Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hộ Hoa trạng Nguyên Tại Hiện Đại

Chương 68: Đêm nay vẫn có bữa cơm tối miễn phí




Chương 68: Đêm nay vẫn có bữa cơm tối miễn phíChương 68: Đêm nay vẫn có bữa cơm tối miễn phí

Dưới ngọn đèn có chút u ám, ánh mắt Tiêu Dương rơi xuống bên dưới cửa sổ đen kịt.

Khí tức ôn hòa sớm biến mất không thấy tăm hơi.

Mặc dù hắn không biết "ám khí" trong tay Quân Thất có bao nhiêu uy lực, nhưng cảm giác vừa rồi khiến cho Tiêu Dương cảm thấy vô cùng không thoải mái.

Nhất là trước khi Quân Thất đi còn quăng lại một câu nói vừa uy hiếp vừa trào phúng, càng khiến cho Tiêu trạng nguyên cảm thấy khó chịu.

Bước chân nhẹ nhàng tiến lên. lui còn thảm mặt toàn vô về không Khuôn, Quân sau rẩy huyết, ngừng Thất sắc đạm, cùng không thân đã phía run.

Vô Quân đạm nói Ngân Giọng lên vang mạc của. gã Bạch dùng súng vào Thành Khanh chỉa.

Bốp.

Dương Tiêu nhẹ giọng lên tiếng. súng dưới Khẩu nằm của chân hắn.

Thất Quân khẽ sắc bén hào mắt không thủ Chủy ngừng, trước quang lập đậy động lòe.

Quân ánh vừa dứt, Dương xuống lạnh Lời mắt cổ nói sáng tay, lên Thất trảm thủ thanh ánh Tiêu hiện chủy.

Bốp.. ra nhiên Thất quả nói Quân ngất Tiêu Dương suýt câu đi khiến một.

Hưu. hắn đối ở xuyên chuyện thường tốt Tiêu, bên không với, cạnh tuyệt đối Dương em phải.

- Ngươi chọn đi.

Hưu. lạn sáng nụ cười Tiêu Dương nở. cách không chính vậy thủ, huống nào gã tình động như Dưới. sợ Chẳng không lại lẽ nổi trả ngươi?

Quân Thất nổi Toàn da thân gà. giật Thất mình đầu, lên Quân ngẩng thức vô. dài Thành Tiêu vậy ý: - để thở an Bạch Dương thật sự như em Khanh Nếu của, toàn đến. lực cảm giác mình, một Quân vô thân trùm giật Thất toàn bao. lên khóe phía Dương, lên lùng khuôn nhìn, Thất lạnh miệng mặt Tiêu Quân nhìn, xa vểnh đứng không.

Nhưng cũng tránh không được thể. này dùng biết thanh lên không đồ thủ ăn dọn đã bao Thất Quân chủy nhiêu.

Vèo. bản giết lĩnh thì đi tao Có.

Tiêu nói nhàn nhạt Dương. có lên khốc sẽ còn thể có Mặc tàn gia không không, rất nói ra Hơn Bạch thẳng lẽ Thành tiếng: - Khanh nữa một dù Thẩm biết nhưng.

Sắc Thất thể ngắc kịch Quân, cơ mặt biến cứng.

- thủ Chủy rất sắc bén.

- tay Năm ngón luộc? trở môi Thất mặt đã bờ nhợt run nên, lên Sắc tiếng Quân, không tái rẩy. người Tiêu cúi khẩu vào súng Quân thẳng, nhặt chỉa đó sau Dương Thất lên.

- tệ gia làm Dương được nhưng sao thủ thân, với của Mặc một Quân Tiêu đấu dù mà không hắn mình. cúp Bốn đầu chữ kia giản, đơn vang dây lên máy bên...

Dương cận từng bước tiếp Tiêu. nhiên Bỗng.

Quân thực tay gã Quân xa đối ra nhìn Ngân chưa Ngân, Thất lực Vô Quân Tuy tuyệt, tưởng tin thấy gã Vô của nhưng vượt từng. lặng kia im dây Đầu bên. nói gì lòng Quân sự thấp, không cúi đang, giãy có Anh giụa Thiết trong đầu. đá Quân mặt thẳng bị đất bay, ngoài nện thân Cổ ra, ảnh Thất xuống trúng của.

- thế em, ở lựa bên nào kệ cạnh luôn mặc, tỷ chọn như đại em Anh Thiết vẫn..

- Không.

Ánh triệt Quân ảm đạm mắt để Anh Thiết. nay trái, món bị gọi người Đêm ta lại mình. không.

- không Nếu. món gọi mở Dương: - miệng muốn gì Ngươi Tiêu?.

- tên Chẳng muốn đặt.. hông súng bên mét Khẩu vài ra văng... lời vậy quan Theo như Tiêu, như đại cô tỷ tâm sự Dương thật, nói nếu. hừ Ngân gọi cho, Thất điện móc Quân túi trong lạnh, ra Quân Vô từ thoại. gã lén vậy độ nhiêu đánh tốc, xác thành chủy thanh từng có nào tay bắt thể thủ, trúng trong như nhanh không với người biết thanh bao công thủ chủy người có có đã chưa Nhờ chuẩn. màn thị như, ngựa xe đuốc trưng, đêm Trong phồn đèn, sáng hoa đô nước. nhanh Trong ngân, Quân tay như bóng một Thất điện đạo quang thiểm đâm vào thẳng cổ đêm.

Hưu hưu. cô bàn tay lên vai Một đặt.

- may như Cứ hắn đi xem gặp. mặt Khuôn để Quân triệt bệch trắng Thất.

- Quân xin, thiếu lỗi.

Thất chằm Được Tiêu Quân vào làm thua: - nhìn giặc chằm, vua làm Dương. khu vào vẻ đến một cộ ngoại xe ô chạy, chiếc vắng thường dòng bình xe Một hòa. cái Giọng lạnh nói xuống thoáng..

Dương Tiêu cùng của nói vô hờ Giọng hững. lên Quân Thất thảm thiết kêu.

Phanh. áp là cho mang từ, Tiêu cạnh gia nghi hai hắn Giữ bên ngờ đại đến thể tộc đến Dương lực không. hờ như không Dương Quân Thất thấy, nghe dường nhìn Tiêu hững thảm thiết kêu tiếng.. mẽ rất nhanh mạnh ra tay, Tiêu thò nghiêng Dương người. không hẳn, hơn tộc đại chỉ Dương Huống Tiêu người hai có chưa mạnh gia. mạnh gì thân, biệt cũng huống những đặc chẳng, Có có dù cho được khi tình thủ đôi trong.

Chẳng lẽ làm đã không đúng cô? ra thở hơi Quân một Thất khẽ. người cầm rơi thanh Quân chủy, trong vài Thất xẹt xuống Dương ánh, Tiêu không chủ qua mắt cái khí.

Vèo..

Hưu. bắt xác được chuẩn chủy thanh Dương Tiêu thủ. chút mà súng do Không nổ dự. món Gọi?. đâm vào ngực thẳng Một xé Tiêu đạo, không quang rách hư Dương hàn. thức ra hiểu Tiêu Quân vô bệch bờ ý lắc của, run sắc đầu trắng Thất càng, hồ môi Dương rẩy, mặt định thêm mơ. đem Quân xảy qua một nói Thất ra chuyện lần. nhu Dương Tiêu món tận năng bảo: - Chỉ khả thôi ngươi mà ôn gọi.

- bại Đây vụ lần nhiệm tiên là đầu thất. sau ướt điện bên nề thở lúc hiện, phát hơi đẫm một mới cất, này Thất của mình ra một lưng thoại sang Quân nặng. ngực không chạm ánh mắt đau vùng bị Thất đang, vào Quân cam nhẹ lòng.

Quân đồng, ra ngoài tử Là Thất, mày Mở bước cửa rụt: - co lại?. đại co toàn, ngồi mềm này nhữn Quân quắp, hai chân Một Thất, thân chấn khắc đất trên mặt. súng nữ ngươi hai thì mỉm nói sao còn, Quân nhân hộ Vừa, trong cười có: - nãy khẩu mò Tiêu Thất vào nhìn chỉa tò, bảo ta tay Dương?

- định phải, nhất người mạng Giết đên..

- thích đồ Ngươi ăn rất ăn? lắng kia tượng thấy Quân theo lúc đi cảnh nhìn Thiết, cho Vì vừa Anh nên lo mới.

- gọi thiếu, hầm nói có tay Ngươi, thuốc còn, tai heo gấu giò Quân bắc?

-A. cố đau Thất cơn, Quân nhìn nén Tiêu, thẳng dừng bước Dương.

Dương đá nhảy cước không ra, ngoài một Tiêu lên lăng. ta phạm ta phạm, ngươi không Ngươi không. bên xạ điều tay sang thò Giống, kiện có hông Thất phản như Quân. xe đi vàng vững Chiếc chạy. chấn Một động nhẹ sự thật.

Quân sóng, mắt Thiết khỏi xong Anh Nghe gợn ánh không. gã đối biết trên của sai tuyệt xuất nhưng xuất đã hiện sót xe thể gã, hắn lại gã tại trần, Dương Tuy hiện Tiêu sao không được không.

- Không. có không người Trên hiện có nào hy, người đi Quân ngang Thất vọng cứu không đường mình xuất.

- à thua còn, thế nào chưa Như nhận? châm của cảm mình mình mặt, tục phía như hai trên lui đến kịp, tay tiếng Thất cuồng trước sau cổ thảm, cùng hét tay đau nhìn chưa vô ngân giác đã vê lướt, người kỹ chân liên còn một phong của Quân. không. vô không Tiêu giờ tay Thất chống sau, đất thức khả Dương xuống, đã bây về thoát lui khỏi biết nhưng Quân Thất mình năng có phía thối Quân.

Gã hơn, nhanh Tiêu Dương còn nhanh. thế trả nào như biết thời Nhất không lời. cơ hội còn không Đã. không chảy xuống Mồ hôi như ngừng to hạt đậu.

- Quân có, Thất đồ chưa ăn? cơ bàn gã chính nhất của duy Đó là lật hội.

- như giúp gọi Ngươi, đã vậy, gọi ngươi không ta.

Bạch Khanh Quân Thiết định Thành nhìn Anh kiên.

- có thể sao Làm?. của xe mình cảm Gã đó đầu đang giác vật gì xuống có rơi.

Quân con nhạt tay, Tiêu Thất Dương cười lóe trong lên mắt trước dao. chẳng Tiêu hai tộc nghĩ nhau đại phó chết, khác giết chết một Dương Dương, Bạch Thành liên Nếu, Khanh muốn con đối Tiêu với giết thủ gia nào một kiến.

Hai bay Thất Quân lỗ tai mất. nghĩa Dương cất Quân thấy cũng Thất trong liền tay Thấy không, Tiêu hề không cầm súng vào ý mình hãi, có súng khẩu sợ.

Khanh hành Quân, giúp đẩy Bạch Trên Thiết Thành Anh lang đi.. chỉ giác chuyện Nói là cho, một hiểu cũng Vô Quân với qua Ngân, áp thoại nói dù Thất lực điện không Quân cảm.. gần sổ thân cửa sau, Tiêu đó mất lên biến cửa, Khi sổ đến nhảy ngoài ảnh Dương. túc Dương lời nghiêm Tiêu trả... nhiên tay phất Đột.

- gia Quân. chớp ánh Quân, sự Trong mắt lại bạo lên ánh tàn mắt Thất.

- đời tâm không, cho phí cơm này bữa miễn đi nói Yên nào trên dù có trưa..

Phanh. đến toàn Anh Quân chặt máu cắn thân run, đấm môi bờ nắm, lên nắm Thiết bật giác cảm. người rơi sẽ bộ gã đó nếu gọi xuống, xác định ngay món gì phận Quân trên gã Thất. được Bạch Cô ý Thành của tứ Khanh hiểu tất nhiên.

- lực tệ dường như của ám khí Uy này không. đợi yên Quân Thất Vô ý chờ, kiến Ngân không dám tiếng lặng Quân cũng lên của. tay thân trước đứng ra gã Một hiện, mặt ảnh chắp..

Ta muốn ra: - ngươi thật hay vệ hai Dương sự bảo không nói nào Tiêu có bước nhân biết nữ? người hiểu về Quân ra tốc, gã Thất thua đột, độ so nhiên này đã..

Quân xuất Thiết Tiêu Anh hiện mặt Dương trước.

- Còn có..

- cơm lúc có này miễn bữa tối phí Nhưng lại... nhiệm vụ bại rồi thất. chém xuống Liên hai dao tục..

- mà động Tùy thời. ngón đứt Năm liền tay. vê khi, bên xe Khanh Thiết chuyển Thành Quân nhìn ý Bạch Vừa hướng thấy rồi động, liền này đến lăn chú đẩy Anh.

- Anh Thiết.

Máu từ xuống ngón rơi tay.. chút cảm có vị Tiêu chẳng thú Dương thấy.

- Lý do? không thân đất nhưng nhào, liệt súng cắn nén Thất xuống, khẩu đến răng Quân rơi đau toàn không, bổ cố thể kịch đớn.

Đã dám nữa bị, hiện càng sự hơn xuất đã chuẩn Tiêu, theo đuổi xe có kỹ còn trên trần nhiên Dương tất. bước lát quan Khanh tâm trâm dừng, Tiêu ngâm đột Em: - đến Thành Dương một ngột Bạch rất? ra thần sắc vọng mắt tuyệt Ánh Quân lộ Thất. cắn Quân môi Thiết Anh khẽ.

- mang muốn Ta lên ăn thức cũng.

- khẩn trương Đừng.

Cử động kia của Quân gia đã triệt để chọc giận Tiêu Dương.

Lúc này đừng nói là Quân Thất, cho dù Quân Vô Ngân xuất hiện trước mặt hắn, hắn cũng sẽ không do dự mà động thủ.

Nên chém thì phải chém thôi.

Dưới ánh đèn đường lờ mờ, thân ảnh Tiêu Dương từ từ biến mất trong bóng đêm.

Máu chảy xuống đường, Quân Thất kêu thảm lên, sau đó chật vật rút điện thoại, cố nén đau, bấm gọi Quân Vô Ngân.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.