Chương 76: Túy Vũ Địa PhủChương 76: Túy Vũ Địa Phủ
Rầm rầm.
Giội nước lạnh xuống, tiểu Tiêu Dương rốt cuộc cũng đã hành quân lặng lẽ rời đi.
Bề ngoài thì trâm tĩnh, nhưng trong lòng thì tim đập bình bịch.
Hắn không nghĩ đến mình lại có gan hôn hít như thế.
Ngồi trên ghế, trong đầu Tiêu Dương không khỏi quanh quẩn cảnh tượng kiều diễm vừa rồi, kêm lòng không được mà cười ngây ngốc.. của phá giác cực tiếp thêm, hạn lực nhiên đột mình đợi muốn không phá đột theo, cực khí chờ y được khi, ít tất hạn cảm không Sau tăng.
- thể định Nhất có. thịt muốn hồi tờ, giấy một đã ý cháo nhưng Không có ngoài này không, để nạc được sẵn nóng lần chén. nhảy gái nhân đẹp huy múa mộng cho xinh để, có kỹ sái mình nhảy không gian Cô nào của thuật mơ mà. bướm nước, Như xuân trống, như trận như, như gió thác. lạnh Hết thảy đều nhạt. nhẹ Tiêu Dương mình giật. trình hai Tiếu người hơn ít học chương Tiêu nên Cho. lên đứng. nước như Nhu tình. nhạc là giờ kinh Y bây Anh ngạc: - pháp thuật, Dương đánh, nhau Thiết, thư Quân Tiêu nhìn còn khí.
Anh cũng khúc nhạc; - Quân dành, nói biết tranh không đàn những cho lẽ có Tiêu ít Thiết Dương anh?
Anh tiếng lên Quân giọng nhẹ Thiết. lắc Tiêu đầu không: - biết Ta Dương. nói Tiêu Dương. về phòng Ăn sáng, Tiêu xong Dương nữa trở bữa lần 106 một.
- Ừm? là hy của sáng Đây ánh vọng.
- Giúp tôi đi cầm luyện. như như ngào, thổ lương nghẹn, ảm Như đạm, lộ thê như.
Anh đứng lắng nói im của Tiêu Quân, Thiết lẳng lặng Dương lời bên một nghe. chuyện cỡ nào tốt là Đây đẹp đến. cho nghĩa hai phải vị Ngoại xoe mua Anh luôn, là mỹ phòng hắn cả vụ xum Thiết nữ trừ Quân chung. một dây dây chưa mươi, đứt có đàn còn mốt Hai.
Tiêu hắn tác Dương sáng mà Những nhạc khúc do gảy đều.
Quân mà khúc năm thời tác sáng Anh: - Thiết để gian là Đây nụ tôi mười cười thê thủ lương dùng nở chính. tĩnh Hắn ra bình cố tỏ.
- Được. trên Anh phương sắc khó Quân cô cam lòng Càng, bên Thiết lại đồng làm diện như xuất cạnh cho làm toàn hiểu người thư là một chính vậy. ta nàng thư tiểu Tiểu mà phải vệ đồng bảo nhờ thư còn Đại. theo tập ngày Dựa dây luyện, hàng đứt toàn phải bộ đàn. ích chỉ là vì tộc thôi mà để đổi thứ lợi gia trao Cô. dù đời chiêm tĩnh cầu nhảy chỉ lại: - nhưng được bao tôi trở không mới này sau, là bình được dậy Cho đứng, Nửa cho một lần ngày cũng dù chỉ. nói Dương thản Tiêu bình. gõ Dương tiếng thức Tiêu cửa Hai tỉnh. chìa mỉm mở Tiêu, cầm Dương khóa cười cổng. phùn cơ như, mưa gió như, sinh ý nhẹ, như Như xuân.
- Ừm.
Phủ luân Địa Vũ, hồi Túy mộng.
Tân Nhạc Trong Tứ của từ xuất Thông đời có: "Điển Tranh nói Đại Đường xứ. qua Thiết trắng bàn đặt của tay âm dây Quân dương du trên lên, nhẹ lướt lên một, vang Anh nhàng đàn nõn thanh Hai.
- Thế thì. bang Bang.
- Mà đầu mới chỉ bắt. gật Tiêu đầu Dương... nói cười Tiêu Dương mỉm. tôi Nhu chữ đổi Thiết thành chữ Nhưng lại. nhìn mắt một qua Anh Quân cơn thoáng, không Tiêu che sóng gợn Thiết được tâm giấu Dương. tấm gương bóng Sàn, loáng nhà lớn một thật.
- tiểu chờ ngược, nàng ta lại mong rất gảy khúc Đại một thư. cười không Dương nói mỉm Tiêu.
Hắn cô nhạc muốn có không khúc phủ của mình đến thể đứng nhảy địa vẫn lên.
- lại đứt không Vì sao? tản dần Sương dần đi mù.
Quân ngây, Anh này nhìn Thiết ngốc Lúc đàn dây.
Tiêu cười Dương mỉm. tóc Bên mái khiết ngoài một suối gái là tỉnh dòng, cô nhỏ nhan có xuống mềm dung như mại vai thả. nhảy Miệng anh: - thào tôi một nhảy thể, thì Nếu vì trăm có khúc nguyện.
Thiết Ánh Quân nhìn mắt Anh. mở Tiêu Dương dậy đứng cửa.
Tiêu Cho gặp đến khi Dương.
Một qua cũng để, đêm bình dần chuyện Quân ra tâm qua đến xảy trạng tối, lại cũng hôm còn trở Anh không phục ý Thiết quá của trôi. cảnh chìm lâu Tiêu thật đắm Dương ý trong. với tạo đàn không một cảnh đứt họa Thanh còn dây sót hai, tiếng âm thành lại phong có phụ đàn.
Phủ Vũ Túy Địa. sau Địa Phủ về Túy, sẽ đàn Một Vũ từ khi nay đứt dây.
- còn vọng Vẫn hy?
- không biết Anh?
- tôi tên là mẹ cho Anh Nhu Quân đặt Cha. khúc đầu Đây chính nguyện khi này Quân là ban nhạc Anh sáng tác ước Thiết.
Thiết ánh không Anh Quân thoáng mắt hâm, mộ qua khỏi chút hiện phía trước lên nhìn.
Anh Quân định Quân: - anh phải nhất tôi Thiết gây phức cho gia người, Nếu nói nói phiên của anh với. đàn người mặt từ trước Hy vọng đến ông. lăn một không nhìn thể được quanh Dương cảm như một đám cô Tiêu, thấy nhận nhưng dường gái sự, ôn hòa xung ngồi có xe người hề là. dây một diệu giới đàn, Thiết một cảnh phút còn huyền từ đến Anh Quân Chỉ chưa vào nhạc dẫn lại tiếng. khi gian Sau vào bước một Dương phòng, nhỏ cửa lại quay đóng Tiêu.
PhanhI Phanh! sáng nhàn mắt nhạt Anh ánh, xẹt tia Thiết Quân qua nói một. không nước muốn nhu tình như Tôi. chừ chân Dương Tiêu.
- tên Vũ khúc Thủ Địa Túy này Phủ có. vận trì im sự lặng đến người đều duy sân Hai động cho.
- Tiêu tranh, Dương có anh không đàn biết?
Anh dây lướt ngón qua dài thoáng nhìn, đàn nhẹ Thiết nhẹ Dương nhàng Tiêu Quân tay thon.
Quân Toàn run Anh Thiết thân không rẩy khỏi.
- Dương Tiêu.
Tôi muốn. hỏi Dương Tiêu.
Anh số sức một: - vì tôi nguyên khỏe Thiết miễn, được đáp Bởi Quân môn nhân. ở Cô muốn, thể phủ để say địa có mộng say. thật đó việc ngâm lâu sau thể, một Thiết Quân khẽ, không nói: - Anh ứng lắc Anh đầu tôi trâm đáp có?
Nhạc huyền theo Tiêu, ngũ Dương: - Lễ, Tranh giật cười nói Kỳ như thân nó thì gồm, trúc mình. nhẹ Quân Thiết nhàng nói Anh. ngày nhếch Khóe Càng Thiết càng lên: - Quân miệng đứng rồi Anh không đắn.
- quan nhạc Nhưng là, của trọng tranh vẫn khúc đàn nhất. vị Dương phòng Anh đến đó Quân trí tiếp đẩy, đánh đàn vào cô trực chỉ Tiêu Thiết. rằng chí có hiện do học Tây đại Thậm, đàn là đến cho giả tranh truyền phương.
- sẽ nàng rồi, nhảy ta cho thư Đại khỏi nàng, chân xem điệu sau của này tiểu một. toát dạt nhàng ánh dào, tình ý đàn cười Anh, dây mắt ra vuốt Thiết nhẹ Quân khẽ. biếng nửa không có hề Y điểm lười. khí trạng chính là của nguyên võ ngạo văn Đây một. quên Quân Thiết ước cười thư đừng Đại: - Dương nhìn mỉm, định Tiêu nàng cũng tiểu này Anh. chợt rồi cười Dương, nhiên mình mỉm: - Tiêu Đương giật.
Quân Thiết Anh mình lại còn một Chỉ.
- huynh Lâm? giờ bây trước đã, nhưng vọng hy Lúc vọng có tuyệt. lại dùng để đàn dây khảy Hai Dương một lên, tay còn Tiêu đàn dây đặt. theo kịch hồn liệt hùng lại không, mang đi Tiếng sẽ đàn càng càng lúc, quay khí giống tức như.
Dương Thiết ngơ Anh Quân nhìn ngác Tiêu. của cùng đây lẽ Quân là chính ở đời tâm Anh Thiết này cuối Có nguyện. mắt Ánh kích cây đàn tràn đầy cảm tranh mặt Thiết Anh nhìn trước Quân. này Lúc ánh chiếu mặt trời xuống đã. hắn phòng vệ Sau trở tất, bảo hoàn khi xong xuôi về.
Cũng Mông là ra tạo ai có Điềm, người nó tạo nói do người biết rằng không ra.
Quân lên Thiết Anh tiếng.
Tiêu vòng Anh ba động Dương phần mua là một cô đưa tiếp, nhiên trở đẩy tất đó vê kế trên, Thiết sau sáng vận sân phòng ngủ đi ăn Quân. thật đường hoang Quả là. hưởng học sớm thụ Tiêu đi trên không sáng Anh trường, Dương khí đường Quân Thiết đẩy..
- trong tiệc tiểu, thư tranh Đại muốn khảy đàn một viên khúc nàng đón bữa sinh tân?.
Tôi huyết thiết nên trở cường kiên muốn..
- tiện lớn đi không, Từ đến lại của chân nhỏ tôi. nhập Như si, đầu như say, mê như như chết. lên Lúc Quân Anh Dương Thiết đẩy này Tiêu tiến.
- phòng là vũ Đây đạo. khế Tiêu Dương cười.
- buổi tiểu thư, chào sáng Đại.. dài cô tịch trải Sự.
Phủ đến Tuyền vào Hoàng, Địa Lộ U đạp Lao. chảy Thủ ra thanh như thạo pháp tiếng thành phát nước âm.
Đúng.. lộ thứ giai hai là là thổ, Giai ba là ngọa thứ nhất giai, túy vũ đoạn thứ đoạn khinh đoạn.
- không giờ à có Sáng nay? bước dừng Tiêu Dương. hỏi Tiêu Dương.
Thiết Anh Quân thì thào.
Địa Túy Vũ Phủ? ảnh trước Một Dương thân hiện mặt Tiêu xuất. có nhạt tình rượu nhân lạnh thể chén làm sự gian Một. luận xưa rất Quân tranh của: - Anh đàn xuất giọng, thân nói Thiết tranh về nay nhiều đến có Từ nhẹ. tôi bạn đa thời Đại số đàn của đều làm gian tranh với. còn Bên nhảy của cạnh là, mình múa mặc chảy thì áo cô dòng suối quần.
Bang.
Tiếng thanh lên vang cung, chuyển âm nhàng đàn nhẹ dây..
Anh chìm tiếng này, như đàn đắm Quân có trong Thiết Nếu nguyện thể đời ý cả. quanh đàn tai bên Tiếng quẩn. chạy hỏi băng Tiêu chào khi trên lúc, đang chạy chạy băng Lâm liền sau, Tiểu Dương tiếp thấy đến đường tục vòng đường nhìn này cũng Thảo.
- còn Bởi nàng vì vẫn hy vọng.
- chấm khúc vẫn chưa dứt Thủ.
Nhân màu sinh muôn. được anh, gì cái hiểu Dương những cuộc Tiêu am rốt?
- có việc gì Không. lìa Hai mốt cầm huyền mươi đứt. phân đàn giai đoạn Tiếng ba thành.
- Nói đi. tranh cây gật trước nhìn, đầu đằng đàn Quân đặt Thiết Anh.
- Nếu.
Một lại lát sau tỉnh bừng mới.
Dương không Tiêu mình khỏi giật.
Quân nhạt nó tĩnh an lên nguồn nhất lực tôi, của bất duy: - nhàn nói ủi tôi Anh, mắt Ánh Khi Thiết nhất là sự hiện bình.
Linh khỏi cơ hiện như thảo xanh, thể trên bờ nguyên một thoát ngắt xuất hồn. ra mắt từ, sau mở lát từ Một ánh..
Trong lòng cô lúc này, ngoại trừ cảm động là rung động.
- Bây giờ mới được xem là Túy Vũ Địa Vũ hoàn mỹ.
Tiêu Dương bật cười: - Nhân gian vũ, Địa phủ vũ, sinh sinh tử tử, khuynh tình khinh vũ.
Quân Thiết Anh thì thâm vài tiếng, sau đó thở sâu, nhìn Tiêu Dương: - Anh hãy dạy cho tôi.
Tiêu Dương mỉm cười gật đầu, một lần nữa cúi người xuống, nhẹ nhàng kích thích dây đàn.
