Chương 46: Anh Đủ Khả Năng NuôiChương 46: Anh Đủ Khả Năng Nuôi
Chương 46: Anh Đủ Khả Năng Nuôi
Cố Bắc Từ ngã lên ghế salon kích động lăn lộn khắp nơi, đột nhiên phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn, nhân gian thật hạnh phúc!
Hoắc Tư Triệt hơi nghiêng người đánh giá Cố Bắc Từ, cô lại không chút nào đề phòng dựa vào bên cạnh anh, trong mắt lộ ra vô hạn sức sống cùng sinh lực.
Cảnh tượng trước mắt như vậy rất không chân thật, giống như là anh đang ở trong mơ mà tưởng tượng, làm cho lòng người bất an.
Cố Bắc Từ nhắm mắt lại, vừa vặn chiếc áo khoác âu phục rơi vào trên người cô, giọng nói trầm ổn dễ nghe của anh vang lên bên tai cô."Ngủ một lát đi. của cho lại anh tác người Động tốt làm nhớ hai thời Bắc gian không khoảng giữa Cố Từ." nào nghe nhìn anh nhiên ra nói anh trả như sẽ Từ, đột chằm lời thế vào Cố câu muốn chằm nháy Bắc mắt xem?
Triệt Hoắc, Tư là ban vương không cũng đại ma Kiếp phải trước đầu đã."đủ nuôi Anh có năng khả! người ông người nhu chạm dậy nhưng, hòa anh tới sắc tay giống Sắc sắp gì đàn, ghế thì vào đứng như salon trên cô, bàn nhớ ra từ, việc mặt xuống đi hướng xoay, khi chìa ra là cái làm trâm mặt. tốt giá là lại nhiên biến giống, không khí xuống thứ kia lạnh lạnh trong những Bầu đột trở mơ đẹp đột như, băng như chỉ nhiên rồi hiện tan thực.""làm rồi thế nếu, mập nào thành Hết em ăn ngủ vậy heo thì?" quên rơi ngắn người cười, nhẹ đêm Anh đời làm sao ta cho như nụ lại khó câu, mắt đã băng cả giống chớp nhưng cái trong chỉ môi nhàng một này. khí Triệt Cố áp Bắc bâu Hoắc sững Tư, ấm sờ không Từ nhìn.
Sau khi cô học trung học cơ sở, Hoắc Tư Triệt liền rời Đế Kinh một khoảng thời gian rất dài.
Lúc gặp mặt lại, chính là thời điểm cô biết được mình và Hoắc Tư Triệt có hôn ước.
Lúc ấy, Hoắc Tư Triệt cũng muốn thân mật với cô như trước đưa tay lên xoa đầu cô, nhưng lại bị cô kịch liệt phản kháng, còn nói với anh rất nhiều lời gây tổn thương.
Trong đó cô nhớ nhất một câu."Hoặc Tư Triệt, cho dù Tưởng Ngọc Đường có chết, thì tôi cũng sẽ không gả cho anh"
