Tần Mục nghe tới đây đã hiểu ra, thì ra Tần Nghiên bị ép buộc, nàng bị đám người Lạc Hà Cốc bắt đi
-Về phần Khinh Tuyết và sư phụ, muội từng phái người ra ngoài nghe ngóng, nghe nói họ bị một người gọi là Tiêu Hậu mang đi Bạch Đế Tinh
Nếu huynh muốn gặp họ, chỉ có thể đi Bạch Đế Tinh tìm Tiêu Hậu
Tần Mục vốn còn đang buồn bực không biết tại sao Kinh Tuyết chưa tới Trung Thiên Tinh tìm hắn, thì ra là nàng đã đi Bạch Đế Tinh
Có lẽ sợ chọc giận người của Lạc Hà Cốc cho nên trong ngọc giản Trần Nghiên chỉ nói tới đây, không dám nói quá nhiều
-Tiêu Hậu
Tần Mục thu hồi ngọc giản, tự lẩm bẩm
-Tiêu Hậu không phải là Mộ Dung Tiêu Tiêu đó chứ
Tần Mục nghĩ tới loại khả năng này, trong lòng đột nhiên có chút lo lắng
Mộ Dung Tiêu Tiêu và Lăng Ba có ân oán rất sâu, thế nhưng không thể nói hai người là kẻ thù thật sự được
Theo lời của Lăng Ba, nàng và Mộ Dung Tiêu Tiêu vốn là bạn tốt, là tỷ muội khác phái
Có điều lòng ghen tị của Mộ Dung Tiêu Tiêu quá mạnh làm cho nội tâm của nàng ta có chút biến thái
Tình trạng của Tần Phỉ Phỉ vẫn chưa ổn định nên Tần Mục không thể lập tức chạy tới Bạch Đế Tinh
Hi vọng Mộ Dung Tiêu Tiêu còn nhớ tình xưa sẽ không làm gì Lăng Ba và Khinh Tuyết
Dù sao thì thành tựu hiện giờ của Mộ Dung Tiêu Tiêu vượt xa Lăng Ba, bây giờ nàng ta có danh hiệu Tiêu Hậu, sẽ không còn ghen ghét Lăng Ba nữa
Hai tháng trôi qua trong lo lắng
Hôm nay, Tần Mục cảm thấy toàn bầu trời phía trên Lạc Gia Bảo bị một lớp năng lượng thần bí bao phủ
Thần thức của hắn thả ra muốn tìm nguồn gốc của nguồn lực lượng này, thế nhưng dường như trong lúc vô tình đã đi vào một không gian kỳ lạ
Không gian này bị sương mù bao phủ, diện tích xung quanh khoảng mấy trăm mét vuông, bên trong không có vật gì
Tần Mục cau mày một cái, đột nhiên lên tiếng nói:
-Nếu đã dẫn ta tới nơi này, tại sao không ra gặp mặt
-Kiếp trước gieo nhân, kiếp này hái quả, siêu thoát luân hồi, thay trời phạt tội
Một giọng nói sâu lắng vang lên trong không gian
Lòng Tần Mục hơi động, hắn cảm thấy người này tới có mục đích, mấy câu nói không đầu không đuôi này dường như có liên hệ nào đó
-Bà là Lạc Thần ư
Tần Mục dò xét một câu
-Tội lỗi tội lỗi
Tần Mục im lặng, thế quái nào lại nói giống ni cô thế, không thể nói chuyện bình thường được à
Một lúc lâu sau, giọng nói đó lại vang lên than thở một câu:
-Ai… Đi tìm nàng đi
Ngay sau đó, sương mù tản đi, Tần Mục phát hiện lực lượng bao phủ Lạc Gia Bảo đã biến mất
-Chẳng lẽ Phỉ Phỉ đã xuất quan
Tần Mục nghĩ thế lập tức xông ra ngoài
Khi tới tổ địa của Lạc Gia Bảo, hắn vừa lúc nhìn thấy một thiếu nữ mặc đồ bó sát màu đỏ, dáng người yểu điệu đi ra
Tần Mục hơi ngây người, nhất thời không phản ứng kịp
Thiếu nữ cũng thấy Tần Mục, mắt nàng ngay lập tức chứa đầy hơi nước
-Ca
Tần Phỉ Phỉ không nhịn nổi trực tiếp nhào tới
Ôm thân thể mềm mại này trong lòng, Tần Mục cứ như mới tỉnh, hắn vỗ vỗ lưng nàng, nói:
-Không sao rồi
-Ca, sao vừa rồi nhìn ca như tên ngốc thế
Lấy lại bình tĩnh, Tần Phỉ Phỉ cười hì hì, nói
-Á…
Tần Mục có chút lúng túng
Thành thật mà nói, khí chất và dáng ngoài của Tần Phỉ Phỉ có sự thay đổi rất lớn, nhất là khí chất, biến ảo mịt mờ, thay đổi khác lạ làm cho người ta như đang thấy ảo giác vậy
Đây chính là nguyên nhân làm cho Tần Mục sửng sờ
Đương nhiên, không phải hắn đang mê gái, hắn chỉ đang lo lắng không biết tính cách của Tần Phỉ Phỉ có thay đổi, có trở nên lạnh lùng đạm bạc hay không
Có điều còn may, Tần Phỉ Phỉ vẫn là Tần Phỉ Phỉ mà hắn quen thuộc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trang 63# 9
-Phỉ Phỉ, có phải là bây giờ ngươi trở nên rất lợi hại rồi không
Lạc Mẫn hỏi có chút hâm mộ
Tần Phỉ Phỉ lắc đầu nói:
-Không có, bây giờ ta mới ở Cảnh giới Chân Linh mà thôi
Lực lượng Chân Thần vô cùng mạnh mẽ, người phàm căn bản không thể hấp thu dung hợp trong thời gian ngắn được
Cho nên nó chỉ có thể tồn tại dưới hình thức phong ấn bên trong cơ thể của Tần Phỉ Phỉ
Lạc Mẫn há to miệng nói:
-Cảnh giới Chân Linh không phải là cấp Vương Giả hay sao, ngươi còn chưa thoả mãn nữa ư
Cường giả mạnh nhất Tử Quang Tinh chỉ là đỉnh cảnh giới Hỗn Độn , cả đời Lạc Mẫn chưa từng thấy qua cao thủ cấp Vương Giả
Hiện tại Tần Phỉ Phỉ lại miêu tả cảnh giới của mình theo cách này làm cho nàng cảm thấy chênh lệch quá lớn
Phải biết là trước đây không lâu, thực lực của Tần Phỉ Phỉ còn không bằng nàng nữa
-Ta kém xa Lạc Thần, người quá kỳ vọng vào ta
Tần Phỉ Phỉ có chút buồn rầu nói
-Muội thấy Lạc Thần
Tần Mục kinh ngạc hỏi
-Không có, tuy nhiên muội nghe được người nói chuyện
Tần Mục dường như có suy nghĩ, xem ra người tìm mình là Lạc Thần thật, có điều không biết mấy câu bà nói có ý nghĩa gì
-Phỉ Phỉ, chúng ta nghỉ ngơi hai ngày, sau đó đi Bạch Đế Tinh
-Đi tìm tỷ Tư Duyệt ư
-Không chỉ thế, Khinh Tuyết cũng ở đó
-A… Vậy chúng ta lập tức lên đường thôi
Vừa nghe Tả Tư Duyệt và Diệp Khinh Tuyết đều ở Bạch Đế Tinh, Tần Phỉ Phỉ dường như còn vui vẻ hơn cả Tần Mục
Tần Mục cười cười, sờ đầu nàng một cái rồi nói:
-Không gấp, hai ngày sau hẵn đi
-Ờ
Hai ngày sau, Tần Mục đã chuẩn bị xong những thứ cần thiết để đi Bạch Đế Tinh
Cung Y Y đi Bạch Đế Tinh từ Nam Thiên Môn, hắn thì chuẩn bị đi từ Tây Phương Cực Nhạc Tự
Nguyên nhân đầu tiên là nơi này gần hơn, nguyên nhân thứ hai là hắn và Nam Thiên Môn có mâu thuẫn, hắn không muốn có thêm rắc rối
Vốn Tần Mục chuẩn bị mang Trần Thiến và Tần Phỉ Phỉ đi, có điều Dịch Mai Lam trùng hợp trở lại ngay lúc này
Mấy tháng nay, Dịch Mai Lam rong ruổi ở mấy hành tinh xung quanh nhằm tăng cường liên lạc với mười thế lực lớn
-Vương triều truyền tin tức bảo Tinh Chủ đến Vương Triều gặp mặt
-Đi Vương Triều gặp mặt là sao
-Thật ra thì đây chỉ là một hình thức, bọn họ không quan tâm Tử Quang Tinh do ai quản lý, chẳng qua không được thoát khỏi sự khống chế của Vương Triều
Bảo Tinh Chủ tới Vương Triều gặp mặt là để Tinh Chủ thể hiện lòng thần phục
Tần Mục hiểu ra, hắn hỏi:
-Nếu cô không muốn đi thì khỏi đi nữa, dù sao thì ta cũng định để cho Tử Quang Tinh độc lập
-Thành thật mà nói hiện tại ta rất bận cho nên không muốn đi Vương Triều
Có điều bây giờ ngươi phải đi Bạch Đế Tinh cho nên không thể quan tâm nơi này được
Chúng ta sẽ gặp bất lợi nếu như lập tức đối nghịch với Vương Triều
Tần Mục cảm thấy đây đúng là một vấn đề khó, hắn đang suy nghĩ lúc đi ngang qua Bắc Vương Triều có nên dọa bọn họ hay không
-Ta thấy, không bằng để ta thay Dịch sư muội đi Vương Triều một chuyến
Lúc này, Lạc Thanh Hà đi tới, nói:
-Nếu Tần Mục phải đi Bạch Đế Tinh, như vậy tạm thời không thích hợp đối nghịch với Vương Triều, chúng ta nên tỏ thái độ một chút
Dịch Mai Lam đồng ý nói:
-Ừ, ta thấy làm thế rất tốt
-Vậy cũng được, đường tới Tây Phương Cực Lạc Tự phải đi qua Bắc Vương Triều, ta thuận tiện đi một chuyến
Cuối cùng, Lạc Thanh Hà đi theo Tần Mục tới Bắc Vương Triều, thế nhưng Lạc Thanh Hà lại kéo cả Lạc Mẫn theo
Cứ như vậy, một nhóm năm người lên đường đi Bắc Vương Triều
Hơn một tháng sau, năm người tới Bắc Vương Triều, trước hết bọn họ tìm một khách sạn nghỉ ngơi, dù sao thì họ có nhiều người, tìm chổ nghỉ trước tiện hơn
Lạc Thanh Hà phải đi Vương Cung gặp mặt, nên hắn quyết định không thể để có chuyện gì xảy ra trong mấy ngày này
Đương nhiên, hắn không quan tâm Lạc Thanh Hà, chỉ vì lúc này Lạc Thanh Hà đại biểu cho Tử Quang Tinh cho nên hắn mới để ý tới thôi
Lạc Thanh Hà biết Tần Mục vội vã đi Bạch Đế Tinh cho nên không kéo dài thời gian, y lập tức đi Vương Cung muốn giải quyết mọi chuyện trong thời gian ngắn
Nghỉ ngơi trong khách sạn một lúc, Tần Phỉ Phỉ liền hẹn Trần Thiến và Lạc Mẫn đi dạo Vương thành một chút
Tuy Tần Mục không có hứng thú với việc này, thế nhưng lo lắng cho các nàng nên cũng đi theo
-Phỉ Phỉ, huynh thấy muội cần che mặt lại, nếu không sẽ xảy ra chuyện đó
Trước khi ra cửa, Tần Mục nhắc nhở một câu
Tần Phỉ Phỉ ngoẹo đầu, nghi ngờ hỏi:
-Tại sao
Trần Thiến cười đùa nói:
-Ta cũng thấy rất cần thiết, Phỉ Phỉ, bây giờ ngươi rất xinh đẹp đó
Tần Phỉ Phỉ hiểu ra, quyệt quyệt miệng, xem thường, nói:
-Sợ cái gì, ca ca ở đây, thiên hạ ta có, ai dám tới phiền ta
Trần Thiến và Lạc Mẫn nghe xong liền cười to
Tần Mục xấu hổ, tiểu cô nương này thật sự quá kiêu ngạo
Có điều, nói thật, với thực lực hiện tại của Tần Phỉ Phỉ, có rất ít người trong Tứ Phương tinh này có thể uy hiếp được nàng
đỉnh Vương Giả, hơn nữa còn là Vương Giả nắm giữ lực lượng Chân Thần nữa
Không ngoài dự đoán, khi Tần Phỉ Phỉ, Trần Thiến và Lạc Mẫn đi đường, tỉ lệ người quay đầu lại nhìn không có 100% thì cũng có 80 -90%
Tần Phỉ Phỉ cảm thấy hơi bất đắc dĩ, cuối cùng đành mua một tấm khăn lụa đeo lên
Thế nhưng có vài thứ không phải một tấm khăn có thể che đậy được
Tần Phỉ Phỉ đeo khăn lụa càng tôn khí chất mộng ảo của nàng, tạo cho người khác cảm giác thần bí rất muốn tìm tỏi
Lần này tỉ lệ quay đầu nhìn là 100%
-Phỉ Phỉ, huynh thấy chúng ta nên trở về thì hơn
Tần Mục không nói gì
Tần Phỉ Phỉ định nói chuyện, đột nhiên phía trước có một tiếng hét, ngay sau đó có một giọng nói kiêu căng vang lên
-Bọn ngươi đang làm gì, dám cản đường bổn tiểu thư, chán sống hả, cút ngay cho ta
Chát chát chát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ba tiếng quất roi vang lên kèm theo tiếng thét của mười mấy người
-Lại là người phụ nữ độc ác này
Mặt rất nhiều người lộ vẻ hoảng sợ, miệng chửi nhỏ nhưng chân không chần chờ, cả đám rối rít chạy đi sợ gặp hoạ
Sau khi đẩy ra đám người, một thiếu nữ cưỡi Hãn Mã xuất hiện trước mặt đám người Tần Mục
Thiếu nữ này mặc váy màu tím, tay cầm roi da, vẻ mặt hết sức ngạo mạn
Mặc dù trông có vẻ rất xinh đẹp, thế nhưng lại quá hung hãn nên làm cho người khác không ưa
Tần Mục vừa thấy thiếu nữ này liền cảm thấy buồn cười
Trong thế giới tinh không này, ngựa là động vật hết sức thưa thớt, đối với bọn họ, cưỡi ngựa có lẽ là một trải nghiệm mới mẻ
Cưỡi ngựa không có sai, thế nhưng cưỡi ngựa trên đường, hơn nữa còn cầm roi quất người là chuyện quá mức
-Các người là ai, sao lại tụ tập gây chuyện chỗ này, các người định làm gì
Thiếu nữ váy tím nhìn Trần Thiến và Lạc Mẫn, sau đó nhìn Tần Phỉ Phỉ chằm chằm, trông vô cùng tức giận cứ như nàng và Tần Phỉ Phỉ có thù sâu như biển vậy
Tần Mục bất đắc dĩ thở dài, phụ nữ ghen ghét quả nhiên đáng sợ, trong nháy mắt thôi mức thù hận đã tới đỉnh
-Liên quan gì ngươi, con mắt nào của ngươi thấy bọn ta tụ tập gây sự
Làm sao Tần Phỉ Phỉ không nhìn ra thiếu nữ này cố ý gây chuyện cho nên càng nhìn càng khó chịu với thiếu nữ váy tím này
-Ta tận mắt nhìn thấy, còn dám cãi
Thiếu nữ váy tím tức giận nói:
-Vương thành trọng địa, trên đường giao thông quan trọng mà các người cũng dám đứng đây mê hoặc lòng người, tụ tập gây chuyện, ta nghi ngờ các người có lòng mưu phản
-Mưu phản
Tần Phỉ Phỉ tức giận cười, nói:
-Chụp cái mũ thật lớn a
Trang 63#10
Thiếu nữ váy tím nói:
-Chỉ cần ta hét một tiếng lập tức có vệ binh tới bắt các người lại
-Ngươi có bệnh hả, bọn ta đắc tội gì với ngươi chứ
Trần Thiến không nhịn được chửi một câu
-Tiện nhân, muốn an đòn
Kỷ Vân giơ roi lên quất Trần Thiến
Có điều một roi này không có vang lên như tưởng tượng, nó bị một người nhẹ nhàng nắm trong tay
Thực lực của Kỷ Vân không mạnh, chỉ có cnahr giới Tinh Thần, Tần Phỉ Phỉ, chỉ cần một trong Trần Thiến và Lạc Mẫn cũng lợi hại hơn nàng
Có điều, là đàn ông cho nên hắn cảm thấy mình nên ra tay, nếu không có vẻ mất phong độ
-Chơi đủ chưa
Tần Mục nắm roi, lạnh lùng nói
Kỷ Vân cũng làm cho người khác chán ghét giống như Chúc Liễu Dung
-Lớn gan, ngươi là ai
Sự chú ý của Kỷ Vân luôn tập trung phía ba người Tần Phỉ Phỉ cho nên không chú ý tới Tần Mục, nàng ta nói:
-Dám vô lễ với ta
-Ca, đừng để người này làm mất hứng, cứ đuổi đi là được, chúng ta đi ăn cơm
Tần Phỉ Phỉ nói
-Được
Tần Mục gật đầu một cái, sau đó hất sợi roi đi, nói:
-Cút đi
Bành
Kỷ Vân bị một luồng sức mạnh đẩy ra sau, không chỉ té ngựa mà còn bay ra sau mấy trượng
Bốn người Tần Mục chẳng thèm để ý tới Kỷ Vân, đoàn người xoay người rời khỏi
Tần Phỉ Phỉ và Trần Thiến cảm thấy bình thường, thế nhưng Lạc Mẫn lại có chút kích động trong lòng
Nơi này là Vương thành, từ nhỏ nàng đã có ước mơ với Vương Triều, nàng cho là người trong Vương Thành ai cũng tài giỏi hơn người
Thế nhưng không ngờ ngày hôm nay nàng không những tới Vương thành mà còn được cáo mượn oai hùng một chút
Lòng hư vinh của nàng được thoả mãn cực độ khi ánh mắt kinh ngạc của mọi người hoặc ít hoặc nhiều nhìn về phía nàng
Nàng không đạm bạc như Tần Phỉ Phỉ, Trần Thiến, nên không cảm thấy hư vinh là tội ác gì
Có lẽ đây chính là nguyên nhân các nàng không hợp nhau, bởi vì cuối cùng thì nàng chỉ là một người phụ nữ bình thường
Bốn người đi xuyên qua đám người, những người xung quanh rối rít tránh đường cứ như tránh dịch, chỉ sợ mình không tránh kịp
Tần Mục thấy sự sùng bái, khen ngợi, cũng thấy sự đồng tình than thở trong mắt những người này
Dưới cái nhìn của bọn họ, đám người Tần Mục tỏ vẻ oai phong như vậy, cô nương Kỷ Vân kia há có thể bỏ qua cho bọn họ
Tần Mục chỉ cười cho qua, không để ý tới suy nghĩ của những người này
Bốn người tìm một quán rượu buôn bán tốt đặt một phòng
Tần Phỉ Phỉ và Trần Thiến là người Trái Đất, mặc dù hiện tại các nàng có thể nhịn ăn, thế nhưng các nàng vẫn giữ thói quen ăn cơm
Người Tu Chân có thói quen ăn uống của người Tu Chân, rượu và thức ăn đều là thứ chế biến từ linh khí, không chỉ có thể no bụng mà còn có thể giảm mệt nhọc, giúp người ăn sảng khoái tinh thần
Chờ trong phòng nửa giờ vẫn chưa có động tĩnh gì, hơn nữa quán rượu này trước đó còn rất náo nhiệt, hiện giờ lại vô cùng yên lặng
-Xảy ra chuyện gì rồi, ta ra ngoài xem một chút
Tần Phỉ Phỉ nói xong định đứng dậy, thế nhưng Tần Mục cản nàng lại
-Dù gì thì muội cũng tới Cảnh giới Chân Linh đỉnh rồi, dùng thần thức quét qua một cái là biết ngay thôi
-Đúng a
Mặc dù tu vi của Tần Phỉ Phỉ trở nên mạnh mẽ, thế nhưng nàng vẫn chưa quen
Thần thức của nàng vụng về vươn ra, phát hiện toàn bộ quán rượu không còn ai, dù là một người cũng chẳng thấy
-Ồ, vừa rồi vẫn còn rất nhiều người mà, sao giờ ngay cả ông chủ quán rượu cũng không thấy nữa
Tần Phỉ Phỉ nghi ngờ hỏi
-Còn phải hỏi, nhất định là do Kỷ Vân ảnh hưởng
Tần Phỉ Phỉ hiểu ra, chắc chắn Kỷ Vân sẽ không bỏ qua, những người xung quanh đều sợ tai bay vạ gió cho nên trốn sạch
-Người gì đâu mà quá đáng ghét, thật là không hiểu nổi
Tần Phỉ Phỉ còn chưa biết mình đắc tội Kỷ Vân ở chỗ nào
-Chẳng thể nào khác được, là phúc không phải hoạ, là hoạ thì tránh không khỏi
Tần Mục uống một ngụm rượu linh dịch, nói thản nhiên:
-Bọn họ tới rồi
Vừa dứt lời, bọn họ lập tức cảm nhận được có mười mấy luồng khí thế mạnh mẽ bao phủ quán rượu, trong đó còn có một hơi thở Vương Giả
-Tên tiểu tử thúi kia lăn ra đây cho ta
Một giọng nói tức giận vang lên, mọi người cũng có thể nghe ra là giọng của Kỷ Vân
-Đi ra ngoài thôi
Tần Mục nhún nhún vai
-Hừ, mang theo có chút người mà dám diễu võ giương oai, để ta đi dậy dỗ bọn họ
Tần Phỉ Phỉ vỗ bàn, bay thẳng ra ngoài
Tần Mục cười lắc đầu một cái rồi ung dung thong thả đi ra ngoài, Trần Thiến và Lạc Mẫn theo sát bên
Bên ngoài quán rượu, Kỷ Vân và một tên thanh niên áo trắng đang đứng chung một chỗ, sau lưng là là một ông lão già nua, phía sau họ còn có mười mấy tên cao thủ Cảnh giới Hỗn Nguyên
-Lương ca, tên tiểu tử thúi kia dám ra tay đánh muội, huynh nhất định phải báo thù cho em
Kỷ Vân tỏ ra oan ức, mặt có vẻ muốn khóc, kể lê với tên thanh niên áo trắng
-Vân nhi yên tâm, mọi thứ cứ để huynh lo
Thanh niên áo trắng vỗ ngực bảo đảm
Nói xong, y chuẩn bị bước vào quán rượu
-Ồ, ta còn tưởng là ai, thì ra là tên Hạ Lương nhà ngươi
Tần Phỉ Phỉ đột nhiên xuất hiện bên ngoài quán rượu, nàng thản nhiên nhìn tên áo trắng
Hạ Lương ngẩn người, y giật nảy mình khi nhìn thấy cô gái che mặt đang đứng trước mặt này
-Không ngờ lại có một người đẹp như tiên thế này, ả thị nữ ở Lạc Gia Bảo kia căn bản không thể so sánh
Hạ Lương đứng núi này trông núi nọ, sớm đã quên chuyện của Kỷ Vân
-Cô nương biết tại hạ
Tần Phỉ Phỉ hơi sững sờ, sau đó nàng chợt nhớ mình đang đeo khăn che mặt, cho nên nàng cười nói:
-Với danh tiếng Hạ Lương , ta muốn không biết cũng khó
Hạ Lương nghe giọng nói tự nhiên như chuông bạc này xong chợt cảm thấy rã rời cả người, giọng nói này dường như ăn sâu vào xương làm cho y vô cùng say mê
-Cô nương khen nhầm rồi, hôm nay có thể thấy được một người đẹp như tiên thế này đúng là phúc ba đời của ta, không biết ta có cơ hội mời cô nương tới nhà ta làm khách không
-Ngươi muốn mời ta
Tần Phỉ Phỉ châm chọc cười nói:
-Chẳng lẽ không định dậy dỗ ta sao
Hạ Lương sững sờ, y còn chưa kịp lên tiếng, Kỷ Vân đã quát mắng:
-Hạ Lương, huynh làm gì thế, con tiện nhân này cùng nhóm với tên tiểu tử kia, còn không mau bắt lại cho muội
-Chuyện này…
Khi Hạ Lương còn không biết nên làm thế nào cho phải, đột nhiên y thấy có một nam hai nữ từ bên trong quán rượu bước ra
Y không biết Tần Mục và Trần Thiến, thế nhưng y nhận ra Lạc Mẫn
-Hạ công tử
Lạc Mẫn chào y một tiếng tượng trưng
-Lạc tiểu thư, các người đi cùng nhau sao
Hạ Lương nhìn Tần Phỉ Phỉ rồi hỏi
-Ừm
Lạc Mẫn gật đầu một cái, thế nhưng nàng không nhắc thân phận của Tần Phỉ Phỉ
Nếu lần này gặp phải Hạ Lương, vậy chuyến đi Vương Thành lần này chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra
Tần Phỉ Phỉ đã hoàn toàn khác xưa, hơn nữa còn có Tần Mục bên cạnh
Nếu đám người Hạ Lương, Mạc Ngôn biết điều còn tốt, nếu không, nhất định sẽ gặp đau khổ
Hạ Lương tính toán một chút, y có thể thông qua Lạc Mẫn để bắt chuyện với cô gái đẹp như tiên này
Cô nàng Kỷ Vân lúc bình thường còn được, thế nhưng so với cô gái trước mặt này, ngay cả cứt trâu cũng không bằng
-Hạ Lương, không phải huynh nói sẽ báo thù cho muội ư, sao còn chưa ra tay
Rốt cuộc Kỷ Vân cũng cảm giác được có gì đó không đúng cho nên thúc giục Hạ Lương
Trang 64# 1
Kỷ Vân nghe vậy lập tức nổi giận,
-Hiểu lầm cái gì, huynh đừng quên ta mới là vị hôn thê của huynh, ngươi lại đi giúp đỡ người ngoài là thế nào
Hạ Lương xụ mặt nói:
-Vân Nhi, mấy người đó đều là bạn của huynh
Vừa rồi là do muội cố tình gây sự nên họ mới dạy dỗ muội
-Huynh…huynh…
Kỷ Vân không thể tin vào lỗ tai mình, Hạ Lương lại nói với những lời này sao
Kể cả mình có cố tình gây sự đi chăng nữa thì với tư cách là vị hôn phu, y cũng phải đứng về phía mình, nếu không có vị hôn phu để làm gì
-Hạ Lương, huynh có chắc chắn minh đang nghiêm túc không
Kỷ Vân khó thở đến mức phải cười,
-Ta cho huynh một cơ hội cuối cùng, nếu huynh không ra tay, ta sẽ bảo tỷ phu của ta làm thay
Vốn vẫn không cho là đúng, nhưng nghe đến đó Hạ Lương bỗng biến sắc,
- Tỷ phu của muội đến Vương Triều rồi sao
-Hừ, đừng tưởng ta cần Hạ gia các người
Vẻ mặt Hạ Lương thay đổi liên tục, Hạ gia chính là một trong ba gia tộc lớn của Bắc Vương Triều, Kỷ gia ở vị trí kém hơn không ít, cho nên đối với Kỷ Vân, Hạ Lương có cũng được mà không có cũng chẳng sao
Nhưng tỷ phu của Kỷ Vân không hề tầm thường, nằm trong top 3 thiên tài tuyệt đỉnh của bảng xếp hạng nhân kiệt, hơn nữa còn xuất thân từ “Tiêu môn”, là đệ từ thân truyền của nhân vật truyền kỳ Tiêu Hậu
Hạ Lương vẫn nghĩ sau khi y cùng Tiêu Hậu đến Bạch Đế tinh, cả đời cũng sẽ không trở lại, không ngờ hiện tại y đã về vương triều
-Vân Nhi, có chuyện gì từ từ nói, tất cả mọi người đều là bạn bè, chỉ là một chút va chạm nhỏ thôi, có thể ngồi xuống bàn bạc mà
Hạ Lương hoảng sợ, nghĩ đến người tỷ phu kia của Kỷ Vân, trong lòng y không kìm nén được nỗi sợ hãi
-Ai thèm làm bằng hữu với họ
Kỷ Vân hận không thể lập tức giết chết Tần Mục
-Thật khéo, ta cũng thấy chúng ta không thể là bạn
Tần Phỉ Phỉ nhàn nhạt nói
-Cô nương, Vân Nhi chỉ hơi tùy hứng thôi, chứ thật ra…
Hạ Lương muốn làm người hòa giải, hai bên y đều không thể đắc tội
Nhưng còn chưa kịp nói hết đã bị Tần Phỉ Phỉ cắt ngang,
-Ngươiđừng hiểu lầm, ta không nói cô ta, ta nói ngươi
-Ta ư
Hạ Lương ngơ ngác
-Đúng vậy, ta nói chúng ta và ngươi không thể là bạn
Một câu đó, chẳng khác nào đập vỡ mộng tưởng của Hạ Lương, y không biết mình đã đắc tội với vị tiên tử này lúc nào
-Ha ha…Hạ Lương, nhìn ngươi kìa, người ta ghét bỏ ngươi, ngươi còn không tự biết xấu hổ, thật nực cười
Kỷ Vân cười mỉa mai,
-Nếu ngươi đã không chịu ra tay, ta chỉ có thể tìm tỷ phu của ta rồi
-Khoan đã
Hạ Lương kéo Kỷ Vân lại, dường như đã có quyết định,
-Vân Nhi, chuyện nhỏ này cần gì làm phiền đến tỷ phu của muội
Huynh sẽ giải quyết giúp muội
-Được, ta sẽ chờ xem
Vẻ mặt Kỷ Vân lạnh lùng, trong lòng lại không khỏi thất vọng về Hạ Lương
Nếu không phải muốn mượn tay y dạy dỗ Tần Mục, cô ta đã đi từ lâu
-Người bắt nạt muội là thằng nhóc kia đúng không
Hạ Lương xoay người, ánh mắt nhìn về phía Tần Mục
Đối với mỹ nữ như Tần Phỉ Phỉ, y không muốn ra tay, nhưng còn với Tần Mục, y cảm thấy hắn rất đáng ghét
-Người đâu, bắt thằng nhóc này lại cho ta
Lão già cấp Vương giả không hề động đậy, mười mấy tên có cấp bậc trên Cảnh giới Hỗn Nguyên còn lại lao về phía Tần Mục
Tần Mục không nhúc nhích, trong khi đó Tần Phỉ Phỉ lại lách người đứng trước mặt hắn
-Hừ, một đống tạp binh cũng đòi múa may
Chỉ thấy nàng vươn bàn tay trắng nõn ra nắm lại trong không khí, sau đó đưa đến bên miệng thổi một hơi
Lập tức tất cả mọi người đều cảm thấy nhiệt độ trong không khí hạ xuống, hơn mười tên Cảnh giới Hỗn Nguyên kia cũng cứng đờ, từ đầu đến chân từ từ ngưng tụ lại thành một khối băng
-Tiện tỳ, ngươi dám
Sắc mặt lão già cổ hủ biến đổi, khí thể vương giả lập tức phun trào, tạo ra một bàn tay khổng lồ chộp về phía Tần Phỉ Phỉ
-Nói đến tạp binh, ngươi cũng không ngoại lệ
Đối với bàn tay không lồ này Tần Phỉ Phỉ chỉ có sự khinh thường, nàng giơ tay lên, Thần Quang ngưng tụ
-Không thể như thế
Ánh mắt lão già hiện lên sự kinh hãi, tựa như đã chứng kiến chuyện không thể tưởng tượng nổi
Roẹt
Ánh sáng thần tính lóe lên nghiền nát bàn tay, khí thế vương giả lập tức phải rút lui, lão già bị trọng thương nghiêm trọng, văng thẳng ra ngoài
-Chút năng lực cỏn con đó mà cũng dám khoác lác không biết ngượng, đúng là không ngại mất mặt
Tần Phỉ Phỉ phủi tay, mặc dù nàng không có tham vọng đối với sức mạnh, nhưng có thực lực mạnh mẽ thật thoải mái
-Được rồi, đừng kiêu ngạo, vẫn phải tiếp tục cố gắng
Tần Mục đi tới, vỗ vỗ vai nàng
-Ca, bây giờ muội còn kém huynh bao xa
Tần Phỉ Phỉ tò mò hỏi
-Muội nghĩ sao
Tần Phỉ Phỉ khẽ cười:
-Được rồi, không nói tới vấn đề này nữa
Quả thật không cần nói tới, trong lòng nàng, Tần Mục mãi mãi là người mạnh nhất
Lúc này Kỷ Vân và Hạ Lương đã hoàn toàn ngơ ngác, nhất là Hạ Lương, y hoàn toàn không nghĩ tới cô gái thoạt nhìn nhu mì này lại có thực lực khủng bố tới mức đó
Càng khiến y không cam lòng chính là, có người đàn ông khác có thể thân thiết với nàng như vậy
-Ca, giải quyết hai người kia thế nào
-Nếu muội đã ra tay rồi, tất nhiên sẽ giao cho em giải quyết
Tần Mục nhún vai
Bây giờ Kỷ Vân mới hoàn hồn, thấy tình huống không ổn, ả quay người định bỏ chạy
-Đứng lại
Tần Phỉ Phỉ êm ái quát lên
Kỷ Vân không quan tâm, ngược lại trong lúc kinh hoàng lại càng gia tăng tốc độ
-Ngươi chạy được không
Tần Phỉ Phỉ vươn tay nắm lại trong không khí, thân thể Kỷ Vân bỗng nhiên run lên, giống như bị một làn sức mạnh thần bí trói lại, không thể động đậy
-Tới đây cho ta
Kỷ Vân bị kéo đến trước mặt Tần Phỉ Phỉ và Tần Mục
-Các…các người muốn làm gì
-Đến bây giờ vẫn chưa tỉnh ngộ chút nào sao
Tần Phỉ Phỉ hừ lạnh,
-Lần trước đã tha cho một lần nhưng ngươi không hề biết hối cải
Nếu lần này lại tha cho ngươi nữa, chẳng phải ta tự gây phiền cho mình ư
Kỷ Vân giả vờ bình tĩnh,
-Tỷ phu ta là đệ tử Tiêu môn, các người không thể làm ta bị thương, nếu không…
Bốp~
Tần Phỉ Phỉ quăng một cái tát lên mặt cô ta,
-Chết cũng không biết hối cải
-Cầu xin ngươi, tha cho ta đi, ta không dám nữa
Kỷ Vân thấy cứng rắn không được thì đổi sang chiêu khóc lóc
-Thu nước mắt của ngươi lại đi, không có tác dụng gì với ta hết
Tần Phỉ Phỉ buồn nôn muốn chết,
-Ta sẽ không giết ngươi, nhưng nếu không cho ngươi nếm mùi trừng phạt, ngươi sẽ không chịu nhớ
Dứt lời, Tần Phỉ Phỉ lại thi triển động tác thần kỳ, bàn tay nhỏ bé quét lên không trung, một bông tuyết rơi xuống người Kỷ Vân, ả lập tức biến thành một khối băng
, hiển nhiên khối băng này bị nàng sử dụng cường độ mạnh hơn nhiều so với hơn mười tên Cảnh giới Hỗn Nguyên kia
-Hạ Lương, đem ả về đi
Khối băng này phải mất ba tháng mới tan hết, đừng có ý định dùng lửa thiêu, vô dụng thôi, ngoan ngoãn đợi ba tháng đi
Tần Phỉ Phỉ cực kỳ tự tin với thực lực của mình
Tần Mục trầm ngâm nhìn khối băng Kỷ Vân, khối băng này Tần Phỉ Phỉ dùng lực chân thần ngưng tụ ra, vì vậy kể cả người có thực lực cao hơn Tần Phỉ Phỉ cả một cảnh giới, e rằng cũng khó mà phá được
Vẻ mặt Hạ Lương trở nên ngu ngốc, không biết có nghe thấy lời Tần Phỉ Phỉ nói hay không
-Ca, như vậy được chưa
Tần Mục khẽ cười,
-Muội vui là được, nhưng vẫn hơi nhân từ
-Cũng không thể bắt em giết người chứ
Dù sao Tần Phỉ Phỉ cũng đến từ Trái Đất, quan niệm vẫn không cởi mở
-Được rồi, tạm thời thế đã, chúng ta về thôi
Trang 64# 2
-Nhu Nhi, Phi Dương, các con mới về được mấy ngày, sao không ở lại một thời gian nữa
Kỷ Hưng Đào vẫn chờ mong nữ nhi cùng con rể trở về để vực lại uy danh cho Kỷ gia, giúp Kỷ gia chen một chân vào hàng ngũ ba gia tộc lớn
-Cha, sau khi vào Bạch Đế tinh thì không thể ra ngoài lúc nào cũng được, nếu không phải lần này chúng con khổ sở cầu xin, sư phụ sẽ không phá lệ đồng ý cho chúng con trở về thăm người thân
Hơn nữa sư phụ đã dặn, chúng con ở ngoài không thể gây chuyện, không được tham gia vào bất cứ vụ tranh chấp nào, ai vi phạm sẽ bị trục xuất khỏi sư môn
Mặc dù Kỷ Nhu có tâm trợ giúp gia tộc nhưng cũng không dám vi phạm mệnh lệnh sư phụ
Nói đúng ra, với tư chất của nàng, vốn không có tư cách gia nhập Tiêu môn, tất cả đều nhờ dính hào quang của Triệu Phi Dương, bởi vậy nàng vô cùng quý trọng cơ hội này, không dám vi phạm môn quy
Thần sắc Triệu Phi Dương lạnh nhạt, nhìn trái nhìn phải một hồi rồi hỏi:
-Vân Nhi vẫn chưa về sao
-Việc này…Vân Nhi nghe nói các con muốn đi, có lẽ tâm trạng không tốt nên ra ngoài một mình rồi
Sao Kỷ Hưng Đào lại không rõ tính tùy hứng của con gái nhỏ, ông bất đắc dĩ nói:
-Kệ nó đi, ra ngoài náo nhiệt một lúc cũng tốt
Kỷ Nhu nhìn vẻ mặt tiếc hận của Triệu Phi Dương, trong lòng cực kỳ khó chịu
Người tinh tế thông minh như nàng làm sao có thể không phát hiện ra sự mập mờ giữa Triệu Phi Dương và Kỷ Vân, chẳng qua nếu như chọc thủng nó, không khỏi sẽ cãi nhau ầm ĩ
Một người là phu quân, một người là muội muội thân, nàng đều không muốn tổn thương một ai, chỉ đành mắt nhắm mắt mở
-Phi Dương, đi thôi
Kỷ Nhu thúc giục
-Ừ
Triệu Phi Dương khẽ gật đầu, thần sắc vẫn lạnh lùng như cũ
-Gia…Gia chủ, không xong rồi
Đúng lúc này, quản gia của Kỷ gia chạy vào, vẻ mặt như đưa đám thông báo:
-Hạ Lương thiếu gia vừa đưa đến một khối băng rất lớn
-Khối băng
Kỷ Hưng Đào ngạc nhiên hỏi:
-Sao lại đưa một khối băng đến làm gì, chẳng lẽ là một tác phẩm nghệ thuật
-Không phải, Hạ Lương thiếu gia nói khối băng đó chính là nhị tiểu thư
-Cái gì
Kỷ Hưng Đào kinh hãi
Vẻ mặt lạnh lùng của Triệu Phi Dương khẽ biến đổi, y lập tức xông ra ngoài
Trong mắt Kỷ Nhu hiện lên sự hoang mang, chỉ khi nghe nhắc đến muội muội của nàng, Triệu Phi Dương mới kích động như vậy
Nhưng dù sao cũng là muội muội ruột, cho dù nàng muốn tức giận thì bây giờ cũng không phải lúc
-Đi thôi, xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ra
Kỷ Hưng Đào có cảm giác sự việc không hề đơn giản
…
Bạch Đế tinh, Tiêu môn
Một thiếu nữ mặc váy xanh ngồi khoanh chân trên bồ đoàn trong mật thất, hai mắt khép hờ, một quyển sách màu vàng bay lơ lửng trước mặt nàng
Mới nhìn thiếu nữ này mới chỉ mười bảy, mười tám tuổi nhưng lại xinh đẹp tuyệt trần, trên người tản ra khí chất thành thục quyến rũ, giống như một báu vật tuyệt diệu mê hoặc nhân gian
Vù
Một tia sáng trắng lóe lên, trong mật thất bị đóng kín có một bóng người xuất hiện
Người mới tới cũng là một cô gái, mặc dù tướng mạo bình thường nhưng cực kỳ có khí chất
Nếu như Tần Mục ở đây, chắc chắn có thể nhận ra, thiếu nữ này đã từng xuất hiện ở Mộ Dung gia Côn Luân, sư muội của Mộ Bạch, Dạ U Liên
-Ta lĩnh ngộ thiên thư đã đến thời điểm quan trọng, không có việc gì thì đừng tới quấy rầy ta
Cô gái váy xanh mở mắt nhìn Dạ U Liên
-Ta cũng không muốn tới gặp ngươi làm gì, nhưng mệnh hồn thạch của Triệu Phi Dương đã bị nứt, hơn nữa càng ngày càng lan rộng, chỉ sợ mệnh y cũng không giữ được lâu
Ánh mắt cô gái váy xanh lập tức dao động,
-Với thực lực của huynh ấy, người có thể uy hiếp trong Tứ phương tinh không nhiều mới đúng
Dạ U Liên dùng tay nghịch nghịch một đám tóc, dáng vẻ không thèm quan tâm, chỉ nói nhàn nhạt:
-Chết cũng tốt, kết hôn rồi mà vẫn còn chơi đùa bên ngoài, quá lăng nhăng, vẫn chỉ có tiểu Bạch sư huynh của ta tốt nhất
Thiếu nữ váy xanh liếc nhìn Dạ U Liên,
-Ta đã cho huynh ấy Thất Tinh Hồn Ngọc rồi, huynh ấy không thể chết được
-Cái gì, ánh mắt tỷ bị làm sao vậy, sao lại đưa Thất Tinh Hồn Ngọc cho loại người đó
Dường như Dạ U Liên hơi bất mãn,
-Ta cảm thấy tỷ nên thu hồi, đưa cho Tiểu Bạch thì hơn
-Lúc đó Mộ Bạch còn chưa ra đời
Phi Dương và Thất Tinh Hồn Ngọc đã gắn bó nhiều năm như vậy, bây giờ mà thu hồi, mọi cố gắng trước đây chẳng phải đổ sông đổ bể sao
-Vậy tủ muốn ta đi cứu y ư
Cô gái váy xanh nói hờ hững:
-Bây giờ ta không thể phân tâm, chỉ có ngươi mới làm được
-Được rồi, dù sao đã lâu ta cũng chưa đi ra ngoài chơi
Dạ U Liên ngẫm nghĩ rồi nói:
-Cho ta hai phù truyền tống định vị
-Ngươi muốn hai cái để làm gì
Cô gái váy xanh nhíu mày, Phù Truyền Tống Định Vị vô cùng quý báu, cũng không phải tờ giấy
-Không phải tỷ bảo ta đi một mình đấy chứ, chán chết, ta muốn Tiểu Bạch đi với ta
-hình như ngươi và Mộ Bạch gần gũi quá mức rồi, đừng quên thân phận của ngươi
Thiếu nữ váy xanh khiển trách
-Đương nhiên ta biết thân phận của ta, ta là tiểu sư muội của huynh ấy nha, sư muội gần gũi với sư huynh không phải chuyện rất bình thường sao
Dạ U Liên khẽ cười
-Hừ
Thiếu nữ váy xanh lôi ra hai cái phù triện, ném cho Dạ U Liên, ngoài miệng còn nói:
-Vô liêm sỉ
-Tỷ nên nhớ, mình đang mắng ai
Dạ U Liên vẫn giữ nụ cười nhạt nhẽo, thân hình lóe lên, biến mất
-Ngươi…
Thiếu nữ váy xanh tức giận
-Đừng lo, nó tranh cãi với ngươi chỉ vì muốn làm ngươi nhục nhã thôi, với ánh mắt của nó không thể nào thích Mộ Bạch được
Một giọng nói dường như vang lên từ trong quyển sách trước mặt nàng
-Thì ra là vậy
Lúc này sắc mặt thiếu nữ mới tốt hơn một chút,
-Tính cách của nó và ta ngày xưa giống nhau như đúc
-Lời này của cô hơi mâu thuẫn thì phải, nàng ta và ngươi ngày xưa chính là một người mà
Thiếu nữ cười nhạt,
-Được rồi, chúng ta tiếp tục
-Vâng, chủ nhân
…
Tần Mục không có ý định ở Bắc Vương Triều lâu dài, đợi Lạc Thanh Hà từ Vương Cung trở về, sau khi xác nhận không còn chuyện gì nữa hắn sẽ lập tức rời đi
Nhưng họ mới trở lại khách sạn chưa bao lâu, một tên Cảnh giới Hỗn Nguyên đã đến tìm
-Mấy người là bằng hữu của Lạc Thanh Hà sao
Tên Cảnh giới Hỗn Nguyên thấy mấy người Tần Mục chỉ tầm hơn hai mươi tuổi thì không khỏi khinh thường
-Ngươi là ai
Tần Mục hỏi
-Ta đến từ Vương thất, vương thượng có lệnh, triệu các người vào tiếp kiến
-Vương thượng tìm chúng ta ư
Lạc Mẫn biến sắc,
-Cha ta đâu
Tất cả mọi người đều cảm nhận được có gì đó không ổn, nếu không phải Lạc Thanh Hà chủ động nói ra, sao vương thượng lại biết họ ở đây
Đương nhiên, không phải muốn nói Lạc Thanh Hà đã bán đứng họ, có thể ông cũng bị ép buộc
-Hỏi nhiều làm gì, đến nơi thì tự nhiên sẽ thấy
Tên Cảnh giới Hỗn Nguyên cười lạnh liên tục
Nếu gã ta biết trong bốn người trước mắt, có hai người có thể bóp chết mình như bóp một con kiến, không biết có sợ đến mức tè ra quần hay không nữa
-Tần Mục, e rằng cha muội đã xảy ra chuyện, huynh nhất định phải cứu ông ấy
Lạc Mẫn cầu xin
-Lạc Mẫn cậu yên tâm, ca ca là người nguyên tắc, chuyện này chắc chắn huynh ấy sẽ không khoanh tay đứng nhìn
Trang 64# 3
Mặc dù Tần Mục không thích Lạc gia, nhưng lần này Lạc Thanh Hà là đại diện của Tử Quang tinh đến đây, hắn phải đảm bảo sự an toàn cho Lạc Thanh Hà
-Đi thôi, nếu người ta đã mời thì chúng ta đến hoàng cung chơi thôi
Tần Mục nói
-Láo xược, thần dân các người phải kính sợ hoàng cung, làm sao có thể ăn nói lỗ mãng như vậy được
Tên Cảnh giới Hỗn Nguyên quát lớn
-Nói linh tinh ít thôi, dẫn đường đi
Tần Phỉ Phỉ nói lạnh lùng
-Ngươi…Hừ
Tên Cảnh giới Hỗn Nguyên quay người đi trước, không ngừng cười lạnh trong lòng
Chờ đến hoàng cung rồi, cho các người tha hồ mà hưởng thụ
Không lâu sau, bốn người đã có mặt tại hoàng cung
Địa vị tên Cảnh giới Hỗn Nguyên tại hoàng cung không thấp, đi thẳng một đường không có ai ngăn cản
Tuy nhiên khi đi qua một cung điện, đột nhiên hai người xuất hiện trước mặt họ
-Đứng lại, ngươi…
Thiếu niên thanh tú chỉ vào Tần Mục, vẻ mặt kinh ngạc
Tần Mục cũng ngạc nhiên,
-Thì ra là thập tam vương tử, thất kính thất kính
Người này không phải ai khác, chính là Doãn Thiên Thương mà họ đã gặp ở Thiên Ngoại lâu
-Đúng là ngươi, ta còn tưởng đã nhìn nhầm
Doãn Thiên Thương trầm giọng hòi:
-Tại sao ngươi lại xuất hiện ở đây
-Phụ vương của ngài mời ta đến, còn lý do tại sao, cứ đợi thì biết
Tần Mục nhún vai
-Nếu hôm nay đã gặp mặt, như vậy một trận chiến là không thể tránh khỏi
Doãn Thiên Thương nói hờ hững
So với lần ở Thiên Ngoại lâu, không thể nghi ngờ Doãn Thiên Thương trở nên lãnh khốc hơn rất nhiều, có lẽ đã phải chịu tổn thương tâm lý nặng bởi thanh niên áo tím ở tộc Ba mắc
Tuy vậy cũng chỉ giảm bớt đi sự liều lĩnh của y một ít, còn phần hiếu chiến bên trong không hề thay đổi
Hơn nữa Tần Mục phát hiện, thực lực của Doãn Thiên Thương đã tăng đến nửa vương giả
Trong khoảng thời gian ngắn mà đột phá xa được như vậy, quả thật tiềm lực vô cùng tốt
Nhưng mới nửa vương giả đã đòi khiêu chiến hắn, đúng là không biết lượng sức mình
-Tuổi ngài còn trẻ, tích lũy thêm một thời gian nữa đi
Doãn Thiên Thương khó chịu nói:
-Lần trước là do bị Y Y công chúa ngăn cản, lần này ngươi còn muốn đánh tiếp
-Ngài quên lời Y Y nói rồi ư, ngay cả nàng ấy mà ngài cũng không thể đánh thắng, chứ đừng nói đến chuyện khiêu chiến ta
Tần Mục thật sự đau đầu, hắn cũng không phải quá mức ghét bỏ Doãn Thiên Thương nên không muốn động thủ với y
-Ai nghe cũng hiểu đây chỉ là lý do thoái thác của ngươi, đến giờ thì ta biết rồi, Y Y công chúa đã nhận được Thiên Duyệt Cầm, ta thua dưới tay nàng ấy cũng hợp tình hợp lý
-Được rồi, vậy ta hỏi ngài, ở Lưu Ly tinh có phải ngài bị Hiên Viên Phi cùng một thanh niên của Tam Mục tộc đả thương hay không
Nhắc tới chuyện này, trong mắt Doãn Thiên Thương hiện lên sự tức giận, nhưng y nhanh chóng áp chế, y biết rõ hiện giờ mình vẫn chưa đủ mạnh để tìm báo thù
-Ta đoán ngài rất muốn tìm y báo thù đúng không
Tần Mục nhàn nhạt nói:
-Nếu là vậy thì không cần đâu, bởi vì y bị ta giết rồi
-Cái gì
Doãn Thiên Thương hét lên,
-Ngươi…ngươi giết hắn rồi
Lần này y không hề nghi ngờ Tần Mục có nói dối hay không, bởi không ai trên đời lại lấy chuyện này ra làm trò đùa, dù sao đó cũng là thiên tài của tộc Ba mắt trong Bạch Đế tinh
Ai lại vì khoe khoang nhất thời mà chọc vào đại họa đây
-Bây giờ ngài còn muốn đánh với ta nữa không
Tần Mục hỏi lại
Doãn Thiên Thương im lặng, mặc dù hiện tại y đã đột phá được nửa cấp vương giả, nhưng y cũng tự biết mình không phải là đối thủ của thanh niên áo tím
Song Tần Mục lại giết được tên thanh niên đó, thực lực của hắn đến đâu y không thể lường được
Có lẽ ngay cả Cung Y Y có được Thiên Duyệt Cầm cũng không bằng hắn
-Thiên phú ngài không tệ, cứ tiếp tục cố gắng, có lẽ một ngày có thể làm rạng danh nhân tộc
Tần Mục vỗ vỗ vai Doãn Thiên Thương
Tên Cảnh giới Hỗn Nguyên vẫn đứng ở phía trước lúc này run rẩy toàn thân, chuyện của Doãn Thiên Thương gã biết rõ như lòng bàn tay
Theo lời Doãn Thiên Thương, tên thuộc tộc ba mắt kia ít nhất cũng phải cấp vương giả, như vậy thì thực lực của Tần Mục…
Nghĩ lại vừa rồi mình đã mỉa mai trước mặt một vương giả, gã cảm thấy lạnh toát cả sống lưng
-Lạc tiểu thư
Người thanh niên có nước da trắng đứng bên cạnh Doãn Thiên Thương lại không quan tâm tới Tần Mục, bắt đầu nói chuyện với Lạc Mẫn một cách quen thuộc
Y không phải ai khác, chính là một trong năm người trước đây đến Tử Quang tinh với Hạ Lương, Mạc Khôn
Mạc gia đứng đầu ba gia tộc lớn của Bắc Vương triều, thực lực không hề thua kém vương thất, mà địa vị của Mạc Khôn cũng ngang với Doãn Thiên Thương
-Mạc công tử
Lạc Mẫn lễ phép thi lễ
-Mạc Khôn, đừng cản đường, chúng ta còn có việc
Tần Phỉ Phỉ ghét nhất tên Mạc Khôn này
-Tiểu thư biết tại hạ sao
Mạc Khôn chào hỏi Lạc Mẫn cũng chỉ vì muốn làm quen với Tần Phỉ Phỉ, không ngờ nàng lại chủ động bắt chuyện với mình trước
-Ngươi và tên Hạ Lương kia chẳng khác gì nhau
Tần Phỉ Phỉ mặc kệ y, cầm tay Lạc Mẫn đi về phía trước
-Này, dẫn đường đi, không phải có chuyện quan trọng sao
Tần Mục gọi tên Cảnh giới Hỗn Nguyên vẫn đang ngẩn người
-A…Được được, mời mấy vị đi theo ta
Tên Cảnh giới Hỗn Nguyên nói chuyện bằng giọng điệu hết sức sợ hãi
Gã muốn nói chuyện này với vương thượng càng sớm càng tốt, nếu không lỡ xảy ra xung đột thì sẽ rất căng thẳng
-Thập tam vương tử, không bằng chúng ta cũng đi theo
Mạc Khôn không muốn buông tha cho Tần Phỉ Phỉ
-Ừ, ta cũng muốn biết phụ vương tìm họ làm gì
Hơn mười phút sau, mấy người đi tới đại điện hoàng cung
Trong đại điện chỉ có hai người, một người khí thế uy vũ bất phàm, có dáng vẻ đế vương, hiển nhiên chính là quân vương của Bắc Vương Triều, Doãn Thiên Cương
Người còn lại mặc áo bào máu xám, Tần Mục chỉ nhìn lướt qua nhưng không khỏi kinh ngạc
Bởi người này đã có tu vi đỉnh phong vương giả, chỉ thiếu một chút nữa là có thể đột phá
Người như vậy, đã đạt tới trình độ cao nhất trong Tứ đại tinh không
-Cha ta đâu
Có Tần Mục tiếp thêm lòng dũng cảm, cộng thêm lòng dạ đang lo lắng cho Lạc Thanh Hà nên Lạc Mẫn hỏi bất chấp địa điểm
-Hửm
Doãn Thiên Cương nhíu mày, lạnh lùng liếc mắt qua Lạc Mẫn,
-Không biết tôn ti trật tự, đây là nơi để ngươi làm loạn lung tung hay sao
-Đừng nói mấy câu vô ích nữa, đi thẳng vào chủ đề đi
Lạc thúc bị mấy người bắt lại đúng không, mau thả thúc ấy ra
Tần Phỉ Phỉ đã sống ở Lạc gia vài năm nên quan hệ với Lạc Mẫn rất tốt, đối với Lạc Thanh Hà cũng không ghét bỏ
-Làm càn
Doãn Thiên Cương chỉ vào Tần Phỉ Phỉ quát,
-Có tin chỉ cần một câu của ta là đầu ngươi rơi xuống đất hay không
-Ta không tin
Tần Phỉ Phỉ cũng nhìn ra tu vi của người áo xám, song nàng cũng chẳng e ngại y
Mặc dù hai người có tu vi tương đương nhau nhưng nàng lại có được lực chân thần, có thể đè bẹp bất cứ đối thủ cùng cấp nào
Doãn Thiên Cương tức giận đến mức toàn thân run rẩy, từ miệng Lạc Thanh Hà ông ta đã biết được vài tin tức, vốn tìm đám người Tần Mục tới đây là để dọa dẫm một trận
Nhưng không ngờ khi đám người này vừa bước vào, ông ta chưa kịp nói gì họ đã đối chọi gay gắt, cực kỳ quá đáng
-Làm sao có chuyện này được, người đâu, bắt chúng lại cho ta
-Phụ vương, không được
Doãn Thiên Thương và Mạc Khôn xông vào, vẻ mặt kinh hãi
Dám động thủ với Tần Mục, có phải là điên rồi không
Tần Mục có thể chém giết vương giả, như vậy ít nhất cũng phải ở cấp vương giả đỉnh phong
Có lẽ tập trung toàn bộ nhân thủ của vương thất lại có thể đấu được với một vương giả đỉnh phong, nhưng chắc chắn sẽ bị tổn thất nghiêm trọng, được một mất mười
Trang 64# 4
Mặc dù có đến mười mấy người con trai nhưng Doãn Thiên Cương lại yêu thương Doãn Thiên Thương nhất
Dù cha con không được trùng tên, nhưng cái tên Doãn Thiên Thương là do ông ta cố tình đặt
Thiên, là thiên tử, Doãn Thiên Thương kế thừa chữ “Thiên” của ông ta, đồng nghĩa tương lai sẽ gánh vác trọng trách lớn
-Phụ vương, họ đều là bạn của con, con thấy nên thôi đi
-Vương Nhi, sao con lại kết bạn với những kẻ không có giáo dục này, con khiến ta thất vọng quá
Doãn Thiên Cương không lý giải được khổ tâm của Doãn Thiên Thương, ngược lại còn giáo huấn cậu ta
-Ta khuyên ngài nói chuyện cẩn thận một chút
Tần Mục bắt đầu bực mình
-Phản rồi, phản rồi, tất cả đều to gan giống nhau
Doãn Thiên Cương mặc kệ Doãn Thiên Thương, quyết định phải cho đám người Tần Mục biết tay
Đường đường là quân chủ của một vương triều, không lôi chút uy nghiêm ra thì có người vẫn coi thường đúng không
Tuy nhiên đúng lúc ông ta đang muốn ra lệnh, hai bóng người vọt vào
-Vương thượng, cứu mạng
Hai kẻ đó vẻ mặt sợ hãi, lớn tiếng kêu cứu
-Hạ huynh, đã xảy ra chuyện gì
Doãn Thiên Cương ra đón tiếp, khó hiểu hỏi thăm
Tần Mục cũng kinh ngạc, bởi vì hắn phát hiện một người trong đó chính là Hạ Lương
Mà người còn lại, theo cách xưng hô của Doãn Thiên Cương, e rằng chính là gia chủ Hạ gia, cha của Hạ Lương
-Hạ Lương, sao ngươi lại thế này, gặp phải chuyện gì khó khăn sao
Quan hệ giữa Hạ Lương và Mạc Khôn không tệ, Hạ Lương cũng xem như tiểu đệ của Mạc Khôn
-Triệu…Triệu Phi Dương
Thần sắc Hạ Lương còn mang theo sự hoảng sợ, thân thể run rẩy
-Triệu Phi Dương
Mạc Khôn nghe vậy, sắc mặt cũng biến đổi,
-Triệu Phi Dương trở về rồi sao
Triệu Phi Dương là con rể Kỷ gia, đến từ Tiêu môn, đó cũng không phải điểm quan trọng vì chuyện đó ai cũng biết
Nhưng Triệu Phi Dương xuất hiện rất ít, không tham dự vào bất kỳ cuộc tranh đấu nào, nếu không với thực lực và thân phận của y, muốn giúp Kỷ gia phát triển chỉ là chuyện dễ như ăn bánh
-Cho dù Triệu Phi Dương trở về rồi thì ngươi cũng không cần phải đến mức như thế này mà, không phải ngươi và Kỷ Vân đã đính hôn, sắp cùng Triệu Phi Dương trở thành người một nhà rồi còn gì
Hạ Lương nói thầm trong bụng, ngươi biết cái cóc khô gì, loại người đó, làm sao có thể đánh giá bằng ánh mắt tầm thường
Bỗng nhiên ánh mắt y xoay chuyển, khi chạm tới đám người Tần Mục và Tần Phỉ Phỉ thì lập tức kinh hãi kêu lên:
-Các người…các người cũng ở đây…
-Hạ Lương, ngươi đang đùa gì vậy
Tần Phỉ Phỉ khó hiểu hỏi
-Triệu Phi Dương điên rồi, y còn muốn giết cả ta
-Triệu Phi Dương, chính là tên anh rể Kỷ Vân à
Tần Phỉ Phỉ nhớ Kỷ Vân đã từng lôi anh rể mình ra để uy hiếp nàng, còn tưởng nàng ta chỉ nói bừa, thì ra thật sự có một người như vậy
-Vương thượng, Triệu Phi Dương sắp xông đến hoàng cung rồi, người nhất định phải cứu chúng ta
Gia chủ Hạ gia cầu xin
-Cái gì
Vẻ mặt Doãn Thiên Cương lập tức trở nên ngưng trọng
Nếu như là người bình thường, ông ta chắc chắn đã phái người đi vây bắt, nhưng Triệu Phi Dương lại khác
Không đề cập đến Tiêu môn phía sau y, chỉ cần với thực lực của y, tại vương thất đã không ai có thể chống đỡ nổi
-Hạ Lương, cho dù ngươi có chạy đến chân trời góc bể cũng vô dụng, hôm nay ta phải giết ngươi
Một giọng nói hùng hồn vang lên khiến toàn bộ hoàng cung đại nội chấn động
Cấm vệ quân lập tức xông ra ngoài, tạo thành một tầng bảo vệ
Nhưng mà đột nhiên, một luồng khí thế khủng khiếp ập tới, sau đó cơ thể người bay tứ tung, đám cấm vệ quân bị đánh tơi tả
Vù vù
Hai bóng người lướt qua, đáp xuống bên ngoài đại điện, sau đó từ từ đi tới
-Triệu Phi Dương, ngươi muốn làm gì
Doãn Thiên Cương quát lớn
Dù sao ông ta cũng là một đại quân vương, nơi này là hoàng cung đại nội, không thể cho phép Triệu Phi Dương làm loạn
Huống hồ ông ta biết môn quy của Tiêu môn, sau khi vào Bạch Đế tinh, đệ tử Tiêu môn cho dù ra ngoài hành tẩu cũng không được động thủ thiếu suy nghĩ, cũng không đươc tham dự vào bất cứ cuộc phân tranh nào
Triệu Phi Dương lạnh lùng nhìn Doãn Thiên Cương,
-Chuyện này không liên quan đến Doãn gia các ông, tốt nhất đừng nhúng tay vào, nếu không đừng trách ta vô tình
-Ngươi…
Doãn Thiên Cương không nghĩ tới Triệu Phi Dương luôn khiêm tốn lần này lại khí thế đến mức đó, xem ra đã hạ quyết tâm phải giết được Hạ Lương
-Vương thượng, thực lực của Triệu Phi Dương cao hơn ta, đừng xung đột với hắn
Lúc này, tên áo bào màu xám nhắc nhở bên tại Doãn Thiên Cương
Tromg lòng Doãn Thiên Cương run lên, tên áo xám chính là vương giả đỉnh phong, ngay cả gã cũng tự nhận không phải đối thủ của Triệu Phi Dương, như vậy cả vương thất đều khó mà ngăn được y
-Triệu công tử, có phải chuyện này có hiểu lầm gì hay không, hay là để ta phân xử cho hai người
Doãn Thiên Cương chỉ có thể cố gắng xoa dịu Triệu Phi Dương, nếu không, ông ta không thể để cả Hạ gia và Triệu Phi Dương cùng chết, như vậy không có lời
-Hừ
Triệu Phi Dương không buồn phản ứng lại Doãn Thiên Cương, ánh mắt nhìn thẳng vào Hạ Lương,
-Hạ Lương, ngươi là vị hôn phu của Vân Nhi nhưng lại hại cô ấy trở nên như vậy, không giết ngươi thì không thể dập tắt lửa giận trong lòng ta
-Ta…Ta đã nói chuyện này không liên quan đến ta, là do nàng ấy tự gây họa
Hạ Lương lén liếc nhìn Tần Phỉ Phỉ, ngoài dự đoán của mọi người, y không nêu tên nàng
-Đó cũng tại ngươi không bảo vệ tốt cho nàng ấy, nàng ấy gặp chuyện, ngươi phải chịu toàn bộ trách nhiệm
Triệu Phi Dương không muốn nghe Hạ Lương giải thích, khí tức tập trung toàn bộ vào gã, chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào