Chương 13: Diệt chuột
Mike cùng cộng tác Robert ngồi trên một chiếc xe ba bánh gắn máy, Mike ngồi ở chỗ ngồi phía sau xe, Robert thì ở trong thùng xe."Thật là điên rồ!" Robert hét lên, "Mấy tấm ảnh này sẽ dán thành một chồng cho coi!"
Mike: "Không sao, ta sẽ dùng ngòi bút tài hoa thần kỳ của ta để bổ sung miêu tả cho ngươi!"
Binh sĩ Aant lái xe máy không hiểu bọn họ đang nói cái gì, chỉ là hung hăng vặn ga.
Chiếc xe ba bánh, ba bánh xe tách khỏi mặt đất, lao vun vút trên vùng quê phủ đầy tuyết trắng.
Trước mặt bọn họ là một đoàn các loại xe cộ đang di chuyển, từ xe Jeep đến xe mô tô BMW đến xe chở hàng bọc thép đều có cả.
Trên mỗi chiếc xe đều ngồi những gã Aant cao lớn vạm vỡ, tay cầm những quả mìn chống tăng cỡ lớn.
Những quả mìn chắc cũng không ngờ rằng, một ngày nào đó mình sẽ trở thành vũ khí chống tăng kiểu ném.
Cũng có vài người không kiếm được mìn thì ôm các loại túi thuốc nổ tự chế hẹn giờ.
Ngay khi đám người này di chuyển được một nửa quãng đường thì chiếc xe tăng khổng lồ Prosen xông ra từ khu vực sương mù!"Không xong rồi!" Không biết ai hô một tiếng, "Bọn sâu mọt thần tiễn muốn đến đoạt ngôi sao vàng rồi!"
Hưởng ứng theo tiếng kêu đó, thần tiễn kéo theo một cái đuôi sáng chói lao ra từ trong thôn làng!
Tất cả các tay lái lúc này đều nhấn hết ga, hai tay vẫn ra sức ghì chặt, dường như làm thế xe sẽ chạy nhanh thêm được chút nào đó.
Nhưng xe cộ sao mà chạy nhanh hơn thần tiễn được, chỉ trong vài giây, luồng sáng đã bay qua đầu đoàn xe, nhắm thẳng vào chiếc xe tăng to lớn, với một nòng pháo dài và một nòng ngắn!
Luồng sáng liên tiếp bắn trúng xe tăng.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào con quái vật khổng lồ.
Nó không hề giảm tốc độ! Cũng không xuất hiện đám cháy, các thành viên trong xe cũng không có ý định bỏ xe!
Thần tiễn tích lũy năng lượng, chứa đầu đạn thuốc nổ, mà lại không xuyên thủng được lớp thép của con quái vật này!
Không biết ai đó đã hoan hô lên.
Ngay lúc đó, xe tăng khổng lồ khai hỏa, nòng pháo nhỏ bắn ra một quả lựu đạn rơi xuống ngay trước một chiếc xe Jeep, các mảnh đạn xé toạc phần đầu xe Jeep, biến phần động cơ phía trước và lưới tản nhiệt thành một đống sắt vụn!
Nhưng chiếc Willys MB kiên cường vẫn tiếp tục tiến lên.
Quân địch bắt đầu nã súng máy.
Nhưng những chiếc xe Jeep và xe máy linh hoạt đã tránh được, tránh né khỏi tầm bắn của súng máy đồng trục.
Trừ súng máy đồng trục ra thì các súng máy khác trên thân xe đều không nổ súng, xem ra là để bảo đảm khả năng phòng ngự chính diện của chiếc xe tăng, con quái vật khổng lồ này có vẻ giống hệt chiếc Rokossovsky đời đầu, căn bản không hề gắn súng máy trên thân xe - súng máy trên thân xe sẽ trở thành một điểm yếu chết người ngay chính diện.
Quái vật khổng lồ cố gắng vô ích muốn dùng tháp pháo cùng súng máy đồng trục và pháo nhỏ đường kính để chống cự lại sự tấn công của những xe cơ giới hạng nhẹ, nhưng tốc độ xoay tháp pháo quá chậm khiến cho mọi nỗ lực đều trở thành vô ích.
Phóng viên Mike quan sát chiếc xe tăng khổng lồ, đột nhiên hỏi: "Sao tay lái chiếc xe tăng Prosen lại không xoay thân xe để giúp tháp pháo đổi hướng vậy?"
Robert nhún vai: "Ta sao mà biết được! Có lẽ lái xe là lính mới, lần đầu tiên ra chiến trường nên quá căng thẳng mà quên mất."
Vừa nói, hắn vừa hạ cửa chớp xuống, nhưng ngay lúc đó đã phàn nàn: "Rung lắc quá đi, căn bản không thể chụp được bức ảnh đẹp, đợi đến khi tới trước mặt thì ta phải xuống xe! Mike, nói với bác tài rằng, khi đến trước xe tăng địch, chúng ta phải xuống xe!"
Mike dùng tiếng Aant nói với bác tài: "Chúng tôi muốn xuống xe ngay trước xe tăng địch."
Bác tài: "Các ngươi điên rồi à? Người khác chỉ cần ném một cái túi thuốc nổ hay một quả mìn là xong, các ngươi còn muốn xuống xe? Lỡ quân địch đi bộ đến thì làm sao?""Ta có súng tiểu liên mà." Robert vỗ vỗ vào chiếc ba ba tư đeo bên hông.
Mike dịch xong, bác tài nghi hoặc hỏi: "Các ngươi có biết dùng không đó?"
Mike: "Hắn là người Chicago."
Bác tài không tài nào hiểu được sự hài hước này, nhưng hắn cũng không nghi ngờ gì nữa, quyết định thỏa mãn yêu cầu của khách: "Ta có thể đi cùng các ngươi, ta có thể bảo vệ các ngươi, dù sao các ngươi cũng là bạn của nguyên soái mà!"
Mike: "Cảm ơn!"
Lúc này, chiếc xe Jeep đầu tiên đã lao đến bên hông tháp pháo của xe tăng địch, kéo kíp mìn chống tăng đã hẹn giờ, trực tiếp ném mìn lên nóc tháp pháo.
Nói như vậy, dưới đáy xe tăng có thể được bảo vệ bằng lớp chống mìn, mà nóc tháp pháo xe tăng thường chỉ có thể chống đỡ được đạn súng máy mà thôi.
Trên lý thuyết là như thế, nhưng chiếc xe tăng trước mặt, chưa ai từng thấy bao giờ.
Nó quá lớn, lại còn chịu được 18 quả thần tiễn tấn công, ai mà biết được một quả mìn chống tăng có xuyên thủng được nóc tháp pháo của nó hay không.
Robert hét lớn: "Đừng! Ta chưa chuẩn bị chụp ảnh xong!"
Mìn nổ tung, trông như thể xe tăng Prosen mọc thêm một cây nấm, một quả cầu lửa màu cam chậm rãi bay lên không.
Tháp pháo đang xoay của xe tăng ngừng lại.
Nhưng thân xe tăng vẫn tiếp tục tiến về phía trước.
Mike lẩm bẩm: "Có vẻ như... đã phá hỏng tháp pháo rồi sao?"
Các chiến sĩ ném mìn đã bắt đầu hoan hô, dường như tin chắc rằng đối phương sẽ bỏ xe ngay sau đó.
Nhưng tháp pháo của xe tăng lại bắt đầu xoay.
Mike: "Xem ra là do vụ nổ làm choáng rồi."
Robert: "Dừng xe! Mau dừng xe! Đến đủ gần rồi!"
Không chờ Mike dịch, bác tài đạp phanh một cái, xe Jeep bị trượt dài một đoạn, hất tung một màn tuyết trắng.
Robert chưa đợi xe dừng hẳn đã nhảy xuống, giơ máy ảnh chạy về phía chiếc xe tăng cách đó mấy chục mét.
Cùng lúc đó, chiếc xe cơ giới hạng nhẹ thứ hai, thứ ba tiếp cận con quái vật khổng lồ, ném túi thuốc nổ lên nóc thân xe.
Vụ nổ xảy ra, lần này thì cả chiếc xe tăng dừng hẳn lại.
Mike: "Thành công chưa?"
Robert đang bận chụp ảnh, căn bản không để ý đến cộng sự của mình.
Xe tăng lần thứ hai khởi động, ầm ầm nhắm về phía Robert."Tuyệt! Chính là thế này! Ta đã chụp được bức ảnh rõ nét rồi!"
Một chiếc xe máy lao đến, lướt qua bên cạnh chiếc xe tăng như muốn cọ vào nó, người lính Aant ngồi phía sau xe ném một quả mìn về phía bánh xích xe tăng.
Họ còn chưa chạy được xa, bánh xích đã cán lên quả mìn, một vụ nổ kinh hoàng làm tung lên đất đá và tuyết, trực tiếp che lấp một nửa phần trước của bánh xích bên trái xe tăng.
Sóng xung kích quét qua mọi thứ, hất văng Mike và Robert ngã nhào xuống đất.
Mike không kịp quan tâm đến cơn đau, trực tiếp đứng dậy quan sát tình hình của xe tăng. Cộng sự của hắn thì đang cuống cuồng tìm chiếc máy ảnh bị rơi trong tuyết.
Xe tăng tiếp tục tiến lên một đoạn, đúng lúc này bánh xích trượt khỏi vòng dẫn hướng - vụ nổ đã làm đứt bánh xích.
Chiếc xe tăng dường như không còn khả năng hoạt động, đỗ lại giữa cánh đồng tuyết.
Lúc này một loạt thần tiễn khác lại bay tới, vượt qua chiếc xe tăng, lao về phía xa, nhắm vào đoàn xe chở quân Prosen đang sẵn sàng chuẩn bị yểm hộ cho chiếc xe tăng khổng lồ.
Sau nhiều vụ nổ, hơn mười chiếc xe bán tải bốc cháy dữ dội.
Đồng thời đạn pháo của pháo tự hành và pháo cối hạng nặng nã xuống như trút, kìm chân quân bộ binh Prosen đang chuẩn bị xông lên ứng cứu.
Chiếc xe tăng khổng lồ vẫn vô vọng xoay tháp pháo.
Lại một quả mìn bị ném vào vị trí tiếp giáp giữa tháp pháo và thân xe, xem ra là muốn phá hỏng vòng quay của tháp pháo.
Sau vụ nổ, tháp pháo khựng lại một chút, rồi tiếp tục quay.
Lúc này, một người lính Aant dũng cảm đã nhanh chân theo xe Jeep nhảy lên phần đuôi xe tăng.
Robert vừa kịp chụp ảnh, hắn hưng phấn hét lên: "Ta đã chụp được! Ta đã chụp được khoảnh khắc đáng nhớ!"
Người lính Aant nhảy lên xe tăng cố gắng cậy cửa khoang, nhưng cố gắng mấy lần đều không thể nào mở được.
Thực tế thì cửa khoang của xe tăng một khi đã khóa từ bên trong thì bên ngoài không thể nào mở được, đa phần các xe tăng không khóa cửa khoang là vì khi chiến đấu, bên trong xe tăng rất nóng bức, và để lỡ khi mình bị thương nặng thì người bên ngoài còn có thể vào cứu viện.
Thực ra, rất khó để nhảy lên xe tăng đang chạy, và cửa khoang phần lớn lúc bị khóa thì không phát huy tác dụng, vì thế thường có các tay lái xe tăng lão luyện vì muốn dễ trốn thoát nên không đóng cửa khoang, thậm chí còn mở hẳn cửa khoang ra để thông gió.
Nhưng những người lái chiếc xe tăng khổng lồ này chắc chắn không phải những tay lão luyện chấp nhận rủi ro kia, họ đóng cửa khoang rất cẩn thận, bên ngoài căn bản không mở được.
Chiến sĩ Aant đang bò trên xe tăng thấy không mở được cửa khoang thì lấy một quả lựu đạn cán gỗ, dùng làm búa tạ nện vào kính tiềm vọng trên nóc đài chỉ huy.
Ngay lúc này, một lính Aant khác lấy ra lựu đạn gây cháy."Thử dùng cách truyền thống xem sao!" Anh ta hét lớn, ném quả lựu đạn cho người đồng đội đang ở trên xe tăng.
Người trên xe tăng mừng rỡ, rút chốt và cắm quả lựu đạn vào trong các ống xả ở hông xe tăng, rồi vội vàng nhảy khỏi xe, lăn lộn trên tuyết rời khỏi vết bánh xe.
Bom xăng nổ tung, ngọn lửa rực sáng nuốt chửng các ống bô và bề mặt thân xe xung quanh.
Tháp pháo của xe tăng vẫn tiếp tục xoay, nhưng không quá vài giây đã dừng lại.
Ngay lúc này cửa khoang xe tăng mở ra, một tay lái xe tăng Prosen cầm theo bình chữa cháy muốn chui ra ngoài.
Hơn chục khẩu súng máy đồng thời khai hỏa.
Viên đạn trúng vào tay tay lái Prosen, vừa ném trượt bình chữa cháy vào bên trong khoang xe.
Tay lái thứ hai thò đầu ra định đóng cửa khoang, nhưng loạt súng máy đã khiến hắn từ bỏ ý định đó.
Lại một chiến sĩ Aant dũng cảm khác nhảy lên xe tăng, ném một quả lựu đạn vào cửa khoang đang mở.
Quả lựu đạn bị hất ngược ra ngoài, rơi xuống cạnh xe tăng rồi phát nổ.
Người ném lựu đạn lại bị các mảnh vỡ trúng phải, ôm vai ngã xuống.
Một chiếc xe Jeep liều mình tiến lên, người phía trên nhảy xuống ném người bị thương lên xe, rồi chạy đi như làn khói.
Người dũng cảm thứ ba nhảy lên xe tăng, trực tiếp leo lên nóc tháp pháo, ghì khẩu tiểu liên bắn xối xả vào bên trong. Sau khi bắn hết đạn, anh ta mới lấy lựu đạn, rút chốt, giữ thêm hai giây rồi ném vào.
Quả lựu đạn dường như nổ ngay lập tức, cửa khoang tháp pháo phun ra một đám khói lớn.
Lúc này cửa khoang xe ở vị trí buồng lái mở ra, tay lái xe tăng Prosen giơ hai tay đầu hàng, dùng tiếng Aant ngọng nghịu hô: "Tôi đầu hàng!"
Robert Capa ngay lập tức ghi lại khoảnh khắc này.
Mike thì dùng tiếng Aant hô với đám binh sĩ đang phấn khích: "Mau đến dập lửa! Đừng có đốt chiến lợi phẩm quý giá này!"
Người dũng cảm nhảy lên thứ ba lúc này mới như tỉnh mộng, chui vào tháp pháo xe tăng, lấy bình chữa cháy vừa nãy của địch, xịt thẳng vào ngọn lửa xung quanh ống bô.
Một chiếc xe Jeep dừng lại cạnh xe tăng, những người lính Aant phía trên nhảy xuống dùng xẻng quân dụng hất tuyết vào chỗ lửa.
Cả đám cố gắng hơn một phút đồng hồ, ngọn lửa cuối cùng cũng bị dập tắt.
Cùng lúc đó, những người lái xe tăng Prosen đã đầu hàng đang đứng thành hàng trước xe tăng - còn có hai người lái còn sống!
Robert chụp liên tục hai người này, chụp xong còn hỏi: "Sao trên người các anh không có huân chương thánh giá và các loại huân chương thường thấy của lính kỳ cựu vậy?"
Tên tù binh trả lời bằng thứ ngôn ngữ lơ lớ, nói một câu: "Chúng tôi là học viên, vừa tốt nghiệp ở trường ra."
Mike nghe xong, trừng lớn mắt: "Cái gì? Nghe thật đúng dịp, cái tên chỉ huy đội quân đánh với các ngươi, vừa mở màn chiến tranh thì hắn cũng là học viên của trường quân đội đó! Chắc chắn hắn và các ngươi có nhiều điểm chung lắm!"
