"Hắn nhất định sẽ học được
Nói đến vấn đề này, hình như bà bà nghiêm túc lên rất nhiều, thấp giọng nói: "Hắn nhất định nhất định phải học được bản lĩnh của ngươi
"Hồ gia chúng ta..
Bà bà nói đến đây, có chút sa sút tinh thần, hít sâu một tiếng: "Cũng không còn biện pháp nào khác nữa
Nhị gia thấy thế cũng chỉ đành nói: "Lão tỷ yên tâm, đều là thế hệ con cháu trong nhà, ta nhất định sẽ tận tâm dạy hắn
"Chỉ là nếu Mạnh gia phái tà môn tới, ngươi xem..
Lão kích động, có ý muốn xung phong đứng ra nhận việc
"Đó là ân oán của Hồ gia
Bà bà cắt đứt lời Nhị gia, nói: "Người ngoài nhúng tay vào, không đúng quy củ
"Vậy… thôi được rồi
Nhị gia không nhiều lời, kẹp túi đồ dưới cánh tay nói: "Ta cũng không khách khí với lão tỷ nữa.”
"Hài tử ở chỗ ta, tỷ cứ yên tâm đi làm việc của mình, nếu cần tới ta, bảo Tiểu Hồng Đường tới đây thông báo là được
Bà bà cũng không hàn huyên nhiều, dặn dò Hồ Ma một số việc đơn giản, ăn thật nhiều thịt, học bản lĩnh của Nhị gia, nghe lời, không được xuống núi, vân vân..
Tiếp đó kêu Hồ Ma quỳ xuống dập đầu lạy ba cái với Nhị gia, lúc đứng lên bà bà lại vỗ vỗ bụi đất trên đầu gối cho hắn, rồi lục lọi trong ngực cầm ra mấy cái bánh bột ngô, đặt vào trong tay của hắn, sau đó mới xoay người rời đi
Hồ Ma nắm mấy cái bánh còn lưu lại nhiệt độ cơ thể của bà bà, kinh ngạc nhìn bóng lưng bà bà chậm rãi xuống núi
Cũng không biết tại sao, hắn bỗng có chút cảm động
Nghĩ tới sự thật hắn còn giấu giếm, ngược lại sinh ra chút ít cảm giác không đành lòng
"Ai dà, tiểu tử ngươi làm gì như đàn bà vậy, bà bà vừa rời khỏi đã muốn khóc rồi hả
Nhị gia nhìn thấy biểu cảm bi thương của Hồ Ma, hiểu lầm, cười cười vỗ vỗ đầu của hắn, nói:
"Học xong bản lĩnh sẽ trở về, khóc lóc cái gì
Nói xong bèn dẫn Hồ Ma tới trước phòng
Đám thiếu niên vừa mới luyện quyền giờ đều đã dừng lại, mở to mắt nhìn Hồ Ma
Có người quét qua Hồ Ma sau đó bĩu môi nói: "Người mới
Trông cũng không được khỏe mạnh lắm
"Cả người còn không được hai lạng thịt, nếu như gặp tà túy, không phải bị một cơn gió đã cuốn bay thật xa rồi sao
Có người hừ hai tiếng, nói: "Đây là tôn nhi của Tẩu Quỷ Bà, bình thường được coi như bảo bối mà..
"Học bài sợ đau đầu, luyện kỹ năng sợ mệt mỏi, ra ngoài còn sợ cháy nắng
"Có lần bà bà ra ngoài chữa bệnh cho người ta giữa trưa không về được, phải nhờ đại nương bên cạnh làm cơm đưa qua cho hắn, hắn còn kén cá chọn canh..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Những thiếu niên này đều là người bên trong hàng rào sao
Hồ Ma không hề quan tâm tới những lời khinh thường và trêu chọc của bọn họ
Ngược lại trong lòng hắn hơi động, hình như những thiếu niên này còn biết rõ chuyện đã xảy ra với nguyên thân hơn cả hắn
Hắn bởi vì kiêng kị bà bà, không dám trực tiếp hỏi trước kia trên người mình đã xảy ra đã chuyện gì, hiện giờ ngược lại nghĩ đến, về sau có thể thử hỏi từ trong miệng của những thiếu niên ở đây, chắp vá lung tung, có lẽ có thể tìm hiểu được rõ ràng chuyện lúc trước
"Tốt rồi, đứng nghiêm hết cho ta
Nhị gia nhíu lông mày, hét lớn một tiếng, các thiếu niên lập tức ngoan ngoãn đứng thẳng
"Ngươi cũng đứng vào đó đi
Nhị gia đá một cước vào mông Hồ Ma, để cho hắn cũng đi đứng bên cạnh đám thiếu niên, sau đó lớn tiếng nói:
"Cái gì tà túy với không tà túy
"Đó chính là một cơn gió lạnh, bà bà nói cho ngươi tới đây phơi nắng mặt trời với ta, cường tráng hoả khí, nếu như đổi lại là ta, ngươi đã sớm phải tới đây rồi
"Ta chưa bao giờ quan tâm tới mấy thứ tà túy gì đó, chủ yếu ta nói, đám tà túy đều là thứ ức hiếp kẻ nhỏ yếu sợ kẻ mạnh, ngươi hay gặp phải chúng nó là bởi vì thể chất của ngươi quá yếu, sau khi luyện thành một thân bản lĩnh, chỉ cần một hơi là có thể thổi bay những vật kia
"Nhị gia..
Trong đám người, một gã thiếu niên hơi mập cười hì hì nói: "Nhưng tà túy mà Hồ Ma gặp đều là những con rất lợi hại
"Tổ tông bên trong lão hỏa đường tử cũng không dám phù hộ hắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Vậy luyện nhiều lên
Nhị gia trừng mắt liếc tên béo, nói: "Luyện tốt rồi sẽ không cần tổ tông phù hộ nữa
"Tại sao người sống lại cần phải dựa vào người chết
Nói xong lão ngồi xuống, nhấp một hơi thuốc gạt tàn rồi lại kể:
"Lúc ta còn trẻ cũng từng bị tà túy quấn lấy, khi đó ta 20 tuổi, gan to, khi đi ra ngoài buôn bán quên cầm theo tro cốt của tổ tông, kết quả là trong đêm tìm một căn nhà trống để ngủ, không cẩn thận bị quả phụ treo cổ quấn lấy, mắt nhìn thấy ả mặt trắng bệch, lẻn vào từ trong khe cửa, leo lên trên giường của ta, kéo đai lưng của ta muốn làm chuyện đó..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Các ngươi đoán đoạn sau sẽ thế nào
Mấy tên thiếu niên lập tức hiếu kỳ, tất cả đều duỗi dài cổ hóng chuyện
"Haha..
Nhị gia nâng tẩu thuốc, ngồi trên chiếc ghế đại mã kim đao, ngạo nghễ nói: "Ta cả đêm làm 20 lần
"Ban ngày ả đã biến mất rồi!"