Tần Mục nghe vậy liền thấy ngạc nhiên
Vu Tộc trong mười đại Hoàng tộc không nằm trong top ba, thậm chí vị trí của Vu Tộc còn ở gần chót
Thế nhưng Vu Diễm lại là một trong ba người không cần tham gia vòng loại, từ đó có thể thấy danh sách được chia dựa trên thiên phú hoặc là thực lực
Nói cách khác, trong số những thiên tài của Hoàng tộc, Vu Diễm có thể xếp vào ba người đứng đầu
-Cô nàng này lợi hại thế ư
Tần Mục đột nhiên muốn luyện tập với cô ta một chút
-Hoàng nữ điện hạ không cần uổng phí tâm cơ nữa
Tôi biết hắn rất rõ, nếu hắn muốn cạnh tranh tạo hóa sẽ tự mình đi cạnh tranh, không bao giờ hợp tác với người khác, càng không thể làm thuộc hạ cho bất cứ ai
Diệp Khinh Tuyết dùng giọng hòa hoãn nói
Tần Mục nghe vậy, cười nhạt, nói:
-Vẫn là Khinh Tuyết hiểu anh, Hoàng nữ điện hạ tìm người khác đi, chúng ta không phải người cùng một đường, hơn nữa rất có thể còn là đối thủ nữa đó
-Anh đã nghĩ kỹ chưa
-Chuyện thế này cần gì nghĩ chứ
Sắc mặt Vu Diễm không ngừng thay đổi
Mặc dù cô kiêu ngạo nhưng nàng không thể không thừa nhận hiện giờ cô vẫn còn mấy đối thủ khó chơi
Nếu có ba đại thần khí giúp, cô có thể càn quét hết mọi đối thủ, vấn đỉnh cao nhất chỉ là việc trong tầm tay của cô
-Các người quá ngây thơ rồi, có điều thời gian còn dài, các người cứ suy nghĩ thêm đi
Nếu nghĩ thông có thể tìm tôi bất cứ lúc nào
Vu Diễm nói xong liền xoay người rời đi
-Người phụ nữ này nghĩ gì thế
Tần Mục bất đắc dĩ lắc đầu
-Tần Mục, bây giờ chúng ta đi đâu
Diệp Khinh Tuyết hỏi
-Đương nhiên là trở về
Tần Mục nói theo bản năng, sau đó hắn bổ sung thêm:
-Có điều chúng ta không trở lại Tiêu Môn
Anh chiếm được một tòa thành ở gần Tiêu Môn, Phỉ Phỉ cũng ở đó
-Anh tìm được Phỉ Phỉ rồi
Diệp Khinh Tuyết rất vui mừng, nên nhớ là lúc đầu rời khỏi Trái Đất là vì tìm các cô
-Vậy Tư Duyệt đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
-Tư Duyệt… Anh sẽ kể rõ trên đường đi
Tần Mục nghĩ chuyện này không thể nói xong trong thời gian ngắn cho nên không nói
Thành chủ thành Phong Mạch đi tới, giữ hắn lại, nói:
-Tần công tử, sao không nghĩ ngơi thêm vài ngày rồi hãy lên đường
-Không cần, chúng ta đã nghỉ ngơi ba tháng, nghỉ tới mức cả người rỉ sét luôn rồi
Tu hành ở tầng mười tháp Thiên Thần rất khô khan vô vị
Tất nhiên chỉ có người không có chuyện gì để làm như Tần Mục mới cảm thấy chán
Đám người Diệp Khinh Tuyết yên lặng tu luyện trong đó ba tháng chỉ giống như ngủ một giấc, chớp mắt cái đã trôi qua
Thành chủ thấy Tần Mục phải đi cho nên không tiếp tục giữ lại
Cao tầng trong tộc còn có động tĩnh gì hay không, không phải là chuyện y có thể nắm bắt
Tần Mục nghĩ bọn họ sẽ gặp lực cản cực lớn khi rời khỏi Vu Tộc
Thế nhưng không ngờ có thể đi thông suốt một mạch, họ gần như được người ta cười tươi đưa tiễn suốt cả chặng đường
Trên đỉnh Hoàng Thành, Vu Diễm và một người đàn ông trung niên đang đứng mỗi người một góc nhìn về phía xa, dõi theo bóng dáng của bốn người Tần Mục đang rời khỏi Vu Tộc
-Con còn tưởng là cha sẽ dùng cách cứng rắn ép bọn họ ở lại nữa đó, sao đột nhiên lại đổi ý rồi
-Vốn theo kế hoạch là phải giữ lại Diệp Khinh Tuyết bằng mọi giá, thế nhưng…
Tên đàn ông trung niên này thở dài một hơi rồi nói:
-Chúng ta đã nhìn lầm
-Là sao
Vu Diễm nhíu mày lại, hỏi
-So với Diệp Khinh Tuyết, người nam kia mới là sâu không lường được
-Hắn
Vu Diễm xoay đầu lại dùng ánh mắt kỳ quái nhìn tên trung niên, nói:
-Không phải hắn chỉ là một người phàm thôi sao, trên người hắn chẳng có chút thần lực nào
-Cha và con đều có cảm nhận như vậy, cái nhìn đầu tiên về hắn là hắn chỉ là một tên mặt trắng, thậm chí còn có chút ghen tị với hắn
Tên trung niên lại đột nhiên cười, sau đó tự giễu lắc đầu một cái rồi nói:
-Nếu không như thế, sao cha lại nói hắn là người sâu không lường được
Trang 70# 2
Vu Diễm nghe vậy lộ vẻ không vừa lòng, nói
Phụ Vương rất ít khen cpp thế nhưng lại vô cùng sùng bái với tên đàn ông tự kỷ không chịu nổi kia
Việc này làm cho lòng cô cảm thấy rất không thoải mái
-Cha không biết, có điều thực lực của hắn không đơn giản như những gì chúng ta nhận định, có lẽ ngay cả con cũng không phải đối thủ của hắn
-Cha xem thường con sao, phụ vương
Tên trung niên lắc đầu một cái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Y biết cô con gái này của mình rất hiếu thắng
-Diễm Diễm, thiên phú của con đúng là không thể xoi mói được, thế nhưng trên đời này không phải chỉ có mình con là thiên tài
Biến số trên người Tần Mục tạm thời không tính, chỉ riêng Diệp Khinh Tuyết thôi đã không thể khinh thường rồi
Vu Diễm lạnh nhạt nói:
-Tạm thời Diệp Khinh Tuyết vẫn không có năng lực có thể tranh đấu với con
-Con cũng biết đó là tạm thời, vị trí trên Hoàng Bảng của cô ta đã không kém gì con
-Nếu cha muốn nói tới thành tích tu luyện ở tháp Thiên Thần thì cô ta còn kém xa con
-Một thời gian trước cha nhận được một tin tức
Người đàn ông trung niên này nhìn Vu Diễm, hỏi:
-Con biết tháp Thiên Thần có tầng thứ mười, thế nhưng tại sao cha chưa bao giờ nghe con nhắc tới nó
-Có năng lực tất nhiên có thể lên tầng mười, không thể lên là không có năng lực, nói cho mọi người biết có tác dụng gì đâu
Người đàn ông trung nhiên này sững sờ không nói nên lời
-Được rồi, không nói tới chuyện này nữa, cha có chuyện khác muốn nói cho con
Sau khi rời khỏi Vu Tộc, đám người Tần Mục trực tiếp lên đường quay về
Tần Mục nói chuyện của Tả Tư Duyệt cho Diệp Khinh Tuyết nghe trên đường đi
Khi nghe tới việc Tả Tư Duyệt có huyết mạch của hoàng tộc Tu La, Diệp Khinh Tuyết lại không cảm thấy quá kinh ngạc
Dù sao thì cô cũng là người nắm giữ thần khí đứng đầu mười hai thần khí-Huyền Nữ Tâm
Khi nói chuyện với Diệp Khinh Tuyết, hắn phát hiệu Cung Y Y và Triệu Thiên Vũ luôn đi phía sau, thỉnh thoảng còn xì xào bàn tán chuyện gì đó
-Hai cô đang nói gì thế, sao không chia sẻ với bọn này một chút
Cung Y Y nói nhỏ:
-Không phải anh và Khinh Tuyết đang thân mật ư, trong mắt anh còn có hai người bọn em
-Anh và Khinh Tuyết lâu rồi mới gặp cho nên nói nhiều một chút là chuyện bình thường, em đừng có ghen thế chứ
Tần Mục nói, trong lòng biết Cung Y Y đã bắt đầu chấp nhận, chỉ có điều mặt mũi chưa cho phép, cho nên cố ý làm khó hắn chứ không phải thật sự tức giận
-Ai ghen chứ, hừ
Cung Y Y quay đầu sang chỗ khác, mặt cô cũng hơi đỏ lên
-Được rồi, đừng chối, nói chút nghe chơi, dọc đường hai em nói gì vậy
Triệu Thiên Vũ thấy Cung Y Y không nói lời nào nên cô mở miệng:
-Bọn em đang thảo luận chuyện của Khinh Tuyết
Diệp Khinh Tuyết nghe thế sắc mặt lập tức có chút lo lắng
Chút lo lắng này tất nhiên không thoát khỏi ánh mắt của Tần Mục
Đột nhiên hắn nghĩ tới một việc, khi Diệp Khinh Tuyết muốn giết Vũ Vu Mai, Triệu Thiên Vũ và Cung Y Y lúc đó lộ vẻ vô cùng khiếp sợ
-Hai cô phát hiện điều gì
-Khi Khinh Tuyết đánh Vũ Vu Mai, hai người bọn em cảm thấy Thiên Duyệt Cầm và Vũ Hoàng Nhận có dấu hiệu bị triệu hoán
-Triệu hoán
Tần Mục kinh ngạc hỏi
Triệu Thiên Vũ gật gật đầu, nói:
-Không sai, luồng sáng trắng do cô ấy đánh ra được tạo thành từ lực lượng của Thiên Duyệt Cầm và Vũ Hoàng Nhận
Có điều, nếu bọn em không cho mượn thì cô ấy sẽ không mượn được
Thế nhưng tình huống lúc đó rất kỳ lạ cho nên bọn em ngầm cho cô ấy mượn sức chứ không ngăn cản
Tần Mục nhìn về phía Cung Y Y, Cung Y Y gật đầu một cái tỏ vẻ Triệu Thiên Vũ không nói sai
-Nói cách khác luồng sáng trắng kia thật ra là sức mạnh hỗn hợp của Thiên Duyệt Cầm và Vũ Hoàng Nhận
Tần Mục dường như nghĩ tới điều gì, hắn nói:
-Thảo nào lại lợi hại như vậy
-Tần Mục, em
-Khinh Tuyết, em nói thật cho anh biết đi, thật ra đã xảy ra chuyện gì
-Em không biết, dường như lúc đó có một luồng ý chí khác điều khiển thân thể của em
Diệp Khinh Tuyết lộ vẻ sợ hãi, nói
-Có một luồng ý chí khác
Tần Mục biết có ẩn ý trong câu nói này, suy nghĩ một chút nói, nói:
-Khinh Tuyết, trước hết em đừng suy nghĩ lung tung nữa, chúng ta trở về tìm Tiêu Hậu, có lẽ cô ta biết chuyện gì đang xảy ra
-Ừ
Nửa tháng sau, bốn người Tần Mục trở lại thành Thiên Mạc
Uy vọng của Tần Mục ở thành Thiên Mạc lúc này đã tới đỉnh điểm
Ngay khi hắn vừa vào thành, hắn bị một tên lính gác nhận ra sau đó tin tức hắn trở về nhanh chóng truyền ra
Tống Thi Thi và Trần Thiến chạy tới đầu tiên
Diệp Khinh Tuyết và Tống Thi Thi quen nhau từ lâu cho nên cả hai vô cùng vui mừng khi gặp lại, bắt đầu thăm hỏi lẫn nhau
-Tiểu Thiến, Phỉ Phỉ đâu
Tần Mục rất quan tâm chuyện này, sao cô gái nhỏ này lại không tới gặp hắn
-Sau khi anh đi, Phỉ Phỉ lập tức bế quan cùng Tiêu Hậu, tới giờ vẫn chưa đi ra
Trần Thiến trả lời
-Bế quan lâu vậy đâu có giống tính của nó
Tần Mục lắc đầu cười một tiếng
Hắn đoán lần gặp bốn tên cảnh giới Bất Diệt lần trước làm cho cô cảm thấy thất bại
Hơn nữa Cung Y Y và Triệu Thiên Vũ đi tới tháp Thiên Thần, thực lực chắc chắn sẽ mạnh hơn, vì không muốn bị yếu thế cho nên cô mới cố gắng tới thế
-Tần Mục, các cô ấy đã bế quan nên đừng quấy rầy họ, dù sao thì chuyện của em cũng không vội
Tần Mục nghe vậy gật đầu một cái
Vì chăm lo Thiên Mạc Thành cho nên Tiêu Hậu mới bế quan ở đây, làm thế có thể nói là đã hết lòng vì họ rồi
Nếu chỉ vì một chuyện nhỏ lại quấy rầy việc bế quan của cô thì không khỏi quá mức được voi đòi tiên
-Mấy tháng này ba tộc có tới gây chuyện không
-Không có, hiện tại cao thủ trong thành càng ngày càng nhiều, khẳng định là bọn họ không dám trở lại
Tần Mục cười lạnh trong lòng
Nếu chỉ đơn thuần là ba tộc, chắc chắn bọn họ sẽ không trở lại
Thế nhưng nếu sau lưng bọn họ có người chỉ thị thì lại là chuyện khác
Thung lũng Lôi Minh liên quan tới mười vị trí trong việc tranh giành tạo hóa của trời đất nên dù là ai đi nữa cũng không thể dễ dàng bỏ cuộc, chắc chắn bọn họ đang âm mưu gì đó
Sau khi trở lại thành Thiên Mạc nửa tháng, tâm trạng của Tần Mục lúc này đang vô cùng thoải mái, chỉ còn thiếu một mình Tả Tư Duyệt, nếu không hắn có thể yên tâm hoàn toàn rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tối hôm nay, Tần Mục cùng Diệp Khinh Tuyết ngồi trên nóc nhà ngắm sao
Sau khi trở về Diệp Khinh Tuyết căn bản không hề có chút ý định tu luyện nào, thay vào đó cô luôn dính với Tần Mục, luôn cùng một chỗ với hắn
Cô không suy nghĩ gì, chỉ muốn vĩnh viễn nằm trong ngực hắn cùng nhìn trời đêm, cùng nói những câu chuyện phiến vô cùng nhàm chán mà thôi
Chỉ thế thôi cũng đủ làm cho cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc, vô cùng lãng mạn rồi
-Tần Mục, anh có định trở lại Trái Đất không
Diệp Khinh Tuyết đột nhiên hỏi
-Tất nhiên sẽ trở lại, có điều…
Diệp Khinh Tuyết biết trong thời gian ngắn Tần Mục không thể trở lại Trái Đất cho nên chỉ có thể thở dài một hơi
-Khinh Tuyết, em nhớ cha mẹ ư
Tần Mục cảm giác mình quá ích kỷ, hắn không còn ràng buộc gì trên Trái Đất, thế nhưng cha mẹ Khinh Tuyết vẫn còn trên đó
-Nếu không chúng ta về Trái Đất đón cha mẹ tới đây
Diệp Khinh Tuyết lắc đầu một cái, dịu dàng nói:
-Không, em nghĩ bọn họ sẽ không tới, hai người họ cách biệt nhiều năm như vậy mới gặp lại, cả hai không còn thứ gì để theo đuổi nữa
Thứ họ muốn chỉ là cùng sống với nhau cả đời mà thôi
Trang 70# 3
-Khinh Tuyết, em thích sống trên Trái Đất hơn ư
Diệp Khinh Tuyết ngẩng đầu lên dùng ánh mắt đầy tình cảm nhìn Tần Mục rồi lắc đầu, nói:
-Không, em chỉ thích sống chung với anh
Dù là Trái Đất hay Vũ Trụ em cũng sẽ đi theo anh tới khi anh không còn quan tâm tới em nữa
Tần Mục sững sờ, hắn cảm động nói:
-Không được nghĩ ngợi lung tung nữa, sao anh có thể không quan tâm em được
Có điều, rất nhanh sau đó hắn đã hiểu ra ý nghĩa trong lời nói của Diệp Khinh Tuyết
Cô đã sớm biết sự mập mờ giữa hắn và Cung Y Y
Suy nghĩ một chút, hắn quyết định nói chuyện của Cung Y Y cho nàng biết
-Khinh Tuyết, chuyện của Cung Y Y…
Hắn còn chưa nói hết lời, Diệp Khinh Tuyết đã lấy tay che miệng hắn lại, lắc lắc đầu nói:
-Đừng nói chuyện của cô ấy với em, được không
Tần Mục lẩm bẩm:
-Khinh Tuyết, em rất ghét Y Y
Thấy Tần Mục khẩn trương, Diệp Khinh Tuyết mỉm cười, nói:
-Đâu có, Y Y là một cô gái tốt, xứng với anh
-Vậy sao em…
-Em chỉ nói là anh không được nhắc tới cô ấy trước mặt em, khi hai chúng ta ở một mình, em hi vọng trong lòng anh chỉ có một mình em
Tần Mục hiểu, đối mặt với chuyện thế này, bất cứ cô gái nào cũng không thể không có mâu thuẩn trong lòng
Huống chi Diệp Khinh Tuyết còn tới từ Trái Đất, tâm tư của cô vẫn còn rất bảo thủ
Thế nhưng Diệp Khinh Tuyết rất yêu hắn, không đành lòng để hắn đau khổ lựa chọn cho nên chọn cách yên lặng chấp nhận
Yêu cầu duy nhất của cô đó là khi hai người ở một mình, hắn không được nhắc tới cô gái khác
Yêu cầu này căn bản không thể từ chối
-Khinh Tuyết
Đôi mắt Tần Mục sáng lên nhìn chằm chằm Diệp Khinh Tuyết
Diệp Khinh Tuyết cảm nhận được sự nóng bỏng trong đôi mắt này cho nên nhịn không được có vẻ thẹn thùng, nhắm mắt lại, không dám đối mặt với mắt hắn
Tần Mục không buông tha, tay hắn bắt đầu lần mò cơ thể mềm mại bị một bộ quần áo màu trắng ngăn cách này
Thân thể Diệp Khinh Tuyết hơi run lên, cố lấy dũng khí ngẩng đầu lên nhìn hắn
Đôi mắt long lanh của cô dường như muốn chảy ra, hiển nhiên đã động tình, hô hấp bắt đầu trở nên dồn dập
Hai tay của Tần Mục bao trùm thân thể mềm mại này, cảm thấy bàn tay mình càng ngày càng nóng
Lòng hắn biết mình đã được mỹ nhân cho phép cho nên không lo sợ gì nữa, nhẹ nhàng kéo vạt áo của cô ra sao đó đưa tay vào bên trong sờ mó
Đồng thời, hắn cúi đầu xuống hôn đôi môi thơm của cô, tham lam muốn được nhiều hơn
Khi Diệp Khinh Tuyết động tình, nàng thở gấp rất đáng yêu, hai người hồn nhiên quên mình trong bóng đêm yên tĩnh
Tần Mục cảm thấy mình có chút không nhịn được, hắn đè Diệp Khinh Tuyết xuống rồi đưa tay muốn cởi quần áo ra
Từ đầu tới cuối, Diệp Khinh Tuyết không hề phản kháng, người muốn làm gì cũng được
Có lẽ cô đã sớm có quyết định, sẽ không rụt rè trước mặt Tần Mục nữa
Thế nhưng khi Tần Mục định tiến thêm một bước
Hắn phát hiện thân thể đang nóng bỏng của Diệp Khinh Tuyết bỗng nhiên lạnh lại
Một hơi lạnh xông lên não hắn làm cho hắn không nhịn được nheo mắt lại
Ầm
Hơi thở băng hàn khuyết tán ra, toàn bộ nóc nhà bị hất bay, không gian cũng bị đông cứng
-Chết