Hoàng Hôn Phân Giới

Chương 33: Thân thể người chết (1)




Đám thiếu niên mơ mơ màng màng từ trong mộng tỉnh dậy, vội vàng hấp tấp mặc quần áo chạy ra ngoài
Mặt cũng không rửa răng cũng không đánh, có người ngay cả quần cũng không mặc, một người té ngã lăn xuống giường, nhặt giày lên, vui vẻ chạy ra ngoài
Hồ Ma ngày đầu tiên tới đây, cả người mơ mơ màng màng, nhưng vẫn phải làm theo
Nhị gia đứng ở giữa sân, trong tay nắm tẩu thuốc, thấy động tác ai chậm là đi tới, đá tất cả ra ngoài viện
Hồ Ma cũng bò dậy làm theo mệnh lệnh, nhưng tâm tư trì hoãn khiến cho động tác của hắn chậm chạp, xém chút nữa bị Nhị gia đi tới đá
Thấy là Hồ Ma mới thu chân trở về, chỉ hừ một tiếng: "Nhanh lên, theo kịp tiến độ của đám tiểu tư kia đi
Hồ Ma cảm nhận tứ chi lạnh như băng, muốn hỏi, nhưng không biết hỏi từ đâu, cuối cùng chạy ra sân
Chạy được nửa đường đán thiếu niên mới bắt đầu hoạt bát, lúc sau mới có tiếng cười nói vang lên
Có người giày còn không đi, chạy nhanh cho đến khi vượt qua nửa dốc núi, thấy sau mỏm núi đá có dòng suối ồ ồ chảy ra, hình thành một đầm nước nho nhỏ trên sườn núi, đám thiếu niên chạy đến đây, vội ngồi chồm hổm xuống, hắt nước suối lên trên mặt
Không chỉ rửa mặt súc miệng, thậm chí có người như bị điên, trực tiếp cởi quần nhảy vào
Sau khi nghịch nước một lúc, cũng không thấy rửa được vài lần, đã có người cười toe toét chạy về, đồng thời trong miệng kêu to:
"Ai chạy chậm thì liếm đít quả phụ..
Đám người ngay lập tức náo loạn, không ngừng từ rìa đầm nước bò lên, lúc này Hồ Ma mới chạy đến
Hắn chỉ cảm thấy tứ chi không còn chút sức lực nào, vừa nặng nề lại lạnh như băng, hoài nghi trong lòng càng nặng
Theo lý thuyết hắn vận động thời gian dài như vậy, thân thể lạnh đến mấy cũng nên nóng rồi chứ
Nhưng càng chạy càng rét lạnh, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi cũng không đổ một giọt
Nhìn đám thiếu niên vui vẻ ở phía trước, giống như dùng sức hoài không hết, hắn cũng không muốn liếm đít quả phụ, nhưng hết lần này tới lần khác cảm thấy thân thể càng dần càng nặng
Nhưng nếu hắn muốn theo kịp, ngược lại là có thể làm được
Thân thể của hắn lạnh như băng, nổi bật lên một chỗ đặc biệt nóng hổi, đó là bụng của hắn, vị trí của lò lửa
Đêm ngày hôm qua, sau khi hành công, chỗ đó tràn đầy nóng hổi, bây giờ vẫn như vậy
Nếu hắn tưởng tượng muốn tăng tốc độ, mơ hồ cảm giác hỏa khí ở vị trí bụng, lan ra toàn thân
Cũng chính nhờ hỏa khí của lò lửa, tuy rằng hắn cảm giác lạnh như băng, nhưng không có thật sự té xỉu, thậm chí còn chạy rất xa cùng nhiều thiếu niên
Nhưng cũng bởi vì vậy lò lửa đang trở lên yếu bớt
Không phải Nhị gia nói, chỉ cần không phá thân, lò lửa sẽ tăng trưởng hoài sao
Càng nghĩ, Hồ Ma càng giật mình
Chờ hắn miễn cưỡng chạy trở về sân, những người khác sớm đã xếp thành hàng
Chỉ thấy trong sân đã đặt một cái nồi lớn, một cái giỏ và một cái muôi múc, bên cạnh đặt một đống bát lớn bằng gốm sứ thô
Đám thiếu niên sau khi chạy trở về đã bắt đầu ăn, đứng xếp hàng xới cơm, bộ dạng thèm chảy nước miếng
Ngoài dự đoán của hắn, là có thịt
Lúc Hồ Ma bưng bát đựng cháo mới phát hiện trong cháo có một khúc thịt lớn bằng ngón cái, nấu cùng cháo, mỗi người khi nhận cháo thì thả vào
Điều mà đám thiếu niên quan tâm nhất là khúc thịt được cắt ra này, thời điểm nhận cháo cả đám đều mở to hai mắt nhìn, thấy tay cầm muôi thì la hét:
"Cho ta khối kia..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nãi nãi ngươi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Chết tiệt, như là chưa từng ăn thịt..
Xếp hàng phía trước Hồ Ma, thiếu niên dáng người hơi mập duỗi đầu, xoay người mắng chửi: "Bọn họ cướp cũng thật sạch sẽ
Hồ Ma đang suy nghĩ, theo bản năng hỏi: "Đó là cái gì
"Sơn Nhục..
Thiếu niên nói: "Bạch Thái Tuế, một ngày cứ như vậy, một người hoàn toàn là dựa vào nó, mới miễn cưỡng chống đỡ được..
"Bạch Thái Tuế, tại sao lại màu đen
Hồ Ma mơ màng, sau đó mới phản ứng lại, đúng rồi, ướp muối xong, màu đen là đúng rồi..
Đám thiếu niên đều là tiểu tử loi choi, đang trong quá trình phát triển thân thể, vận động nhiều như vậy, hoàn toàn dựa vào Bạch Thái Tuế ướp muối thành thịt khô, miễn cưỡng chống đỡ được cả ngày
Khó trách vừa đến giờ cơm, đã vội vã như vậy
Nhưng nghe Nhị gia nói, bình thường đại nhân bên trong hàng rào, ngay cả Bạch Thái Tuế cũng không có để ăn, đây coi như là đãi ngộ đặc thù của đám thiếu niên đi học nghề
Tứ chi hắn lạnh như băng, dường như suy nghĩ trong đầu cũng chậm lại
Thật ra hắn không thèm chú ý chút thịt Thái Tuế ấy, chỉ là được ăn nhiều đồ ăn nóng hổi, thân thể đã ấm hơn chút
Khó khăn lắm mới đến lượt hắn, học theo những người khác, giơ bát lên
Thế nhưng người thiếu niên cao gầy cầm muôi, nhìn hắn một cái, cười hì hì nói: "Hồ thiếu gia còn ăn tranh thịt của chúng ta
Vừa nói, vừa múc một muỗng tới, nhanh chóng rót vào trong bát, tay run lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khối thịt kia rơi trở về nồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.