Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 11: Chương 11




Nói xong, nghĩ đến điều gì, Yến Thư lại ngây ngốc: “Ấy, không đúng, ngươi vì sao lại đi theo dõi đại tiểu thư phủ tướng quân, mà lại đại tiểu thư bị phạt quỳ thì liên quan gì đến vương gia của chúng ta?” Yến Thư vừa dứt lời, Dạ Thần Hiên liền bay ra ngoài…

Yến Thư ngây người nhìn Hồng Phi, “Ta có phải đã bỏ lỡ trò hay gì không?” Hồng Phi lạnh lùng liếc hắn một cái, không nói gì rồi bỏ đi.

Yến Thư lập tức đau lòng nhức óc dậm chân, hắn khẳng định là đã bỏ lỡ lần đầu gặp gỡ giữa vương gia và đại tiểu thư phủ tướng quân.

Sớm biết vậy hắn đã đổi chỗ với tên ngốc Hồng Phi kia.

Phải biết đại tiểu thư phủ tướng quân đẹp tựa tiên nữ, cả kinh thành này người xứng đôi với vương gia nhất chính là nàng.

Vào đêm, Dạ Thần Hiên vụng trộm tiến vào Đường Gia Từ Đường.

Chương 12: Kế độc lại nổi lên

Ánh nến mờ nhạt chập chờn, một thiếu nữ nhỏ yếu đang cuộn mình trên bồ đoàn, dường như đã ngủ thiếp đi.

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Dạ Thần Hiên quả thực sửng sốt một chút.

Hắn cho rằng hắn sẽ thấy một thân ảnh ủy khuất, thậm chí cảm thấy nàng có thể sẽ khóc vì đau lòng, kết quả lại không ngờ nàng lại ngủ thiếp đi, mà lại trước mặt nhiều bài vị như vậy.

Dạ Thần Hiên lặng yên không một tiếng động đến gần, nhìn thấy lại là một khuôn mặt nhỏ tái nhợt, nàng cau mày, đầu đầy mồ hôi, dường như đang gặp ác mộng.

Hắn nhíu mày, có chút không đành lòng muốn gọi tỉnh nàng, thế nhưng bàn tay đưa ra rồi lại dừng lại.

Bây giờ hắn đại sự chưa thành, không nên nghĩ chuyện nam nữ.

Hơn nữa bọn họ vốn là sai lầm gặp lại, nàng cũng chưa chắc muốn gặp hắn.

Hắn rút tay về, từ trong ngực lấy ra khăn lụa thay nàng lau đi mồ hôi trên trán, ánh mắt rơi xuống đôi môi kiều diễm của nàng, hồi tưởng hương vị hắn đã nếm, lập tức hô hấp cứng lại, khuôn mặt tuấn tú không kiềm chế được đỏ lên.

Hắn cố giả bộ trấn định, cởi áo choàng đắp lên người nàng, rồi vội vàng rời đi.

Dạ Thần Hiên vừa đi, Đường Mật liền từ cơn ác mộng bừng tỉnh, nàng bỗng nhiên ngồi dậy, nhìn thấy mình còn đang ở từ đường, lập tức liền nhẹ nhàng thở ra.

Là mơ!

Nàng lại mơ tới chuyện kiếp trước, mơ tới lửa cháy hừng hực, mơ tới đầy rẫy huyết sắc, mơ tới vô tận tuyệt vọng!

Nửa ngày, Đường Mật mới phát hiện trên người mình có thêm một kiện áo choàng, nhìn thấy cái áo choàng xa lạ này, Đường Mật có chút mơ hồ.

Là ai đã tới?

Nàng hoàn toàn không nghe thấy tiếng động.

Nàng nhìn kỹ chất liệu và kiểu dáng của chiếc áo choàng, xác định điều đó không thể là do tổ mẫu cho người đưa tới, cái này rõ ràng là áo choàng của nam nhân.

Thế nhưng từ đường này tại sao lại có áo choàng của nam nhân?

Đường Mật trong lòng cả kinh, cầm chiếc áo choàng cẩn thận ngửi ngửi, ngược lại lại không có gì đặc biệt hương vị, chỉ có một cỗ lạnh hương thoang thoảng, mà cái mùi này nàng hôm nay đã ngửi thấy trên người nam nhân kia.

Đường Mật xiết chặt chiếc áo choàng trong tay.

Nam nhân kia đã tới!

Hắn rốt cuộc là ai?

Lại vì sao muốn tới tìm nàng?

Đường Mật tâm loạn như ma, bất quá rất nhanh liền lại bình tĩnh trở lại.

Bất quá mặc kệ nam nhân này là ai?

Nàng đều không muốn lại cùng hắn có bất kỳ gặp gỡ nào.

Chuyện kiếp trước tất cả mọi người là người bị hại, nàng có thể không trách hắn, không hận hắn, thế nhưng là nàng vì hắn mà chịu quá nhiều cực khổ, mà hắn từ đầu đến cuối đều không còn xuất hiện, điều này cũng làm cho nàng không cách nào tha thứ hắn.

Đường Mật đang nghĩ ngợi, liền đột nhiên nghe được tiếng bước chân bên ngoài, lập tức đưa chiếc áo choàng trong tay vò thành một cục ôm vào trong ngực.

Cửa từ đường mở một khe nhỏ, đại nha hoàn Vân Hương bên cạnh Đường Lão Thái Thái bước vào, hướng Đường Mật khom mình hành lễ, “Đại tiểu thư, lão thái quân để nô tỳ đưa ngài về phòng nghỉ ngơi.” Đường Mật ánh mắt ấm áp, tổ mẫu rốt cuộc là không nỡ nàng.

Đường Mật đứng dậy, ôm đoàn áo choàng kia liền đi ra.

Vân Hương đi theo phía sau nàng, mắt nhìn chiếc áo choàng nàng cầm trong tay, con ngươi lung lay, cái gì cũng không có hỏi.

Đem Đường Mật đưa về sân nhỏ, Vân Hương liền cáo lui.“Tiểu thư, ngài trở về, nô tỳ đều lo lắng gần chết.” Vân Hương vừa đi, đại nha hoàn của Đường Mật là Phục Linh liền chạy ra.

Đường Mật ánh mắt sâu thẳm nhìn nàng một chút, kiếp trước mình bị đánh vào lãnh cung đằng sau, mới nhìn rõ chân diện mục của Phục Linh, nguyên lai nàng vẫn luôn là người của Đường Doanh.

Kiếp trước, Phục Linh đã giúp Đường Doanh làm nhiều chuyện, tại chỗ Đường Doanh thế nhưng là công thần thật lớn.

Ngay cả chuyện hôm nay, e rằng nàng cũng đã góp sức không ít.

Sáng nay Bán Hạ tiêu chảy, không có khả năng theo nàng đi dự tiệc, Phục Linh lấy cớ ở lại chăm sóc Bán Hạ, mà nàng chỉ có thể một mình đi dự tiệc, bất kể là kiếp trước hay là kiếp này, nàng đều tứ cố vô thân.

Bất quá Đường Doanh để Đường Dong hại nàng, mà không phải để Phục Linh đi làm, có thể thấy được nữ nhân này trong lòng Đường Doanh còn quan trọng hơn tên ngu xuẩn Đường Dong kia.“Tiểu thư…” nghe tiếng từ phía bên ngoài, Bán Hạ vội vã chạy ra.

Đường Mật đi nhanh hai bước, tiến lên đỡ nàng.“Tiểu thư, nghe nói hôm nay yến hội xảy ra chuyện, ngài không có sao chứ?” Bán Hạ lo lắng kéo Đường Mật nhìn từ trên xuống dưới.“Không có việc gì.” nghĩ đến kiếp trước Bán Hạ vì nàng chết thảm, Đường Mật ánh mắt trong nháy mắt liền mềm nhũn ra: “Ngươi tốt chút ít sao?” “Phủ y cho thuốc, nô tỳ đã uống thuốc xong.” Bán Hạ một bên nói, một bên dẫn Đường Mật vào nhà.

Phục Linh đi theo vào nhà, nhìn thấy chiếc áo choàng trong tay Đường Mật lúc đó, con ngươi lung lay: “Tiểu thư cầm là áo choàng của ai?” Đường Mật không nói gì, trực tiếp đem áo choàng cho Bán Hạ: “Cất đi.” “Là.” Bán Hạ ứng, liền tranh thủ cất chiếc áo choàng vào hòm.

Cảm giác Đường Mật đối với nàng có chút lãnh đạm, Phục Linh liền vội vàng tiến lên thay nàng rót chén trà: “Nghe nói hôm nay tiểu thư tại phủ trưởng công chúa xảy ra chuyện, rốt cuộc là chuyện gì?” Đường Mật ánh mắt sâu thẳm nhìn nàng một chút, nhắc nhở: “Xảy ra chuyện chính là Tứ muội, cùng ta không hề quan hệ, có thể nhớ kỹ?” Uy áp đột nhiên đến, khiến Phục Linh trong lòng run lên, liền vội vàng khom người: “Nô tỳ minh bạch.” Đường Mật nhìn nàng một cái: “Đêm nay do Bán Hạ gác đêm, ngươi đi xuống đi.” “Là.” Phục Linh khom người ứng, trong lòng lại hết sức bất an.

Bán Hạ bị bệnh, tiểu thư lại còn để nàng gác đêm, chẳng lẽ tiểu thư là hoài nghi điều gì?

Không dám suy nghĩ nhiều, Phục Linh chỉ có thể lui ra ngoài.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.