- Xích Dương, đã xảy ra chuyện gì vậy
Lầu các này chính là cứ điểm của tộc Xích Diễm, người ở đây đều nhận ra lão già tóc dài
- Có… Có người tới gây rối, nói muốn chiếm thành Thiên Mạc, hắn còn tuyên bố sẽ trục xuất cả ba đại tộc ra khỏi khu vực này
- Tên nào to gan như vậy, nói khoác mà không biết ngượng mồm
Mọi người đương nhiên hết sức tức giận, bọn họ trước giờ chưa từng nghe ai nói năng ngông cuồng như vậy
- Chưa chắc đã là nói khoác đâu
Chẳng biết từ lúc nào trên bầu trời đã xuất hiện thêm mấy người, bọn hắn lạnh nhạt quan sát đám người bên dưới
- Các người là ai
Nếu như người tới là một đám lão già Trường Sinh Cảnh bọn họ còn chẳng sợ, thế nhưng không hiểu sao một chàng thanh niên non choẹt như Tần Mục lại khiến bọn họ thấy có chút bất an
Tần Mục hoàn toàn không muốn trả lời câu hỏi này, hắn chỉ hừ lạnh nói:
- Tôi cho các người một tiếng thu dọn cuốn xéo khỏi thành Thiên Mạc, nếu không chỉ có thể ------ CHẾT
- Hỗn láo, nhóc con không biết trời cao đất rộng là gì, cậu có biết mình đang nói chuyện với ai không đấy
Đám Trường Sinh Cảnh của Xích Diễm tộc giận tím mặt, bọn họ cố gắng giữ thái độ ôn hòa để nói chuyện nhưng không ngờ Tần Mục lại ăn nói ngang ngược như thế
Tưởng tộc Xích Diễm sẽ sợ một đám tiểu quỷ sao
- Dám tới đây lên mặt hả
Vậy để lão đây thay người lớn nhà các người dạy dỗ lại các người
Một lão già Trường Sinh Cảnh đột nhiên ra tay bay thẳng về phía Tần Mục
Tần Mục đang định giơ tay bóp chết con kiến không biết điều này nhưng đột nhiên lại có người ra tay còn nhanh hơn cả hắn
- Mọi người đều ra tay một lần rồi, giờ cũng nên cho tôi cơ hội được lên sàn chứ
Triệu Thiên Vũ bay lên cao chắp tay trước ngực, trong không trung lập túc xuất hiện một ánh sáng vòng cung xinh đẹp
Trong nhát mắt, mọi người nhìn thấy vòng cung tựa ánh trăng lưỡi liềm kia nhìn như một thanh loan đao
Xoẹt
Trời đất dường như bị thanh đao kia bổ ra làm hai, người hứng chịu toàn bộ thanh đao đó chính là lão cường giả tộc Xích Diễm vừa mới xông lên
- Sao lại thế được…
Ầm
Đám cường giả Xích Diễm tộc còn chưa nói hết câu thì người kia đã nổ tung thành đống máu thịt, đến nguyên thần cũng không thoát được
Triệu Thiên Vũ yên lặng đứng đó, tách biệt với trần thế, trên mặt không hề có vẻ sợ hãi, khí chất thanh khiết nhưng lạnh lùng, tựa như nữ thần trên cung trăng, không ai có thể xâm phạm
Không chỉ riêng người của Xích Diễm tộc khiếp sợ mà đến cả Tần Phỉ Phỉ với Cung Y Y thậm chí đến Tần Mục cũng phải kinh ngạc
Mạnh vãi
So với Cung Y Y và Tần Phỉ Phỉ thì Triệu Thiên Vũ ra chiêu nhanh gọn dứt khoát hơn nhiều, không cần bất cứ thứ gì chỉ hời hợt tung một chiêu đơn giản
Mặc dù người khác không nhìn ra nhưng Tần Mục lại thấy rất rõ ràng
Triệu Thiên Vũ lúc nãy đã sử dụng chiêu Vũ Hoàng Chi Nhận (lưỡi đao Vũ Hoàng), không nhưng thế cô với Vũ Hoàng Chi Nhận có thể nói là kết hợp hoàn mỹ, hơn hẳn khi Cung Y Y khống chế Thiên Duyệt Cầm
Làm được như vậy cũng có lẽ bởi vì trong người Triệu Thiên Vũ có huyết mạch Vũ Hoàng, Vũ Hoàng Chi Nhận không phải là thần khí Tiên Thiên mà là thần khí do Vũ Hoàng tự luyện thành
Trong tư duy của mọi người thì thần khí Tiên Thiên chính là thần khí cao cấp nhất
Nhưng trên thực tế, Tần Mục lại cảm thấy thần khí do chính mình luyện ra sẽ có cảm giác thân thiết hơn
Mặc dù thần khí Tiên Thiên có tiềm lực rất lớn nhưng rất xa lạ, còn thần khí tự luyện ngược lại rất trung thành, không bao giờ phản bội lại chủ nhân của nó
Khi ở Tây Vương Triều, Triệu Thiên Vũ vẫn chưa sử dụng được Vũ Hoàng Chi Nhận nên chỉ là đánh tay đôi với Phùng Kiến Nam, hai người bất phân thắng bại, không ai đả thương được đối phương
Nhưng hiện tại Triệu Thiên Vũ với Vũ Hoàng Chi Nhận đã hợp nhất làm một, chỉ một chiêu đã chém nát đám cường giả Trường Sinh Cảnh đỉnh phong, chiến lực có thể sánh ngang với Bất Diệt Cảnh
- Số còn lại giao cho cậu
Sau khi Triệu Thiên giết chết một người liền yên lặng đứng phía sau Tần Mục
- Không nên trực tiếp giao đấu với bọn họ, mau đi mời Thái tổ trong tộc tới đây
Xích Dương nói:
- Những người này không biết ở đâu tới đây, người nào cũng lợi hại cả, chúng ta dù có đông người hơn cũng chưa chắc đã đánh lại được họ
- Xích Dương, sao ông không nhắc bọn tôi trước
Làm hại Lăng trưởng lão phải hy sinh vô ích
Đám người Xích Diễm tộc đều đổ hết tội lỗi lên đầu Xích Dương
Xích Dương uất đến nghẹn họng, đúng là cả vú lấp miệng em mà, rõ ràng là Lăng trưởng lão tự mình đâm đầu vào chỗ chết, tại sao lại trách tội lên đâu tôi chứ
Hơn nữa ông đây lại còn bị đánh cho lên bờ xuống ruộng, chẳng lẽ mấy người không nhìn thấy sao
Thực lực của đám người này như thế nào lại còn cần tôi phải nói ra sao
- Mấy người vẫn còn đứng đấy lảm nhảm, có phải chê một tiếng là quá nhiều đúng không
Tần Mục thấy đám người này cứ đứng đấy trách tội lẫn nhau, bực mình nói:
- Nếu đã vậy thì cho các người 10 phút, nếu như trong vòng 10 phút không cút khỏi đây thì nơi này sẽ trở thành mồ chôn của tất cả các người
Mặc dù khí thế của Tần Mục khiến người khác phải e sợ nhưng người của tộc Xích Diễm vẫn không vì vậy mà chịu lui bước
Dù thế nào thì tộc Xích Diễm cũng không phải là tộc nhỏ bình thường, nếu như người nào cũng có thể đánh bọn họ thì sau này làm sao còn có mặt mũi sống ở Bạch Đế Tinh này nữa
Lại có một lão Trường Sinh Cảnh đỉnh phong long mày bạc phơ tiến lên hỏi:
- Rốt cuộc thì mấy người từ đâu đến đây
Lão già này có khí tức cô đọng, có vẻ như đã đột phá lên tu vi Bất Diệt Cảnh rồi, thực lực mạnh hơn người lúc trước rất nhiều, chắc hẳn đây chính là người cầm đầu tộc Xích Diễm ở thành Thiên Mạc
- Cái này quan trọng lắm sao
Lão già lông mày bạc không kiêu ngạo cũng không xu nịnh, lão lạnh nhạt nói:
- Thành Thiên Mạc mặc dù nhìn qua chỉ là một thành trì nhỏ nhưng lại ẩn chứa rất nhiều bí mật
Lão khuyên các cô các cậu tốt nhất là đừng nhúng tay vào, tránh đến lúc hãm vào quá sâu về sau hối hận cũng không kịp
Tần Mục cảm thấy có nực cười, hắn hỏi lại:
- Nói thế tức là ông đang lo cho bọn tôi à
- Đây là lão khuyên bảo, cảnh các các cô cậu, còn về phần các người có nghe hay không thì phải do chính các người tự suy nghĩ
Tần Mục gật đầu nói:
- Được, vậy để tôi suy nghĩ
Lão già lông mày trắng thầm nghĩ thằng nhóc này cũng thức thời đấy chứ
Chỉ cần Tần Mục chịu rút khỏi đây thì lão ta cũng sẽ không truy cứu chuyện này
Nhìn tình hình lúc nãy cũng biết đám Tần Mục vô cùng lợi hại, mặc dù tộc Xích Diễm không hề sợ nhưng cũng sẽ không ngu gì mà trêu trọc vào họ
Huống hồ bọn Tần Mục còn trẻ như vậy, rất có thể là con cháu của tộc nào đó
Thế nhưng đợi một lúc sau vẫn thấy Tần Mục đứng im tại chỗ, đã vậy ánh mắt hắn lại cứ nhìn tới nhìn lui đánh giá lầu các
Chuyện này khiến lão già lông mày bạc nghi hoặc, lão ta hỏi:
- Mấy cô cậu suy nghĩ thế nào rồi
Tần Mục nhìn lão ta một cái rồi thản nhiên nói:
- Tôi đang nghĩ 10 phút tôi cho mấy ông đã quá mất mấy phút rồi
Lão già lông mày bạc sửng sốt sau đó sắc mặt lập tức đen thui
Trước đó Tần Mục có nói cho bọn họ 10 phút để rút khỏi đây nếu không nơi này sẽ là mồ chôn của bọn họ, lúc này hắn lại nói câu đó làm sao mà lão ta lại không hiểu hắn có ý gì được
- Chẳng lẽ cậu nhất định phải gây khó dễ cho tộc Xích Diễm chúng tôi mới được hay sao
- Hình như đã hết 10 phút rồi thì phải, hiện giờ cho dù mấy người có bỏ chạy thì cả tòa lâu các này cũng thoát được, vậy hay là để tôi giúp mấy người phá bỏ nó đi
Nói xong, Tần Mục lập tức đưa tay ra đè xuống
Chỉ một cái giơ tay tựa như tùy tiện của hắn nhưng lại khiến tất cả cảm giác được có một nguồn sức mạnh nào đó đang bao phủ lên đất trời, tựa như có một thứ gì đó đang ép xuống
Ầm
Ngay khi người Xích Diễm tộc còn đang nghi hoặc thì tòa lầu các phía sau bọn họ tựa như bị máy ủi nghiền nát, cả tòa lầu sụp đổ trở thành một đống phế tích
- Việc này…
Lão già lông mày bạc hốt hoảng, cả một tòa lầu như vậy mà hắn lại chỉ tùy tiện đưa tay ra liền bị phá nát trong nháy mắt
Nhưng rốt cuộc Tần Mục đã dùng chiêu gì
Tại sao hắn chỉ đưa tay ra đè xuống một cái liền phá nát cả một tòa lầu
Lúc này Kế Phong cũng đã chạy tới nhưng ông ta không dám tới gần mà chỉ dám đứng nhìn từ xa
- Quả nhiên là vậy, xem ra thành Thiên Mạc phải đổi chủ thật rồi
Chỉ là không biết đây là phúc hay là họa nữa
Trong lòng Kế Phong cảm thấy bất an, chuyện Tần Mục mạnh không phải nghi ngờ gì nữa, chỉ là không biết tính cách của hắn ra sao
- Mấy người còn không mau cuốn xéo đi, chẳng lẽ còn đợi tôi phải ra tay hay sao
Tần Mục đảo mắt liếc qua đám người tộc Xích Diễm
- Tộc Xích Diễm chúng tôi sẽ không dễ dàng cho qua như thế đâu, cậu hãy chuẩn bị sẵn tư tưởng đi
Lão già lông mày bạc biết chỉ với chút năng lực cỏn con của mấy lão già bọn họ chắc chắn sẽ không đấu lại được với Tần Mục
Nếu như Tần Mục đã cho bọn họ con đường sống vậy thì tội gì phải chết vô ích chứ
Thấy đám người tộc Xích Diễm rút khỏi thành Thiên Mạc, Cung Y Y liền chạy tới hỏi:
- Tại sao anh lại thả cho họ đi
- Mạng của mấy lão già này chằng đáng là gì, có giết họ hay không thì sớm hay muốn Xích Diễm tộc cũng sẽ tìm tới, mà tôi lại muốn chuyện đó diễn ra sớm một chút
Cung Y Y nghe Tần Mục nói vậy lập tức hiểu ý của hắn, thì ra Tần Mục cố ý thả những người này về để báo tin
- Hình như còn có tộc Tuyết Lang với tộc Huyền Vũ nữa, hiện tại hai tộc này đang đóng ở khu vực nào
Kế Phong nghe hắn hỏi xong thì lập tức trả lời:
- Tôi biết, để tôi đưa các vị tới đó
Tần Mục cười nhạt nói:
- Kế Thành chủ, giờ ông không sợ bọn họ sẽ đến gây rối nữa sao
Lão già Kế Phong này chắc chắn đã nhìn thấy sức mạnh của hắn nên mới thay đổi thái độ như vậy
Dù vậy nhưng hắn cũng không hề có ý coi thường ông ta, mặc dù ông tác giống như loại người gió chiều nào theo chiều nấy nhưng điều này cũng là chuyện hết sức bình thường, con người ai chẳng vậy
Một người không sợ chết không có nghĩa là hắn có gan nhảy lầu
Kế Phong nghe hắn nói vậy thì cũng chỉ biết xấu hổ cười cười
- Vậy phiền Kế Thành chủ dẫn đường cho chúng tôi
- Có gì đâu, là chuyện nên làm mà
Kế Phong chuẩn bị dẫn bọn Tần Mục bay về phía thành tây
- Thành chủ
Đúng lúc này đột nhiên có một tên thị vệ bay tới thì thầm vào tai Kế Phong cái gì đó
Kế Phong nghe xong liền bảo người đó rời đi, sau đó mới quay sang nói với Tần Mục:
- Công tử, vừa rồi thuộc hạ của tôi có báo lại rằng người của tộc Huyền Vũ và tộc Tuyết Lang đều đã rút khỏi thành Thiên Mạc rồi
- Ồ, bọn này chuồn nhanh vậy sao
Tần Phỉ Phỉ nhếch mép, cảm thấy không thú vị chút nào
Tần Mục đoán chắc trước khi sự việc xảy ra tộc Huyền Vũ với tộc Tuyết Lang đều đã chú ý tới bọn hắn, đến khi thấy tộc Xích Diễm không đánh mà lui thì cũng lập tức bỏ chạy
Nhưng đây chắc chắn chỉ là rút lui tạm thời, chẳng mấy nữa chắc chắn ba tộc sẽ phái cường giả đến đây chinh phạt
- Được rồi, việc này tạm thời đến đây thôi, chúng ta bắt đầu chỉnh đốn lại một chút
Kế Phong nghe hắn nói vậy thì trong lòng chợt thấy lo lắng, không biết cái mà Tần Mục gọi là chỉnh đốn nghĩa là gì
- Kế Thành chủ, tôi nghĩ chúng ta nên tới phủ Thành chủ của ông để bàn bạc về việc này
- Đương nhiên là được, về sau công tử mới chính là Thành chủ của thành Thiên Mạc
Kế Phong dẫn đám Tần Mục tới phủ Thành chủ
Chuyện này đã khiến cả thành Thiên Mạc nháo nhào lên
Ba tộc hoành hành ngang ngược ức hiếp thành Thiên Mạc, thỉnh thoảng còn dấy lên chiến tranh khiến cư dân thành Thiên Mạc rơi vào cảnh lầm than, khốn khổ
Tần Mục đã đuổi được ba đại tộc đi khiến lòng dân yên ổn, đại đa số mọi người đều hết sức kính nể ngưỡng mộ Tần Mục
Thế nhưng trong số đó vẫn có một vài nhóm người cảm thấy lo lắng
Tần Mục đuổi người của ba đại tộc đi mục đích chính là muốn chiếm thành Thiên Mạc, như vậy có khác nào đuổi hổ cửa trước, rước sói cửa sau
Đúng như những gì mọi người dự đoán, Kế Phong thoái vị, Tần Mục sắp trở thành tân thành chủ củaThiên Mạc
Nhưng ở ngoài mọi dự liệu đó là Kế Phong vẫn sẽ là phó thành chủ, hơn nữa hắn còn đại diện cho thành chủ
Cái gọi là đại diện chính là thay Tần Mục quản lý tất cả sự vụ lớn nhỏ trong thành Thiên Mạc, so với ngày trước chẳng khác là bao
Tần Mục chính là hữu danh vô thực
Kết quả này lại khiến cho tất cả mọi người trong thành Thiên Mạc đều ngạc nhiên vui mừng
Đối với việc Tần Mục xua đổi tam tộc, bọn họ đều xem hắn là anh hùng, tiếp nhận thành Thiên Mạc cũng là điều mà mọi người cùng hướng tới
Mà Kế Phong quản lý thành Thiên Mạc đã mấy trăm năm, đức cao vọng trọng, lại được dân chúng kính yêu, bây giờ y thoái vị mọi người cũng không nỡ lòng nào
Cho nên việc hai người Tần Mục và Kế Phong cùng chung tay quản lý thành Thiên Mạc mà nói, chính là rất hợp lòng dân
Hai ngày sau,
Kế Phong lại ban bố một loạt pháp quy phép tắc mới, thiết lập đội chấp pháp chuyên môn, cho dù là người nào cũng đều phải tuân thủ một cách nghiêm chỉnh pháp quy của thành Thiên Mạc, ai vi phạm đều sẽ bị xử lý, tuyệt không thiên vị
Lập ra pháp quy mới với ý nghĩa chủ yếu chính là mọi người đều ngang hàng bình đẳng, cho dù
là ai cũng không thể cậy quyền cậy thế ức hiếp người khác
Hơn nữa còn đề xướng toàn dân tu luyện, phủ thành chủ mỗi tháng định kỳ sẽ cấp cho mỗi người tài nguyên để tu luyện
Thành thật mà nói, thành Thiên Mạc trước khi tam tộc tới vốn dĩ là một nơi yên bình hài hòa, chuyện ỷ thế ức hiếp người ở đây cũng rất ít
Có điều đối với việc toàn dân tu luyện, phủ thành chủ mỗi tháng định kỳ đều cấp tài nguyên tu luyện, có thể nói trong lòng mọi người đều mang theo kinh hỉ cùng nghi hoặc
Thật sự trên đời có chuyện tốt như thế
Nếu chuẩn bị phát triển thành Thiên Mạc, Tần Mục cũng không thể không có chút nhiệt tình
Liên tục ba ngày trôi qua, hắn một mực trốn trong phòng luyện chế rất nhiều đan được
Dùng tu vi bây giờ của hắn, luyện chế loại đan dược tầm thường này dễ như trở bàn tay
Số lượng đan dược hắn luyện trong ba ngày này cũng đủ cho tất cả mọi người trong thành Thiên Mạc dùng một thời gian ngắn
Đương nhiên, thứ gọi là tài nguyên không phải chỉ là đan dược, linh dược mà còn là những bảo vật quý hiếm trên trời dưới đất
Những thứ này đều thuộc loại lâu năm của thành Thiên Mạc, ngay đến Kế Phong cũng không dám tùy ý cấp cho người khác, thế nhưng Tần Mục lại tự ý quyết định, không chút do dự mà đem ra phân phát
Xích Diễm tộc
Bộ phận của Tộc Xích Diễm tại thành Thiên Mạc đều bị hủy, sau khi nhân viên phải rút về toàn bộ, cao tầng của tộc Xích Diễm tức giận, tuyên bố muốn bầm thây mấy người Tần Mục thành vạn đoạn
Có điều nói đi nói lại bọn họ cũng không phải loại người lỗ mãng ngu ngốc
Tộc Xích Diễm tuy không tính là đại tộc hàng đầu, nhưng ở Bạch Đế tinh cũng có chút danh tiếng, người bình thường không thể không nghe nói qua
Nhưng bọn người Tần Mục căn bản không coi Xích Diễm tộc vào đâu, ngược lại còn khiêu khích tộc Xích Diễm, thậm chí đồng thời khiêu khích cả tam tộc, lá gan cũng quá lớn rồi
Cho nên những nhân vật cấp cao của Xích Diễm tộc đều đang suy đoán phải chăng Tần Mục có bối cảnh rất lớn
Đương nhiên chuyện này không có khả năng chỉ dừng lại ở đây, chẳng qua bọn họ vẫn phải đợi chỉ thị từ cấp trên
Màn đêm buông xuống, một bóng đen lặng yên bay vào trong phòng của tộc trưởng bộ tộc Xích Diễm: Xích Viêm, mà Xích Viêm tựa hồ cũng như đang chờ đợi
-Tham kiến tôn thượng
-Xích Viêm ông sốt ruột muốn tìm tôi như thế, rốt cuộc là có chuyện gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Gần đây tôi cũng rất bận
Xích Viêm cẩn thận từng li từng tí nói:
-Là chuyện liên quan đến thành Thiên Mạc
-Qủa nhiên như thế
Bóng đen tựa hồ như đã biết rõ, thản nhiên nói:
-Thành Thiên Mạc tuy trọng yếu nhưng việc này sớm đã giao cho các ông xử lý, vì sao còn muốn tới làm phiền tôi
-Tôn thượng tha tội, nơi đóng quân của chúng tôi tại thành Thiên Mạc bị người phá hủy rồi
-Sao
Bóng đen có chút chần chừ, chợt thanh âm lạnh lùng cất lên:
-Chẳng lẽ lại là tộc Huyền Vũ cùng tộc Tuyết Lang liên thủ với nhau
-Không có chuyện ấy, tộc Huyền Vũ cùng tộc Tuyết Lang đều phải bỏ chạy khỏi thành Thiên Mạc, hiện tại thành Thiên Mạc đã bị người khác chiếm lĩnh
-Cái gì
Bóng đen trịnh trọng:
-Rốt cuộc có chuyện gì
Xích Viêm không dám giấu diếm, một năm một mười mà đem sự tình nói rõ
-Lũ phế vật, chỉ vài tên tiểu bối lại khiến tam tộc các ông bị dọa cho thành cái bộ dạng này sao
-Tôn thượng, tộc Xích Diễm của chúng tôi không phải không có năng lực đối phó với bọn chúng, chỉ là lo lắng phía sau bọn chúng còn có người chống lưng
Xích Viêm cẩn thận nói,
-Ở Bạch Đế Tinh chỉ một đám hậu bối mà có chiến lực như thế, rất có khả năng là người xuất thân từ hoàng tộc, hơn nữa có lẽ liên quan đến không chỉ một hoàng tộc, cho nên…
-Đệ tử hoàng tộc
Ngữ khí bóng đen trở nên hơi nặng nề, nghe Xích Viêm nói như thế, quả thật là rất có khả năng này
-Tôn thượng, hay là trở về người đi thăm dò một chuyến, xem xem hoàng tộc bên kia phải chăng gần đây lại có động tĩnh gì
-Không cần
Bóng đen lãnh đạm nói:
-Chỉ cần không phải là hoàng tử, cho dù là đệ tử hoàng tộc gì đều giết chết không tha cho tôi, không cần lưu tình
Xích Viêm nghe thế, mặt biến sắc, có chút do dự
Bắt hắn giết đệ tử hoàng tộc, đây không phải bắt hắn chết sao
-Ông không cần lo lắng, xảy ra chuyện gì tôi sẽ gánh chịu
Đệ tử hoàng tộc nhiều không kể xiết, chết một hai đệ tử hoàng tộc bình thường căn bản chả có vấn đề gì
Nếu như đó là hoàng tử, các ông có muốn giết cũng không có năng lực
Mỗi hoàng tử của hoàng tộc đều là yêu nghiệt thiên phú trác tuyệt, có thể tùy ý ra vào khu vực của các chúng thần
Cho nên ở hoàng tộc, cũng không phải lớn tuổi thì thân phận cao, lão ngoan đồng mới là kẻ mạnh
Thực lực thật sự mạnh, thường thường là những hoàng tử tuổi tác không lớn, luôn được ông trời ưu ái
Xích Viêm nghe bóng đen nói như thế, đành cắn răng đáp:
-Thuộc hạ hiểu rồi, thuộc hạ sẽ làm theo ý người
-Được, thành Thiên Mạc tuy nhỏ nhưng Lôi Minh cốc nhận được rất nhiều cái lợi từ tạo hóa, sớm muộn cũng sẽ trở thành chiến trường để tranh đoạt, chúng ta chiếm lĩnh trước thành Thiên Mạc, sau này trong tranh giành cũng chiếm thế chủ đạo
-Ca ca, cả một thành có nhiều người như thế, chúng ta không có khả năng phân phát hết toàn bộ cho mọi người, tài nguyên quá ít
Tần Phỉ Phỉ lo lắng
Chuyện Tần Mục luyện đan rất lợi hại không phải là giả, nhưng một người luyện đan cho dù như thế nào đều khó có khả năng thoản mãn số lượng nhu cầu của cả thành trì
-Trong pháp quy mới mà thành Thiên Mạc đề ra, mỗi tháng đều phải cấp cho mọi người tài nguyên tu luyện đúng giờ
Cần cả một nguồn tài nguyên khổng lồ như vậy, tìm ở đây ra đây
Đối với sự sầu lo của Tần Phỉ Phỉ, Tần Mục lại không cho là có gì phải lo lắng, cười nhạt nói:
-Không cần lo lắng, rất nhanh sẽ có người đưa tài nguyên tới tận cửa
-Ồ, huynh mua rất nhiều tài nguyên sao, thế nhưng anh dùng cái gì mà mua chứ
Tần Phỉ Phỉ vô cùng nghi hoặc
Ở Bạch Đế tinh không thông dụng tiền, chỉ có thể dùng vật đổi vật
-Tôi có nói là đi mua bao giờ đâu
Tôi nói là có người ghét trong nhà nhiều đồ vật quá, dùng không hết, chủ động mang tới cho chúng ta dùng hộ
-Á… Có người hào phóng như thế sao
Tần Phỉ Phỉ không tin ở Bạch Đế Tinh còn có người tốt như thế
-Em đoán thử xem
Tần Mục cười nhạt
Tần Phỉ Phỉ trừng mắt lườm hắn, đang muốn lên tiếng, chợt thấy Kế Phong mang thần sắc vội vàng chạy tới
-Thành chủ, cao thủ của Xích Diễm tộc và Huyền Vũ tộc đang đợi ngoài thành, chỉ đích danh muốn gặp người
-Phỉ Phỉ xem này, đây không phải là rất nhiều tài nguyên chủ động tìm đến sao
Tần Phỉ Phỉ sửng sốt một chút, lập tức mi mắt sáng ngời:
-Anh nói là…
Mặc dù Xích Diễm tộc và Huyền Vũ tộc không tính là đại tộc cao nhất, nhưng so với tộc bình thường hay tiểu tộc vẫn mạnh hơn nhiều lắm, giàu tới mỡ chảy ròng ròng
Thành Thiên Mạc chỉ là một cái thành bé nhỏ, dùng tài nguyên của cả hai tộc, chẳng lẽ còn lo không đủ
-Kế thành chủ, người ta đưa đại lễ đến thăm, sao có thể lãnh đạm thế này, theo tôi ra ngoài chào đón đi
Trong khi Kế Phong trợn mắt há mồm, thần sắc ngưng trệ, Tần Mục cười lớn cùng Tần Phỉ Phỉ đi ra ngoài
Y không nghĩ Tần Mục chiếm lĩnh thành chỉ vì ý muốn ham vui, mà là thật sự muốn phát triển thành Thiên Mạc trở nên thịnh vượng, chỉ vỏn vẹn mấy ngày đã làm được rất nhiều chuyện mà y muốn làm cũng e rằng cũng không có năng lực
Giờ phút này y thật lòng thật dạ muốn Tần Mục có thể quản lý thành Thiên Mạc, mang lại cho Thiên Mạc thành một tương lai hoàn mỹ
Cho nên khi cao thủ của Huyền Vũ tộc và Xích Diễm tộc xuất hiện tại bên ngoài thành Thiên Mạc, trong lòng y cũng toát mồ hôi lạnh thay Tần Mục
Trải qua bài học lần trước, những kẻ được hai tộc phái đến lần này tuyệt đối là hàng cao thủ, toàn bộ đều là Bất Diệt Cảnh, mấy người Tần Mục có thể chống đỡ được sao
Tần Mục dù có mạnh mấy đi chăng nữa, nhưng tốt xấu gì mấy tên Bất Diệt Cảnh này đã tiếp cận được chiến lực đỉnh cao trong trời đất, cứ cho là hắn không sợ hãi nhưng sao một chút thận trọng cũng không có vậy
Bên ngoài thành, hai đội người ngựa tách ra mà đứng ngay ngắn
Nói là hai đội người ngựa nhưng kỳ thật tổng cộng có tám người
Xích Diễm tộc và Huyền Vũ tộc vốn là đối thủ cạnh tranh, lần này vì muốn diệt trừ Tần Mục mà cùng tới đây, cho nên bọn chúng đã tạm thời liên thủ
Tất cả tám người này đều là những kẻ mạnh của Bất Diệt Cảnh chứ không còn nghi ngờ gì nữa
Hơi thở của bọn chúng nội liễm thâm trầm, mi mắt khép hờ như đang chờ đợi, đại khái là muốn thể hiện bản thân cao thâm bí hiểm
Mà khi thấy bóng dáng ba người xuất hiện tại tường thành Thiên Mạc, bọn chúng lại đồng loạt mở mắt, thần thức mạnh mẽ quét tới
Bọn chúng coi một kẻ Hỗn Nguyên cảnh như Kế Phong dường như không tồn tại, trực tiếp bị xem nhẹ
-Chính là hai kẻ các người đã giết người của Xích Diễm tộc, chiếm lĩnh thành Thiên Mạc
Kẻ đến từ Xích Diễm tộc nhìn chằm chằm vào Tần Mục và Tần Phỉ Phỉ mà chất vấn
-Điều này còn phải truy hỏi nữa à
Tần Mục tùy ý nhìn lướt qua người hai tộc, trêu ghẹo hỏi:
-Ngược lại hơi kỳ quái là các người lại ở ngoài thành chờ tôi, không trực tiếp đánh vào, cũng không tính là quá bá đạo
-Không thể nói như thế, dù sao thành Thiên Mạc cũng là nằm trong lòng bàn tay của chúng ta, thành trì của chính mình, sao lại nỡ lòng phá hoại chứ
Tần Mục hiểu ra, những tên gia hỏa này là sợ đánh nhau sẽ phá hoại thành Thiên Mạc
-Các người không phải chỉ có hai người nhỉ, gọi những kẻ còn lại ra hết đi, miễn cho chúng tôi phải phí sức đi tìm
Tần Mục lắc đầu nói:
-Không cần thiết
-Không cần thiết
-Xích Diễm tộc các ngươi cao thủ nhiều không kể xiết, vì sao chỉ có tám người
Tần Mục hỏi lại
Tên cường giả đến từ Huyền Vũ tộc cười lạnh:
-Cậu cũng quá tự đề cao mình rồi
Đối phó với các người cần dùng nhiều người lắm sao
-Vậy thì đúng rồi
Tần Mục thản nhiên nói:
-Tôi cũng là đồng ý lời ông nói, đối với loại hàng thứ cấp như các người cần dùng tới nhiều người sao
Tám người thất sắc nhìn nhau
Khỏi cần phải nói, miệng lưỡi thằng ranh này cũng thật lợi hại
-Hay cho tên tiểu tử cuồng vọng nhà ngươi
Vậy hãy để cho tôi thử sức với cậu một chút
Cậu cũng đừng chỉ biết khoác lác, bốc phét quá như vậy
Một gã cường giả Bất Diệt Cảnh của Xích Diễm thò tay đánh ra một đạo thần quang
Tuy nhìn có vẻ chỉ là một đòn công kích đơn giản, nhưng dù sao cũng là người Bất Diệt Cảnh phát ra, đủ để giết chết hết bất cứ kẻ nào ở Trường Sinh Cảnh rồi
-Băng thiên tuyết địa
Tần Phỉ Phỉ xuất ra băng tuyết, ý đồ ngăn cản lực sát thương của đạo thần quang này
Đóng băng trời đất, đem thần quang thôn tính
Nhưng đồng thời lúc ấy cũng nghe được ‘’sát’’ một tiếng, băng tuyết vỡ tan
-Ồ, cũng hơi có nghề, thảo nào dám hung hăng càn quấy như vậy
Người nọ thoáng hoài nghi nhìn Tần Phỉ Phỉ, nhưng rất nhanh lại khinh thường nói:
-Có điều với chút năng lực ấy còn chưa đủ tầm đâu nhỉ
-Phỉ Phỉ, những người này không cùng cấp bậc với những kẻ trước đây, em để anh
Tần Mục nói vọng ra
-Em biết rồi, em chỉ là muốn thử chút mà thôi
Tần Phỉ Phỉ thè lưỡi, lập tức đứng ra phía sau Tần Mục
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
-Này, thoạt nhìn cậu là kẻ cầm đầu trong tất cả bọn người ở đây, như thế có nghĩa cậu chính là kẻ mạnh nhất sao
-Nói nhiều như thế làm cái gì, muốn đánh thì cùng lên đi
Có điều cũng rất đáng tiếc, chỉ có mỗi hai tộc các người, Tuyết Lang tộc cũng không tới cùng, thiếu đi rất nhiều náo nhiệt
-Tên tiểu tử vô tri cuồng vọng, nếu đã là cậu yêu cầu, chúng ta đây cũng sẽ không khách khí
Bốn gã Xích Diễm tộc trong lòng đều hiểu rõ, phía trên đã hạ lệnh, dù cho Tần Mục có là đệ tử của hoàng tộc cũng quyết giết không tha, hoàn toàn không phải kiêng nể gì
Hơn nữa Xích Diễm tộc lại có hậu thuẫn, Huyền Vũ tộc có gan tranh phong đối đầu với Xích Diễm tộc sao lại không có phần được chứ
Hình như bọn chúng cũng giống Xích Diễm tộc, vô luận là ai, giết không tha
-Cùng ra tay đi
Người hai bên tộc nhìn nhau, lần đầu tiên ăn ý như vậy
Dù cho Tần Mục là đang phô trương thanh thế cũng tốt, hay thật sự có thực lực cũng tốt, dù sao tất cả đồng loạt ra tay, ắt tốc chiến tốc thắng
Tám gã Bất Diệt Cảnh đồng loạt ra tay, thanh thế uy danh dữ dội khủng bố ra sao, chả cần xuất chiêu, chỉ là ngưng tụ sát khí cũng đủ để làm thiên địa biến sắc, thiêu cháy nhật nguyệt
Tần Mục cũng không nói nhiều, điểm ra một ngón tay
Có điều ngón tay này không phải hướng về phía tám người, mà là hướng lên trời không
-Thiên quốc chi môn
Lập tức sấm sét hiện ra, hư không thay đổi, mở ra một cánh cửa màu vàng, phóng ra một hình tròn bao quanh khu vực tám người kia đang đứng, vừa vặn bao phủ tám người bọn chúng
-Đây là…
Tám gã Bất Diệt Cảnh đã sống vô số năm tháng, nhãn lực tự nhiên cũng không kém lắm
-Thiên quốc chi môn, đây là bản lĩnh cao cường của tộc Thiên Sứ trong truyền thuyết, có uy lực diệt sát chân thần
-Lúc trước, tất cả mọi người Thiên Sứ tộc trong vòng một đêm đều biến mất,chẳng lẽ… lại là hắn làm hay sao
Tại thời khắc này cho dù bọn họ có là cường giả của Bất Diệt Cảnh cũng không thể nào trấn định nổi
Thiên quốc chi môn bao phủ xuống dưới sinh ra lực hút, so với phạm vi, thậm chí so quy tắc lực càng cường đại hơn, trừ phi có thể dựa vào thực lực nghiền áp người thi triển thiên quốc chi môn, nếu không căn bản không cách nào thoát được
-Không cần hoảng loạn, mọi người đồng tâm hiệp lực đánh nát cánh cửa kia
Thiên quốc chi môn là thần thông vô thượng, điều này không thể nghi ngờ
Có điều bọn chúng tin tưởng dùng sức lực của tám người hẳn là có thể hoàn toàn áp đảo Tần Mục
Dù sao cùng là một loại thần thông, do Chân Thần sử dụng và Bất Diệt Cảnh sử dụng sẽ khác nhau thế nào chứ
-Ôi, tôi đi nghỉ ngơi trước đã nhé
Tần Mục nói xong liền nhàn nhã ngồi ở trên tường thành, một bộ dạng xem kịch vui
Kế Phong ngây ra, nhìn tám gã Bất Diệt Cảnh tay chân luống cuống, sứt đầu mẻ trán dưới kia, lại nhìn Tần Mục đang ngồi nhàn nhã xem hổ đấu chỗ này, cảm giác có chút mông lung không chân thực
Đây chính là những kẻ đạt đến trình độ mạnh nhất của hai đại tộc, lại bị đùa bỡn thành cái dạng này
Chẳng bao lâu có hai bóng người trong thành bay ra, là Triệu Thiên Vũ và Cung Y Y
-Sao kẻ địch đến cũng không nói cho tôi biết
-Mấy người kia đều là cường giả đạt Bất Diệt Cảnh, tôi nghĩ các người cũng khó lòng đối phó
Tần Mục cũng chẳng có ý coi thường Triệu Thiên Vũ và Cung Y Y, chỉ ăn ngay nói thẳng, có gì nói thế
Cung Y Y thì chả có gì phải nói, hiện tại cô còn kém xa lắm
Về phần Triệu Thiên Vũ có thể cùng Bất Cảnh Diệt đấu một trận, nhưng chỉ là một trận mà thôi, thua nhiều thắng ít
-Cho dù chúng tôi không đủ sức đối phó với bọn chúng, anh cũng nên cho chúng tôi biết
Đây là tôn trọng tối thiểu
Tần Phỉ Phỉ tiến đến bên tai Tần Mục cười thầm:
-Anh, anh đừng đoán tâm tư của phụ nữ
-Ấy…
-Thật có lỗi, lần sau sẽ báo trước cho các người biết
-Hừ
Cung Y Y quay đầu đi, ánh mắt nhìn về phía chiến trường
-Chiêu này của anh tiến bộ không ít nhỉ
Chuyện lần trước ở Thiên Sứ tộc, bởi vì Tần Mục vừa mới lĩnh ngộ Thiên quốc chi môn, lại lập tức dùng tới, cho nên ngay cả hắn cũng không khống chế nổi phạm vi sát thương
Nhưng trải qua khoảng thời gian suy nghĩ cân nhắc, hắn đã có thể thông hiểu đạo lí, tùy ý có thể khống chế phạm vi công kích của Thiên quốc chi môn rồi
Nếu như còn giống lần trước chỉ e toàn bộ thành Thiên Mạc sớm đã gặp nạn
-Có điều bề ngoài giống như giảm bớt uy lực
Cung Y Y hơi khó hiểu nhìn Tần Mục
Lần trước Tần Mục tại Thiên Sứ tộc, Ô Lăng Hòa Ô, hai người đó cũng là Bất Diệt Cảnh nhưng ở trước Thiên quốc chi môn hầu như không có sức kháng cự
Tuy nói lần này nhân số tăng lên tám tên, nhưng Cung Y Y nhận thấy nếu Tần Mục muốn giết bọn chúng cũng chẳng có khó khăn gì
-Không phải là uy lực giảm bớt, là anh tôi không thèm giết bọn chúng đó
Tần Phỉ Phỉ vừa cười vừa nói
Cung Y Y cùng Triệu Thiên Vũ đều sững sờ:
-Tại sao
-Bọn họ đều là cây hái ra tiền đấy
Hai người ngẩn ra, nghe không rõ ý tứ lắm, nhưng Kế Phong đứng ở một bên lại như vỡ lẽ ra điều gì, hít sâu một hơi
Lúc này tám tên cường giả của Xích Diễm tộc và Huyền Vũ tộc vẫn bị bao phủ trong Thiên quốc chi môn, đau đớn mà chèo chống
-Rõ ràng thằng ranh kia vẫn chưa cố hết sức, vì cái gì lại có thể mạnh mẽ như thế
-Không có biện pháp rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy chúng ta đều phải chết, phải xuất ra toàn bộ thực lực, gắng hết sức mà đánh cược một phen
-Nói rất đúng, không muốn chết thì không được phép nhân nhượng nữa
Tám người vốn cho là mỗi người ra thêm chút sức lực thì có thể đối phó với Thiên quốc chi môn của Tần Mục, nhưng hiện tại xem ra thực lực của Tần Mục vượt qua tưởng tượng của bọn họ, không xuất ra toàn bộ lực lượng mà đã khiến bọn họ không cách nào ngăn cản được rồi
-Liệt nhật trường thương
Một gã Bất Diệt Cảnh thuộc Xích Diễm tộc ra tay trước, lấy ra một thanh trường thương màu đỏ mang theo một luồng đạo vận, thay đổi không gian, tấn công thẳng về Thiên quốc chi môn
Những người còn lại thấy thế cũng không hề do dự, lần lượt lên ra tay
-Thiêu tẫn tinh không
Một người thuộc Huyền Vũ tộc xuất một chiêu đạt Áo Nghĩa cực hạn
Áo Nghĩa so ra thì kém thần thông, nhưng thần thông là ở chiêu số của chân thần sáng tạo ra, Bất Diệt Cảnh rất khó phát ra một phần uy lực của nó
Mà Bất Diệt Cảnh có thể phát huy tới cực hạn Áo Nghĩa, chưa chắc so với yếu hơn thần thông được Bất Diệt Cảnh sử dụng là bao
-Thiên vũ cảnh
-Lục hợp bát hoang
-Diệt thần nhất chỉ
…
Tám người tuyệt nhiên đều xuất chiêu, khí thế khủng bố, lập tức xé rách không gian, thổi quét tới Thiên quốc chi môn
-Phá cho tôi
Tám người đồng loạt rống giận, uy danh chấn động trời đất
Nhưng sau khi ánh sáng đạt đến cực điểm lại là bóng đen vô tận
Những chiêu thức mạnh mẽ của tám người đánh hết lên Thiên Quốc chi môn, chẳng những không làm cho Thiên quốc chi môn sứt mẻ gì mà dường như còn chọc giận nó
Oanh
Một luồng lực đẩy không hiểu từ đâu đánh tới
Thiên quốc chi môn vốn dĩ rất yên tĩnh giờ lại trở nên bạo liệt phi thường, không ngừng rung động
Trời đang ban ngày thoắt cái trở thành đêm tối, bởi vì mọi ánh sáng đều bị Thiên quốc chi môn nuốt hết vào trong, không cách nào đi ra được nữa
Tám tên bên trong trở nên bối rối, thậm chí tuyệt vọng
Lúc bọn chúng ra tuyệt chiêu cũng không nghĩ đến lại tăng tốc cho sự diệt vong của chính mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
-Á…
Một người trong Xích Diễm tộc cuối cùng sụp đổ, không tự chủ được đành mặc cho mình bị cuốn lên không trung
Còn lại bảy người tinh thần và thể xác đều mệt mỏi
Bọn chúng biết rõ, một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, khi mà một người bị tổn hại cũng sẽ ảnh hưởng đến tất cả những người còn lại
Tám người đồng lực còn có thể hình thành một trận hình vi diệu, nhưng chỉ cần một người sụp đổ, những người còn lại có thể bị đánh bại dễ như trở bàn tay
-Có vẻ như không sai biệt lắm rồi nhỉ
Ngay tại thời khắc bảy người cho rằng lần này chết chắc rồi, một giọng nói nghiền ngẫm vang lên
Tần Mục nhảy từ trên tường thành xuống dưới, nhàn nhã bước chầm chậm hướng về phía bọn chúng
-Các vị có cảm giác thế nào
Bảy người lập tức giật mình, lúc này mới phát hiện bầu trời đã khôi phục lại ánh sáng từ lúc nào, Thiên quốc chi môn dĩ nhiên là biến mất không thấy gì nữa, mà tên Xích Diễm tộc vừa nãy bị hút lên trời cũng ngã rơi xuống đất
Mấy người này chợt hiểu ra, Tần Mục là không có ý giết bọn chúng, trong lòng có chút vui mừng nhưng lại không hề khách khí
-Hừ, coi như cậu đã hơi biết thân biết phận, có điều Xích Diễm tộc chúng tôi không phải người cậu có thể khiêu khích
Khuyên cậu một câu, lập tức rời khỏi thành Thiên Mạc, chúng tôi có thể sẽ bỏ qua chuyện cũ không tính toán