Hoan Nghênh Đi Vào Địa Ngục Của Ta

Chương 15: Hoàn mỹ nhân sinh trại an dưỡng




"Ngồi đi
Bác sĩ mỉm cười, ra hiệu Ngân Tô ngồi vào vị trí đối diện hắn
Bác sĩ để Ngân Tô đưa tờ phiếu khám cho hắn, cầm bút lên bắt đầu điền, "Cô ở đây quen không
Có chỗ nào không thoải mái không
Ngân Tô tựa lưng vào ghế, khoanh tay đáp lời: "Cũng được, chỉ là hoàn cảnh hơi kém chút
Bác sĩ: "


Bác sĩ không trả lời câu hỏi này, lại hỏi: "Cô có chỗ nào trong người không thoải mái không
"Không có
Bác sĩ có vẻ không quá tin rằng cơ thể cô không hề có một chút triệu chứng nào: "Giấu bệnh cũng chẳng mang lại lợi ích gì cho cô đâu
Ngân Tô: "Tôi nói không có nghĩa là không có, anh nghi ngờ tôi
Bác sĩ mỉm cười: "Được thôi
Bác sĩ cúi đầu viết gì đó lên tờ phiếu khám, thỉnh thoảng lại hỏi Ngân Tô vài câu, giống như chỉ là một lần khám bệnh bình thường
Bác sĩ viết xong tờ phiếu khám, lấy ra từ trong ngăn kéo một cái bình thuốc thủy tinh màu xanh lá cây
Y tá trưởng tiền nhiệm vẫn đang đứng cạnh cửa đột nhiên đi tới, mở nắp bình thủy tinh, đưa tới trước mặt Ngân Tô
Bác sĩ nói với giọng điệu ôn hòa: "Cô uống hết chỗ thuốc này đi, về nghỉ ngơi cho khỏe
Chờ khi các chỉ số trên cơ thể cô đủ điều kiện, chúng ta sẽ sắp xếp phẫu thuật
Ngân Tô nhìn bình thủy tinh, bên trong không biết là cái gì, toả ra một mùi tanh khó chịu
"Phẫu thuật gì
Bác sĩ bất lực nói: "Trước khi vào trại điều dưỡng, cô đã tìm hiểu kỹ rồi mà, cô đừng đùa nữa, uống thuốc nhanh rồi về đi
"Tôi bị mất trí nhớ, anh nói lại với tôi một lần đi
Bác sĩ nhìn như một đứa trẻ nghịch ngợm, cười nhẹ nói: "Cô đừng chọc tôi vui nữa
Cô nhìn xem, muộn thế này rồi mà tôi còn phải tăng ca, còn có mấy bệnh nhân nữa đang đợi đấy
Bác sĩ nói rõ sẽ không nói cho cô biết phẫu thuật gì, mặc kệ cô nói mình mất trí nhớ, hay là phân ra một nhân cách mới, cũng đều vô ích
Y tá trưởng tiền nhiệm chìa bình thủy tinh đến trước mặt Ngân Tô, con ngươi đen láy nhìn chằm chằm cô, sự ác ý như muốn tràn ra
Ngay cả ánh mắt của bác sĩ lúc này nhìn cô, cũng có thêm cảm giác áp bức, "Uống thuốc nhanh đi
Ngân Tô: "Nhất định phải làm cho quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân trở nên như vậy sao
Y tá trưởng tiền nhiệm lại tiến gần đến cô, dùng hành động nói cho cô, nhất định phải thế này
Ngân Tô sờ đến con dao cài bên hông, thở dài






Khang Mại rất khó chịu, vừa rồi thứ mình uống vào, cũng không biết là cái gì, hắn cảm thấy cơ thể mình càng ngày càng suy yếu, càng ngày càng buồn ngủ
Chờ thêm chút nữa, hắn có lẽ không về được đến tòa nhà bệnh viện mất
Ngay lúc Khang Mại chuẩn bị rời đi, cánh cửa lớn phòng khám đang đóng chặt mở ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngân Tô một mình bước ra, y tá trưởng tiền nhiệm đã biến mất tăm hơi
"Anh vẫn chưa đi à
Ngân Tô ngược lại ngạc nhiên khi thấy Khang Mại còn chờ ở bên ngoài
"


Cô không có chìa khóa
Khang Mại cau mày, hắn nháy mắt với Ngân Tô: "Cô y tá kia đâu
Vừa rồi khi hắn ra, cô y tá kia có thể đi theo chân hắn ra rồi
Ngân Tô tiếc nuối lắc đầu, Khang Mại cũng không biết cô có ý gì
Hắn thấy sắc mặt Ngân Tô như thường, liền nghĩ đến điều gì: "Cô không uống cái kia à
"Tôi có phải ngốc đâu mà phải uống
"


Thế mà chỉ có hắn bị choáng
Thế nhưng là lúc ấy hắn căn bản không thể động đậy, hoàn toàn bị ép uống vào mà!"Bác sĩ kia không ép cô uống à
"Là bác sĩ, sao có thể ép buộc bệnh nhân chứ
Ngân Tô liếc hắn một cái, thong thả cười, "Không có y đức sẽ bị tòa án xét xử đấy
Khang Mại: "


Bác sĩ trong phó bản thì làm gì có y đức

Cô ấy chắc chắn đã làm gì đó khiến bác sĩ kia phải kiêng kị, bác sĩ kia mới không dám ép buộc cô
Khang Mại rất muốn vào xem, nhưng nghĩ đến tình trạng hiện tại của mình, hắn rất lý trí mà không đi tìm cái chết
"Hô hô


Phó Kỳ Kỳ cùng Tưởng Lượng thân hình chật vật, dìu nhau chạy về phía bên này
Nhìn thấy bọn họ, dường như thở phào nhẹ nhõm
Mặt hai người trắng bệch như tờ giấy, quần áo dính đầy tro bụi và vết máu, xem ra trên đường bọn họ chạy đến đã gặp phải không ít chuyện thú vị
Khang Mại ngược lại không nghĩ tới, cặp tình nhân bé nhỏ này sẽ là người chơi tiếp theo đến trước bọn họ
Phó Kỳ Kỳ nước mắt cứ thế tuôn rơi, nhưng nàng không khóc thành tiếng, chỉ im lặng rơi nước mắt, toàn thân tràn ngập vẻ yếu đuối
"Cô


Các cô vào rồi à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tưởng Lượng chậm rãi, cẩn thận hỏi
Khang Mại cố chịu đựng sự khó chịu trong cơ thể, mỉa mai hỏi: "Mạc Đông sao không ở cùng các người
"Đi


Đi tách ra
Tưởng Lượng có chút sợ Khang Mại, vô thức trả lời câu hỏi của hắn, sau đó lại sốt sắng hỏi: "Bên trong nguy hiểm không
"


Khang Mại thật sự không biết trả lời câu hỏi này thế nào
Ngân Tô trước khi đi vào, chỉ cần nghe theo lời bác sĩ làm, liền không có nguy hiểm gì lớn, chỉ là sau khi uống xong đồ có thể sẽ có tác dụng phụ gì đó thôi
Nhưng sau khi Ngân Tô vào


Ai biết tình hình bên trong như thế nào
Tưởng Lượng thấy Đại Khối Đầu mặt lạnh không nói gì, cho rằng hắn không muốn trả lời, cũng không dám hỏi nữa
[Răng rắc ——] Cửa phòng khám mở ra
Bác sĩ từ cửa lộ ra nửa khuôn mặt, ánh mắt âm trầm lướt qua người ở bên ngoài, giọng khàn khàn vang lên: "Phó Kỳ Kỳ
Phó Kỳ Kỳ sợ hãi rụt mình, bất lực nhìn về phía bạn trai
Nàng không muốn một mình đi vào


"Không sao, không sao


Lúc này Tưởng Lượng cũng không có cách nào khác, chỉ có thể an ủi nàng: "Anh ở ngay bên ngoài, nếu có nguy hiểm thì em cứ kêu lên
Em xem bọn họ đều ổn cả mà, không sao đâu
Tưởng Lượng biết cách này thật ra không có nhiều tác dụng
Nhưng bây giờ hắn chỉ có thể cung cấp cho bạn gái mình sự trợ giúp như vậy
Hai chân Phó Kỳ Kỳ như nhũn ra, một bước một quay đầu lại, cuối cùng gần như khóc chạy vào phòng khám
Ánh mắt Tưởng Lượng một mực ở trên người Phó Kỳ Kỳ, đến khi không thấy người đâu nữa, hắn mới nhớ tới còn có hai người khác, kết quả vừa quay đầu lại liền phát hiện Đại Khối Đầu cùng cô gái áo khoác đều không thấy đâu






Ngân Tô an toàn trở về phòng, Khang Mại vừa về đến đã ngã xuống giường, không kịp nói một lời, ngủ luôn rồi
"

May là cô không uống thuốc
Ngân Tô nhìn cái bình nước đang đun, tự hiểu chuyện không làm khó khách, trước mắt không lấy nó ra tế thần
Khách đang ngâm mình trong bình nước sôi không hề biết mình vừa thoát khỏi một kiếp nạn, trong lòng tràn đầy nước mắt..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tại sao nó lại gặp cái thứ biến thái thế này
Ngân Tô nằm dài trên giường, lấy cái bình thuốc ra, cầm lên xem
Bình thuốc màu xanh đậm, trên thân không hề có chữ gì, bất quá ở mép nắp bình có in một dãy số: 0110801
Đây là mã hóa đặc biệt của bọn họ, nó tượng trưng cho điều gì
Ánh trăng xuyên qua chiếc bình thuốc màu xanh đậm, Ngân Tô dường như thấy chất lỏng bên trong đang di chuyển


Di chuyển
Ngân Tô lắc bình thuốc, nhìn kỹ lại, thì lại không có gì cả
Ngân Tô nhìn không ra manh mối gì, dứt khoát không nhìn nữa, nhét bình thuốc về trong túi, nhắm mắt lại nghỉ ngơi
Sau nửa đêm cô nghe thấy hành lang bên ngoài có tiếng động, có vẻ như là Mạc Đông đám người kia đã về
Cô nghe thấy tiếng la hét chói tai của Uông Hiểu Linh, còn có âm thanh gì đó bị lôi kéo và va đập, tiếng bước chân hỗn loạn chạy tới chạy lui nhiều lần trên hành lang
Ngân Tô lấy chăn bịt tai, thật là phiền chết đi được
Cuối cùng cũng thật vất vả yên tĩnh trở lại, lại không biết từ đâu truyền đến âm thanh nhấm nháp, làm cho cả đêm không yên tĩnh

Khang Mại giường bên cạnh ngủ say như chết, Ngân Tô bị làm cho tâm phiền, sờ chiếc bình thuốc trong túi, hay là


Cô cũng uống chút thuốc đi...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.