra ngoài
Hết thảy trở lại cục cảnh sát sẽ thẩm vấn
Bạch Khanh Thành không cần lãng phí thời gian ở đây
- Đợi một chút
Tô Tiểu San lên tiếng:
- Cảnh quan, tôi muốn ở lại chăm sóc cho cha
Chuyện hôm nay, bọn họ có thể tường thuật rõ ràng cho cô biết
Bạch Khanh Thành cau mày
- Đúng vậy
Nghiêm Hồng Tịch đứng ra nói:
- Lão phu có thể làm chứng
- Nghiêm lão
Lúc này Bạch Khanh Thành mới chú ý đến Nghiêm Hồng Tịch
Nghiêm Hồng Tịch nhẹ gật đầu:
- Tô Tiểu San là người nhà của người bị hại
Còn tôi là y sư chữa trị cho người bị hại
Bạch nha đầu, nếu cô muốn ghi khẩu cung, có thể dẫn bọn họ vê cục cảnh sát
Tình huống của người bị hại rất nguy cấp, không thể không có người chăm sóc
Bạch Khanh Thành liền gật đầu:
- Tôi sẽ phái một số cảnh sát ở lại bệnh viện bảo vệ an toàn cho các người
Những người còn lại, toàn bộ mang đi
Thu đội
Bạch Khanh Thành làm việc trước nay đều lôi lệ phong hành
Tuy không ôm hy vọng gì, nhưng Bạch Khanh Thành vẫn mong bắt được Tiêu Dương ở dưới lầu
Đám cảnh sát rời đi, trong đại sảnh chỉ còn Tô Tiểu San và Nghiêm Hồng Tịch
- Tiêu Dương đâu
Tô Tiểu San đột nhiên nhớ ra, phóng vào phòng bệnh, không thấy bóng người nào cả, liền lấy điện thoại ra gọi cho Quân Thiết Anh
- Tô cô nương
Nghe giọng Tiêu Dương, Tô Tiểu San cảm thấy bớt lo lắng một nửa
- Tiêu Dương, cậu rời khỏi bệnh viện rồi sao
- Đúng vậy, ngày mai tôi sẽ đến châm cứu cho lệnh tôn
Ừm, yên tâm đi
Tiêu Dương nói xong, vội vàng cúp điện thoại
Tô Tiểu San nghi hoặc nhìn điện thoại:
- Chẳng lẽ cậu ấy có việc gì gấp
Phố xá sầm uất, đèn đuốc sáng trưng, ngựa xe như nước, bước chân người đi đường cũng có chút vội vã
Tại một quảng trường, rất nhiều người chen chúc nhau nhìn một vị ảo thuật gia đang ảo thuật trên một sân khấu dựng tạm
Không quá đặc sắc, nhưng lại không ngừng có thanh âm hoan hô vang lên
Biểu diễn tuyên truyền của một công ty quảng cáo, quà tặng không ngừng phát xuống, tiếng vỗ tay vang vọng như sấm rền
Tiêu Dương cũng ở trong số đó
Phí không ít sức lực chen đến hàng đầu tiên, rốt cuộc cướp được hai con gấu bông to bằng nắm tay, sau đó thỏa mãn rời khỏi
Khi trở lại Phục Đại, lúc này đã 9h tối
- Tiêu ca, về sớm như vậy sao
Tại phòng trực ban bảo vệ, Lâm Tiểu Thảo mập mờ nhìn Tiêu Dương
Hơn nữa còn không ngừng nháy mắt
Khuôn mặt vốn chất phác lại hiện lên mấy phân dâm ô
Nụ cười ô uế này khiến cho Tiêu Dương sởn cả gai ốc
Tiêu Dương nhìn Lâm Tiểu Thảo, ra vẻ cao thâm gật đầu, sau đó cất bước đến Đồ Thư Quán
- Tiêu ca, anh đúng là cao nhân
Lâm Tiểu Thảo cảm thán một câu
Mục đích của Tiêu Dương trở thành thư đồng rất rõ ràng, dùng tốc độ nhanh nhất hấp thu tri thức
Số lượng sách vở của Đồ Thư Quán giúp cho Tiêu Dương được lợi không nhỏ
Hắn hận không thể một lượt xem hết toàn bộ sách
Bước vào Đồ Thư Quán, không ngoài ý muốn, hắn gặp được Lăng Ngư Nhạn đang phụ trách khâu mượn sách trả sách
Thấy Tiêu Dương bước vào, Lăng Ngư Nhạn mỉm cười:
- Anh đến rồi sao
Hoàn cảnh yên tĩnh, nụ cười điềm tĩnh, khiến cho Tiêu Dương cảm thấy thoải mái hơn nhiều, liền lấy ra một con gấu bông nhỏ, đưa đến trước mặt Lăng Ngư Nhạn:
- Tặng cho nàng
Lập tức, không ít ánh mắt nhìn sang, đặc biệt là một số nam sinh phụ trách cùng một công việc với Lăng Ngư Nhạn, ánh mắt nhìn Tiêu Dương mang theo vài phần bất thiện, đồng thời còn mang theo sự khinh thường
Đàn ông theo đuổi phụ nữ, không phải tặng quà càng lớn càng tốt sao
Nào có người chỉ tặng một con gấu bông nhỏ bằng nắm tay, lại còn tặng trước mặt công chúng
Không sợ mất mặt à
Một nam sinh đeo mắt kính đứng đằng sau Lăng Ngư Nhạn, nhìn con gấu bông trên tay Tiêu Dương, khóe miệng không khỏi nhếch lên, rồi nhìn con gấu thật to bên dưới bàn của mình, mừng thầm:
- Đúng là trời giúp mình
Đã có một đối tượng thí chốt, Ngư Nhạn càng có thể cảm nhận được tâm ý của mình đối với cô ấy
Lăng Ngư Nhạn không nghĩ đến Tiêu Dương lại tặng quà cho mình, vô cùng sửng sốt
Nam sinh đeo mắt kính ho nhẹ một tiếng, cúi người ôm con gấu bông thật to dưới bàn
Đây là một cơ hội, cậu ta không muốn lãng phí
- Ngư Nhạn, mình cũng có món quà tặng cho bạn
Chúc bạn sinh nhật vui vẻ
Nam sinh đeo mắt kính chân thành nói
Sinh nhật Lăng Ngư Nhạn
Tiêu Dương giật mình, sau đó cũng mở miệng:
- Sinh nhật vui vẻ
Cảnh tượng này thu hút không ít ánh mắt người trong thư viện
Những người vừa mới đi vào Đồ Thư Quán cũng dừng bước, hứng thú nhìn cảnh tượng trước mắt
Nam sinh đeo mắt kính ôm con gấu bông cao hơn một mét, so với con gấu bông của Tiêu Dương, không nghi ngờ là đom đóm so với mặt trăng
Không ít người nghi hoặc nhìn Tiêu Dương, âm thâm cười trộm
- Tán gái mà keo kiệt đến như vậy
- Không may, bên cạnh anh ta còn có đối thủ mạnh hơn
- Đây không phải là Quan Công chém tiểu tốt, trở thành chốt thí sao
Tiếng xì xào bàn tán không lọt vào tai Lăng Ngư Nhạn, bởi vì cô đang thất thần
Nam sinh đeo mắt kính khiêu khích nhìn Tiêu Dương, tràn đầy địch ý
Tình địch chính là địch nhân lớn nhất
Tất cả mọi người đều chờ đợi Lăng Ngư Nhạn đưa ra quyết định
Cảnh tượng này khiến cho Lăng Ngư Nhạn có chút ngoài ý muốn
Hơn nữa, cô không có thói quen bị nhiều người nhìn như vậy, ánh mắt rơi vào con thú bông nhỏ trên tay Tiêu Dương, điềm tĩnh cười khẽ, thò tay nhận lấy:
- Cảm ơn
Sau đó quay sang nam sinh đeo mắt kính, khẽ cười một tiếng:
- Cảm ơn
Cũng là cảm ơn, nhưng người trước thì nhận quà, người sau thì không
Lúc này, không ít người trong thư viện đều mở to mắt
Xác thực là chốt thí
Nhưng ai thí chốt ai thì lại nằm ngoài dự đoán của mọi người
Nam sinh đeo mắt kính trở nên ngơ ngẩn
- Đừng khách sáo
Tiêu Dương cười nhẹ, sau đó quay người bước đến một giá sách
Điều này càng khiến cho người ta trăm mối vẫn không có cách giải
Con gái đã nhận quà, phải nên thuận thế mời cô ấy đi xem phim
Nhưng tiểu tử này lại đi xem sách
Lăng Ngư Nhạn nhìn theo bóng lưng Tiêu Dương, không khỏi cười một tiếng, mắt nhìn con gấu bông trong tay, sau đó ngồi xuống
Nam sinh đeo mắt kính được bạn bè an ủi cũng đã lặng yên rời khỏi
Lúc nào cũng là người thất bại trong tình yêu
Thời gian nhẹ nhàng trôi qua
Không khí trong Đồ Thư Quán rất nhanh bình thường trở lại
Khi Tiêu Dương đang chăm chú đọc sách, một mùi thơm xộc vào mũi hắn, đồng thời một thẻ làm dấu trang sách xuất hiện bên trên quyển sách của Tiêu Dương
Tiêu Dương ngẩng đầu lên, vỗ nhẹ đầu:
- Lăng cô nương, ta lại quên mất thời gian
Lăng Ngư Nhạn khế cười:
- Lần đầu tiên tôi nhìn thấy người đọc sách chăm chú đến quên cả thời gian như anh
Đúng rồi, anh có thể dùng cái thẻ này làm dấu lại trang anh đã đọc
Tiêu Dương cầm lấy thẻ, đóng quyển sách lại, chuẩn bị đặt lên giá sách
- Khoan
Lăng Ngư Nhạn ngăn lại:
- Tiêu Dương, tôi biết anh là bảo vệ cổng, không có thẻ mượn sách, tôi sẽ giúp anh mượn quyển sách này
Anh cứ mang nó ra phòng bảo vệ mà xem
Tiêu Dương vui vẻ:
- Cảm ơn Lăng cô nương
Điều này rất hợp ý Tiêu Dương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lăng Ngư Nhạn nhẹ gật đầu, muốn nói gì rồi lại thôi
Tiêu Dương nhìn Lăng Ngư Nhạn:
- Lăng cô nương có gì thì cứ nói
Lăng Ngư Nhạn cắn môi:
- Tối nay..
tối nay..
anh có tiện..
Nghe xong, Tiêu Dương giật mình, mở to mắt, vô thức lui về phía sau hai bước, ánh mắt cảnh giác nhìn Lăng Ngư Nhạn, trong lòng xoắn xuýt, chân chừ một chút rồi thăm dò:
- Nàng muốn làm cái gì