Học Sinh Chi Tu Chân Cuồng Long

Chương 1235: Hỗn Độn châu!




-Tên thối tha, tao khuyên mày đừng xen vào việc của người khác, bằng không thì mày cùng cả họ nhà mày đều gặp nạn
Ánh mắt Ngao Liệt ngưng tụ
Gia tộc của y chính xác không phải thuộc loại mạnh mẽ, chỉ có thể miễn cưỡng được xưng tụng là đại tộc nhất lưu, lần này trong số những người được Chiến tộc mời có thể coi là xếp cuối
Nói cách khác hai tên này bất luận đến từ đại tộc nào, cũng đều không phải đối tượng Ngao gia nhà y có thể trêu chọc được
Thậm chí vạn nhất trêu chọc phải những đại tộc hàng đầu, có lẽ sẽ khiến Ngao gia gặp nạn diệt tộc
Nhưng bản thân y lại chính là kẻ coi cái ác như thù, gặp phải loại chuyện như này, tuyệt không thể ngồi yên không quản
-Nơi này là địa bàn của Chiến tộc, các người sao dám làm càn như thế
Ngao Liệt là muốn dùng Chiến tộc uy hiếp hai tên này
Hai tên nhìn nhau khinh miệt cười nói:
-Mày tính là cọng rau hành rau hẹ gì, Chiến tộc sẽ vì chút việc nhỏ này mà đắc tội với công tử nhà chúng tao sao
-Nhanh cuốn xéo đi, bằng không thì đừng trách chúng tao không khách khí
Thần sắc Ngao Liệt giận dữ:
-Hôm nay nhất định phải giáo huấn một chút đám mất dạy các người
Tu vi Ngao Liệt cũng là Bất diệt cảnh đỉnh phong giống hai tên kia, có điều khí tức của y càng trầm ổn, cô đọng hơn so với bọn chúng
-Không biết tốt xấu, mày không nên xen vào việc của người khác, chúng tao tiễn mày đi gặp Diêm Vương đây
Hai tên này cũng không cam côu yếu thế, ra tay dũng mãnh, khí thế hùng hồn, đối chọi gay gắt cùng Ngao Liệt
Rất nhanh ba người đã hỗn chiến với nhau
Tất cả người chung quanh đều đến xem một hồi náo nhiệt
Đánh nhau tại địa bàn của Chiến tộc, hiển nhiên đầu óc ba người này đều nhét toàn rơm với dạ
Lúc này cô gái Tiểu Huân lại trừng mắt hung dữ mà đi tới trước mặt Tần Mục, phẫn hận nói:
-Tôi chưa bao giờ thấy qua người vô sỉ như vậy, người ta với anh có thù oán gì mà anh còn nhắc nhở người khác tới bắt tôi
-Tôi cũng chưa bao giờ thấy qua người nào nhàm chán như vậy, tuổi còn nhỏ đã học toàn chuyện không tốt
Tần Mục đáp trả
Tiểu Huân sững sờ:
-Anh có ý gì
-Cô vẫn là quan tâm một chút ân nhân cứu mạng của mình đi
Tần Mục lắc lắc đầu, quay người liền cùng với Tiêu Hậu rời đi
- Bây giờ chúng ta đi đâu
Tần Mục hỏi Tiêu Hậu
-Tìm đại một chỗ nghỉ ngơi thôi, hôm nay tất cả khách sạn nhà nghỉ tại Chiến tộc đều cung cấp chỗ ở miễn phí đấy
Tần Mục cạn lời:
-Ở bên ngoài, khẳng định không được người của Chiến tộc sắp xếp chỗ ở tốt rồi, tại sao lại cứ phải làm khổ mình như thế
-Nếu để cho người của Chiến tộc sắp xếp chỗ ở cho chúng ta, vậy chẳng khác nào khiến cho bản thân bị ràng buộc, trong lúc vô tình sẽ giám sát luôn cả chúng ta
-Giám sát thì giám sát, chẳng lẽ cô còn muốn làm chuyện xấu, không thể để cho người khác biết sao
Tiêu Hậu nghĩ ngợi, đột nhiên nói:
-Buổi tối sẽ nói cho cậu biết
Tần Mục cười nói:
-Cô xác định buổi tối muốn làm chuyện xấu sao
Tiêu Hậu cũng ý thức được lời của mình dễ dàng làm cho người khác hiểu nhầm, phong tình vạn chủng mà liếc Tần Mục một cái
Hai người tìm một khách sạn có chất lượng trung bình trong thành, thuê hai phòng trên lầu
Tần Mục dưới sự tò mò liền dùng thần thức quét thoáng qua một vòng ở khách sạn, rõ ràng phát hiện hơn mười người có khí tức Bán thần
Tuy nói tại đại tộc như Chiến tộc, có Bán thần chẳng có gì lạ, nhưng đây chỉ là một khách sạn có chất lượng trung bình, tuyệt đối không phù hợp với thân phận cường giả của Bán thần
-Bề ngoài có nhiều người đều giống cô rất ít lộ diện, chẳng lẽ mọi người đã hẹn nhau ở đây cùng cướp sạch sành sanh Chiến tộc
-Đương nhiên không phải, tôi chỉ là nghe được một ít động tĩnh, vốn tưởng rằng là giả dối, hiện tại xem ra chỉ sợ là sự thật rồi
-Cô quả nhiên có mục đích khác, căn bản không phải vì Băng hỏa uyên ương kiếm mà đến
Tần Mục cảm giác mình bị lừa
Cô gái này lại bắt hắn làm vệ sĩ mà mục đích đều không nói cho hắn
-Lúc trước chỉ là tôi không vững tin nên không dám nói cho cậu biết mà thôi
-Vậy bây giờ có thể nói cho tôi biết không
-Ờ


Tốt nhất vẫn là đợi buổi tối đi
Màn đêm dần buông xuống, có điều bởi vì ngày mai sẽ là tiệc cưới, ngày thiếu tộc trưởng thành thân, cho nên đèn đuốc toàn bộ Chiến tộc đều sáng trưng, khắp nơi giăng đèn kết hoa, vui sướng hớn hở, tất cả mọi người đều đang vô cùng bận rộn
Sau khi đã nhận được ám ngữ của Tiêu Hậu, Tần Mục cũng từ trong phòng nhẹ nhàng bay ra ngoài
Một lát sau, hai người đứng ở bên trên kiến trúc cao nhất trong tòa thành trì
Tại nơi này có thể đem nhìn một lượt cảnh sắc của Chiến tộc mà không sót gì
-Từ nơi này nhìn đi, thật đúng là có một mùi vị khác
cảnh ban đêm tuyệt vời như này mà không làm chút chuyện có ý nghĩa, không khỏi cảm thấy rất tiếc nuối
Tiêu Hậu thản nhiên nói: -Chúng ta đi ra cũng không phải đi du ngoạn, có chuyện quan trọng phải làm đấy
-Cho nên mới nói cô nên nói cho tôi biết
Cái gì cô cũng không nói cho tôi, tôi sao biết tôi phải làm cái gì chứ
Tần Mục thực chưa thấy qua có người nào cứng rắn như thế, mặc kệ hỏi thế nào, cô chính là không nói, hết lần này tới lần khác còn muốn mình làm ra bộ dạng rất chân thành cẩn thận
Tiêu Hậu nhìn hắn một cái, duỗi ra ngón tay nhỏ nhắn ngọc ngà của mình mà điểm trên không trung
Lập tức một quyển sách màu vàng hiện lên trước mặt họ
Tần Mục ngạc nhiên nói: -Cái này chính là pháp bảo mà cô nói sao
Tiêu Hậu không trả lời, đầu ngón tay ngưng tụ một tia thần lực, rót vào chính giữa quyển sách
Quyển sách mở ra một tờ, bên trên trang sách cho thấy một hình vẽ, phía dưới còn có một đoạn giải thích
-Hỗn Độn châu
Tần Mục nhìn thấy mấy chữ chú giải, đã biết tên của hạt châu này
Hỗn Độn châu, sinh ra từ thời kì Hỗn Độn, trời đất sơ khai, là một trong Hỗn Độn linh bảo cường đại nhất của vũ trụ, có được năng lực khai thiên lập địa
Xoạt
Một đạo kim quang bắn ra từ trang sách, kéo dài cho đến một mảnh núi non hướng tây nam Chiến tộc
-Hướng tây nam, đi thôi
Tiêu Hậu đột nhiên nắm tay Tần Mục, hai người trực tiếp biến mất ngay tại chỗ
Trong chớp mắt, hai người đã đi qua mấy trăm dặm, tới bên trong dãy núi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhìn quanh bốn phía, giống như không có một bóng người, nhưng Tần Mục có thể cảm nhận được, bên trong núi này có rất nhiều cường giả tiềm hành, đang âm thầm ẩn nấp
-Cô là tới tìm bảo vật hay sao
Tiêu Hậu gật đầu nói:
-Ừ, Hỗn Độn châu, siêu việt thần khí Hỗn Độn Linh Bảo, là thánh vật của Hỗn Độn tộc
- Thánh vật của Hỗn Độn tộc sao lại rơi vào Bạch Đế Tinh
Tần Mục biết rõ Hỗn Độn tộc và Ma tộc giống nhau, đều có thế giới của riêng mình, không cùng trong một vũ trụ với Bạch Đế Tinh
Không, nói đúng ra, Ma giới của Ma tộc vẫn là phụ thuộc vũ trụ này mà tồn tại, giống như quan hệ lúc trước của địa cầu cùng với thế giới Thiên Châu, Ma giới cũng lấy Phương vũ trụ này làm cơ sở, mở ra không gian
Hỗn Độn tộc mới là hoàn toàn bất đồng với thế giới Phương vũ trụ, có thể coi là Dị Giới
-Lúc trước Hỗn Độn tộc muốn muốn xâm lấn Bạch Đế Tinh, hai bên chư thần bạo phát trong cuộc chiến, kết quả Hỗn Độn tộc bại chiến, thánh vật Hỗn Độn châu cũng rơi vào Bạch Đế Tinh
Chỉ có điều Hỗn Độn châu có linh tính, chính mình ẩn giấu đi, cho tới ngày nay đều không có người nào phát hiện nó ở nơi đâu
-Vậy lần này là có chuyện gì
-Không biết, chỉ là gần đây tôi dùng Thiên Thư cảm nhận được khí tức của Hỗn Độn châu, nó tựa hồ bắt đầu sống động hơn, phóng loạn khí tức Hỗn Độn ra, không kiêng nể gì cả mà, luôn cảm thấy có sự bất thường
- Khí tức Hỗn Độn khí tức chỉ có thể dùng bảo vật để cảm nhận sao
-Đương nhiên, dù cho là Chân thần, đều rất khó tự dùng giác quan của mình nắm bắt được khí tức của Hỗn Độn Linh Bảo, cho nên buộc phải nhờ đến Tiên Thiên Linh Bảo
Thiên Thư mà tôi có được này chính là một trong Tiên Thiên Linh Bảo
Trang 71# 5
-Thực tế thì tôi đã thấy được rất nhiều cao thủ
Tiêu hậu lắc đầu nói:
-Thế này đã xem như ít rồi
Nếu như tin tức về Hỗn Độn châu truyền đi, đoán chừng thập đại hoàng tộc đều sẽ cho toàn quân xuất động, khi đó chúng ta muốn cướp cũng vô cùng khó khăn
-Vậy cô biết rõ vị trí cụ thể Hỗn Độn châu sao
-Chỉ có thể xác định tại đây ở bên trong dãy núi non này, cụ thể ở đâu thì tôi không có cách nào xác định, huống hồ chính Hỗn Độn châu cũng sẽ chạy trốn
Tần Mục nghe vậy, lầu bầu nói:
-Muốn bắt được nó nói thì dễ làm thì khó
- Cơ hội có nhỏ bé thế nào tôi cũng muốn thử một lần, dù sao đây chính là chí bảo có thể khai thiên tích địa
-Vậy thì phải xem vận khí rồi
Dù sao tôi chỉ là đánh cho có lệ
Tần Mục cũng không phải cảm thấy rất hứng thú đối với Hỗn Độn châu
Không phải đồ của mình, xưa nay hắn không cưỡng cầu
Tiêu Hậu đang muốn nói chuyện, đột nhiên thần sắc hơi đổi
Tại trong rừng rậm cách không xa ở phía trước chợt xoáy lên một đợt khí nóng bỏng, hai sắc thần quang va chạm vào nhau, tạo thành tiếng động không hề nhỏ
-Có người đang đánh nhau, chẳng lẽ là đã tìm được tung tích của Hỗn Độn châu
Hai người nhìn nhau, cùng bay hướng về phía trước
Hóa ra trận chiến chính là do hai tên đàn ông trung niên gây ra
Họ đều là Bán thần, thực lực không hơn kém nhau nhiều lắm
Hai người cũng không giống như là đánh nhau vì Hỗn Độn châu, mà giống như vốn đã có ân oán từ trước
Tiêu Hậu hơi thất vọng, Tần Mục tựa hồ nhớ tới cái gì liền hỏi:
-Tôi đã gặp rất nhiều Bán thần rồi, nhưng tại sao tất cả bọn họ đều có thực lực kém như thế
Hiển nhiên Tiêu Hậu cũng chỉ là Bán thần nhưng có thể đập phát chết tươi hai tên Bán thần của Nhân Hoàng tộc
Vu Diễm của Vu tộc cũng như vậy, người theo hầu cô ta là Vu Vũ Mai, cũng là cường giả Bán thần, bản thân cô ta tự nhiên không cần nói nhiều
-Bán thần mạnh yếu có quan hệ với huyết mạch, tu luyện công pháp và nhiều thứ nữa, hơn nữa Bán thần chia nhỏ mà nói có thể chia làm chín tầng trời, mỗi tầng không giống nghau, chênh lệch đương nhiên sẽ rất lớn
-Chín tầng trời
Tần Mục kinh ngạc
-Ừ, Bán thần có thể nói là quá trình niết bàn
Quá trình này phụ thuộc vào người tiến hóa làm thần, nó diễn ra vô cùng dài dòng buồn chán
Từ xưa đến nay, có thể tu luyện đến Bán thần nhiều không kể xiết, nhưng chính thức có thể niết bàn thành công ư
Hóa thần mà thật sự đạt đến bước kia, ít càng thêm ít
Ánh mắt Tần Mục rơi vào hai gã Bán thần đang đánh nhau, hỏi:
-Hai người này thuộc cấp độ gì
-Bán thần tầng hai mà thôi
-Thì ra là thế
Tần Mục hiểu ra
Hai gã Bán thần này không khác nhau nhiều so với hai tên Bán thần của Nhân Hoàng tộc trong đám người của Cơ Vĩnh Phong kia lắm, thảo nào bị Tiêu hậu đập phát chết luôn
Bán thần do người tiến hóa làm Chân thần, khoảng cách trong đó vô cùng to lớn
Có lẽ sự chênh lệch giữa Bán thần tầng chín và Bán thần tầng một còn to lớn hơn giữa Bất Diệt Cảnh và một kẻ Luyện khí chênh lệch
Như vậy xem ra, Tần Mục tính toán Vu Vũ Mai đại khái thuộc tầm Bán thần tầng bốn, Vu Diễm kia chỉ sợ là lớn hơn Bán thần tầng bảy rồi
Về phần Tiêu Hậu


Tần Mục không có tính ra thực lực của Tiêu Hậu, cô gái này che dấu rất sâu
-Mau, nó bay đến bên kia rồi, mau ngăn lại
Đúng lúc này, thanh âm lo lắng của mấy người lại vang lên, khiến cho Tần Mục và Tiêu Hậu khẽ giật mình
Hai gã Bán thần đang chiến nhau cũng ngừng lại
Trong bầu trời đêm, một luồng hào quang như ẩn như hiện, tốc độ cực nhanh xuyên thẳng qua, lập tức lại chui vào không gian mà bắt đầu ẩn nấp
-Hỗn Độn châu
Tiêu Hậu hóa thành một đạo lưu quang mà đuổi theo
Tần Mục nhíu mày, cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không thể nói là chỗ nào sai, chỉ có thể đuổi theo Tiêu Hậu
Tự nhiên không chỉ có bọn họ chú ý tới tia sáng này
Những cao thủ còn lại đang âm thầm ẩn núp chờ đợi giờ phút này toàn bộ đều bùng lên như ong vỡ tổ
Bọn họ cũng nhận ra luồng hào quang kia chính là Hỗn Độn châu
Rất nhanh, rất nhiều cao thủ đã tụ tập ở phía trước một sơn động
Sở dĩ không xông vào, là vì cửa động đã bị một người chặn
Đó là một thanh niên áo trắng dáng người thon dài, khoanh hai tay nhàn nhã đứng ở đó, dường như hòa thành một thể cùng trời đất, phát ra khí thế cuồn cuộn làm cho kẻ khác không dám tiến lên
-Cậu là ai, vì sao ngăn trở đường đi của chúng tôi
Nếu như là người bình thường, những Bán thần cường đại này đã sớm một chưởng giết chết rồi
Nhưng khí thế thanh niên áo trắng kia quá mức cường đại, trong lúc nhất thời không người nào dám tùy tiện tiến lên
-Vãn bối Chiến Văn Vũ, bái kiến các vị tiền bối
-Hóa ra là người của Chiến tộc
Mọi người nghe vậy, ngữ khí hạ xuống một chút:
-Chiến công tử cũng là vì Hỗn Độn châu mà đến sao
Chiến Văn Vũ lắc đầu nói:
-Đấy không phải là điều duy nhất, tôi còn có một sứ mệnh khác, chính là giữ gìn sự yên ổn của Chiến tộc
-Cậu có ý gì
-Hỗn Độn châu chính là Hỗn Độn Linh Bảo, tin rằng các người ai cũng sẽ không dễ dàng buông tha, đến lúc đó tất nhiên sẽ đánh nhau
Tộc trưởng sợ các người tạo lên một hồi gió tanh mưa máu, cho nên phái tôi đến ngăn cản các người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mọi người hai mặt nhìn nhau, đột nhiên có người cười lạnh:
-Lý do đúng là quá đường hoàng, vì không để cho chúng tôi đánh nhau nhỉ
Có phải cậu hay không muốn bỏ Hỗn Độn châu vào trong túi mình không
Chiến Văn Vũ thản nhiên:
-Nếu bắt buộc phải làm như thế, vậy cũng có thể coi đó là một biện pháp tốt
Lúc trước mọi người còn cố kỵ Chiến Văn Vũ là người của Chiến tộc, muốn cho Chiến tộc một chút mặt mũi
Nhưng lúc này Chiến Văn Vũ thốt ra lời nói vô sỉ như thế, lập tức đã khiến nhiều người tức giận
-Tuổi còn nhỏ đã dám chém gió không biết ngượng, cậu cho rằng dựa vào một mình cậu có thể thắng nổi nhiều người như chúng tôi sao
-Y đã chém gió tới cái mức này, còn cùng khách sáo làm cái gì
Hỗn Độn châu ở trong sơn động, ai có thể có được là dựa vào thực lực
-Nói hay lắm
Có người kích động, hơn hai mươi tên Bán thần ở đây tất cả đều hùng hổ, cùng hướng về phía Chiến Văn Vũ, muốn phá tan đạo phòng tuyến này
Bọn hắn nghĩ cho dù Chiến Văn Vũ thật sự lợi hại nhưng hai mươi mấy tên Bán thần cùng công kích một lượt chẳng lẽ không đấu lại một mình y
-Đấu Chiến Càn Khôn
Đối mặt sự công kích của hai mươi tên Bán thần, Chiến Văn Vũ không những không sợ, ngược lại chiến ý càng thêm dạt dào
Chiến tộc không úy kỵ bất kỳ loại chiến đấu nào, bọn họ là dân tộc trời sinh ra để chiến đấu
Ầm
Khí thế dâng lên tiến ra, giống như một bức tường, phủ kín cửa động, cho dù người nào tới gần đều sẽ bị một luồng lực đạo cường đại bắn ngược ra ngoài
-Tên này thật lợi hại, mọi người cùng nhau dùng tuyệt chiêu đi
Đại đa số người có thể thành Bán thần đều tu tập qua thần thông
Lúc này bọn họ đồng loạt thi triển tuyệt chiêu, các dạng thần thông cường đại đánh tới Chiến Văn Vũ
-Các vị tiền bối bức bách khốn khổ, vậy vãn bối cũng chỉ có thể đánh cược một lần
Thứ cho tôi vô lễ
Dường như Chiến Văn Vũ cũng cảm thấy áp bức bí bách, nếu như chỉ là phòng thủ bị động, hiển nhiên không thể đựng nổi
Mà lúc này, y vừa nói xong, khí thế toàn thân đột nhiên biến đổi
Lúc trước khí thế của y tuy mênh mông, dào dạt nhưng còn xa mới áp bách được Bán thần
Nhưng mà lúc này, khí thế của y đã xảy ra biến đổi
Sau lưng của hắn giống như có bóng đen to lớn cao ngạo mười phần, giống như chiến thần của cửu thiên đang chinh chiến
Trang 71# 6
Chiến Văn Vũ thét dài một tiếng, thanh âm cực kỳ ma mị
Hai mươi Bán thần đều xuất tuyệt chiêu, nhưng dường như họ đều không phá được phòng ngự của hắn
Chiến Văn Vũ giống như biến hóa hoàn toàn, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp với bọn họ rồi
Oanh
Chiến Văn Vũ giống như ma thần, liên tiếp đánh ra mấy chục chưởng từ xa
Một ít Bán thần còn non yếu trực tiếp bị thổ huyết, đánh bay ra ngoài
Còn một số có chút sức mạnh miễn cưỡng chèo chống, nhưng thần sắc cũng đã trắng bạch như tờ giấy, thực lực bị tổn thương nghiêm trọng
Trong chớp mắt, hai mươi Bán thần vừa tấn công buộc phải chấp nhận thất bại, không một người nào có thể phá vỡ phòng thủ của Chiến Văn Vũ
-Sao lại có thể mạnh như thế, kể cả là hoàng tử của hoàng tộc cũng chỉ như này chứ mấy
Có người cố gắng chống đỡ, kinh hãi không hiểu
Chiến Văn Vũ mạnh mẽ, gần như làm người khác tuyệt vọng
-Nghe nói Chiến tộc chính xác có được một tuyệt thế thiên kiêu có thể so với hoàng tử, hẳn là chính là hắn rồi
-Tất nhiên là hắn
-Tên yêu nghiệt đáng sợ này
Hầu như trong nháy mắt, Chiến Văn Vũ đánh bại địch thủ, hít sâu một hơi, con ngươi dần dần khôi phục lại sự bình tĩnh, lại dùng ngữ khí hờ hững mà nói:
-Nếu như các vị không qua được cửa ải này của tôi, vậy mời trở về đi
Coi như các vị có thể lấy được Hỗn Độn châu, cũng chưa hẳn đã là chuyện tốt
-Lời này nói ra tôi đồng ý
Đúng lúc này, một nam một nữ từ từ đi tới từ khu rừng bên cạnh
Cô gái mặc một bộ thanh y, hào hoa phong nhã, thanh tao thoát tục
Tên con trai kia bộ dáng tuy cũng thanh tú nhưng luôn cảm giác đi cùng một chỗ với cô gái này rất không hợp, cho dù phương diện nào đều thấy kém cô gái kia một bậc
Ánh mắt Chiến Văn Vũ rơi trên người Tần Mục và Tiêu Hậu, như có điều suy nghĩ
Tần Mục nhìn lướt qua hai mươi tên Bán thần bị thương đang nằm lê lết trên mặt đất, thở dài nói:
-Hỗn Độn Linh Bảo mặc dù trân quý, nhưng các người sao đều không có lấy một điểm tự biết thân biết phận
-Hừ, chẳng lẽ các hạ biết thân biết phận, tới nơi này chỉ để xem trò vui nhỉ
Tuy Tần Mục nói rất đúng, nhưng cho dù ai nghe thấy loại lời nói như vậy đều nhịn không được mà tức giận
-Nói đúng rồi
Đúng là tôi tới xem trò vui mà thôi, Hỗn Độn châu rơi xuống tay ai, không liên quan gì tới tôi
-Đương nhiên không liên quan gì tới cậu rồi, có Chiến Văn Vũ công tử trông coi, cậu đến cửa động còn không thể vào được ấy chứ
Lúc trước đánh nhau với Chiến Văn Vũ chung quy là vì lập bất đồng trường, hiện tại thấy được thực lực cường đại của Chiến Văn Vũ, bọn họ sẽ lựa chọn kết giao tốt đẹp với y, sẽ không tự biến mình thành kẻ thù của Chiến tộc
-Vậy nói cũng không chính xác, tuy tôi không có hứng thú đối với Hỗn Độn châu, nhưng vị đi bên cạnh tôi này lại giống như rất hứng thú
Tần Mục liếc nhìn Tiêu Hậu
Lông mày Chiến Văn Vũ nhíu chặt
Y trực tiếp bỏ qua Tần Mục, chỉ chằm chằm vào Tiêu Hậu:
-Tiên tử cũng là vì Hỗn Độn châu mà đến
-Cậu muốn ngăn cản tôi sao
Tiêu Hậu bước lên phía trước một bước, hỏi
Đột nhiên thần sắc Chiến Văn Vũ biến đổi, cảm nhận được uy hiếp cực lớn trên người Tiêu Hậu
Cô gái này không giống với những kẻ đã bị y đánh qua
-Cô là Tiêu Hậu
Chiến Văn Vũ trầm mặc một lát, đột nhiên có chút kinh sợ hỏi
Tiêu Hậu
Ở đây tất cả mọi người đều cả kinh
-Không biết tôi có có tư cách đi vào nơi này hay không
Chiến Văn Vũ nghĩ một chút, chợt cười nói:
-Đã sớm nghe danh Tiêu Hậu, hâm mộ đã lâu, hôm nay gặp được đúng là phúc phận ba đời
Nếu như có thể lãnh giáo mấy chiêu, vậy thì thật sự càng vinh hạnh
Tiêu Hậu quét mắt nhìn bóng đen cực lớn phía sau Chiến Văn Vũ :
-Bản thân cậu là Bán thần tầng bảy, sau khi thi triển bí pháp này mới lên tầng tám nhỉ
Bán thần tầng tám
Tất cả mọi người hít sâu một hơi
Thảo nào bọn họ cùng tiến lên cũng không phải là đối thủ
Hơn hai mươi người bọn họ, kẻ mạnh nhất cũng chỉ là tầng sáu mà thôi, kém những hai cấp bậc, căn bản không phải lấy nhân số có thể bù vào mà đánh được
Dù là hoàng tử nhưng có thể lên tới tầng tám cũng chỉ có bốn năm người mà thôi
Chiến tộc không phải hoàng tộc, huyết mạch của bọn họ không cách nào tiến vào khu vực của chúng thần, nhưng vẫn cứ xuất hiện một Chiến Văn Vũ như thế này, quả thật không kém gì các hoàng tử thiên tài
-Lời này cũng không chính xác lắm
Bản thân tôi chính xác chỉ là Bán thần tầng bảy, có điều trạng thái hiện tại này của tôi cũng không tính là bí pháp
Chiến Văn Vũ thản nhiên nói:
-Bởi vì chỉ cần tôi thích, tôi có thể vĩnh viễn bảo trì trạng thái này, không có giới hạn về thời gian, cũng không có tác dụng phụ
Tiêu Hậu nghe vậy, thần sắc hiện lên một tia ngạc nhiên
- Huyết mạch hoàng tộc có thể tiến vào khu vực của chúng thần, các vị hoàng tử hoàng nữ đều gặp may mắn về ưu thế, nhưng Chiến tộc chúng tôi cũng không kém, chúng tôi cũng có truyền thừa của riêng mình
-Thì ra là thế
Tiêu Hậu khẽ gật đầu:
-Cậu cố tình muốn đấu cùng tôi một trận sao
-Mong được chỉ giáo
Tiêu Hậu xoay người nói với Tần Mục:
- Giao y cho cậu đối phó thấy thế nào
Tần Mục sững sờ, Chiến Văn Vũ càng sững sờ
-Không tốt đâu, tôi nói rồi tôi không phải đến để đánh nhau
Tần Mục nhìn Chiến Văn Vũ một chút, không muốn động thủ
Tiêu hậu lại nói thêm:
-Tôi ngăn cản hắn, cậu giúp tôi đi lấy Hỗn Độn châu
Tần Mục hiểu ra, Tiêu Hậu muốn giải quyết Chiến Văn Vũ cũng cần tốn hao một thời gian ngắn
Dù sao đây là người có thể so sánh với hoàng tử tuyệt thế thiên tài
-Được, tôi vào xem sao
Tần Mục nhún vai
Chiến Văn Vũ có chút không nghe nổi nữa, cười lạnh nói:
-Có phải các người bỏ qua sự hiện hữu của tôi hay không thế
Muốn đi vào trong, ít nhất cũng phải hỏi qua tôi chứ
Tuy thanh danh của Tiêu Hậu rất lớn, nhưng Chiến Văn Vũ cũng không cho là mình sẽ thất bại
Về phần Tần Mục, y căn bản không coi vào đâu
Cho dù Tần Mục là một Bán thần, y cho là lúc y và Tiêu hậu động thủ cũng có thể phân tâm để đối phó Tần Mục
-Sơn động cũng không phải nhà của cậu, tôi muốn đi vào không cần hỏi qua cậu chứ
Tần Mục nói xong, giơ chân lên bước thẳng về phía trước
Chiến Văn Vũ đã ngăn cản ở phía trước sơn động, Tần Mục đi như vậy chẳng khác nào trực tiếp hướng y mà đi tới, giống như y không tồn tại vậy
Thần sắc Chiến Văn Vũ lạnh lẽo, cảm thấy mình bị người coi rẻ rồi
-Có tôi ở đây, cậu không qua nổi đâu
Chiến Văn Vũ thò tay tung ra một chưởng, toàn bộ lực trói buộc vô hình cùng lực áp bức bao phủ lấy Tần Mục, khiến cho hắn ngừng lại một lát
Ngay tại khi mà Chiến Văn Vũ cho rằng đã ngăn cản được Tần Mục, lại đột nhiên phát hiện ra Tần Mục đã biến thành một tia sấm sét, loáng lên trước mắt y một cái, thất thần trong chốc lát
Loại thất thần này, cũng không phải ngẩn người bình thường, mà là giống như thời gian hoàn toàn ngừng lại, khiến cho suy nghĩ của y cũng dừng lại mấy giây
Đối với một cường giả tuyệt thế mà nói, tư duy đình trệ là điều thập phần trí mạng
Đợi tới lúc Chiến Văn Vũ kịp phản ứng mới phát hiện trước mắt đã không thấy bóng dáng Tần Mục đâu nữa rồi
Bất thình lình quay đầu lại, y thấy Tần Mục bước chân không nhanh không chậm mà đi vào trong sơn động
-Sao có khả năng chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chiến Văn Vũ không dám tin
Y biết rõ vừa rồi khẳng định mình đã trúng chiêu, nhưng rốt cục là chiêu số gì mà lại để cho y sinh ra ảo giác, đình trệ một thời gian, thậm chí tư duy chấm dứt
Hay là căn bản không phải ảo giác, mà là thần thông thời gian chân chính
Tần Mục đến gần sơn động, phát hiện sơn động này không lớn, chỉ có mấy trăm mét vuông , bất luận nơi nào hắn cũng có thể nhìn một lần không sót thứ gì
Thần thức phóng ra ngoài, tùy ý mà quét một lần, Tần Mục liền phát hiện một hạt châu màu xám nằm lăn lóc ở bàn đá xanh bên cạnh
-Không thể nào, dễ dàngnhư thế sao
Tần Mục đi qua, ngồi chồm hổm xuống, căn bản không tin tưởng cái này chính là Hỗn Độn Linh Bảo, quả thực đơn giản như nhặt đồ, nào có chuyện gì tốt như thế
Thực tế ngay tại lúc hắn tự tay đem hạt châu màu xám mà cầm lên hắn đã hiểu ra, đây thật sự là một Hỗn Độn châu giả
Hơn nữa, trong lòng còn cảm nhận được mối nguy hiểm làm cho hắn nhịn không được mà tim đập mạnh một nhịp
Trang 71# 7
Tần Mục đã tiến vào sơn động, Tiêu Hậu cũng không nóng nảy, ngược lại là Chiến Văn Vũ có lẽ bắt đầu sốt ruột
Chiến Văn Vũ trước kia nói là vì giữ gìn Chiến tộc yên ổn mới ngăn cản mọi người tranh đoạt Hỗn Độn châu, nhưng lúc này mọi người cũng không có ai đánh nhau, nếu như hắn còn đi tranh đoạt cùng Tần Mục, dẫn phát tranh đấu, vậy khác nào tự mình tát vào mặt mình
Giờ phút này, xung quanh ngoại trừ hơn hai mươi tên Bán thần lúc trước ra thì lại tới thêm không ít cường giả
-Ơ, ở đây thật náo nhiệt quá
Đây là một Bán thần cường đại, chỉ sợ đã đạt tầng bảy, ngoại trừ Chiến Văn Vũ cùng Tiêu Hậu , dù cho là người phương nào cũng đều không dám khinh thường
-Ông đây vừa mới ngủ, đột nhiên đã bị đánh thức, các người thật ầm ĩ quá đi
Lại là một cường giả khủng bố xuất hiện, khí tức so với người lúc trước còn xúc tích hơn, là Bán thần tầng bảy cao cấp
Có điều ông ta nói lời này, trong lòng mọi người cũng hơi hồ nghi
Thành trì của Chiến tộc cách đây rất xa, cho dù ở đây có gây ra động tĩnh lớn hơn thì ở bên kia cũng không có khả năng phát giác được
Ông già này hiển nhiên cũng là vì Hỗn Độn châu mà đến, chỉ có điều chắc là đi lầm đường, đi mất một vòng, hết lần này tới lần khác lão còn giả bộ như cái gì cũng không biết
Rất nhanh, cường giả liên tiếp xuất hiện, thậm chí có một gã Bán thần tầng tám ẩn nấp trong đám người, tựa hồ như đang xem xét tình hình
Dù là Chiến Văn Vũ hay là Tiêu Hậu cũng nhịn không được mà nhíu mày, nếu như chỉ đơn giản là đánh lẻ, bất luận là kẻ nào bọn họ đều không sợ
Nhưng nếu như tất cả mọi người cùng tiến lên, vậy thì đấu không nổi rồi
-Chiến công tử, cậu tuy lợi hại nhưng lúc này người càng ngày càng nhiều, chỉ sợ dựa vào sức lực của một mình cậu đã ngăn không nổi rồi, hay là ngoan ngoãn mở ra đi
Trong đám người có kẻ cả gan nói ra
Chiến Văn Vũ nhíu mày
Cái gì mà giữ gìn yên ổn của Chiến tộc đương nhiên chỉ là ngụy trang, y chủ yếu là vì Hỗn Độn châu mà đến
Lúc trước người kia đã đi vào trong được một thời gian ngắn rồi, chậm thêm một bước, chỉ sợ Hỗn Độn châu sẽ rơi vào tay người khác mất
-Vậy thì được thôi, chúng ta đi vào cùng một lúc, Hỗn Độn châu rơi vào tay ai, tất cả dựa vận khí cùng bản lĩnh
-Ha ha


Tốt lắm, chiến công tử quả nhiên là người thông minh
Mọi người thống nhất ý kiến, liền chuẩn bị cùng một lúc tiến vào sơn động
Tiêu Hậu vốn cũng muốn đi vào, nhưng thần sắc lại đột nhiên biến đổi rất nhanh, tranh thủ thời gian mà rút ra ngoài
Chiến Văn Vũ phản ứng chậm hơn Tiêu Hậu một bước, nhưng cũng rút khỏi trước tiên, rời xa sơn động
Mà những Bán thần thế lực yếu kém kia chỉ lo tìm kiếm Hỗn Độn châu, tất cả đều tuôn ra vào sơn động như ong vỡ tổ, căn bản không phát giác được cái gì
Ầm ầm
Một luồng năng lượng hủy thiên diệt địa ầm ầm nổ tung, nham thạch nóng chảy cuồn cuộn nổi lên mấy trăm trượng, cả sơn động bị san bằng trong nháy mắt
Những Bán thần xông vào chết không kịp ngáp, đến hài cốt cũng không còn
Mà những Bán thần còn chưa kịp đi vào trong cũng bị ảnh hưởng, bị đánh bay ra ngoài, rất nhiều người bị hủy nửa người, diện mạo hoàn toàn biến đổi
Tiêu Hậu cùng Chiến Văn Vũ rút lui đến chỗ an toàn nhìn nhau, đều thấy được trong mắt đối phương sự kinh hãi
Loại năng lượng khủng bố này, nếu như bọn họ ở trong đó, chỉ sợ đều không thể toàn thân mà trở ra
Không, phải là tuyệt đối không cách nào toàn thân ra ngoài
-Hóa ra là âm mưu, đáng chết
Một bóng người tức giận mắng mỏ, theo nham thạch vọt ra, đó là cường giả Bán thần tầng tám lúc trước đứng lẫn trong đám người
Phản ứng của gã chỉ chậm hơn một bước so Chiến Văn Vũ nhưng lại bị nham thạch nóng chảy càn quét, phải tận lực chạy trốn mới ra được ngoài, tựa hồ lại bị thương không thể trị hết, liền hóa thành một luồng sáng, trực tiếp độn thổ mà đi
-Âm mưu
Thần sắc Tiêu Hậu khẽ biến đổi, thì thào tự nói
Đột nhiên, cô lại trở lên khẩn trương, nghĩ tới Tần Mục còn ở bên trong
Tên Bán thần tầng tám này chỉ là chậm một bước, hơn nữa gã chỉ ở mép sơn động còn chưa có đi vào trong mà đã bị thương thành cái dạng này, còn Tần Mục là người đầu tiên vào sơn động, không hề nghi ngờ gì trong lúc nổ tung hắn thừa khả năng có thể bị thương gấp trăm lần nghìn lần tên Bán thần tầng tám này
Mặc dù biết rõ Tần Mục không phải người bình thường, lúc này trong nội tâm Tiêu Hậu cũng không tránh khỏi sầu lo
Hắn, có thể còn sống sót chứ
Nếu như không thể


Tiêu Hậu sinh ra một cảm giác áy náy
Tần Mục không hề có hứng thú đối với Hỗn Độn châu, hoàn toàn là bị cô kéo đến
Nếu như Tần Mục chết đi, tất cả đều là trách nhiệm của cô
Cô trở về nên nói với Diệp Khinh Tuyết như thế nào
Còn có Tần Phỉ Phỉ và Cung Y Y, thậm chí còn cả Lăng Ba cùng với nhiều người ở thành Thiên Mạc như vậy
Càng quan trọng hơn là, cô làm sao có thể vượt qua cửa ải lương tâm của chính mình
Không được, tuyệt đối không thể để cho chuyện này phát sinh
Tiêu Hậu tựa hồ đưa ra quyết định, triệu hồi Thiên thư, trôi nổi phía trên đầu mình
Thần quang màu vàng chiếu rọi trên người cô, lại để cho cả người cô toả ra một loại khí chất khác thường
Thanh y bồng bềnh, mái tóc đen huyền bay múa
Chiến Văn Vũ đứng bên thấy có chút ngây người
Y có một loại ảo giác, lúc này thực lực của Tiêu Hậu tựa hồ dâng lên cực nhanh, đột phá mạnh mẽ
Bán thần tầng tám, Bán thần tầng chín, Bán thần tầng chín viên mãn


Trong thoáng chốc, y sinh ra một loại ảo giác
Tiêu Hậu hào hoa phong nhã mở ra cánh cửa thiên địa, bước tới một bước khiến lòng người rung động kia

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.