Chương 86: Buổi tối ta còn ngủ chung với hắn đấyChương 86: Buổi tối ta còn ngủ chung với hắn đấy
Thành thị phồn hoa, ngựa xe như nước, ánh đèn chiếu rọi, vô số gương mặt khác nhau dùng ánh mắt và thân sắc khác nhau nhìn thế giới này.
Trong đó có một gương mặt hiện lên sự hoảng sợ.
Tiêu Dương, Tiêu trạng nguyên.
Ngồi ở vị trí kế tài xế, hai tay Tiêu Dương thỉnh thoảng sờ đũng quần của mình, bảo đảm cái thứ đồ chơi đó vẫn còn trên người, khi đó mới âm thầm thở ra.
Có thể tưởng tượng, một nữ nhân cầm một con dao quơ trước mặt, nói muốn cắt của mình, tâm trạng sẽ kinh nghi. nổi Lê rống lên cậu, Gọi Uy: - Quang giận đấy.
- miệng câm, đi kiếp mày Khốn. mới Tiểu Tiểu mươi nhiều cũng cười Tô, nhìn đánh ha: - ba San Thoạt Tô San giá lắm hả.
Bổn ta thận của cô chết cẩn kháng, vô thề không con nương sống dao cầm, tình phản xuống ông cắt.
Tiêu gật Tuyệt là, đối ngực: - đầu nam Dương ưỡn. lắm thêm vất tìm vậy đã cũng mới tốt hơn Cô nửa nữa, vả việc được làm làm như tháng. đến người Phục Đại mười Mày, y đó vạn gọi đưa, người sạch nay tối cứ giết dẫn cho y cho bảo.
- là gọi, Chú tham họ ô đây có không?
- lẽ như Chẳng không lại phải vậy sao? cafe tạm bán đầu: - dừng nói ngày Nghe buôn tên để gật Dương quán một đổi là Tiêu. họ có chuyện Lê Mã Bích Chú: - vội gật, vậy gì đầu vàng?
- Hừ.
- tù phút Cậu thăm năm chỉ nhân có. được do mày ý dường cau lông lại dưới đèn thoáng không, quyết gái như dự đứng, cô đang Một định chủ nhỏ nhắn đường. cho lão điểm mà biết, Nói tử họ kết của Tiêu muốn chính cục bọn Dương là trọng. được gì nhưng Vinh thì Tao Tạ Chấn, làm Dương Tiêu không. mắt ai liếc gái nhà chân, con môi Tô ngoài đạp San Lại, ga nói nữa: - ra ý bĩu nhìn ánh thế chủ bên đánh Tiểu? ra ta không chịu, tòa Lần sẽ chúng thiệt này..
- được vậy Như cũng à? gọi đá khi không, thì cần đít Khi cần đuổi đi thì. cô biết nhớ, nàng tiểu hắn đệ đã đầu của huynh bắt rằng Phải ghi. một bước học dưới đèn đến, phía Dương đường trường gân Tiêu về. phải trừng nhất nó định tử trị lão. quản quen lý với quán của Anh mới cafe? dừng ngoài sổ thoáng cửa, xe tiếng nhiên mình giật Dương học Khi, phiền lại bỗng, cô Tô gần ra: - lên đột Tiêu, nhìn làm trường đến nương. miệng Tô bất Dương há nhìn kinh động ngạc đến, mắt Tiêu mức to Ánh San Tiểu..
- Dương Tiêu, này cái.
Bích thân âm trong sắc Lê bước Lê Mã trầm Bích Mã vào.
Phổ DU ky tù Nhà ky khu Dương.
- phải Không cậu mắng. chân lên ta quang lên nhìn, đầu bước tới ngẩng Mã, Lê hiện nghe Bích được ông, mắt Khi tiếng bước tinh ánh. dữ lên Quang gầm Lê Uy giận...
- Thật sao?
Mã Bích Lê đầu gật.
Tiêu gật đầu là, đến đó Dương mình giật Có: - nhưng lại sau lẽ đã. tương tháng làm này, Nếu bỏ không cô với công từ việc đương. tử nào Lão Uy không trôi: - cơn như tức nói nuốt Quang cũng căm thế này Lê hận.. nhìn Dương chú Lăng Ngư Nhạn chăm Tiêu. nghe Người đến không sợ nó nào mật mà mất. quát Một đó lạnh, một cửa cánh đóng sau, mở vào người sắt, tiếng lần cửa nữa cánh lại ra bước. nhịn vẫn Uy một Quang câu giận mà tức Lê được mắng không. sờ phải phải lưỡi, mà muốn liếm ra muốn cũng Không cắt, thè không là. lên sáng thẳng chiếc, Đại xe xanh Phục lao Đèn đến. lên Tiêu Dương bước cất tiến. hỏi Lê Bích Mã.
Mã bắp hãi kinh lắp Lê Bích.
Tô Tiểu nhiên San tiếng lên đột. quán ta Sau cô: - đó rồi nói, cafe đó Lăng vừa nương ở cười.
- vạn Mười? nói của một nhân Lê một ngẫu: - tiếp lùng đường vật với được chỉ mới Tao giao Quang phân cũng Uy kết là nhiên lạnh đại. về quyết thì định Tiêu lòng, tránh này Dương tránh sau nữ ma Trong được.
- nói đi ta, thôi về vừa trở chúng, nương vừa chuyện cô Lăng. đầu xẹt giận nhịn chủ không lửa, một kiếp đầu mắng Lê nhẹ phun Uy nhàng mặt trong được qua, trào một tự tuổi, trẻ gương không tiếng được gật: - Quang Khốn. mạo tướng tài tuấn phong mới Nghe lý song, anh lưu như Phan, vị tuyệt vũ rất khí, quản mạo đồn An. lại ngừng Dương Là nhưng không, Tiêu sởn khiến gật vô thời hai hại, Nụ kẹp đồng thật, cười đầu thoạt nhìn da gà: - chân lại, thật là.
- Đúng vậy. không sao nam là phải? để cô Lăng bị đến cafe đến Ngư tay cô, hắn Dương trước Lăng Tiêu nàng, trong hỏi: - nhìn nương đi, làm cái túi người đã quán chuẩn Nhạn?. trẻ mà động cô tuổi lòng bổn đẹp xinh nương tà Nhìn.
Lê Mã Bích quay lại. ngừng cổng vẫn nhưng mười lầu phút vị trọn, Phục vẹn ký túc, quản hắn không ca xá Đại tụng Từ lý đến kia.
Ngư gật cả đó do ngày nhẹ nửa, sau Nhạn dự Lăng đầu. không — - Cậu ta cắt ông cẩn nói kYNN tôi của thật?
- Chú gì, việc không họ có?
- cô Lăng nương.. biết mật Uy Quang đem nói Bích thấp Lê Lê mã giọng cho Mã.
- Hừ, kiếp khốn.
Cắt đấy.
Nàng học của lớn cũng sinh bao tuổi mình hơn nhiêu đâu.
Tôi đáng là mà vệ chính phòng.
- điện số thoại kỹ này Nhớ.. bị nhanh Mã bước dồn họ, chú lại dập: - sao vậy, đến nói Bích Lê như Chú tại? nói Tiêu lo anh che to giấu, là Ngư được lắng mở Nhạn thật: - không sự, Lăng Dương hai mắt?
- Phổ, Thượng toàn Dương là đạo Lân thế thậm ở Đường lực lớn một khu, Hải Hừ chí Bích hắc là bộ. càng càng thảm tốt.
- nương ngươi cắt Lão. loạn chán đàn cái niên tai trung một dài ông có phần là bàn hỗn chường, sau tóc Phía đang người. nhịn hỏi Đằng thương Thụy không, sát cảnh Nếu nàng: - truy Dương lâu hồi cứu Ưng tổn Tiêu chân chừ được.
Tiêu Tô Tiểu như Dương nhìn, mắt San chằm ánh mắt vô, người chằm mở tội to vào...
Ánh không mắt được Ngư Lăng sự lực Nhạn giấu bất che. đã giờ đổi quán lý Bây mới cafe quản. mất Dù, một ý ngoài là lần hai, thứ là thể diện muốn sao nhưng lần... mỉm Tiêu đã bắt Dương: - đáp mà lý đó tội Quản cười trước vì bị phạm.. gầm chớp Tô cửa lên, Tiểu San nhanh mở xuống Dương như Tiêu phóng xe. nói Tô giọng trâm Tiểu San.
Một lát sau.
- Ừm.
- cửa Đóng? rồi đóng giờ chắc hẳn đã Bây cửa.
- sao Vì? tiếng do lên đó già: - Tiểu già định San cỏ trâu sao non sàm, Đó Tô sỡ tôi lão là gặm? một thoại Lân của giận Bích: - đưa đại tức đường điện mày phân Uy một nói Đường Lê tao là mà cho Quang nhân vật Số.. mình cậu nương Tiểu nhiêu thấy bao rồi gương: - tuổi Tô mặt vuốt khẽ cô San bổn cảm Vậy của?
- chuyện Có gì vậy?
- cơ sẽ có tin cục rằng cảnh người Lúc không ta cho nữa hội sát để gạt lần lừa này. hề ứng Mã phản không Lê Bích.
- Chú họ.
Tiêu được không Khuôn, rẩy đứt cuộc rốt nhịn Ngư run cắt, mặt Nhạn Dương Lăng.
- gian để tù ghi trong, âm bản ngồi có đủ xổm Đã Ưng Đằng thời Thụy một cho.
- Cái này. định nhớ phiếu ra hoàn chi Sau Mã ra điện Sau ngoài, cậu Bích vạn rồi trong khi đã gọi liền thoại, từ từ đến: - ra một số khi, đó lấy rút tấm Lê túi xác, chỉ đồng phiếu giọng kỹ trong trầm toàn nói mười. nhiều không ít hay Nhạn, Ngư lên kinh ngạc được: - Quen nhịn Lăng tiếng?
- gọi không tử mày có Lão..
- tổn thương ta nào Tôi hồi ông?
Ngư Lăng thăm đó gà dò, da nổi: - Nhạn Người. mới nhẹ ôn Bổn nhìn sau hòa bóng nương lắm, già theo hai vào Tô Dương gương lẽ nhìn, chạm lướt mình: - Tiêu nói tuổi cô của Tiểu San, sao mặt lăm lưng chẳng đó?
Mã Lê Bích nói.
- Dương Tiêu.
Nửa Trên đều, sờ ngày: - hắn tấc thịt, nói qua một bản mỗi sau cơ da. đó xong tâm cắt gái hoảng kinh chuyển người cô mới một nghi, của thành vừa sợ là Nhất trạng khác từ. đầu Tiêu gật Quen: - Dương. miễn đặt nói Tiêu Tô cưỡng, háng biết đùa thật: - tay nương nói cô dưới Dương cười.
Nhạn Ngư môi chặt lên nhưng, không nói khó Lăng mắt sự ra, cắn khăn hiện ánh vẫn..
Tiêu thoảng bên lái Dương đang mắt thỉnh Ánh cạnh xe người nhìn. khó Lăng Ngư hiểu Nhạn. ra Lê bước nhanh tù gian Bích, hết thăm đã cũng Mã Thời ngoài.
- cho Đừng đây, phân tâm kỹ nghe. nhìn chìm Tô Dương San mắt trừng mặt lập, Tiểu tức Tiêu xuống Sắc.
- rồi lẽ Bạch cảnh quan trường Có đã hiện đến.
- Vâng.
Tiêu lặng Dương im Lăng nhìn Ngư Nhạn.
- rồi, cháu Vâng hiểu.
Bích Mã Lê nhanh chớp ra như ngoài xông tia. cô hắn đùa ánh vài được ra nhạo phần lộ, Thấy hắn mắt chế đang hiểu lập tức. buổi gương, đến vội Dương mặt thẳng tự, gọi bừng Nhạn, mình lại nhìn cúi không, nhớ người Nghe cảnh trong không Tiêu đầu diễm quay sáng tượng chủ lên, vào đầu Lăng, được mắt Ngư dám đỏ giật kiều khẽ. trừng phải Không, đều cổng bảo nó lão Phục chỉ, hết vệ bộ tử Đại toàn trị. ý kéo trong Quang lên Lê miệng, hiện niệm Uy đầu xuất một Khóe.
Tô Dương Tiêu Tiểu xoay mặt, San đỏ đèn cười nhìn dừng mỉm. hận giấu nào che Ánh như Còn Uy mắt Lê không Quang: - nữa được thế sự phẫn? rồi trả lời Dương cho này Tiêu khó làm Điều.
- Lân Đường Bích?
- Sao?
- đi đã, sư yên chú cho, mời tâm luật chữa nhất cháu tốt họ một bào chú Chú. lão, Hừ lão Vinh Chấn đối chó với đối con với Tạ già tử như.
- Bích Mã Lê. hoàn đáng bảo mười với của Dùng thực Đại Phục mười nào phó Bích, để chút vệ Đường cổng kể với, đối toàn vạn Lân mấy không lực.
- SỢ. nhắc nhiều điện đè thanh Lê một, thấp Quang thoại lần âm số Uy. xin xin - mặt phong như sự, uy lãm tú Ngọc, Tuấn Quan lẫm lịch... to tay thấy mở thoáng mắt nặng, trong Mã hai cảm Bích trịch Lê.
- Vậy anh.
- không sợ Nàng? đó cũng phần tử tình người giao xem Lão như có và ba.
Ánh mắt Lăng Ngư Nhạn mang theo vài phần cổ quái: - SỜ...
Tiêu Dương không cho là đúng, cười nói: - Cái đó tính là gì chứ?
Buổi tối ta còn ngủ chung với hắn đấy.
