Theo lời Doãn Thiên Thương, tên thuộc tộc ba mắt kia ít nhất cũng phải cấp vương giả, như vậy thì thực lực của Tần Mục…
Nghĩ lại vừa rồi mình đã mỉa mai trước mặt một vương giả, gã cảm thấy lạnh toát cả sống lưng
-Lạc tiểu thư
Người thanh niên có nước da trắng đứng bên cạnh Doãn Thiên Thương lại không quan tâm tới Tần Mục, bắt đầu nói chuyện với Lạc Mẫn một cách quen thuộc
Y không phải ai khác, chính là một trong năm người trước đây đến Tử Quang tinh với Hạ Lương, Mạc Khôn
Mạc gia đứng đầu ba gia tộc lớn của Bắc Vương triều, thực lực không hề thua kém vương thất, mà địa vị của Mạc Khôn cũng ngang với Doãn Thiên Thương
-Mạc công tử
Lạc Mẫn lễ phép thi lễ
-Mạc Khôn, đừng cản đường, chúng ta còn có việc
Tần Phỉ Phỉ ghét nhất tên Mạc Khôn này
-Tiểu thư biết tại hạ sao
Mạc Khôn chào hỏi Lạc Mẫn cũng chỉ vì muốn làm quen với Tần Phỉ Phỉ, không ngờ nàng lại chủ động bắt chuyện với mình trước
-Ngươi và tên Hạ Lương kia chẳng khác gì nhau
Tần Phỉ Phỉ mặc kệ y, cầm tay Lạc Mẫn đi về phía trước
-Này, dẫn đường đi, không phải có chuyện quan trọng sao
Tần Mục gọi tên Cảnh giới Hỗn Nguyên vẫn đang ngẩn người
-A…Được được, mời mấy vị đi theo ta
Tên Cảnh giới Hỗn Nguyên nói chuyện bằng giọng điệu hết sức sợ hãi
Gã muốn nói chuyện này với vương thượng càng sớm càng tốt, nếu không lỡ xảy ra xung đột thì sẽ rất căng thẳng
-Thập tam vương tử, không bằng chúng ta cũng đi theo
Mạc Khôn không muốn buông tha cho Tần Phỉ Phỉ
-Ừ, ta cũng muốn biết phụ vương tìm họ làm gì
Hơn mười phút sau, mấy người đi tới đại điện hoàng cung
Trong đại điện chỉ có hai người, một người khí thế uy vũ bất phàm, có dáng vẻ đế vương, hiển nhiên chính là quân vương của Bắc Vương Triều, Doãn Thiên Cương
Người còn lại mặc áo bào máu xám, Tần Mục chỉ nhìn lướt qua nhưng không khỏi kinh ngạc
Bởi người này đã có tu vi đỉnh phong vương giả, chỉ thiếu một chút nữa là có thể đột phá
Người như vậy, đã đạt tới trình độ cao nhất trong Tứ đại tinh không
-Cha ta đâu
Có Tần Mục tiếp thêm lòng dũng cảm, cộng thêm lòng dạ đang lo lắng cho Lạc Thanh Hà nên Lạc Mẫn hỏi bất chấp địa điểm
-Hửm
Doãn Thiên Cương nhíu mày, lạnh lùng liếc mắt qua Lạc Mẫn,
-Không biết tôn ti trật tự, đây là nơi để ngươi làm loạn lung tung hay sao
-Đừng nói mấy câu vô ích nữa, đi thẳng vào chủ đề đi
Lạc thúc bị mấy người bắt lại đúng không, mau thả thúc ấy ra
Tần Phỉ Phỉ đã sống ở Lạc gia vài năm nên quan hệ với Lạc Mẫn rất tốt, đối với Lạc Thanh Hà cũng không ghét bỏ
-Làm càn
Doãn Thiên Cương chỉ vào Tần Phỉ Phỉ quát,
-Có tin chỉ cần một câu của ta là đầu ngươi rơi xuống đất hay không
-Ta không tin
Tần Phỉ Phỉ cũng nhìn ra tu vi của người áo xám, song nàng cũng chẳng e ngại y
Mặc dù hai người có tu vi tương đương nhau nhưng nàng lại có được lực chân thần, có thể đè bẹp bất cứ đối thủ cùng cấp nào
Doãn Thiên Cương tức giận đến mức toàn thân run rẩy, từ miệng Lạc Thanh Hà ông ta đã biết được vài tin tức, vốn tìm đám người Tần Mục tới đây là để dọa dẫm một trận
Nhưng không ngờ khi đám người này vừa bước vào, ông ta chưa kịp nói gì họ đã đối chọi gay gắt, cực kỳ quá đáng
-Làm sao có chuyện này được, người đâu, bắt chúng lại cho ta
-Phụ vương, không được
Doãn Thiên Thương và Mạc Khôn xông vào, vẻ mặt kinh hãi
Dám động thủ với Tần Mục, có phải là điên rồi không
Tần Mục có thể chém giết vương giả, như vậy ít nhất cũng phải ở cấp vương giả đỉnh phong
Có lẽ tập trung toàn bộ nhân thủ của vương thất lại có thể đấu được với một vương giả đỉnh phong, nhưng chắc chắn sẽ bị tổn thất nghiêm trọng, được một mất mười
Trang 64# 4
Mặc dù có đến mười mấy người con trai nhưng Doãn Thiên Cương lại yêu thương Doãn Thiên Thương nhất
Dù cha con không được trùng tên, nhưng cái tên Doãn Thiên Thương là do ông ta cố tình đặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thiên, là thiên tử, Doãn Thiên Thương kế thừa chữ “Thiên” của ông ta, đồng nghĩa tương lai sẽ gánh vác trọng trách lớn
-Phụ vương, họ đều là bạn của con, con thấy nên thôi đi
-Vương Nhi, sao con lại kết bạn với những kẻ không có giáo dục này, con khiến ta thất vọng quá
Doãn Thiên Cương không lý giải được khổ tâm của Doãn Thiên Thương, ngược lại còn giáo huấn cậu ta
-Ta khuyên ngài nói chuyện cẩn thận một chút
Tần Mục bắt đầu bực mình
-Phản rồi, phản rồi, tất cả đều to gan giống nhau
Doãn Thiên Cương mặc kệ Doãn Thiên Thương, quyết định phải cho đám người Tần Mục biết tay
Đường đường là quân chủ của một vương triều, không lôi chút uy nghiêm ra thì có người vẫn coi thường đúng không
Tuy nhiên đúng lúc ông ta đang muốn ra lệnh, hai bóng người vọt vào
-Vương thượng, cứu mạng
Hai kẻ đó vẻ mặt sợ hãi, lớn tiếng kêu cứu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
-Hạ huynh, đã xảy ra chuyện gì
Doãn Thiên Cương ra đón tiếp, khó hiểu hỏi thăm
Tần Mục cũng kinh ngạc, bởi vì hắn phát hiện một người trong đó chính là Hạ Lương
Mà người còn lại, theo cách xưng hô của Doãn Thiên Cương, e rằng chính là gia chủ Hạ gia, cha của Hạ Lương
-Hạ Lương, sao ngươi lại thế này, gặp phải chuyện gì khó khăn sao
Quan hệ giữa Hạ Lương và Mạc Khôn không tệ, Hạ Lương cũng xem như tiểu đệ của Mạc Khôn
-Triệu…Triệu Phi Dương
Thần sắc Hạ Lương còn mang theo sự hoảng sợ, thân thể run rẩy
-Triệu Phi Dương
Mạc Khôn nghe vậy, sắc mặt cũng biến đổi,
-Triệu Phi Dương trở về rồi sao
Triệu Phi Dương là con rể Kỷ gia, đến từ Tiêu môn, đó cũng không phải điểm quan trọng vì chuyện đó ai cũng biết
Nhưng Triệu Phi Dương xuất hiện rất ít, không tham dự vào bất kỳ cuộc tranh đấu nào, nếu không với thực lực và thân phận của y, muốn giúp Kỷ gia phát triển chỉ là chuyện dễ như ăn bánh
-Cho dù Triệu Phi Dương trở về rồi thì ngươi cũng không cần phải đến mức như thế này mà, không phải ngươi và Kỷ Vân đã đính hôn, sắp cùng Triệu Phi Dương trở thành người một nhà rồi còn gì
Hạ Lương nói thầm trong bụng, ngươi biết cái cóc khô gì, loại người đó, làm sao có thể đánh giá bằng ánh mắt tầm thường
Bỗng nhiên ánh mắt y xoay chuyển, khi chạm tới đám người Tần Mục và Tần Phỉ Phỉ thì lập tức kinh hãi kêu lên:
-Các người…các người cũng ở đây…
-Hạ Lương, ngươi đang đùa gì vậy
Tần Phỉ Phỉ khó hiểu hỏi
-Triệu Phi Dương điên rồi, y còn muốn giết cả ta
-Triệu Phi Dương, chính là tên anh rể Kỷ Vân à
Tần Phỉ Phỉ nhớ Kỷ Vân đã từng lôi anh rể mình ra để uy hiếp nàng, còn tưởng nàng ta chỉ nói bừa, thì ra thật sự có một người như vậy
-Vương thượng, Triệu Phi Dương sắp xông đến hoàng cung rồi, người nhất định phải cứu chúng ta
Gia chủ Hạ gia cầu xin
-Cái gì
Vẻ mặt Doãn Thiên Cương lập tức trở nên ngưng trọng
Nếu như là người bình thường, ông ta chắc chắn đã phái người đi vây bắt, nhưng Triệu Phi Dương lại khác
Không đề cập đến Tiêu môn phía sau y, chỉ cần với thực lực của y, tại vương thất đã không ai có thể chống đỡ nổi
-Hạ Lương, cho dù ngươi có chạy đến chân trời góc bể cũng vô dụng, hôm nay ta phải giết ngươi
Một giọng nói hùng hồn vang lên khiến toàn bộ hoàng cung đại nội chấn động
Cấm vệ quân lập tức xông ra ngoài, tạo thành một tầng bảo vệ
Nhưng mà đột nhiên, một luồng khí thế khủng khiếp ập tới, sau đó cơ thể người bay tứ tung, đám cấm vệ quân bị đánh tơi tả
Vù vù
Hai bóng người lướt qua, đáp xuống bên ngoài đại điện, sau đó từ từ đi tới
-Triệu Phi Dương, ngươi muốn làm gì
Doãn Thiên Cương quát lớn
Dù sao ông ta cũng là một đại quân vương, nơi này là hoàng cung đại nội, không thể cho phép Triệu Phi Dương làm loạn
Huống hồ ông ta biết môn quy của Tiêu môn, sau khi vào Bạch Đế tinh, đệ tử Tiêu môn cho dù ra ngoài hành tẩu cũng không được động thủ thiếu suy nghĩ, cũng không đươc tham dự vào bất cứ cuộc phân tranh nào
Triệu Phi Dương lạnh lùng nhìn Doãn Thiên Cương,
-Chuyện này không liên quan đến Doãn gia các ông, tốt nhất đừng nhúng tay vào, nếu không đừng trách ta vô tình
-Ngươi…
Doãn Thiên Cương không nghĩ tới Triệu Phi Dương luôn khiêm tốn lần này lại khí thế đến mức đó, xem ra đã hạ quyết tâm phải giết được Hạ Lương
-Vương thượng, thực lực của Triệu Phi Dương cao hơn ta, đừng xung đột với hắn
Lúc này, tên áo bào màu xám nhắc nhở bên tại Doãn Thiên Cương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tromg lòng Doãn Thiên Cương run lên, tên áo xám chính là vương giả đỉnh phong, ngay cả gã cũng tự nhận không phải đối thủ của Triệu Phi Dương, như vậy cả vương thất đều khó mà ngăn được y
-Triệu công tử, có phải chuyện này có hiểu lầm gì hay không, hay là để ta phân xử cho hai người
Doãn Thiên Cương chỉ có thể cố gắng xoa dịu Triệu Phi Dương, nếu không, ông ta không thể để cả Hạ gia và Triệu Phi Dương cùng chết, như vậy không có lời
-Hừ
Triệu Phi Dương không buồn phản ứng lại Doãn Thiên Cương, ánh mắt nhìn thẳng vào Hạ Lương,
-Hạ Lương, ngươi là vị hôn phu của Vân Nhi nhưng lại hại cô ấy trở nên như vậy, không giết ngươi thì không thể dập tắt lửa giận trong lòng ta
-Ta…Ta đã nói chuyện này không liên quan đến ta, là do nàng ấy tự gây họa
Hạ Lương lén liếc nhìn Tần Phỉ Phỉ, ngoài dự đoán của mọi người, y không nêu tên nàng
-Đó cũng tại ngươi không bảo vệ tốt cho nàng ấy, nàng ấy gặp chuyện, ngươi phải chịu toàn bộ trách nhiệm
Triệu Phi Dương không muốn nghe Hạ Lương giải thích, khí tức tập trung toàn bộ vào gã, chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào