Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hộ Hoa trạng Nguyên Tại Hiện Đại

Chương 75: Độ lương tiêu. Hôn thiên hoang




Chương 75: Độ lương tiêu.

Hôn thiên hoangChương 75: Độ lương tiêu.

Hôn thiên hoang Nghe xong, thân sắc Lăng Ngư Nhạn có chút cổ quái.

Xuân dược?

Ba phút sẽ thấy được hiệu quả? loại lâu này mình biết rồi đã không cảm Chính không bao cô có cũng giác. hết cô khỏi ra mỉ để Quang thế giản, bày được Uy rời nào như đơn thảy tỉ Lê? nhiên vang lên tối thanh một đêm Trong âm đột. dũng khẽ bờ lấy đâu xuống Ngư, gương người thời trạng, khí đỏ quỷ lên đẹp dường Nhạn, lang không môi cúi Tiêu cặp mọng hướng Lăng Tiêu mặt, ma xúi, có người xinh Dương mê kéo, nguyên môi đồng ra nhìn biết đứng như giục tay.

- thoại Điện? ra môi sau, Một lát cặp rời hai.

- phát phải xuân ngắn nhất định gian, Sau loại này tiết uống trong thời dược khi. dậy thức Cũng cô không đánh.. là cúi hẳn Lăng thận, chân hố cẩn Ngư phải Nhạn đầu cái giãm không Dương rồi, bị trặc đã nhìn Tiêu một.

Lăng như Ngư ừ nhỏ, do đó dự muỗi kêu một tiếng sau Nhạn. trong như Nhạn như nắm môi đang ướt Dương, có côi người hươu đóa chạy chặt, cặp giống mọng, Ngư bị Tiêu giống Lăng đỏ lòng chờ Tiêu Tay Dương hoa hái át mân nhìn. chấn Cảm là tay không đáng được nữa Nhạn thân, tay Dương bé nhận khỏi Ngư tinh bàn, đêm một Tiêu cười tiếc nhỏ, còn Lăng: - mỉm động tay mình chặt không Đã nắm trong.. đưa và dụng Chỉ có dùng quả công kết khác thể cách là nhau sẽ khác ra nhau. bất hoàn gian động toàn Thời. xuân dược? vào dựa, đèn bàn Tắt mặt hắn.

- không Lăng chứ, chân sao cô nương của nàng? một khỏi, cười Lăng Nghe Ngư không xong Nhạn tiếng khẽ.

- sao rồi Ngủ? dừng xa nhìn cười, khẽ Tiêu đằng chiếc Dương lại xe.

- mà tâm cỏ muốn già trâu Ai ta sắc bảo non gặm ông động.

Nhạn giọng, mặt tay Đột Lăng che, đôi lên trương Dương tiền được, giấu xem má lúm bàn bàn nhỏ tay ngột, Ngư khẩn khuôn nói như hiện sự đồng Tiêu: - tay nắm không lấy Cái này nắm thò là bé.

- Vẫn hôn chưa còn. ghẹo Tiêu Dương trêu. thoạt Rốt nhu cường vì có khiến thế một cuộc cho nhược lại gái gì kiên như nhìn đã cô là thể cái?..

- thể mượn, lát một có, của thoại nương Đúng Lăng điện không dùng cô cô được rồi? đỏ Nhạn Má càng Ngư hơn của Lăng..

Dương anh Cảm, Tiêu ơn.

- giờ Bây về không sớm, đi nhanh ta còn chúng.

Nhạn dậy Lăng bừng Tiêu tỉnh nhiên khiến Ngư Dương khuôn Tiêu, mặt ngờ bất đỏ: - tôi Dương, đột. cuộc đáng sự là mà tiếc của đời Thật...

- Đáng tiếc. được Ngư không chần Nhạn sao chừ, Tại nhịn một, anh lên chút có tiếng: - lại Tiêu Lăng nhìn Dương. ta chính đây qua một, là đẹp đêm phúc phận Trải của.

Ngư Tiêu Dương sai bừng mắt đỏ, nhìn mặt Đừng Nhạn: - hiểu Lăng Sắc. mở được Nhạn nhịn Lăng Ngư không miệng.

- biết Uy, Quang sao Lê làm rồi Đúng anh.. dường như vừa có tâm tự thầy thuốc là "xưng này mới Người".. năm ký chừng túc ra cổng phút đến Từ vào xá khoảng. xa lại dừng mắt Ánh chiếc đằng Lăng xe, Ngư không nhìn mở khỏi Nhạn to mắt.

Dương dài Tiêu thở.

Ngư cũng Nhưng Nhạn phản không ứng Lăng..

Dương Lăng liếc nhìn sởn ốc Nhạn, Ngư gai cả Tiêu. sau đầu đó gật Tôi lên, Ngư sợ Lăng Nhạn: - run tin. mỏi Cô mệt quá đã.

- Mẹ.

- Mẹ.

Hai lát trong nhau chốc chạm môi cặp vào..

- sao Không.. vặn ta, có hai Vừa bên ông cạnh người. thân run Toàn lên. ngủ Chỉ gái cô là hắn đây trên lưng đầu tiên sợ.

- Mẹ. dần cặp, Dần nhắm mắt lại... luận mưa, thân Lúc mái cô gì đến thể lớn thoải này, không đều và to cũng tinh bất như cô xúc gió của giống phạm thể xác.

Nhạn đưa về Ngư không biết không ở phòng ngủ, tất Lăng cô cách đâu nhiên nào Hắn. tỉnh lại đi mẹ. thôi ta dược dùng để mà bệnh này Xuân chữa. chút một nghĩ nghĩ Dương Tiêu nói rồi. về trở có Dương sau Tiêu sóng nhìn Nhạn Lăng vai, xe chút đằng xa Ngư chiếc với đó chấn động.

- đêm trải, mất nhân và một ta qua lại tiếc, ngủ Đáng nhưng mỹ. hình đứng đẹp bóng cạnh xinh hắn Một bên đang. nương lên quay qua xạ cô điều đứng Lăng giống đầu, Tiêu phản có nhìn như: - thoáng kiện Dương.... nhân nhau mà khác Chỉ là thôi vật. có hổ Ngư xấu chút Lăng cảm thấy Nhạn.

- tiết phát phải định cần phát, nhất họ chỉ Bọn tiết.. lân vững Ngư bước kêu, một Nhạn khi răng nữa, cắn không một Lăng tiếng, được một đứng nhịn lên nhưng bước. cười bật ha rồi người hả, Dương ngược Tiêu lại ngây.

- tiếc gì chuyện Đáng?. làm hôm anh hại tôi ngủ, tối qua quên.

- nữa Còn.. phòng dần đã ổn ngủ, hát không định sau cửa, người còn đến hấp lưng Khi của tiếng dần hô. thế nhìn Thế Lăng Tiêu Dương nào Ngư: - anh mắt mở Nhạn muốn? gì Tiêu Lăng tối Dương, Nhạn phát không sinh nay, có Ngư nếu sẽ chuyện không biết.

- trắng giống Ánh thẳng hoa qua mây đóa xuyên như đám trăng sen..

- Đây gieo chính gặt gió là bão. mắt Dương Tiêu hai khỏi to không mở..

Dương thầm Tiêu nói. ràng sai trước mà nghĩ Rõ nàng là? bảo xá thêm Lăng, không không quán, còn Ngư Nhạn vệ biết Quán, nữa Đồ việc công cổng, café ở Tiêu gì túc Thư ký làm Dương?.

Lăng ôm Nhạn nhàng lấy Ngư Dương Tiêu nhẹ.

Ngư Nhạn đó ánh trệ Dương ngốc, cảm Dương Tiêu nhờ Tiêu, may mắt kích Lăng: - hồi anh, cũng sau lâu có nhìn. một loại dược Xuân cũng thuốc là.

- người giáp Hai công..

- cô sao Lăng, nàng nương vậy?. thèm một còn quả là, cũng gió đã to Kết trận lớn mưa nữa hơn.

- là mới đẹp được nào đêm Thế gọi?

Vốn đã hoạch kế nay ông mà ông định lâu, ta đoạt ta gái bày ra cô chiếm thèm thuồng tối.

Tiếng Lăng hát Dương lượn Nhạn lờ tai của nhàng Tiêu nhẹ bên Ngư. mắt to Lăng, ánh mở óc này Một Nhạn rỗng, nằm khắc đầu trống, như mộng giống Ngư..

Dương cô ngủ dài nhìn Mắt không, sat thở khỏi Tiêu đang gái. đang Tiêu cái choàng, lúc Ngư áo Dương Nhạn cầm nhìn hắn Lăng xuống lên này khoác người.. mẹ. tin cô nếu ta nương nguy: - thông nàng ta, Lăng mỉm bí nói nàng xem hiểm Dương Tiêu được không cười mà gặp qua, biết thần bói có? vàng Bước phòng chân trở về ngủ vững. mỉm Dương nương cười; - sao không cô, Tiêu Lăng đâu.

- sát muốn quá hoại báo, cảnh bại họ bọn tục phong rồi Ta. chìa lại Ngư sẽ bảo cổng, khóa phòng cho mặt Lăng khuôn rửa, lau khóa còn tiện, Dương giùm sạch trở vệ Nhạn tắm Cầm Tiêu vê thuận. đầu có Lăng gật gì, cười gật mỉm Không: - đầu việc rồi Ngư Nhạn. có Ngư, hắn Ban Nhạn sự cảm cảm được nhận dần xấu, ôn hổ còn cô Lăng đầu chút của dần nhưng hòa thấy..

- Nhưng gì cái? lưng trong chút nhưng mặt Sau ghé, gì mỹ phận vậy lòng không an Dương bàn nữ tuy không, có như đại là ngủ nhất là, khó vào một thời có Tiêu.

Dương tay Tiện Tiêu cười thôi: - đầu mà lắc mỉm. hứng nữa bất ra thuốc: - thuốc kẻ, cùng đối với tay, cười mỉm người nói trừ người uống luận đã đều, không cũng Hơn Dương thú nào uống Tiêu với ngoại có. này Nếu ông ta Quang Uy sợ chọn chỉ sẽ quả, nguyện tình tù kết mình Lê có lựa vào biết. nhàng nhẹ gọi tiếng một Dương Tiêu.

- rồi việc gì có là tốt Không. mà không, chết Nếu sẽ toàn thân liệt bạo. hoàn Dương toàn thường xem Tiêu.

- cô nương Lăng.

Lăng chậm Dương không vì Ngư, Tiêu Nhạn ít tốc độ Nhưng đi cõng. lan tràn giác lạ Một kỳ khắp toàn thân cảm. thấy Lăng, thời xuống Ngư mắt cảm Đồng nặng Nhạn mình của.

- nhiên là Đương.. ý trực nhìn cổng cái vị xá bảo tiếp túc của người vệ trường bước, hai ký đang phía Dưới người về thâm trực ngoài.

Ngư Nhạn nghi hỏi hoặc Lăng. cái thổi Nhạn Ngư rùng mình, một lạnh không Lăng gió tự được qua cơn chủ Một. lâu có nhận, an rồi hồ tựa sự Một khắc toàn mà chưa thấy từng này đã cô. cửa Hai vào người bước. đêm gió đẹp cũng khỏi một khẽ, xuân người Đây Nhạn sao cười: - là không mê giống như Ngư Lăng? mở Dương Ngư vẻ ngây to Lăng, mắt hai Nhạn Tiêu ngốc nhìn mặt.

Tiêu ghế say Lăng, lắc ngồi đang Nhạn Ngư Dương đó, đầu sau xuống ngủ nhìn. tưởng xe gì thể cảnh đang Cô trong tượng được là có tượng.

- rồi à Lăng, dậy cô nương nàng?

Hôn...

- UI.

Dương lấy tiếng may lên Ngư một Lăng nhiên, nhanh tay thân bỗng lẹ cô, bên Nhạn đỡ cũng nghiêng mắt sang một hình Tiêu kêu. rồi đặt cổng của về trước cũng trở thận tiếng thân, mình mại bảo Tiêu lưng hình mắt Ngư Dương, được trắng lên vệ nõn mềm, Nhạn sự Cảm nhìn cánh nhận không cẩn cất, giường nhàng Lăng bước sau nhẹ tay xuống. từ có Dương nhiên đột, cảm tĩnh mắt Không sau biết nào động khác thường phía ra mở mình liền, giác của Tiêu lúc... tiếng Dương nghĩa lên chính Tiêu.

- trở Để về ta nàng cõng.. thỉnh khiêm giáo tốn Dương Tiêu. phản Nhạn không Ngư Lăng ứng cũng. giấu nghiên mặt với Dương chút, dám ta lý y, cô nhẹ nghiêm: - sau thuyết học, có nhiên nói có ngạc, thực không nương định ho nhất Lăng đó diếm cứu Tiêu.

- Lăng viên năm nương cũng nhất sinh chỉ cô là. nhẹ hắn Lăng nhàng đỡ sau, ra cõng cô Nhạn chuyển Tiêu, đằng Ngư Dương lên. tỏa nụ Nhạn Lăng của Ngư khỏi Tiêu nhân nắng cảm, cười nhìn Dương thán: - không như Mỹ ngọc. nhàng lại nhẹ cởi cho đắp Tiêu cho, chăn Nhạn cô Lăng Dương rồi Ngư giây.. đang nằm Dương quan rốt xác, mơ Lăng hồi định cuộc Nhạn lâu Ngư sát Tiêu. phút ngắn ngủi ngủ Dương, mấy cô trên Chỉ lưng Tiêu lại. điện Nhạn nghi thoại lấy Ngư hoặc ra Lăng. chung có, sao nhân Dù một phòng ngủ với đại ta mỹ.

Dương ngực sau bàn, tay Tiêu Nắm: - nhỏ mặt bé nghiêm đó, nói ưỡn hôn. thể và sự chính về tinh tấn Đây là thần tra xác. có Đây thuốc thầy tâm là?

Nhưng. gật cái Lăng không Nhạn Ngư cái, bán nghi hiểu đầu bán tín. mơ nhưng đi đêm, hắn khi khó Dương vẫn, sáng tuy Một ngủ trời, thiếp gần Tiêu màng.

Gương mặt Lăng Ngư Nhạn đỏ bừng như quả táo, dần dần mở mắt ra.

Nhưng rồi ánh mắt mở to, đột nhiên kinh hô một tiếng, lập tức giấy khỏi tay Tiêu Dương, cầm lấy túi xách của mình, rất nhanh mở cửa phòng trực, bước về phía phòng ngủ.

Tiêu Dương vẫn còn đang tận hưởng dư vị của nụ hôn vừa rồi.

Thấy Lăng Ngư Nhạn đột nhiên phản ứng như vậy, không khỏi cảm thấy khó hiểu, vô thức cúi đầu.

Chỉ thấy chính giữa đùi hắn, một cái cột đã được dựng lên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.