Học Sinh Chi Tu Chân Cuồng Long

Chương 1128: Thiên Cực kình




Việt Hằng không vui quát
Ngoại trừ người có thần khí, bọn họ luôn bài xích Nhân tộc, huống chi Tần Mục lại chẳng biết phân biệt tôn ti, cắt ngang câu chuyện giữa bọn họ và Triệu Thiên Vũ, lại còn dám nghi ngờ bọn họ
Cho nên, tất cả mọi người đều lộ ra thần sắc cảnh cáo với Tần Mục
- Ông có thể xem tôi là người giám hộ của cô ấy
Cô ấy gia nhập vào một thế lực nào cũng đều do tôi quyết định
Tần Mục thản nhiên nói:
- Như vậy, tại sao tôi lại không có tư cách xen vào
Mọi người nhìn nhau, sau đó nghi hoặc nhìn Triệu Thiên Vũ
- Cậu ấy nói không sai
Tôi đều nghe theo cậu ấy
Triệu Thiên Vũ thấp giọng đáp, nhưng sắc mặt đỏ lên, oán trách nhìn Tần Mục
Cô đương nhiên biết Tần Mục muốn thay cô ngăn cản phiền toái
Dù sao, một mình cô không ứng phó nổi tình huống lúc này
Nhưng Tần Mục nói hắn là người giám hộ cô, điều này khiến cho cô phải bó tay
Cô không phải trẻ vị thành niên, cần gì người giám hộ chứ
Việt Hằng thấy Triệu Thiên Vũ đem quyền quyết định giao cho Tần Mục, thần sắc mới khá hơn một chút:
- Thế không biết các hạ nghĩ như thế nào
- Ông không nghe cô ấy nói sao
Bây giờ trên danh nghĩa cô ấy là người của Tiêu Môn
Cho dù muốn đi ăn máng khác cũng phải trở về Tiêu Môn gặp Tiêu Hậu rồi mới quyết định
Tuy Tần Mục không sợ những người này, nhưng tạm thời danh tiếng của Tiêu Hậu vẫn còn vang dội, có thể chấn trụ nhân tâm
- Hừ, định mang Tiêu Hậu ra gạt chúng tôi à
Tôi hoài nghi các người không quen biết với Tiêu Hậu
Tất cả chỉ là lời nói thoái thác mà thôi
Có người lạnh lùng nói
- Ai nói
Tôi là người của Tiêu Môn, và tôi có quyền lên tiếng
Dạ U Liên đứng ra:
- Tôi vâng lệnh sư phụ đến đón Triệu tỷ tỷ đấy
- Cô là người của Tiêu Môn
Việt Hằng nghi hoặc nhìn Dạ U Liên
- Đương nhiên, không chỉ có tôi mà còn có sư huynh sư tỷ của tôi
Dạ U Liên chỉ vào Mộ Bạch và Kỷ Nhu
Trên đường đi, Mộ Bạch và Kỷ Nhu rất ít lên tiếng, biểu hiện vô cùng lo lắng
Mộ Bạch vì Triệu Phi Dương chết, trở về y không biết ăn nói như thế nào, sợ bị sư phụ trách phạt
Kỷ Nhu lại càng khủng hoảng hơn
Cô không quan tâm đến sống chết của Triệu Phi Dương
Nhiều năm qua, tuy cô và Triệu Phi Dương mang tiếng vợ chồng, nhưng đã sớm bằng mặt mà không bằng lòng
Cô không cãi nhau với Triệu Phi Dương không có nghĩa là cô yêu Triệu Phi Dương, mà là cô đã không còn tình cảm, vò đã mẻ lại sứt
Cái mà cô để ý cũng chỉ có Tiêu Môn
Trước kia, cô dựa vào Triệu Phi Dương mà tiến vào Tiêu Môn
Bây giờ Triệu Phi Dương chết rồi, cô có thể bị đá ra hay không
- Nực cười
Cô nói các người là người của Tiêu Môn, có bằng chứng gì không
Vẫn là cái tên Trường Sinh cảnh kia hát mặt đen:
- Tôi thấy các người đã thông đồng với nhau từ trước, giả mạo người của Tiêu môn lừa dối chúng tôi
Hừ, các người cho rằng một Tiêu Hậu thì có thể chấn trụ được nhiều người chúng tôi sao
Dạ U Liên lạnh lùng nói:
- Các người cũng chỉ giỏi cái miệng
Nếu Tiêu Hậu đến thật, sợ các người sẽ bị dọa đến đái ra quần
- Xú nha đầu, cô nói cái gì
Bị một tiểu cô nương nhân loại trào phúng, đám chủng tộc vốn bình thường không có cảm tình với Nhân tộc lại càng không thể chịu được, giận tái mặt
- Nói ông thì sao
Mặc kệ người ta có gia nhập vào Tiêu Môn của chúng tôi hay không, căn bản chẳng liên quan đến các người
Quyền lựa chọn nằm trong tay cô ấy
Chẳng lẽ cô ấy không muốn, các người phải cưỡng ép cho bằng được sao
- Tiểu nha đầu khá lắm, dám hô to gọi nhỏ trước mặt chúng tôi
Tiêu Hậu không dạy cho cô cách làm người sao
Tên Trường Sinh cảnh kia cười nói:
- Vậy để ta thay mặt Tiêu Hậu giáo dục cô
Khí thế Trường Sinh cảnh cường đại bộc phát, tràn ngập toàn bộ đại sảnh, khiến đám người Mộ Bạch, Kỷ Nhu và Trần Thiến không thở nổi
Đây chính là một cường giả Trường Sinh cảnh uy tín lâu năm, cũng không phải loại Trường Sinh cảnh mới ra đời như Phùng Kiến Nam có thể so sánh
Trong lời nói của bọn họ có thể nghe ra được ngay từ ban đầu bọn họ đã không hoài nghi Dạ U Liên là người của Tiêu Môn
Hoặc có thể nói Dạ U Liên có phải là người của Tiêu Môn hay không, bọn họ cũng chẳng quan tâm
Toàn bộ Tiêu Môn cũng chỉ có một mình Tiêu Hậu là đáng kiêng kỵ, những kẻ còn lại không hề có lực uy hiếp
- Có bản lãnh thì cứ thử xem
Dạ U Liên đối mặt với Trường Sinh cảnh, không hề có bất kỳ sợ hãi
Cô rất ít khi nổi giận, nhưng một khi nổi giận, vậy thì không dễ dàng bình tĩnh trở lại
- Xem ra cũng kế thừa được vài phần tính tình của Tiêu Hậu
Nhưng sư phụ của cô có thực lực, còn cô thì có năng lực gì chứ
Trường Sinh cảnh vô cùng khinh thường Dạ U Liên
- Vậy thì để xem ông có năng lực gì
Một tiếng quát nhẹ phát ra từ miệng Dạ U Liên, đồng thời cả người cô đều nhảy ra ngoài
Ánh mắt Trường Sinh cảnh hiện lên sự kinh ngạc, dường như không nghĩ đến Dạ U Liên thật sự dám chủ động công kích
- Xem ra tiểu nha đầu cô đã nhận được vài phần chân truyền của Tiêu Hậu
Ông ta nhàn nhạt cười, tùy tiện đánh ra một đạo khí chắn trước người
- Thiên Cực kình
Tay phải Dạ U Liên vung lên, trực tiếp đánh vào bức tường
Sát
Khí tường vỡ vụn
Bành
Gã Trường Sinh cảnh của tộc Kim Ngưu bay ngược ra ngoài, đập vào một cây cột cực lớn trong đạisảnh
Toàn bộ đại sảnh lắc lư, nhưng cũng may mà không sụp
Dạ U Liên vẫn đứng im tại chỗ, bộ quần áo màu trắng phiêu dật, hừ lạnh:
- Chỉ có một chút năng lực mà dám nói khoác không biết ngượng
Lúc này, tất cả mọi người đều bị chấn trụ, không dám tin nhìn Dạ U Liên
Không ai tin Dạ U Liên có thể đánh bại gã Trường Sinh cảnh chỉ trong một chiêu
Mộ Bạch và Kỷ Nhu cũng rúng động nhìn Dạ U Liên
Dạ U Liên này hoàn toàn không giống Dạ U Liên mà bọn họ quen biết
- Khốn kiếp
Đúng lúc này, một tiếng hừ lạnh truyền đến, mang theo uy áp khổng lồ bao phủ đại sảnh
- Tôi đã cảnh cáo các người không được làm loạn ở chỗ này
Người còn chưa xuất hiện, nhưng uy danh lại thập phần dọa người
Mọi người đều biến sắc, lập tức cung kính nói:
- Huyết Quang thành chủ, chỉ là chuyện ngoài ý muốn mà thôi
- Ai động tay trước
Người được gọi là Huyết Quang thành chủ không nói nhiều, chỉ hỏi một câu
Việt Hằng sững sờ, lập tức chỉ vào Dạ U Liên nói:
- Là cô ta động tay trước
Một đạo thần niệm rơi xuống người Dạ U Liên
- Cô không phản bác thì chính là chấp nhận
Dạ U Liên cau mày:
- Ông âm thầm quan sát từ lâu, chẳng lẽ không nhìn ra là ông ta cố tình gây sự với tôi
Có phải ông đang cố ý thiên vị bọn họ hoặc làm khó dễ tôi sao
Huyết Quang thành chủ âm thầm theo dõi từ lâu
Vậy tại sao vừa rồi lại không ngăn cản Dạ U Liên
Bây giờ Dạ U Liên đả thương người của tộc Kim Ngưu thì mới bước ra hỏi tội
Chẳng lẽ như lời Dạ U Liên nói, ông ta đang nhằm vào Dạ U Liên
- Làm càn
Huyết Quang thành chủ giống như bị người ta vạch trần chỗ xấu, có chút chó cùng rứt giậu
- Cho dù sư phụ của cô ở đây cũng không dám nói chuyện với tôi như vậy
Cô chỉ là một tiện tỳ, lại không biết phân biệt tôn ti
Thật đáng chết
Trang 65# 5
Bầu trời vang lên tiếng nổ, không gian bị chấn động
Một bàn tay cực lớn xuất hiện, nghiền nát nóc nhà, tiến vào đại sảnh, sau đó tiến đến Dạ U Liên
- Anh…
Tần Phỉ Phỉ muốn giúp nhưng nghĩ đến thực lực của mình còn chưa đủ, liền kéo tay áo Tần Mục
- Không cần lo lắng, cô ấy có thể ứng phó được
Tần Mục dường như rất có lòng tin với Dạ U Liên, ra hiệu Tần Phỉ Phỉ tiếp tục xem tiếp
Không nói thực lực bản thân cô, trong tay cô còn có Thất Tinh Hồn Ngọc, bàn tay lớn này chẳng tạo thành vấn đề gì cho cô
Tộc Kim Ngưu, tộc Tê Giác đều nhìn thấy bàn tay khủng bố, sợ hãi không thôi
Đây là chiêu thức mà chỉ có Bất Diệt cảnh mới có, không phải loại người mà bọn họ có thể địch nổi
- Ông muốn gặp sư phụ tôi như vậy sao
Dạ U Liên ngạo nghễ nói, cũng không tránh né:
- Được, tôi sẽ thành toàn cho ông
Tất cả mọi người đều sững sờ
Lời này là có ý gì
Bây giờ Tiêu Hậu không có ở đây, làm sao có thể thành toàn
- Nhật nguyệt luân chuyển, vật đổi sao dời
Dạ U Liên đột nhiên hét lớn, trên người toát ra chi lực tinh thần kỳ dị, khiến người ta cảm giác mình bước chân vào một vũ trụ mênh mông
Nhật nguyệt luân chuyển, vật đổi sao dời, vũ trụ thay phiên, thiên địa đảo ngược, mọi chuyện vừa như ảo giác vừa thập phần chân thật
Mật thất Tiêu Môn, một thiếu nữ mặc áo xanh đang ngồi trước một quyển sách lơ lửng màu vàng đột nhiên mở mắt ra
- Người này đang làm cái quỷ gì vậy
Tuy giọng nói thì bất mãn, nhưng rất nhanh sau đó liền khép quyển sách màu vàng lại, bản thân biến mất trong mật thất
Cơ hồ trong cùng một thời gian, cô đã xuất hiện trong đại sảnh
Dạ U Liên đứng đằng sau cô, trên đỉnh đầu của Dạ U Liên đang có một bàn tay lớn đè áp xuống
- Cút
Thiếu nữ áo xanh không hề động thủ, chỉ quát lạnh một tiếng
Sát
Bàn tay hư ảo liền vỡ vụn, trong hư không truyền đến tiếng rên rỉ, hiển nhiên là Huyết Quang thành chủ đã bị cắn trả
Tất cả đều sợ ngây người nhìn thiếu nữ áo xanh
- Tiêu…Tiêu Hậu
Có người gọi tên của cô, chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, hào khí dị thường
- Sư phụ
Mộ Bạch và Kỷ Nhu đều kinh hỉ kêu lên
- Tại sao lại cảm giác người này không lớn hơn em bao nhiêu nhỉ
Tần Phỉ Phỉ thì thầm một tiếng
Tần Mục cũng có chút bất ngờ, bắt đầu đánh giá thiếu nữ áo xanh
Hắn dám khẳng định, vừa rồi Tiêu Hậu không có ở gần đây, nhưng Dạ U Liên chỉ gọi hai câu, Tiêu Hậu đã bỗng dưng xuất hiện
Cho dù thực lực của một người có mạnh đến đâu, cũng không thể trong nháy mắt từ vạn dặm bên ngoài chạy đến
Bằng không thì còn nhờ truyền tống trận làm gì
Cho nên, việc Tiêu Hậu đến đây chắc chắn có liên quan đến Dạ U Liên
Tần Mục nhìn Dạ U Liên, rồi lại nhìn Tiêu Hậu
Thoáng chốc, hai thân ảnh như hòa vào nhau
- Thì ra là thế
Tần Mục hít sâu một hơi, dường như đã hiểu ra điều gì đó
Tiêu Hậu không để ý đến ai, xoay người nói với Dạ U Liên:
- Ta đã nói rồi, ta đang trong giai đoạn quan trọng, con đừng có quấy rầy ta được không
- Người cũng không thể trách con
Người nào đó nói rằng cho dù người có đến cũng không dám ăn nói ngông cuồng với ông ta
Con cảm thấy bất bình thay cho người
Đường đường là Tiêu Hậu, lại bị người ta uy hiếp làm sao mà được chứ
Dạ U Liên mở to mắt, vẻ mặt như người vô tội
- Hừ
Tiêu Hậu hừ lạnh, lập tức xoay người sang chỗ khác, quát với hư không:
- Huyết Quang, mấy năm qua ông sống an nhàn quá rồi sao
Cảm thấy chán ngấy à
Trong hư không trầm mặc một chút rồi truyền đến thanh âm âm trầm:
- Tiêu Hậu, dù sao tôi cũng là người đứng đầu một thành, đồng cấp với cô
Một tiện nữ của Tiêu Môn cũng dám hô to gọi nhỏ với tôi
Tôi ra tay giáo huấn một chút chẳng lẽ không được
- Đồng cấp
Tiêu Hậu nhướng mày, đột nhiên chộp vào hư không
Sát
Không gian vỡ vụn, một đạo nhân ảnh bị kéo ra ngoài, rồi bị ném xuống đất như chó chết
- Loại người như ông mà cũng dám tự xưng đồng cấp với tôi
Chẳng phải là đang vũ nhục tôi à
Tiêu Hậu lạnh giọng nói:
- Dựa theo lý luận của ông, bây giờ tôi có nên giết ông không
Thành chủ Huyết Quang nằm trên mặt đất, gương mặt tràn đầy hoảng sợ
Ông ta biết Tiêu Hậu lợi hại, cho nên vẫn núp trong bóng tối không ra ngoài, không muốn xung đột chính diện với Tiêu Hậu
Nhưng vừa rồi, một sức mạnh cường hành kéo ông từ trong hư không ra ngoài
Đây là loại sức mạnh như thế nào
- Cô…chẳng lẽ cô đã…
- Xem ra là ông lựa chọn cái chết
Để tôi thành toàn cho ông
Tiêu Hậu nói xong, đưa tay chém ra một đạo đao khí
Oành
Huyết Quang thành chủ nổ tung, thi cốt cũng không còn
- Tiêu Hậu, cô…cô…Cô dám giết Huyết Quang thành chủ, không sợ Hoàng tộc tức giận sao
Đám dị tộc luống cuống hẳn lên
Bọn họ biết rõ Tiêu Hậu rất mạnh, nhưng cũng chỉ là nghe nói
Lần này được nhìn thấy tận mắt, rúng động là không thể so sánh được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Huyết Quang là do Hoàng tộc tự mình bổ nhiệm làm thành chủ
Nhiệm vụ của ông ta là bảo vệ cửa ra vào Bạch Đế Tinh
Giết Huyết Quang chẳng khác nào tát một bạt tai vào mặt Hoàng tộc
Điều này còn muốn rúng động hơn so với việc cô diệt tam tộc lúc trước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Chỉ là một phế vật mới bước vào Bất Diệt cảnh thôi mà
Tùy tiện tìm người thế là được, có gì ghê gớm đâu
Tiêu Hậu khinh thường nói
Mọi người nhìn nhau
Phế vật Bất Diệt Cảnh
Tiêu Hậu cũng không để ý, đảo mắt nhìn sang đám người Mộ Bạch, Kỷ Nhu, Triệu Thiên Vũ, sau đó dừng lại trên người Tần Mục, cau mày
- Triệu Phi Dương đâu
Mộ Bạch nghe xong, lập tức quỳ xuống:
- Sư phụ, con…
Lời còn chưa dứt, Tiêu Hậu đã phi thân rời đi, chỉ lưu lại một hư ảnh màu xanh
- Trở về rồi nói sau
Dạ U Liên bước tới, vỗ vào vai Mộ Bạch:
- Yên tâm đi, đừng sợ
Mộ Bạch làm sao tin được lời an ủi này, nhưng bây giờ cũng chỉ có thể trở về chờ sư phụ trừng phạt mà thôi
- Kỷ Nhu, cô cũng hãy thả lỏng đi
Tuy nói lúc trước cô là nhờ Triệu Phi Dương mới vào được Tiêu Môn, nhưng cô đã là một phần tử của Tiêu Môn chúng ta, địa vị tương đồng với Triệu Phi Dương
Anh ta chết cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cô
Trong lòng Kỷ Nhu cũng không nắm chắc, nhưng nhiều hơn nữa là sự cảm động
Cô vẫn cho rằng mình là người hèn mọn nhất, không nghĩ đến Dạ U Liên lại quan tâm đến cảm nhận của cô như vậy
- Tần Mục, cậu có đến Tiêu Môn với chúng tôi không
Tuy Dạ U Liên hỏi như vậy, nhưng nhìn bộ dạng của cô, không giống như Tần Mục sẽ từ chối
- Cho dù Diệp Khinh Tuyết có đến tháp Thiên Thần, Lăng Ba vẫn còn ở Tiêu Môn chứ
Dạ U Liên cười nhạt:
- Vậy thì đi thôi
Đoàn người đồng thời phi thân lên, rời khỏi tòa thành
Đám dị tộc cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn, không dám ngăn cản
Vừa rồi Tiêu Hậu lập tức đến ngay, nhưng mọi người muốn trở về Tiêu Môn, phải mất đến ba ngày
Khi trở lại Tiêu Môn, Mộ Bạch đã vội đến nhận tội
Nhưng Tiêu Hậu lại bảo tất cả mọi người lui xuống nghỉ ngơi, chỉ nói với Dạ U Liên:
- Con đi theo ta
Trang 65# 6
Dạ U Liên phân phó Kỷ Nhu một tiếng rồi theo Tiêu Hậu rời đi
Tuy thân phận Dạ U Liên còn chưa công khai, nhưng lúc này mặc cho ai cũng có thể nhìn ra được cô không đơn giản
Trước mặt Tiêu Hậu không hề có sự kiêng kỵ
Kỷ Nhu lên tiếng rồi quay sang nói với Tần Mục:
- Tần Mục sư huynh, mọi người đi theo tôi
Tần Mục khẽ gật đầu, thầm nghĩ một Tiêu Môn to như vậy nhưng đệ tử cũng chỉ có hơn mười người, hẳn là tuân theo tôn chỉ cần chất lượng chứ không cần số lượng
Tư chất của Kỷ Nhu hoàn toàn khác biệt, đồng thời tạo nên khiếm khuyết về tính cách cho cô, một chút cũng không tự tin
Cho dù gặp người ngoài, cô cũng cảm thấy mình thấp kém, gọi người khác luôn là một tiếng sư huynh, sư tỷ
Dạ U Liên đi theo Tiêu Hậu trở lại hậu đường
Tiêu Hậu phất tay bố trí một đạo kết giới
- Đây là địa bàn của cô, cô canh phòng ai vậy
Dạ U Liên chỉ cảm thấy Tiêu Hậu vẽ vời cho thêm chuyện
Tiêu Hậu nhìn cô một chút rồi nói:
- Trở về cùng với cô chính là người kia
Dạ U Liên nghe xong, bỗng nhiên cười nói:
- À, cô đang nói Tần Mục
Cô cũng cảm thấy hắn ta không tầm thường rồi phải không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Hắn chính là Tần Mục
Thần sắc Tiêu Hậu có chút biến đổi
- Lần đầu tiên thấy cô có vẻ mặt này đấy
Dạ U Liên dường như cảm thấy rất thú vị, nhịn không được cười ra tiếng:
- Đúng vậy, hắn chính là chủ nhân của Lăng Ba
Lúc trước cô dùng kế hãm hại Lăng Ba, biến cô ấy thành khí linh của Linh Lung tháp, là nhờ Tần Mục cứu ra đấy
Thần sắc Tiêu Hậu trầm xuống, nhớ đến lần đầu tiên gặp Lăng Ba cách đây ba năm
Một vạn năm trôi qua, rất nhiều chuyện đã xảy ra
Đố kỵ của cô với Lăng Ba đã sớm không còn, thậm chí còn có sự áy náy
Nhưng tính cách của cô cao ngạo, bảo cô xin lỗi là chuyện không bao giờ xảy ra
Cô vốn muốn giúp Lăng Ba giải trừ nguyền rủa, khôi phục lại thành người bình thường, nhưng không biết Lăng Ba có phải đang hờn dỗn hay không mà không đồng ý, còn nói tuy đời này không còn cơ hội đuổi theo cô, nhưng vẫn có chỗ khiến cô ấy chán ghét
Cô hỏi Lăng Ba là cái gì, Lăng Ba nói đó chính là một người đàn ông
Lúc đó cô cảm thấy rất khinh thường, cho rằng Lăng Ba đã sa đọa rồi
Lúc trước Lăng Ba tiên tử đoan trang thánh khiết, qua lại với bất kỳ gã đàn ông thế tục nào cũng đều là một sự vũ nhục
Khi đó, cô cũng muốn dùng biện pháp này báo thù Lăng ba, để cô ấy vĩnh viễn bị một người đàn ông trói buộc, vĩnh viễn sa đọa
Thật không nghĩ đến, Lăng Ba không cho rằng đó là một sự hỗ thẹn, ngược lại còn quyến luyến người đàn ông đó hơn, không muốn giải trừ nguyền rủa
- Sao vậy
Có phải là rất thất vọng hay không
Dạ U Liên nhìn thấy biến hóa của Tiêu Hậu, nghiền ngẫm cười nói
- Thất vọng cái gì
Chỉ là một xú nam nhân thôi mà, hơn nữa còn là một tiểu tử chưa đủ lông đủ cánh, thật không biết Lăng Ba đang suy nghĩ gì nữa
Có lẽ Lăng Ba tiên tử mà tôi biết đã sớm không phải cùng một người rồi
Bên trong thần sắc Tiêu Hậu mơ hồ lộ ra chút bi thương
- Cô ấy biến thành như vậy còn không phải do cô làm hại sao
Bây giờ còn giả bộ làm người tốt
Dạ U Liên chỉ trích, Tiêu Hậu cũng không phản bác, ngược lại thở dài một hơi:
- Có lẽ bởi vì như thế, tâm cảnh của ta vẫn không cách nào đạt đến trạng thái hoàn mỹ
Im lặng một chút, Tiêu Hậu nói tiếp:
- Đưa Thất Tinh Hồn Ngọc cho ta
Dạ U Liên cũng không do dự, lấy Thất Tinh Hồn Ngọc đưa cho Tiêu Hậu
Tiêu Hậu nhận lấy, thản nhiên nói:
- Nếu tôi đoán không sai, Triệu Phi Dương là do cô giết
Cô không định giải thích với tôi sao
- Không cần, tôi giết người còn cần lý do sao
Tiêu Hậu cũng không tức giận, chỉ thở dài một hơi:
- Dù sao cũng là nuôi dưỡng nó nhiều năm
Tuy mấy năm gần đây, biểu hiện của nó không được như ý, nhưng tóm lại vẫn cảm thấy đáng tiếc
- Nhưng tôi thì chẳng thấy đáng tiếc
Thiên tư của Mộ Bạch cao hơn y nhiều, nhân phẩm lại càng không cần phải nói
Huống hồ, người y đắc tội là Tần Mục
Cho dù cô không nghĩ đến quan hệ với Lăng Ba thì cũng cần phải nghĩ đến Diệp Khinh Tuyết
Dạ U Liên nói:
- Cô gái này cô không thể không phục tùng
- Cô ấy tiến vào Thiên Thần tháp, hơn nữa vừa đi liền ba năm, chỉ sợ Huyền Nữ chi tâm đã thức tỉnh
Khi đó cô ấy sẽ hiểu được sứ mạng của mình
Trước mặt cục diện, nhi nữ tư tình chẳng là cái gì cả
Tôi nghĩ cô ấy sẽ có chừng mực
Dạ U Liên nghe xong, dường như muốn phản bác, nhưng cuối cùng lại không nói ra
Buổi tối, Tần Phỉ Phỉ, Trần Thiến, Triệu Thiên Vũ đều tập trung trong phòng Tần Mục, thương thảo việc sẽ làm ở Bạch Đế Tinh
- Anh, chúng ta sẽ tổ chức thế lực cho mình, có cần lấy tên Lạc Thiên Cung không
Mọi người quyết định sẽ không mòn mỏi chờ đợi ở Tiêu Môn
Tiêu Hậu mạnh, nhưng không thể so sánh với địa vị của Tần Mục trong lòng ba người
- Không vội
Anh muốn đem Y Y và Khinh Tuyết trở về, thuận tiện nghe ngóng tin tức của Tả Tư Duyệt
- Bạch Đế Tinh có thập đại hoàng tộc
Tộc Tu La của chị Tư Duyệt dường như là tộc đứng đầu
Hơn nữa, bản thân chị ấy còn có Lĩnh Vực, muốn tìm chị ấy sợ là sẽ không dễ dàng
- Tư Duyệt chắc sẽ không có vấn đề gì về an toàn
Cho nên không cần quá nôn nóng
Cái gì đến sẽ đến
- Vâng
Tần Phỉ Phỉ khẽ gật đầu
- Được rồi, hôm nay tạm thời đến đây, mọi người về đi, trước thích ứng với hoàn cảnh của Tiêu môn
Ngày mai tôi ra ngoài, chắc phải một tháng nữa mới quay về
Ba người biết Tần Mục muốn đến tộc Thiên Sứ tìm Cung Y Y
Với thực lực của các cô, đi theo chỉ tổ vướng víu
Cho nên cũng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu
Đợi mọi người rời khỏi, Tần Mục đi vài vòng trong phòng, một lát sau ngẩng đầu lên, thầm nhủ:
- Nơi này không có trang bị camera, tại sao cứ có cảm giác bị người ta nhìn trộm nhỉ
Vừa dứt lời, tại một không gian khuất trong phòng liền xuất hiện gợn sóng, sau đó bình thường trở lại
Trong mật thất, Tiêu Hậu vẫn đang nhắm mắt tu luyện
Lúc này, kim quang quyển sách trước mặt cô đột nhiên lóe lên, khiến cho cô phải mở mắt ra
- Điều tra được gì rồi
- Thật có lỗi, chủ nhân, tôi bị phát hiện rồi
- Cái gì
Lần đầu tiên Tiêu Hậu cảm thấy kinh ngạc, sau đó âm trầm trở lại
- Cái khác thì không dám nói, nhưng thần thức của hắn mạnh đến một trình độ khủng bố
Chỉ sợ ngay từ ban đầu tôi ẩn núp thì đã bị phát hiện rồi, chỉ là cố ý không vạch trần tôi mà thôi
- Chẳng lẽ ta đã nhìn nhầm
Tiêu Hậu âm trầm bất định nói
- Kỳ thật, tôi lại có hứng thú với một người khác hơn hắn
Tiêu Hậu dừng lại, hỏi:
- Truyền nhân Vũ Hoàng
- Không, là em gái của Tần Mục, Tần Phỉ Phỉ
- Tần Phỉ Phỉ
Tiêu Hậu cau mày
Cô biết Thiên thư chi linh sẽ không vô duyên vô cớ chú ý một phàm nhân
- Tuy Tần Mục rất kỳ quái, nhưng muốn bước ra một bước cũng không phải đơn giản
Về phần em gái của hắn thì khác
Nếu như ta nhìn không nhầm, cô ấy đã có được truyền thừa của Lạc Thần
- Lạc Thần
Tiêu Hậu đứng dậy
- Đúng vậy, một trong tam đại chí tôn Chân Thần của Nhân tộc, tuyệt đại Lạc Thần
Trang 65# 7
- Mộ Bạch, sư huynh của con chết rồi
Thất Tinh Hồn Ngọc giao lại cho con
Tiêu Hậu lấy Thất Tinh Hồn Ngọc ra
Mộ Bạch có chút mờ mịt tiếp nhận Thất Tinh Hồn Ngọc
Theo như lời Dạ U Liên nói, sư phụ không chỉ không trừng phạt y mà còn giao Thất Tinh Hồn Ngọc lại cho y
- Con phải nhớ cho kỹ
Thất Tinh Hồn Ngọc đối với Tiêu Môn chúng ta có ý nghĩa rất quan trọng
Con không nên giống như sư huynh của mình
Mộ Bạch cảm động đến rơi nước mắt:
- Đa tạ sư phụ, đồ nhi nhất định sẽ không phụ lòng kỳ vọng của sư phụ
Tiêu Hậu khẽ gật đầu, ra hiệu cho y lui về phía sau, rồi quay sang nhìn Triệu Thiên Vũ:
- Ban đầu tôi và Cửu U Đế Quân lưu lạc cùng một tinh không, nhận được tạo hóa của từng người, có giao tình nhất định
Lại nói tiếp, chúng ta vốn là người một nhà
- Sư phụ nói với tôi, tuy ông đồng lứa với người, nhưng người ông bội phục nhất trên đời vẫn là người
Triệu Thiên Vũ thập phần cung kính đối với Tiêu Hậu
Dù sao khi còn ở Cửu U, cô đã nghe rất nhiều truyền thuyết về Tiêu Hậu
- Cửu U Đế Quân quá khen rồi
Tiêu Hậu cười nhạt:
- Thiên Vũ, chi bằng cô gia nhập Tiêu Môn chúng tôi nhé
- Cái này…
Triệu Thiên Vũ nhìn thoáng qua Tần Mục, sau đó từ chối:
- Tuy Thiên Vũ kế thừa Vũ Hoàng, nhưng tuổi vẫn còn trẻ, cần rèn luyện nhiều hơn
Cho nên tôi muốn tạo nên sự nghiệp của mình ở Bạch Đế Tinh
Tiêu Hậu dường như đã sớm đoán được câu trả lời của Triệu Thiên Vũ, cũng không phản ứng quá nhiều, chỉ thở dài trong lòng
Cô như thế nào không biết đây là lời từ chối của Triệu Thiên Vũ
Thực lực của Triệu Thiên Vũ bây giờ, muốn một mình lưu lạc ở Bạch Đế Tinh quả thật chẳng khác nào đi chết
Triệu Thiên Vũ nhất định phải tìm được một người che chở cho mình
Chỉ có điều, người cô tìm không phải là Tiêu Hậu mà là tên tiểu quỷ Tần Mục
- Nếu cô đã có sự lựa chọn cho mình, vậy thì tôi tôn trọng cô
Tiêu Hậu cũng không bắt buộc Triệu Thiên Vũ
- Đa tạ Tiêu Hậu đã thành toàn
Tần Mục thấy Tiêu Hậu đã xử lý xong mọi việc, liền đứng lên nói:
- Nếu tôi không đoán sai, tên của Tiêu Hậu là Mộ Dung Tiêu Tiêu
- Tần Mục, không được vô lễ với sư phụ của ta
Mộ Bạch phẫn nộ quát
Y biết mình không phải là đối thủ của Tần Mục, nhưng cho dù liều cả tính mạng cũng không để Tần Mục sỉ nhục người kính yêu nhất trong lòng y
- Sư phụ anh không ngại, anh ở bên cạnh gào lên cái gì
- Cậu…
- Mộ Bạch, con lui ra đi
Tiêu Hậu nói một câu
Lời Mộ Bạch muốn nói lập tức nuốt trở vào, cảnh cáo nhìn Tần Mục rồi chậm rãi rời khỏi đại điện
- Cậu cứu Lăng Ba, tất nhiên đã nghe nói về tôi
Cậu chắc hẳn rất khinh thường tôi
Tiêu Hậu im lặng nhìn Tần Mục
Nhưng Tần Mục lại lắc đầu:
- Không, Lăng Ba chưa từng nói xấu cô một câu
Đối với cô ấy mà nói, cô chỉ nhất thời đi nhầm đường, bị tâm tư đố kỵ làm cho hôn mê
Cô ấy không hận cô, mà còn lo lắng cho cô
Tần Mục cũng không phải lấy lòng Tiêu Hậu, trên thực tế, khi Lăng Ba thuật lại sự việc của Tiêu Hậu, trong giọng nói chỉ là sự bất đắc dĩ và thất vọng
Chỉ sợ trong lòng cô ấy, Mộ Dung Tiêu Tiêu vẫn là chị em tốt nhất
Cô hy vọng có một ngày, Mộ Dung Tiêu Tiêu sẽ tỉnh ngộ
Trời đúng là chiều theo ý người
Tiêu Hậu hôm nay đã tạo được uy danh hiển hách, đã trở thành nhân vật truyền kỳ trong Nhân tộc, chắc hẳn Lăng Ba sẽ rất cao hứng
Tiêu Hậu nghe xong, ngẩn cả người, thất thần thật lâu
- Xem ra, tôi cuối cùng vẫn thiếu nợ cô ấy
Thật lâu sau, Tiêu Hậu thở dài một hơi
Lăng Ba tiên tử lúc trước vô cùng kinh diễm
Nếu không phải vì cô, hôm nay cô ấy đã đạt đến trình độ như thế nào thì không ai có thể đoán được
Tần Mục thầm nghĩ, Tiêu Hậu này quả nhiên thay đổi rất nhiều
Nếu cô vẫn còn tâm tư đố kỵ nữ nhi như lúc trước, tuyệt đối không thể có được thành tựu như ngày hôm nay
- Bây giờ Lăng Ba đang ở đâu
Tần Mục hỏi
- Cô ấy…
Tiêu Hậu hơi dừng lại, sau đó hỏi:
- Cậu tin tưởng tôi sao
Tuy Tần Mục không biết cô muốn nói cái gì, nhưng vẫn gật đầu
- Cô ấy đang tạm thời bế quan, tốt nhất đừng nên quấy rầy
Tiêu Hậu cười nhạt:
- Tôi thiếu nợ cô ấy
Tôi sẽ tận lực trả lại cho cô ấy
Trong lòng Tần Mục khẽ động
Hắn có thể cảm nhận được sự chân thành của Tiêu Hậu
Đối với Lăng Ba mà nói, có lẽ đây chính là cơ duyên
- Được, dù sao cũng không thể gấp
- Cậu định ra ngoài sao
Tiêu Hậu hỏi
- Ừm, tôi muốn đi tìm một người
Trong khoảng thời gian tôi rời khỏi, hy vọng cô có thể chăm sóc cho những người kia một chút
- Điều này đương nhiên rồi
Bây giờ Nhân tộc quá ít, tôi vẫn mong có một ngày cùng cậu liên thủ, đem vinh quang về cho Nhân tộc
Đề nghị của Tiêu Hậu, Tần Mục tất nhiên là đồng ý
Nhưng hắn đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, nhịn không được hỏi:
- Nhân tộc đã từng là một trong đại tộc chúa tể
Vì sao lại suy yếu đến trình độ này
Tinh không bốn phía có lẽ có cường giả che giấu, nhưng nếu ở bên ngoài, Trường Sinh cảnh có thể còn ít gặp, nhưng ở bách tộc Bạch Đế Tinh, Trường Sinh cảnh hoặc Bất Diệt cảnh chỉ sợ đều là gom một bó to
Cho dù Nhân tộc có xuống dốc cũng không chênh lệch quá nhiều như vậy
- Hừ
Lời nói của Tần Mục đã kích thích Tiêu Hậu giận dữ, đập vỡ một cái bàn trước mặt
Tần Mục tặc lưỡi
Chẳng lẽ hắn nói sai
Thật lâu sau, Tiêu Hậu mới bình tĩnh lại, nhìn Tần Mục nói:
- Có phải cậu cho rằng Bạch Đế Tinh ngoại trừ chúng ta thì không còn Nhân tộc nào khác
Tần Mục sững sờ:
- Chẳng lẽ không phải
Cung Y Y đã nói với hắn, Nhân tộc xuống dốc, sau đó bị khu trục khỏi Bạch Đế Tinh
- Đương nhiên không phải rồi
Tiêu Hậu lãnh đạm nói:
- Trong thập đại hoàng tộc của Bạch Đế Tinh có một tộc tên là Nhân Hoàng tộc
- Nhân Hoàng tộc
Tần Mục lẩm bẩm
- Kỳ thật Nhân Hoàng tộc chính là Nhân tộc, chỉ có điều bọn họ không thừa nhận mà thôi
Tần Mục giật mình, dường như hiểu được chuyện gì:
- Bọn họ tách khỏi Nhân tộc, tự lập thành một tộc mới
- Đúng vậy
Tiêu Hậu gật đầu:
- Số lượng Nhân tộc ngàn vạn ức
Bách tộc cộng lại cũng không bằng một phần mười Nhân tộc
Nhưng thiên tài của Nhân tộc lại không bằng Bách tộc
- Trong lúc đó, người dẫn đầu Nhân tộc cho rằng, đây là vấn đề về gien
Cho nên bọn họ quyết định tập trung gien tốt lại, loại bỏ gien thấp kém
Từ đó, Nhân Hoàng tộc đã xuất hiện
- Ban đầu, Nhân Hoàng tộc vẫn đi theo khẩu hiệu phát triển gien tốt của mình
Sau đó đã dứt khoát thoát ly khỏi Nhân tộc
Hơn nữa còn rất căm hận Nhân tộc “xấu xí”
Thậm chí đã từng có một lần đuổi tận giết tuyệt Nhân tộc
Nhận thức Nhân tộc đối với bọn họ mà nói chính là một sự sỉ nhục
- Đáng giận, bọn phản bội tổ tông
Tần Phỉ Phỉ nghe xong, quả thật tức không kềm được
Tần Mục âm thầm thở dài
Hắn nghĩ đến Lạc Hà cốc của Trần Nghiên
Nếu đoán không sai, đây chính là một trong các thế lực của Nhân Hoàng tộc
Trách không được chưa từng nghe nói qua ở tinh không bốn phía
Trang 65# 8
Nhưng cuộc chiến chư thần, tộc Thiên Sứ tổn thất thảm trọng, đồng dạng xuống dốc giống như Nhân tộc
Đương nhiên, bọn họ không xuống dốc nhiều như Nhân tộc, vẫn còn có danh vọng ở Bạch Đế Tinh
Chỉ có điều không sống được yên mà thôi
Tộc Thiên Sứ đã từng là cường tộc, nội tình khẳng định không ít
Cho nên rất nhiều đại tộc đã chú ý đến tộc Thiên Sứ
Nếu không phải kiêng kỵ Hoàng tộc, chỉ sợ tộc Thiên Sứ đã sớm bị các tộc khác xé xác rồi
Chính vì sự áp bách này, tộc Thiên Sứ cảm nhận được nguy cơ mãnh liệt, không ngừng tìm kiếm sự che chở, vụng trộm tăng cường củng cố bản thân
Lần trước, Thiên Duyệt Cầm xuất hiện ở Bạch Đế Tinh, bọn họ nhận được tin tức đầu tiên, dùng thủ đoạn cứng rắn “mời” được truyền nhân của Thiên Duyệt Cầm
Bất luận có được một thần khí nào cũng có thể tấn cấp Chân Thần
Đây đối với tộc Thiên Sứ mà nói chính là một tin vui rất lớn
Bạch Đế Tinh rắc rối phức tạp
May mà trước khi đi, Tiêu Hậu đã đưa cho hắn một tấm bản đồ
Bằng không thì Tần Mục thật đúng là không có biện pháp tìm được lãnh địa của tộc Thiên Sứ
Mười ngày sau, hắn đã đến địa bàn của tộc Thiên Sứ
Tiêu Hậu nói bách tộc cộng lại không bằng một phần mười Nhân tộc
Trên thực tế tuyệt không khoa trương
Tần Mục từ trên trời nhìn xuống, địa bàn tộc Thiên Sứ thu hết vào mắt cũng chỉ có mười thành trì
- Cũng cần núp vào một chút
Trước khi gặp được Y Y, không cần đánh rắn động cỏ
Tần Mục lẩm bẩm, sau đó lấy ra một viên thuốc nuốt vào
Hắn mới luyện chế đan dược này vào buổi sáng, tên là Dịch Dung đan, có thể biến hóa thành bộ dạng tưởng tượng trong đầu trong vòng mười hai giờ
Tướng mạo của tộc Thiên Sứ và Nhân tộc cũng không khác biệt nhau lắm, chỉ là trên mặt có những đường vân mà thôi
Đương nhiên, hắn dịch dung không phải vì sợ tộc Thiên Sứ
Trước khi đến, hắn đã chuẩn bị kỹ càng, tùy thời sẽ đại náo tộc Thiên Sứ
Tần Mục cũng không thích giết chóc quá trắng trợn
Nhưng ở Bạch Đế Tinh, bách tộc đua tiếng, Nhân tộc suy thoái
Khi cần thiết, giết chóc sẽ phát ra tác dụng chấn nhiếp
Muốn tạo nên thanh danh ở Bạch Đế Tinh, không động sát niệm là không thể được
Quay một vòng trên bầu trời, Tần Mục hóa thành một đạo lưu quang bay xuống dưới
Tộc Thiên Sứ khẳng định sẽ có hệ thống phòng ngự, phòng đại địch xâm lấn
Nhưng chỉ cần Tần Mục muốn ẩn núp, không ai có thể phát giác
Vô thanh vô tức lẻn vào tòa thành, Tần Mục nghiễm nhiên trở thành một dân chúng tộc Thiên sứ bình thường, không hề có sự đặc biệt
Đám dị tộc này, ngoài miệng thì nói bài xích Nhân tộc, nhưng lại bắt chước cuộc sống của Nhân tộc, dần dần đồng hóa với nhân loại, khiến Tần Mục vô cùng khinh thường
Cung Y Y đến tộc Thiên Sứ, nhất định sẽ nhận được đãi ngộ rất cao
Cho nên Tần Mục một đường cưỡi ngựa xem hoa, ghé qua sáu bảy tòa thành
Ầm ầm
Đúng lúc này, tại chân trời phía trước, một đạo thần quang giống như tia chớp rơi xuống, dẫn phát dị tượng thiên địa không nhỏ
Tần Mục dừng bước, tất cả mọi người đang đi trên đường cũng dừng bước, hoài nghi nhìn chằm chằm vào chỗ kia
- Có chuyện gì thế
- Chỗ đó là Thần trụ đài
Chẳng lẽ có người thức tỉnh được thần trụ
- Cũng có thể là Ô Dũng thiếu chủ
Tộc Thiên Sứ chúng ta chỉ có y là có tiềm lực nhất
- Ta nghe nói Cự Nhân tộc, Thiên Hiết tộc và Bạch Lộ tộc đều cử tuyệt thế thiên tài đến tộc của ta bái phỏng
Ô Dũng thiếu chủ phụ trách chiêu đãi, không nghĩ tới thiếu chủ lại mang ba người kia đến Thần trụ đài
- Thần trụ đài là bảo tàng tộc Thiên Sứ chúng ta, người ngoài không thể bước vào
Nhưng hiện tại, tộc Thiên Sứ chúng ta bốn bề thọ địch, rất cần cường viện
Ô Dũng thiếu chủ làm chuyện này cũng không đáng trách
Chắc là tộc trưởng trao quyền
- Đã như vậy, chúng ta còn đứng thất thần ra đây làm gì
Mau đến đó tham dự náo nhiệt đi
Nhất thời, rất nhiều người lao đến phía trước
- Thần trụ đài
Tần Mục nói một câu, sau đó quay người biến mất
Chung quanh đều hỗn loạn, không ai chú ý đến Tần Mục
Cho dù có người nhìn thấy cũng tưởng mình hoa mắt
Sau đó, Tần Mục xuất hiện trên đỉnh núi
Ở đó đã sớm kín chỗ, không còn chỗ đứng
Nhưng chính giữa đỉnh núi lại vô cùng rộng rãi với một bình đài chiếm diện tích 300 mét vuông, trên sân thượng có một cột đá thông thiên, cần khoảng ba người mới ôm hết
Bên trên cột đá có khắc những bản vẽ cổ quái, nhìn qua rất thần kỳ
Tộc Thiên Sứ đối với bình đài, hoặc nói đúng hơn là với cột đá đều có sự kính sợ, không dám bước đến gần
Lúc này, trên sân thượng có ba nam một nữ, trong đó có một cự nhân cao hơn hai mét, rất dễ khiến người khác chú ý
Mà thần quang trước đó cũng là do cự nhân này kích phát
- Lôi huynh quả nhiên kinh diễm
Thần quang đánh xuống chí ít phải dài hơn ba trượng, không thua kém Ô Dũng thiếu chủ bao nhiêu
Cự nhân nhảy xuống khỏi cột đá
Cô gái của Bạch Lộ tộc tán thưởng một câu
Ô Dũng thiếu chủ của tộc Thiên Sứ khoát tay nói:
- Thần trụ này có lực tương tác nhất định
Lôi huynh đúng là kinh tài tuyệt diễm
- Haha, Thần trụ đài này quả nhiên thần kỳ
Tôi cảm giác mình đã lĩnh ngộ được một sức mạnh thần thông nào đó
Cự nhân Lôi Ngạo thoải mái cười to
Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều giật mình
Tuy cô gái của Bạch Lộ tộc chỉ là nói lấy lòng, nhưng kỳ thật trong lòng cũng không thèm để ý
Bọn họ nghĩ, bất luận Thần trụ đài dẫn thần quang dài bao nhiêu cũng chỉ là con số mà thôi, chẳng có chút ý nghĩa nào
Nhưng bây giờ, Lôi Ngạo nói y thông qua thần quang lĩnh ngộ được một sức mạnh thần thông, như thế nào không khiến bọn họ sợ hãi chứ
- Lôi huynh, lời này của huynh là thật
Ô Dũng với tư cách là thiếu chủ tộc Thiên Sứ, không thể coi thường được
Tộc Thiên Sứ là một trong cường tộc thời viễn cổ, có được chỗ cắm dùi ở lĩnh vực thần
Mà Thần trụ đài này, theo truyền thuyết chính là nơi liên thông với lĩnh vực thần
Nếu thiên phú một người ưu tú, đem nguyên lực rót vào cột đá, có thể dẫn động thần quang Lĩnh vực
Lĩnh Vực Thần cũng chỉ có Chân Thần và huyết mạch thuần khiết của hoàng tộc mới có thể tiến vào
Quy tắc đạo vận có thể nói là hoàn mỹ
Tu hành nơi đó, nói có thể một bước lên trời cũng không đủ
Trong tổ huấn của tộc Thiên Sứ có nói thần quang Thần trụ đài đánh xuống có thể phụ trợ tu luyện, trong thần quang lĩnh ngộ thần thông, nhưng bất luận kẻ nào cũng chỉ kích phát được ba lượt thần trụ mà thôi
Một năm trước, Ô Dũng thiếu chủ kích phát thần quang
Vừa rồi là lần thứ hai, nhưng cả hai lần đều chẳng có cảm giác gì cả, cũng chẳng lĩnh ngộ được thứ gì
Nhưng Lôi Ngạo chính là thiên tài của Cự Nhân tộc, ngay từ lần đầu tiên thần quang hạ xuống đã lĩnh ngộ được sức mạnh thần thông, khiến cho y như thế nào lại không ghen ghét
- Kỳ thật chỉ là da lông mà thôi
Với tu vi Trường Sinh cảnh của tôi, đương nhiên không có khả năng lĩnh ngộ được sức mạnh thần thông chính thức
Lôi Ngạo cười ngây ngô, không biết là giả ngốc hay là ngốc thật
Trang 65# 9
Gã thanh niên của Thiên Hiết tộc và cô gái của Bạch Lộ tộc đều đã thử qua
Bọn họ ngay cả thần trụ cũng không kích phát được chứ đừng nói chi đến việc lĩnh ngộ
Nhưng ghen ghét thì ghen ghét, bọn họ cũng không thể biểu hiện ra ngoài
- Đúng rồi, Ô Dũng thiếu chủ, nghe nói tộc Thiên Sứ các người mời được chủ nhân của Thiên Duyệt Cầm, sao không để cô ấy ra đây trợ hứng
Gã thanh niên của Thiên Hiết tộc nói
- Nghe đồn chủ nhân của Thiên Duyệt Cầm tướng mạo đẹp như thiên tiên, là thiếu nữ hiếm thấy, không biết Thạch huynh để ý Thiên Duyệt Cầm hay là cái khác
Cô gái Bạch Lộ tộc trêu đùa
Gã thanh niên Thiên Hiết tộc có chút xấu hổ, cười nói:
- Luận mỹ mạo, Chi Nhã muội muội không thua bất cứ một ai
Tôi muốn nhìn mỹ mữ, cần chi phải bỏ gần tìm xa như vậy
Cô gái Bạch Lộ tộc mỉm cười:

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.