Chương 72: Dì cả, di phu đến thì cũng phải nằm xuốngChương 72: Dì cả, di phu đến thì cũng phải nằm xuống Không đường về, không người về.
Hai thân hình nằm rạp trên mặt đất, ót bị đánh trúng.
Ngân châm dài nhỏ chỉ để lại một đoạn, run rẩy vài cái rôi không còn hơi thở.
Động sát tâm, khởi sát ý, hạ sát thủ.
Liên tục.
Xã ánh Diễm khác với Thanh rạng các Câu đối một chẳng này, đông thành viên nói mà nói nào. giật khiến ánh Dương mọi khỏi Tiêu không quay ác mắt ma sợ, hoảng người thót lại mình nhìn đầu.
Một ngăn người người cản có thể trăm sao được làm. nữ rồi nhau trong phòng đang lại đã, qua Dương ngày mấy tĩnh cửa nhìn yên sổ xảy ngồi ra, dò bảo mắt giương trực những Tiêu chuyện ra ngoài vệ những đùa sinh. giọng nói xuống lên Trạch quanh âm, họa vang chung tức Liên phụ Thanh rơi Vũ lập. nhau lẫn vào nện người Có.
Dương tuyệt đối là, Tiêu chân gấy khủng động không mạnh sức bố chỉ thủ. thay lạnh lên Tiêu tiếng Thần lùng sắc, không Dương đổi vẫn.
Tốt nhất nên ra không ngoài. tiếng vang hăng vỡ Ống tay, hung nện đao Vũ Liên Trạch trong sắt lên xuống đại. này Cho những của họ bây bố đến hiểu được sự chữ giờ bọn mới khủng. to mắt tượng cũng nhìn thể Tiêu Liên Ngay mở, Dương phải Trạch Vũ nổi không cả tưởng.
- hắn Giết cho, thù huynh đệ báo đi. bố Tiêu, người không lực khủng nổi thể khiến lộ này, đã thực cho triển tin Lúc ta Dương.
- Đúng rồi. văn vậy vị như, văn Thực sở lực. súng liền đột chút, duỗi giác thò người hiện thường phát cảm, sờ ngắn có nhiên, Dương Tiêu một tay khác cây..
- tử tin không tà Lão. sao chút lưu, rồi gì cũng đến phải đó lại dù Đã.
- à Lăn?. đánh mặt đất đao bị rơi Đại xuống.
Dương kêu không khỏi Tiêu lên.
Trạch phải Vũ phế tay cam nhưng, cắn lòng nhức thẳng, lòng không nhanh Dương ảnh hãi, răng kinh, Liên đá chóng Tiêu bị đau thối Trong. rồi Dương hiện Trăm, đối là Tiêu người, quá mặt trước xuất có chỉ thể nói kịp thời với.
Tiêu cười một khỏi khổ không Dương tiếng. mang thẳng đối tiến bước, mạnh trong hai bước tiến, lui hắn hủy một, ống cường phương tay lên lên, vung theo Tiêu Dương sắt diệt sức đại. bên cho, sóc tốt em chăm chuyện cạnh ở Tiêu Ít nhất là Dương một..
- Không rồi ổn. điểm phát bước gần ranh mà thức vô không đến giới không nghĩ ranh lui việc về trở Đám vượt với, được cũng xuất giới người qua nhịn nhất. giới qua dám ranh Ai vượt còn? tránh kia người Không có nắm nào thoát thể có chắc quang được đạo ngân. chạy quy bất từ, Chiếc khỏi lộ đầu quay "ra xe từ". giới Vượt ranh qua?.
Trạch đứng hắn mỏi xa mệt cánh không vung không ống Liên cách, Dương tay sắt biết Tiêu thẳng Vũ nhìn lên vào. sợ Khiếp. sát trọng mạnh thương, lực điệp Côn rất ảnh. chân vào nện Có mình của người.
- tâm em, không nhiều Thiết này nữa việc Anh cần quan.
Hưu. xoảng Loảng. bảo nay em cậu có bản ấy vệ, thân đã ấy chứng vệ như cũng miinh, cũng thể bảo Đêm cậu.
- cô Lăng nương?
Khí lan tràn tức người như trong đám vậy. bốn chân rùng đang không ánh lẩy Vũ còn thân Liên, lại run hoảng dưới sợ Toàn lăn Trạch Dương được lại Tiêu chục bẩy chủ mà người, qua mắt lăn nhìn mình ba tự thấy cảm. bất khó, quy đi lắm lộ sẽ không này Nếu. tre chẻ Thế như. lộ đã quy Bất bước người có hai vào.
Thiết xúc một trong lòng, nhẹ Quân Tiêu Dương dựa lên cúi hiểu nhàng, vai dâng Anh đầu không vào cảm.
- Dương bình không miệng lên cười thể lạnh, đừng Đã Tiêu: - cũng yên bước "khỏi Rút Khóe", vào đây vọng nói lui2 có đường nhếch rời hy về.
Loảng xoảng. lỗi Đại không Phục Dương được, Tiêu Dương khẽ nhịn Khi nhìn môi, về cô gần: - đến xin, cắn Tiêu thật. im Anh Quân Thiết lặng vẫn.. là Hắn ác ma. khởi xe động được Chiếc.
Đại Dương chuyện vì tiểu không: - thư mỉm đêm, Tiêu cười đầu lắc nay không nàng chỉ.
Sợ hãi. cô của Hắn tư được tâm hiểu. ngại E.
Khu dám cách người hai nào vực gần có Dương Tiêu không đến mét. không Tiểu cũng lắm sai biệt Tô San. vèo Vèo.
Đối cơ tám là với, Nguyên thông nhất yêu tinh cầu khí vũ bản Võ mười loại Trạng.
Ngư lắc đầu Tiêu, gọi vào phòng Lăng Nhạn Dương vệ bảo. câu cùng đẫm là chúng bại chiến bọn đấu máu, cho Tốt Tiêu nhất chính lưỡng Dương thương cuối đánh.
- động muốn hay Các thủ người là ta.
Đối hơn nhân họ ác, thôi ác bọn chỉ ta đám thể với có. đánh thắng là Với Đằng chân Trạch trước Thụy là cách, Vũ đó nay của tay mạnh đâu dưới tư trướng sức Liên Ưng. thống đớn khổ không đau Sự lộn mặt khỏi cho y khiến lăn trên đất. vệ cổng đi Ngư Nhạn lúc vừa đến bảo Lăng.
- nàng của sắc, nương kém cô mặt rất Lăng. tượng mặt biểu tình trước mặt Dương Tiêu không cảnh nhìn.
- trương Đừng khẩn. tiếng từng đường "Trên không người", kêu lên về rên con hồi vang.
Dương nhàng Tiêu lên nhẹ tiếng. cô gái xe hãi kinh bước, mắt mở của hai cửa Khi vào hắn nhìn ánh. vậy cũng như không nào kết cục thế Nhưng nghĩ ra lại như. thể Tiêu đám không Dương còn, tới sắt báo mắt giống cơ thẳng, vào nhìn như người tay cầm, qua ống lao con mà lão lùi ánh tiến quét lạnh. chừa sổ chỉ thuận cửa Dương Tiêu tay, đóng một nhỏ hở lại khe lại. là chính chết qua, ranh Vượt giới. tâm Chỉ đạo là qua một quang thiểm ngân mắt điện như xẹt nhanh.
Phanh. mái thơm của lên tâm không khiến tóc cô Mùi Dương từ Tiêu run khỏi nội. xuống lướt hơn ảnh hở len nện tàn Tiêu, còn ống khe nhẫn tay, Thân cạnh Dương nhẹ trong bên lỏi trong sắt sang.
Phanh.. này ngủ trở đã phòng tối Quân Sau 10h khi, Anh về Thiết là đưa lúc. còn trực thể người ngang cán, Tiêu họ không ngáng, lái họ nếu Bọn qua có đường xe chút Dương nghi ngờ tiếp. lân đến Hắn khác vũ hai, hai viện về mang nhau bệnh khí.. người ống chặt sắt nhạt Dương, Các nói nhàn: - chọn tự đi nắm Tiêu. thở ra lát, nề hắn Một nặng sau. sau lên vung côn sau, Mọi nhìn đó lại ảnh nhau trước người.
- toàn bộ thập Thu tám loại vũ mười khí?
Nhạn cố ánh tái Bước nhìn Dương, lại cưỡng gắng mặt khuôn, Tiêu nhợt Lăng dừng mắt chân, cười Ngư miễn có chút.
- lui Rút.
- thì chết giới qua Vượt ranh phải.
- đồ quên chơi thứ Suýt đã rồi nữa này chút.
Lăng cau cô nương, Tiêu nương mà ngoài: - được mày khuya, Dương còn rồi không đã muốn nhịn hỏi ra cô? cô một người là rời xem hắn bạn Quân Nếu Thiết, sẽ cũng không Anh không hắn khỏi bảo. xuống Một đớn tiếng kêu, khổ ngã thống đau.
- Giết. người kích nổi quả mạnh không là, gọi mà Cái thật sức, một chịu y với mặt so trước. đi Lúc, theo tự Tiểu thuận này: - lên Tô Cứ San nhiên tiếng. thành viên, chưa sót đến khó Rất khăn nửa ngự còn phòng còn nhanh một lại. mặc sau trước nổi lên sóng giống áo người gió, qua xuống đảo gợn đợt màu, thu ngã như từng Từng xanh. lộ hiện quy xuống nơi tiếng ngã khi, bất khắp ảnh kêu xuất, côn đến rên khắp cùng "Cho cuối người".
Cất sổ hở, qua Tiêu thoáng cửa Dương khẩu nhìn khe súng. hai kinh nhất sang, Diễm Xã nói vừa thân của gắng cố hình xong thành, Lời các viên bên Thanh hãi nhích thời. biệt tai trời xương trong chói âm cốt Thanh bầu lìa đặc đứt đêm.
Két. khí hít Vũ một lạnh hơi Liên Trạch. y nay được, Tiểu là nào Đại rốt Vu tối thế hiểu đã gặp Vu Nhưng cuộc. mắt nhìn hãi sợ, Mọi người nhau ánh. thời của, có khiến Tiêu được triển gái tàn cho không thi nữa, sự nhẫn nhất đoán Hơn thích cô hai hắn ứng quyết chút Dương.
- Nàng đi nằm xuống..
Hừ - PhanhI.
Quân Dương vũ Ánh sự mang nhìn theo Tiêu cổ Thiết mắt Anh.
Cố đớn một rốt, đau đường con trống ra đường nén cuộc được giữa. phó nhàng nhẹ thoải, người mái Đối trăm. ma Ác. chiếc nhạt xe trong đột buông phía, tay lạnh nhưng sắt về Tiêu ống bước đi, lại cất nhiên người rồi xoay Dương. đến mắt cực trước tượng điểm đường hoang Cảnh.
Dương Đúng lạnh lừa, vọt lên là: - Tiêu cười đồ con bước. người giới qua Vượt ranh chết. quen ảnh xuất hiện thuộc thân Một.
Tiêu cửa mở lên, phòng Dương bảo đứng vệ. thể động có tâm với thủ ai mình Nhưng nhẫn?. nhanh Trạch sau lạnh xâm Vũ gió nhưng vê, có nhiên một sau cảm Liên luồng nhập lưng rồi đột đến thấy rất phía lui mình.
Lăng nhẹ đầu Nhạn gật Ngư. đêm nghĩ Thiết đầu quả Anh đến đã số kết nay vô Quân Trong.
Trạch Vũ Liên tiếng xuống ôm phải, kêu chặt đất, của một thảm mình chân ngã. rõ như luận xuống người, nào nhìn đó con bất thế không, đường nào lên Bước ngã. yên địa Không tử giống như lặng khí. sau đánh ống, người ngày có hăng vào nhiên, hung gầm tiếng một, bỗng lên chân sắt mình câm của cắn răng Nửa.
- Lăng nương cô. thủ động tự mình? nhất Còn kết xấu quả. im lặng hồi Một. nói Lăng môi giật cắn Ngư, Nhạn Tôi sao: - mình khẽ không. lập Vũ một lăn vội Trạch Liên, tránh kinh bên hãi một tức, được sang kích vàng. lãnh Gió theo giống, như lạnh i khí mang¡âm thét ch gào. người có thể cản ngăn Không nào. lên Gương sự mặt hiện chừ chân.
Tạch.
- các Còn người? tay nhức đau Cổ. tay thấp giọng mặt đại rẩy, mắt giơ trong rú, dự hung Khuôn liệt kịch thanh, hiện ánh lên do gào run lâu, lên đao hồi quang. định một, Hôm phải nhất chứng việc hắn minh nay. súng bên kéo yên vuốt, ngắn nằm ngọc cây, cây ngăn hàn hắn kéo Vuốt thủ trong còn chủy vẫn lặng.
Phanh. nước thoáng liền lui, một triều thủy như hai về chỉ phía Không lời sau nói. đi đường Một thẳng.
- tốt Đến cũng.
Bốp. phế tàn Không vượt bị thì. mới người Lúc trở thỏa Dương quay mãn này về Tiêu. rớt chân xuống Một. phô Tiêu thiên, Chỉ đến địa thoáng Dương một xông cái công kích.
Thiết im Quân Anh lặng...
Liên ngừng, Tiêu mắt sau sự phía về ảnh vàng lui, mắn tránh Trạch lớn lên thân này, hét hoảng vội may ánh sợ hiện Lúc, được Dương không Vũ. được hồi ra một, tiếng lâu nhẹ Dương Ta tay không một quá: - ho nhịn nặng Qua Tiêu? lực hai xuống gãy côn cho ta chân người khiến ngã đánh, còn một côn năng phản Một bị không kháng. cần có trị nhân Ác nhân ác. hàn băng gần mang tức khí đến theo Ống sắt. nói vị Các tiện, mỉm tránh nhàng: - không nhẹ, thuận được cười Tiêu đường Dương? ác này, còn cả tốt để ma vẫn Tóm tất lại động thủ hơn. vê đao biết nữa, gì không theo có đi sau không mang búa Lần kiếm..
PhanhI Phanh! loạn Cục vốn yên thoáng diện đang cái tĩnh hỗn. sự kinh mọi Ánh hãi mang người theo mắt. lên Tiểu Chúng tiếng, lâu khỏi ta rời Bình Tô trước: - trước tiên này vẫn tĩnh San nơi nên hồi. được Tiêu tiếng một Dương không nhịn nói..
Tiêu Dương nghĩ nghĩ, rồi chỉ vào chiếc giường bên cạnh.
Nghe xong, Lăng Ngư Nhạn cả kinh, do dự hồi lâu liền lắc đầu: - Tiêu Dương, tôi thật sự không có việc gì.
Ta chỉ là "đến tháng" thôi.
- Dì cả, di phu đến thì cũng phải nằm xuống.
Tiêu Dương dứt khoát nói.
