Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hoa Nhan Sách

Chương 30: Chương 30




Nàng không chỉ đi, lại còn phá hủy sòng bạc Thuận Phương Đài, thắng chín Đại Đổ Thần, làm cho thiên hạ đều biết.

Nàng muốn làm gì?

Một nữ tử, khoe khoang kỹ năng cờ bạc, thì có mặt mũi sao?

Thật sự là không ra thể thống gì!

Trong bụng nàng nộ khí kìm nén không được, hỏi: "Thái tử đâu?

Có nói gì không?"

Tiểu thái giám vội vàng đáp lời: "Thưa Thái hậu, đêm qua Thái tử điện hạ tự mình đến sòng bạc Thuận Phương để đón Thái tử phi, không nói gì cả."

Thái hậu nghe vậy, càng tức giận: "Hắn vậy mà lại để mặc nàng như thế?

Không chút trừng phạt nào sao?"

Tiểu thái giám lắc đầu: "Nô tài không nghe thấy Đông cung truyền ra tin tức Thái tử điện hạ trừng phạt Thái tử phi."

Dứt lời, cẩn thận từng li từng tí nói: "Ngược lại là nghe nói một chuyện, đêm qua, Thái tử điện hạ phân phó Phúc quản gia đích thân đến Ngự Sử Đài truyền lời cho các đại nhân rằng không được vọng nghị việc này.

Thế nên, hôm nay trong buổi tảo triều, Ngự Sử Đài không một ai đưa tấu sớ nói đôi câu vài lời.

Sau buổi tảo triều, Hoàng thượng sai người mời Điện hạ đến Đế Chính Điện, khiển trách một phen, nhưng bị Điện hạ chọc tức, phải tuyên thái y."

Thái hậu nghe vậy, nhất thời khí không thuận, tay bỗng nhiên đập mạnh vào ghế dựa: "Hắn đây là có chủ tâm bao che."

Tiểu thái giám không lên tiếng.

Bên cạnh, ma ma thấy Thái hậu giận đến không nhẹ, vội vàng đưa tay vỗ lưng để nàng thuận khí: "Thái hậu bớt giận, cẩn thận thân thể."

Thái hậu tiếc rẻ, rèn sắt không thành thép, giận dữ nói: "Hắn chính là quyết định chọn cái kia Hoa Nhan, ai gia làm sao lại không nhìn ra nữ nhân kia có chỗ nào tốt?

Ai gia thật sự là hối hận, lúc trước liền nên không để ý cái danh sách kia có hoàn chỉnh hay không, có đẹp mắt hay không, thật nên xé nát tờ danh sách của nàng đi, Thái tử cũng sẽ không tuyển chọn nàng."

Ma ma kia vội vàng trấn an: "Có lẽ Thái tử phi tất có sở trường, ngài ý chỉ tứ hôn đã được một năm, bất quá chỉ nhìn bức chân dung kia mà thôi, vẫn chưa thấy chân nhân, không nhìn ra Thái tử phi tốt, cũng là lẽ thường.

Chuyện hôn sự này mà kéo dài thời gian lâu như vậy, Điện hạ vẫn không có mảy may buông lỏng ý tứ, hiển nhiên là ngoài nàng ra không còn ai khác nữa.

Chuyện hôm qua, quả thật có chút khác thường, nhưng ngài phí chút tâm sức gọi Thái tử phi vào cung, hảo hảo dạy bảo nàng theo đúng quy tắc một thời gian, chắc hẳn Thái tử phi sẽ hiểu chuyện."

Thái hậu nghe vậy nộ khí tiêu tan chút, thở một hơi thật dài: "Ai, Vân Trì đứa nhỏ này, gọi ta nói hắn cái gì tốt?

Muốn loại nữ nhân nào mà không có?

Cái này không ra gì, đổi một cái là được.

Dù sao còn chưa đại hôn, cũng chưa hành lễ, càng chưa bái thiên địa, chưa nhập giấy ngọc.

Hắn hết lần này tới lần khác nói gì thiên gia nhắm người, chọn người đó là ai, sống chết không thay đổi."

Ma ma kia cười nói: "Thái tử điện hạ từ nhỏ chính là người có chủ kiến, đây cũng là cách dạy tốt của Thái hậu ngài."

Thái hậu thích nghe lời này, Vân Trì từ nhỏ ở bên cạnh nàng được nuôi dạy, là nàng nhìn xem lớn lên, từ một tiểu thiếu niên, kinh tài tuyệt diễm, cho tới bây giờ giám quốc nhiếp chính, bách quan thần phục, từng bước một, chưa từng đi sai đường.

Nàng cười lên, chỉ vào ma ma kia nói: "Chỉ cái miệng ngươi biết dỗ ta."

Ma ma kia cũng cười lên: "Lão nô thật sự nói thật."

Thái hậu cười nửa ngày, phân phó nói: "Tiểu Lý công công, ngươi đi Đông cung, cứ nói ai gia mời Lâm An Hoa Nhan vào cung."

Tiểu Lý công công xác nhận, vội vàng ra An Hòa Cung.

Đi vào Đông cung, Tiểu Lý công công nói rõ ý đồ đến, Phúc quản gia không dám thất lễ, vội vàng dẫn hắn đi Phượng Hoàng Tây Uyển.

Trên đường, Tiểu Lý công công buồn bực nhỏ giọng hỏi: "Điện hạ hôm nay sớm như vậy đã về phủ sao?"

Phúc quản gia gật đầu, cũng nhỏ giọng trả lời: "Không sai, Điện hạ chưa đến giờ Ngọ đã về phủ, bây giờ đang ở chỗ Thái tử phi ở Phượng Hoàng Tây Uyển."

Tiểu Lý công công nhìn thoáng qua sắc trời: "Hôm nay trong triều không có quá nhiều việc quan trọng sao?"

Phúc quản gia lắc đầu: "Không rõ, tóm lại hôm nay Điện hạ về sớm."

Tiểu Lý công công gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Hai người tới Phượng Hoàng Tây Uyển, sân nhỏ yên tĩnh, Phúc quản gia thả nhẹ bước chân, hỏi Phương ma ma đang canh giữ ở bên ngoài: "Điện hạ đâu?"

Phương ma ma thấp giọng nói: "Ở trong phòng, vẫn chưa đi ra."

Phúc quản gia kinh ngạc, Điện hạ từ bên ngoài trở về liền vào chính sảnh Tây Uyển này, bây giờ đã nửa canh giờ.

Hắn nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, bên trong không có nửa điểm động tĩnh, trong lúc nhất thời càng không dám tiến lên quấy rầy.

Tiểu Lý công công cảm thấy không ổn, thấp giọng hỏi: "Phúc quản gia, thế nào?"

Phúc quản gia do dự một lát, hạ giọng: "Thái hậu có nói để Thái tử phi giờ nào vào cung không?"

Tiểu Lý công công nghĩ nghĩ, nói: "Thái hậu chưa từng nói, chỉ bảo nô tài đến mời Thái tử phi vào cung."

Phúc quản gia thở dài một hơi, thấp giọng nói: "Điện hạ và Thái tử phi bây giờ tựa hồ không tiện quấy rầy, công công không bằng trước theo ta đi phòng khách nghỉ một lát, uống một chén trà, rồi nói sau."

Tiểu Lý công công nhìn thoáng qua cánh cửa phòng đóng chặt, nghe vậy biết ý, nhẹ gật đầu.

Phượng Hoàng Tây Uyển tự có phòng khách, Phương ma ma mang theo tỳ nữ dâng trà bánh, Phúc quản gia thăm dò hỏi thăm vài câu về cái nhìn của Thái hậu liên quan đến chuyện hôm qua của Thái tử phi, Tiểu Lý công công cũng không giấu giếm, nói thẳng.

Phúc quản gia biết Thái hậu một mực không vui chuyện hôn sự này, đã thuyết phục Điện hạ không biết bao nhiêu lần, hết lần này tới lần khác Điện hạ kiên định không thay đổi, Thái hậu không còn cách nào, bây giờ nghe nói chuyện Thái tử phi hôm qua ở sòng bạc Thuận Phương, tự nhiên là cảm thấy bất mãn vô cùng, đoán chừng hận không thể hủy bỏ hôn sự này, đổi Thái tử phi khác cho Điện hạ.

Sao có thể, Thái hậu không biết, kỳ thật Thái tử phi cũng không muốn hôn sự này, là không muốn gả cho Điện hạ.

Hai ngày nay, hắn thật sự thấy rõ, chuyện hôn sự này, cố chấp, thật đúng là chỉ có mình Điện hạ mà thôi.

Phúc quản gia âm thầm than thở, tiếp Tiểu Lý công công uống hết một chén lại một chén trà, đến khi cả hai không thể uống thêm được nữa, cũng không nghe thấy động tĩnh gì từ chính sảnh, hắn bất đắc dĩ nhìn Tiểu Lý công công, thương lượng nói: "Hôm qua Điện hạ một đêm không ngủ, chắc hẳn quá buồn ngủ, ngủ lâu chút.

Mắt thấy sắc trời đều lặn về tây, cho dù hôm nay truyền khẩu dụ của Thái hậu, đã trễ thế này, Thái tử phi cũng không thể vào cung thỉnh an Thái hậu.

Hay là công công về trước đi?

Đợi Điện hạ và Thái tử phi tỉnh lại, lão nô sẽ thay báo một tiếng?"

Tiểu Lý công công nhìn thoáng qua mặt trời đang lặn về tây, bầu trời phía tây đã đỏ rực một mảnh, hắn nghĩ đến Thái tử điện hạ và Thái tử phi còn chưa đại hôn, bây giờ vào ban ngày vậy mà đã cùng nằm giường ngủ sao?

Nếu là như vậy, thật đúng là không tốt đánh thức quấy rầy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.