Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hỏa Lực Đường Vòng Cung

Chương 57: Chuẩn tướng Rokosov cùng hắn nhóm quân




Chương 57: Chuẩn tướng Rokosov cùng nhóm quân của hắn.

Ngày 29 tháng 6, sau ngày này đã xảy ra chuyện gì, Vương Trung kỳ thật nhớ không rõ lắm.

Chủ yếu là hắn trở lại trụ sở, trước ăn một bữa no nê, sau đó đang tắm thì ngủ luôn trong bồn tắm.

Đến lúc mở mắt ra thì đã trời sáng ngày 30.

Vương Trung nhìn áo sơ mi sạch sẽ trên người, lại nhìn băng vải mới thay trên vai, nghi hoặc gãi đầu.

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Ai đã thay quần áo cho mình?

Ai đã thay thuốc cho mình?

Mình đang ở đâu?

Hắn ngồi dậy, phát hiện tinh lực dồi dào hơn bao giờ hết, ngoại trừ chân vẫn còn đau nhức thì hầu như không tìm thấy chỗ nào không thoải mái.

Cơn sốt cao mấy ngày trước như chưa từng xảy ra.

Hắn xuống giường, phát hiện quân trang mới đã được gấp gọn để trong hộc tủ cạnh giường.

Vương Trung sờ đầu, hắn nhớ mình không có quân nhu chứ, thực tế thì hắn không mang theo hành lý gì, dù sao lúc rời Ronezh là tình huống như vậy mà.

Hắn nghi ngờ cầm lấy quân trang, nhanh chóng mặc vào, sau đó phát hiện vừa vặn đến lạ, như thể được may đo vậy.

Người có thể may ra quân trang vừa vặn như thế, Vương Trung chỉ nghĩ đến một người.

Đúng lúc này, có người gõ cửa.

Vương Trung: “Mời vào.” Cửa mở, Lyudmila bưng đồ ăn sáng vào phòng, vừa nhìn thấy hắn mặc quân trang mới thì vui mừng nói: “Sao, rất vừa người đúng không, ta đã nhờ bộ phận quân nhu chuẩn bị!” Quả nhiên là nàng rồi.

Vương Trung: “Tối qua là cô vớt tôi ra từ trong bồn tắm hả?” “Không, là Quân sĩ trưởng Gregory, quần áo cũng là anh ấy giúp cậu thay, ý ta là áo sơ mi và quần đùi thôi.” Vương Trung gật đầu, nhưng lập tức phát hiện có gì đó không đúng, bèn nhìn cô gái: “Sao cô biết tôi mặc áo sơ mi và quần đùi?” “Vì do ta chuẩn bị.” Lyudmila tự hào nói, sau đó đặt khay lên bàn, “Ăn sáng đi.” Trong khay có cháo yến mạch, bánh mì, trứng ốp la, thịt muối và sữa.

Vương Trung tránh bánh mì, trực tiếp dùng nĩa xiên trứng ốp la cho vào miệng, sau đó hài lòng phát hiện đó là trứng luộc lòng đào, vừa chín tới, lòng đỏ vừa ở trạng thái giữa lỏng và đặc.

Ăn xong trứng gà, Vương Trung lại cầm lấy thịt muối.

Lyudmila: “Cậu ăn một chút đồ chính đi!

Hôm qua cậu có ăn gì đâu!” Nói xong cô cầm lấy bánh mì, cho thịt muối vào giữa rồi nhét vào tay Vương Trung: “Lần này bánh mì do ta tự chọn đấy, chắc chắn hợp với sở thích của cậu!” Còn biết mình thích......

Chẳng lẽ cô thật sự là vị hôn thê sao?

Vương Trung nhìn Lyudmila từ trên xuống dưới, nhớ lại lần đầu gặp nàng mình còn định xin Wechat của nàng, lần này hay rồi, một bước đã giải quyết vấn đề nan giải!

Vương Trung còn chưa kịp chìm đắm trong cảm giác hạnh phúc mà cô gái mang lại, thì tiếng báo động phòng không vang lên.

Sau đó là tiếng súng phòng không nổ.

Lyudmila rất lo lắng: “Mau đi xuống hầm trú ẩn đi!” Vương Trung: “Không sao đâu, mục tiêu của người Prosen là bộ tư lệnh, kho đạn và nhà ga chứ không phải chỗ chúng ta.

Hôm qua người của bộ tư lệnh còn nói, chúng ta xuất phát sớm một chút là không bị người Prosen ném bom, thế là tốt rồi!” Vừa nói hắn vừa liếc mắt nhìn, kết quả phát hiện có lẽ do cả đơn vị đều đang nghỉ ngơi, nên mất khá nhiều tầm nhìn, ngay cả lính gác cổng trường cũng có vẻ lơ là.

Vương Trung nghĩ bụng phải nhắc Yegorov, địch nhân rất giảo hoạt, biết đâu có đội thâm nhập giống đội đột kích Brandenburg.

Không thể lơ là chuyện lính gác được.

Đang nghĩ ngợi thì máy bay của người Prosen xuất hiện.

Sau đó Vương Trung kinh ngạc, vì hắn nhìn thấy máy bay ném bom này có sáu động cơ!

Vương Trung chuyển về tầm nhìn mắt thường, cố gắng dụi dụi mắt.

Không chắc, nhìn lại lần nữa!

Lyudmila đầy dấu chấm hỏi.

Sau khi quay lại tầm nhìn quan sát, Vương Trung xác thực nhìn thấy máy bay ném bom hạng nặng sáu động cơ.

Hắn đếm số lượng ụ súng, cái thứ này có tận bốn tháp súng máy bốn nòng, ở đầu máy bay, đuôi máy bay và trên cánh đuôi.

Ngoài ra còn hai ụ súng máy hai nòng, một cái ở trên lưng và một cái ở bụng.

BV238 phiên bản không quân?

BV238 là thủy phi cơ của Đức, từng có kế hoạch chuyển sang phiên bản trên cạn, nhưng chưa áp dụng.

Dù sao Đức quốc ở địa cầu thậm chí còn bỏ cả kế hoạch làm máy bay ném bom hạng nặng ME-264, mà tập trung lực lượng làm máy bay chiến đấu hỗ trợ tác chiến phòng không ở bản thổ.

Nhưng người Prosen ở thời không này lại làm ra được thứ này sao?

Liên tưởng đến tấm bản đồ cương vực của Đế Quốc Prosen mà mình thấy hôm qua ở bộ tư lệnh tập đoàn quân, Vương Trung bắt đầu nghi ngờ, chẳng lẽ người Prosen ở thời không này, lại chính là cái gọi là “Đại Đức” thậm chí là “Cự Đức”.

Vương Trung chơi «Europa Universalis» hoặc «Victoria», cứ chọn Phổ thì y như rằng sẽ nỗ lực theo hướng này.

Thế mà thứ này ở thời không này lại xuất hiện một cách tự nhiên?

Vậy thì việc có máy bay ném bom sáu động cơ cũng không có gì lạ.

Vấn đề đặt ra là, chẳng lẽ nước Anh đã bị đánh tới Ấn Độ rồi sao?

Không thấy bản đồ thế giới, Vương Trung không rõ vấn đề này.

Lúc này máy bay địch bắt đầu ném bom, mục tiêu quả nhiên vẫn là nhà ga, trận điều hành bên cạnh và nhà máy cơ giới.

Trong tiếng nổ lớn ầm ầm, Vương Trung quay về, thấy Lyudmila đang nghiêng đầu, đánh giá hắn.

Vương Trung: “Sao vậy?” “Cậu còn đứng đấy làm gì?

Vừa rồi còn có động tác dụi mắt, cậu sao thế?” Cô gái nghi ngờ hỏi.

Vương Trung: “Đừng để ý, vừa nãy buồn ngủ một chút rồi ngủ lại.” “Ngủ ngồi?” “Ờ, gần như thế.” “Lúc đang bị đánh bom hả?” “Ta quen rồi với mấy tiếng ầm ầm này, chẳng lẽ cô không quen à?” Vương Trung hỏi lại.“Cũng đúng.” Lyudmila thở dài, “Hôm qua cậu ngủ xong, ta ra Bưu điện thành phố để gửi điện báo, Kết quả bưu điện bị trưng dụng rồi, ta lấy thân phận hầu gái ra cũng không dùng được, bọn họ nhất quyết không cho ta gửi điện báo.” Vương Trung không khỏi nhíu mày, hầu gái, đây là thứ bậc thuộc chế độ của Sa Hoàng, những tiểu thư quý tộc chưa kết hôn thường làm hầu gái, tiểu thư của tiểu quý tộc có lẽ không có người hầu mà chỉ là hầu gái.

Xem ra gia cảnh của Lyudmila chắc cũng là Bá tước.

Môn đăng hộ đối, có khi cô ta thật sự là vị hôn thê của mình!

Vương Trung lắc đầu xua đi ý nghĩ này, bây giờ không phải lúc nghĩ chuyện tình cảm, hôm nay chắc sẽ tốn thời gian trên đường, chờ tới Loktov phải mau chóng bổ sung lính, lấy trang bị……

Đúng lúc này, ngoài cửa có người hô: “Báo cáo!” Vương Trung nghe ra giọng của Quân sĩ trưởng Gregory.

Lyudmila nhỏ giọng nói: “Quân sĩ trưởng đúng là coi mình như bảo vệ của cậu thật, hôm qua không rời nửa bước.” Vương Trung gật đầu: “Vào đi!” Quân sĩ trưởng mở cửa: “Bá tước đại nhân, người của bộ tư lệnh tới đưa công văn.” Vương Trung: “Đưa công văn?

Đến làm gì?” Nếu là lệnh, thì hẳn là lính liên lạc hoặc tham mưu đến.

Công văn có nghĩa là mang đến lệnh liên quan đến nhân sự.

Lyudmila: “Hôm qua ta ra Bưu điện, thấy người ta phát báo trên đường, viết rằng Penier đại thắng.” Vương Trung líu lưỡi: “Đại thắng ư?

Mình còn chưa nói với bên tuyên truyền diễn biến trận chiến mà!” Cô gái nhún vai: “Chiều hôm qua, không biết tin tức từ đâu lan ra, bắt đầu có dân thường đến tặng quà cho trụ sở của mình.

Mọi người muốn gặp ‘đội Rokosov anh hùng’.” Vương Trung: “Đội Rokosov?

Sao ta chưa nghe qua đơn vị này?” “Trên báo viết thế.” Lúc này, có lẽ người đưa công văn đã không đợi được, đứng ở cửa ho một tiếng.

Gregory quay lại trừng mắt, người kia lập tức lùi một bước, rồi lại dùng khung cửa che người lại.

Vương Trung: “Cho anh ta vào đi.” Gregory lúc này mới tránh sang một bên.

Người đưa công văn bước vào phòng, liếc nhìn Lyudmila: “Ừm, bây giờ có tiện không?” Vương Trung: “Tiện, nói đi.” Người đưa công văn gật đầu: “Vâng.” Hắn lấy ra một cái hộp nhỏ, mở ra đặt lên bàn, bên trong là một đôi quân hàm chuẩn tướng, cả lễ phục và quân phục tác chiến hai loại.

Sau đó, hắn đưa ra mệnh lệnh: “Bộ nhân sự Phương diện quân Tây Nam, căn cứ vào những biểu hiện xuất sắc của Trung tá Alexei Konstantinovich Rokosov ở Ronezh và Penier, quyết định thăng chức lên chuẩn tướng ngay trong ngày.” Vương Trung: “Thăng một lúc hai cấp?” Người đưa công văn: “Nghe nói lúc báo lên là thượng tá, nhưng cấp trên duyệt xuống lại là chuẩn tướng, ngài không hài lòng sao?” “Không, không có.” Vương Trung lắc đầu, “Vậy chuẩn tướng này của ta sẽ chỉ huy đơn vị nào?

Không lẽ lại là chuẩn tướng không quân chứ?” Đoàn hậu cần Amur thứ ba tuy thuộc quyền chỉ huy của Vương Trung, nhưng đây là kết quả thay đổi quy trình chỉ huy ở chiến trường, chứ hắn không có quyền chỉ huy Đoàn ba, hắn thậm chí còn ngang hàng với Yegorov.

Người đưa công văn hơi khó xử, tay cầm tờ mệnh lệnh.

Lyudmila đứng dậy, nhận lấy mệnh lệnh: “Ta nhận mệnh lệnh rồi.” Thì ra còn có quy trình này nữa.

Người đưa công văn thở phào nhẹ nhõm, lại lấy ra một tờ lệnh khác triển khai: “Nay ban lệnh, chuẩn tướng Alexei Konstantinovich Rokosov sẽ tổ chức Rokosov nhóm quân tại Loktov, bao gồm tàn quân Đoàn Amur thứ ba, tàn quân Lữ đoàn 31 Quân đoàn Thiết giáp số 4, và tất cả tàn quân ở Ronezh, tất cả sẽ gia nhập Rokosov nhóm quân.” Vương Trung líu lưỡi: “Cho ta một đám tàn binh!

Thế còn bổ sung đâu?” Người đưa công văn rụt cổ lại.

Lúc này Vương Trung mới phát hiện mình vừa nói hơi lớn tiếng, nên dịu giọng lại, hỏi một lần nữa: “Vậy quân bổ sung của ta đâu?

Ta muốn xe tăng đại bác đâu?” “Tôi không biết.” Người đưa công văn nắm chặt tờ mệnh lệnh, “Tôi chỉ mang theo hai tờ lệnh, lệnh này ngài……”.

Vương Trung đứng lên, tự tay nhận lệnh thành lập Rokosov nhóm quân, liếc nhìn qua.

Lúc này, Yegorov và Pavlov bước vào, Yegorov tiện tay cầm lấy bánh mì trên bàn, vừa ăn vừa nói: “Xem ra cậu đã nhận lệnh rồi Bá tước.

Bọn tớ cũng vừa nhận lệnh xong, hình như cấp trên muốn học theo người Prosen, tổ chức nhóm quân.” “Quỷ Prosen.” Vương Trung sửa lại.

Người đưa công văn dè dặt hỏi: “Vậy…… tôi đi được chưa?” Vương Trung khoát tay, thế là người đưa công văn nhanh như bay chạy mất.“Mấy tên thư ký này!” Yegorov khinh miệt nói.

Pavlov nhíu mày: “Nói đúng ra thì, tôi cũng là thư ký đấy.” Yegorov: “Đúng, nên tôi cũng không thích cậu lắm.” Nói xong hắn nhìn Vương Trung: “Nói sao đây, chuẩn tướng đại nhân?” Vương Trung: “Đến Loktov xem tình hình đã, đó là trung tâm tiếp tế, nếu cấp trên không trang bị tốt cho ta, thì chúng ta tự tìm biện pháp vậy.

Giống ở Haut Penier ấy.” Ở Haut Penier, Vương Trung và đồng đội tương đương với đi cướp bóc xưởng rượu của lão địa chủ Boyer.

Yegorov cười ha hả.

(Hết chương)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.