**Chương 19: Địa Tiên, ghê gớm lắm sao?**
Bích Thủy Vực
Lan Châu
Lâm Giang thành, cổng Khương gia
"Thanh Khê, ngươi đi theo Tần Tông chủ trở lại tông môn, nhất định phải tự chăm sóc tốt bản thân, rảnh rỗi thì trở về thăm cha
"Cha, cha yên tâm
Con nhất định sẽ tự chăm sóc tốt bản thân, đợi con tu luyện thành công nhất định sẽ trở về thăm cha, cha cũng phải tự bảo trọng
Khương Thanh Khê nhìn Khương Quân Dân, không nhịn được rơi nước mắt, lần này đi không biết đến khi nào mới có thể gặp lại
Nhưng, chính vào thời khắc ấm áp này, luôn có kẻ muốn tới quấy rầy
"Ha ha ha
Thiên Đường có lối ngươi không đi, Địa Ngục không cửa ngươi lại xông vào
Rốt cục lão phu cũng tìm được ngươi
Chỉ thấy trên bầu trời, một thân ảnh mang theo khí tức kinh khủng gào thét, lao về phía Tần Dật
Trong Lâm Giang thành, không ít người thấy cảnh này đều lộ vẻ giật mình
"Cái này
Người này là Chu gia lão Trư
Hắn vậy mà lại có thể vô thanh vô tức đột phá Địa Tiên
"Tê ~ Thanh niên mặc áo trắng này xong đời rồi, Địa Tiên cự phách so với Độ Kiếp Đại Thừa trước đó hoàn toàn không cùng một khái niệm, ai
"Không ngờ cuối cùng Chu gia lại nhân họa đắc phúc, nếu không phải bọn họ c·hết một nhóm lớn, Chu gia lão tổ cũng sẽ không bộc phát mà đột phá
"Ai nói không phải chứ
Bất quá, chuyện này ai có thể ngờ tới
Lúc đầu còn tưởng rằng sự thống trị của Chu gia sắp kết thúc
Lúc này, sắc mặt Khương Quân Dân đen như đáy nồi, hắn không ngờ Chu gia lão tổ lại càn rỡ như thế, dám trực tiếp ra tay đánh nhau ngay cổng Khương gia
"Chu Bá, ngươi đây là ý gì, dám làm càn ở cổng Khương gia chúng ta
Chu Bá khinh thường nói: "Khương Quân Dân, lão phu nể mặt ngươi thì gọi ngươi một tiếng Khương gia chủ, không nể mặt ngươi, lão tử mẹ hắn trực tiếp cho ngươi xuống mồ
"Hiện tại ta đã nhập Địa Tiên, Khương Vô Địch gặp ta còn phải ngang hàng luận giao, ngươi tính là cái thá gì
Thức thời thì cút sang một bên cho ta, không thì ta sợ vấy máu lên người ngươi
"Ngươi
Khương Quân Dân suýt nữa tức cười, hắn không hiểu Chu Bá lấy đâu ra dũng khí mà nói ra những lời này
Coi như không có Tần Dật, Khương gia bọn hắn đối với một kẻ không có bối cảnh, vừa mới nhập Địa Tiên cũng căn bản không hề sợ hãi
Thật coi nội tình mấy vạn năm của bọn hắn chỉ là thứ bài trí hay sao
"Địa Tiên, rất đáng gờm sao
Thanh âm nhàn nhạt của Tần Dật vang lên, tất cả mọi người đều bị một câu bất thình lình này làm kinh hãi, nhưng câu tiếp theo của Tần Dật càng khiến tất cả trợn mắt há mồm
"Ngay vừa mới đây, một vị Tiên Quân đã bị ta tay không bóp nát
"Ha ha ha
Cười c·hết ta
Tiểu tử ngươi nguyên lai là kẻ b·ệ·n·h tâm thần, còn tay không bóp nát Tiên Quân, ngươi là ăn vượng tử ngưu bức đường* sao
Lại có thể khoác lác như vậy
Ta rất sợ đó nha, ta thật sự sợ c·hết đâu
(*Một loại kẹo sữa của Trung Quốc, có câu quảng cáo "vượng tử ngưu bức đường" (kẹo sữa vượng tử rất tuyệt), câu này được dùng với nghĩa mỉa mai.)
"Ta đột nhiên không muốn g·iết tiểu tử ngươi nữa, đến Tiên Đế cũng không khoa trương bằng ngươi, ngược lại ta muốn xem, khi thần hồn của ngươi bị liệt hỏa thiêu đốt, ngươi còn có thể bày ra bộ dáng phong khinh vân đạm* được không
(*Phong thái ung dung, điềm tĩnh.)
Nhìn Chu Bá cuồng vọng tự đại trước mắt, Tần Dật lắc đầu nói: "Ngươi có biết không
Ta đã từng cho ngươi cơ hội, nhưng ngươi hết lần này đến lần khác không trân trọng
Nói xong, Tần Dật khoát tay xuống phía dưới
Sau một khắc
Oanh ——
Thiên địa biến sắc
Cả tòa Lâm Tiên thành phát sinh chấn động kịch liệt
"Chuyện gì xảy ra, tốt như vậy tự nhiên lại động đất
"Không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không biết a
Người thanh niên áo trắng kia vung tay lên liền như vậy
"Trời ơi
Nhanh
Các ngươi mau nhìn lên trời
Theo một thanh âm vang lên trong đám người, đám người đều ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên bầu trời, năm thân ảnh từ trong khe hở hư không chậm rãi bước ra
"Cái này
Đây là năm vị Thiên Tiên sao
"Trời đất ơi, quanh thân đại đạo hộ thể, mấy vị này mẹ nó là Tiên Quân, Tiên Quân đó
"Tiên Quân sao lại đến Lâm Giang thành nhỏ bé của chúng ta
Còn tới một lần năm vị
Phải biết rằng, lần Tiên Quân hiện thế gần nhất đã qua trăm vạn năm rồi a
"Vị nữ Tiên Quân ở bên trái thật là đẹp nha, mà lại nàng còn đang nhìn trộm ta, nàng có phải hay không muốn làm lão bà của ta
Nếu là nàng làm lão bà của ta, ta Lưu Nhất Thủ cả đời này cũng không ra ngoài làm xằng làm bậy
"Ta dựa vào, tiểu tử ngươi thật sự là bị mất trí rồi đi, đừng có mẹ nó thất thần mà không muốn sống nữa
Mau quỳ xuống
Theo người đầu tiên bắt đầu quỳ xuống, càng ngày càng nhiều người quỳ xuống, có không ít người phản xạ chậm, nhìn mình lạc lõng giữa đám đông cũng vội vàng quỳ xuống, ngay cả Khương Quân Dân cũng quỳ xuống
Về phần Chu Bá
Hắn là người quỳ nhanh nhất
Lúc này, ở Lâm Giang thành, ngoại trừ Tần Dật cùng Khương Thanh Khê, không còn ai đứng, năm vị Tiên Quân trên bầu trời thấy thế, chậm rãi đáp xuống đất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Hai người các ngươi thật to gan
"Tiên Quân ở trên, vì sao không quỳ
Chu Bá quỳ hai đầu gối xuống đất, lớn tiếng quát, trên mặt hắn mang theo ý cười hưng phấn, tựa hồ đã nhìn thấy cảnh tượng Tần Dật bỏ mình
Cùng lúc đó
Cổng Túy Tiên lâu
Lâm Mạc cùng Vương Đằng kiên định đứng thẳng, trong ánh mắt không có một tia sợ hãi, mà xung quanh hai người là một đám người quỳ rạp xuống đất
"Vương Đằng, ngươi không muốn sống nữa sao
Mau quỳ xuống đi, đây chính là Tiên Quân, không phải chuyện đùa
"Thanh Tuyết, ngươi đừng nói nữa, cả đời này ta chỉ lạy phụ mẫu sư tôn, người khác muốn ta quỳ, không có khả năng
Mộc Thanh Tuyết nghe Vương Đằng nói, trong lòng sốt ruột muốn chết, liều mạng giữ chặt tay Vương Đằng, muốn hắn quỳ xuống, nhưng đối phương lại không nhúc nhích
"Lâm Mạc, ngươi mau khuyên Vương Đằng đi
"Mộc cô nương, ta và Vương Đằng là thân truyền đệ tử của sư tôn, đi ra ngoài đại biểu cho sư tôn, đại biểu cho Quy Khư Tông
Chúng ta một khi quỳ xuống, chính là sư tôn quỳ xuống, chính là Quy Khư Tông quỳ xuống
Sư tôn không có quỳ, chúng ta vì sao phải quỳ
Lâm Mạc làm Mộc Thanh Tuyết ngây ngẩn cả người, nàng đột nhiên rất muốn biết Quy Khư Tông rốt cuộc có ma lực gì, để Vương Đằng cùng Lâm Mạc ở trước mặt Tiên Quân đều không cúi đầu
Nghĩ đến đây, Mộc Thanh Tuyết chậm rãi đứng thẳng người, nắm lấy tay Vương Đằng
"Thanh
Thanh Tuyết
"Ta đi cùng ngươi
Đột nhiên, Mộc Thanh Tuyết cảm nhận được một bàn tay khác của mình cũng bị người nắm lấy, quay đầu nhìn lại, Tô Thanh Nịnh cười nhìn nàng
"Sư tỷ không sợ, vậy Thanh Nịnh cũng không sợ
Lâm Mạc: "Tốt, tốt, tốt, cứ thế đúng không
Sao nào, tay ta có tĩnh điện à ꒰╬ ᷅д ᷄╬꒱
Lúc này, Chu Bá nhìn năm vị Tiên Quân đi thẳng về phía Tần Dật, nụ cười trên mặt không sao ức chế được
Hắn không khỏi vì mình thông minh cơ trí mà cảm thấy bội phục, còn mặc sức tưởng tượng nói, không chừng được một vị Tiên Quân nào đó coi trọng, từ đây một bước lên mây
Nhưng mà, một giây sau
Nụ cười trên mặt Chu Bá trong nháy mắt biến mất
Trước mắt bao người, chỉ thấy năm vị Tiên Quân đột nhiên quỳ một chân xuống
"D·ao Quang, Thiên Cơ, Thiên Quyền, Thiên Xu, Ngọc Hành, tham kiến tông chủ
Tần Dật cười nhạt, chậm rãi đi đến trước mặt Chu Bá, cúi đầu nhìn hắn
"Địa Tiên, rất đáng gờm sao?"