Học Sinh Chi Tu Chân Cuồng Long

Chương 128: Oan gia ngõ hẹp




Vương Đình sợ hãi:
- Tổ trưởng Tiền, điều này sao có thể
Bọn họ…
- Có cái gì không thể
Tần Mục, cậu cảm thấy thế nào
Tiền Kế Hùng nhìn Tần Mục
Tần Mục chậm rãi nói:
- Tùy ý thôi
- Tần tiên sinh, không thể…
Lời Vương Đình còn chưa nói hết đã bị Tiền Kế Hùng cắt ngang:
- Tần Mục đã nói như thế, tôi sẽ dẫn cậu lên đó xem một chút
Tần Mục nhún vai, đi theo Tiền Kế Hùng lên lầu hai
Không khí đại sảnh lầu hai không nghiêm túc như lầu một
Hơn mười thiếu niên nam nữ ngồi cùng một chỗ cười cười nói nói
Thậm chí còn có người ngồi cắn hạt dưa, không coi ai ra gì
Tần Mục cảm thấy kỳ quái
Tổ Thần Ưng lại có một đám người không theo quy định, quả thật là hiếm thấy, trách không được luôn bị tổ Long đè ép
Nhìn thấy Tiền Kế Hùng đi tới, đám thanh niên nam nữ mới thu liễm lại một chút, đứng dậy thi lễ với Tiền Kế Hùng
- Tổ trưởng Tiền, sao có thời gian rảnh lên đây thị sát vậy
Sau khi chào hỏi, có người vui đùa một câu
Tiền Kế Hùng không giận, ngược lại cười nói:
- Thị sát thì miễn đi
Chủ yếu là lên giới thiệu cho mọi người một người mới
Trong sự tò mò của đám thanh niên, Tiền Kế Hùng chỉ vào Tần Mục, nói:
- Người này tên là Tần Mục, chính là huấn luyện viên của các người
Sau này sẽ do cậu ấy phụ trách huấn luyện các người hàng ngày
- Huấn luyện viên
Đám thanh niên chần chừ ba giây, lập tức lớn tiếng kháng nghị:
- Không có chuyện gì làm hay sao mà để cho cậu ấy làm huấn luyện viên của chúng tôi
- Tiểu tử này vẫn còn học trung học mà
- Tổ trưởng Tiền, chúng tôi đến đây là để rèn luyện, tăng thêm sức mạnh
Anh an bài người đến dạy chúng tôi thì chúng tôi cảm ơn, sao lại để tiểu tử này đến tiêu khiển cho chúng tôi chứ
Tiền Kế Hùng xụ mặt:
- Không còn cách nào, Tần Mục là do tổ trưởng Lý đề cử
Tôi chỉ là một Phó tổ trưởng, không có quyền hỏi đến điều này
Nếu các người không phục, có thể tìm tổ trưởng Lý Sâm để lý luận
Không thể không nói Tiền Kế Hùng rất giỏi tính toán, thành công đổ hết mọi tội lên đầu Lý Sâm
Đối mặt với sự dây dưa của đám học viên này, chỉ sợ Lý Sâm sẽ bị nhức đầu
- Tổ trưởng Lý đâu
Tôi muốn gặp ông ấy
Một thanh niên cao lớn đứng ra nói
- Tổ trưởng Lý có công việc
Chờ anh ấy trở về rồi nói sau
Bất kể thế nào, tạm thời các người nên nghe lời của huấn luyện viên Tần
Tiền Kế Hùng nói xong, vỗ vai Tần Mục, nói:
- Huấn luyện viên Tần, chuyện phía sau giao lại cho cậu
Tâm trạng vui vẻ, Tiền Kế Hùng xoay người xuống lầu, trong lòng y nghĩ, không bao lâu nữa, Tần Mục sẽ bị đám người kia đuổi đi
Đến lúc đó, Lý Sâm còn có gì có thể nói
Tần Mục có chút mơ màng, hỏi Vương Đình bên cạnh:
- Đây là tình huống gì vậy
Vương Đình giận dữ nói:
- Tần tiên sinh, cậu tự cầu phúc cho mình đi
Đám người đó không dễ dây vào đâu
- Đây là có ý gì
Tần Mục cảm thấy rất kỳ quái
Tổ Thần Ưng hoàn toàn có thể nói là bộ đội đặc chủng, địa vị vô cùng thần thánh ở Hoa Hạ, gần ngang bằng với tổ Long
Nhưng đám nam nữ trước mặt, có chỗ nào giống bộ đội đặc chủng, giống đám ăn chơi thì đúng hơn
Vương Đình cười khổ, nói:
- Tần tiên sinh cũng có thể nhìn ra mà, những người này không phải là thành viên chính thức của tổ Thần Ưng
Bọn họ đều là con cháu dòng chính của các đại gia tộc ở Yên Kinh, địa vị không giống người bình thường
Cho dù tổ trưởng Lý, tổ trưởng Tiền đối mặt với bọn họ cũng có cảm giác đau đầu
Hơn mười thanh niên nam nữ đại diện cho mười gia tộc ở Yên Kinh
Lý Sâm thân là tổ trưởng tổ Thần Ưng, đối mặt với lực lượng của một đại gia tộc có lẽ còn đối phó được, nhưng đồng thời đối mặt với mười đại gia tộc, ngay cả thở cũng không dám thở
- Nghỉ hè hàng năm đều có một nhóm người như vậy đến tổ Thần Ưng
Có người là bị gia tộc bức bách, có người thì thật sự muốn rèn luyện, còn có người thì chỉ là cảm thấy thú vị, muốn thể nghiệm cuộc sống nghiêm khắc một chút
Tần Mục nghe xong liền trợ mắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đám con cháu gia tộc này đúng là ăn no rỗi việc, chẳng có chuyện gì làm
Chỉ sợ tổ Thần Ưng đối với đám con cháu gia tộc này cũng không thể làm gì, chỉ có thể giả bộ gọi bọn họ đến, phái người không có chuyên môn huấn luyện bọn họ, mặc kệ cho bọn họ muốn làm gì thì làm
Những người này được nuông chiều từ bé, vạn nhất trong lúc huấn luyện xảy ra vấn đề gì, người nào chịu trách nhiệm chứ
- Tần tiên sinh, hay là cậu chờ đi, đợi tổ trưởng Lý về rồi bàn bạc chuyện này kỹ hơn
Vương Đình đề nghị
Tần Mục duỗi lưng một cái, lắc đầu nói:
- Được rồi, kỳ thật điều này cũng tốt mà
Tôi hay ngứa tay, ưa thích đánh người
Người bình thường thì tôi không hạ thủ, nhưng nhìn thấy đám ăn chơi này, tôi ngược lại muốn “cạ” một chút
- Sao
Vương Đình ngây ra như phỗng
Tần Mục bước đến trước mặt đám nam nữ, sau khi quét mắt một phen, vừa cười nhạt vừa nói:
- Ừm, nhìn thấy các người tinh thần phấn chấn như vậy, tôi cảm thấy an tâm hơn
Tôi xin tự giới thiệu, tôi tên Tần Mục
Sau này chính là huấn luyện viên của các người
Gã thanh niên cao lớn nhìn Tần Mục, cười khinh một tiếng, gọi những người còn lại:
- Đến đây, đến đây, chẳng quan tâm tiểu tử này là ai
Chúng ta tiếp tục trò chuyện, vừa rồi nói đến đâu rồi
Không thèm quan tâm đến Tần Mục
Tần Mục lập tức nổi giận
Đúng là đám chẳng ra gì
Đối phó với đám người này, nhất định phải hung ác một chút
- Tất cả đứng dậy hết cho tôi
Đám thanh niên kia vốn đang chuẩn bị ngồi xuống, bị tiếng hét lớn của Tần Mục chấn trụ, nhất thời ngồi cũng không được mà đứng cũng không xong
Sắc mặt Tần Mục trở nên cực kỳ nghiêm túc, hiển thị sự trầm ổn và tàn khốc không hợp với tuổi
- Từ giờ trở đi, đây chính là giáo đường của tôi
Tôi là huấn luyện viên của các người, lời nói của tôi nặng bằng trời
Nếu ai dám không nghe lời, tôi có quyền dùng phương pháp để trừng trị người đó
- Haha, nhóc con còn hôi sữa mà bày đặt tưởng mình trưởng thành
Gã thanh niên cao lớn chậm rãi bước đến trước mặt Tần Mục, dùng ngón tay điểm vào ngực của hắn, ngạo mạn nói:
- Huấn luyện viên Tần, cậu cho rằng mình có năng lực dạy chúng tôi sao
- Chẳng lẽ anh cho rằng tôi không có năng lực đó
Tần Mục hỏi ngược lại
- Có năng lực không phải dựa vào miệng mà nói được
Như vậy đi, chỉ cần cậu có thể đánh thắng tôi, tôi sẽ thừa nhận cậu là huấn luyện viên của tôi
Không chỉ tôi, tin rằng tất cả mọi người đều thừa nhận cậu
- Xem ra anh rất tự tin đối với thực lực của mình
Gã thanh niên cao lớn lắc đầu:
- Không phải tôi tự tin mà là tất cả mọi người ở đây đều phục tôi
Nếu cậu có thể đánh bại tôi, bọn họ tất nhiên sẽ phục cậu
Thế giới này kỳ thật không có bao nhiêu quy củ, người nào lớn thì người đó có lý
Tần Mục bỗng nhiên mỉm cười
Hắn phát hiện người thanh niên cao lớn này nói rất có lý
Thực lực chính là đạo lý
Đây vĩnh viễn là phép tắc không gì thay đổi được
- Sao vậy
Đánh với tôi để chứng minh thực lực của cậu đi
Người thanh niên cao lớn kích động nói
Những người còn lại giống như đang xem kịch vui
Bọn họ biết rõ thực lực của gã thanh niên cao lớn, hoàn toàn đạt đến tiêu chuẩn thành viên chính thức tổ Thần Ưng
Tần Mục lắc đầu từ chối;
- Chẳng cần thiết
Năng lực của tôi không cần thông qua anh để chứng minh
Tin tôi thì tất nhiên sẽ tin tôi
Không tin tôi thì tôi chẳng cưỡng cầu
Người thanh niên cao lớn nói:
- Ý của cậu là gì
- Ý của tôi rất đơn giản
Đây là địa bàn của tôi, các người ai không nghe lời thì lập tức rời khỏi
Ầm ầm
Lời Tần Mục còn chưa nói hết, một tiếng vang truyền đến, cửa lưới sắt bên trái mở ra, một số người từ bên trong bước ra
Tần Mục quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy một cô gái mặc áo bó sát màu xanh, dáng người uyển chuyển
Ninh Vi Vi tất nhiên cũng nhìn thấy Tần Mục, liền cả kinh kêu lên
- Là cậu
Tần Mục nhìn Ninh Vi Vi, cười nói:
- Chúng ta đúng thật là có duyên
Như vậy mà cũng có thể chạm mặt
Ninh Vi Vi bước nhanh đến, lạnh giọng chất vấn:
- Tại sao cậu lại ở chỗ này
Tần Mục sờ mũi, nghiền ngẫm nói:
- Chị cũng là thành viên của đội ngũ này sao
Nói cho chị biết một tin tức tốt, tôi bây giờ là huấn luyện viên của chị
- Cái gì
Ninh Vi Vi mở to mắt:
- Cậu nói lại lần nữa đi
- Có cần lặp lại sao
Ninh Vi Vi khó thở quay đầu nhìn người thanh niên cao lớn:
- Từ Trùng, có chuyện gì vậy
Người thanh niên cao lớn có thể nhìn ra được Tần Mục và Ninh Vi Vi có thù oán riêng, nội tâm cao hứng, khinh thường nói:
- Tôi cũng không biết tổ trưởng Lý phát điên gì nữa, phái người này đến tiêu khiển cho chúng ta
- Thật sao
Ninh Vi Vi không thể tin nhìn Tần Mục
Một đứa lêu lổng chẳng ra gì, hắn dựa vào cái gì để làm huấn luyện viên của cô
Ninh Vi Vi đã gắn chặc cái danh không tốt cho Tần Mục
- Vi Vi, hắn khi dễ cô, để tôi giúp cô báo thù
Từ Trùng để ý Ninh Vi Vi, cho nên gã quyết không bỏ qua cơ hội làm thân này
- Không cần anh quan tâm
Ninh Vi Vi không chút cảm kích, trừng mắt nhìn Tần Mục:
- Tuy tôi không biết vì sao tổ trưởng Lý cho cậu làm huấn luyện viên của chúng tôi, nhưng cậu đừng tưởng rằng sẽ dễ dàng nhé
- Ý của chị là không thừa nhận huấn luyện viên là tôi
- Đương nhiên là không thừa nhận
Tần Mục vỗ tay:
- Vậy thì tốt
Lời nói vừa rồi tôi xin lặp lại lần nữa, ai không muốn ở chỗ này thì có thể rời khỏi ngay lập tức
- Cậu nói cái gì
- Xem ra lỗ tai của chị có vấn đề
Tôi là huấn luyện viên của các người, các người nhất định phải phục tùng hết thảy mệnh lệnh của tôi
Không muốn nghe, cứ việc rời đi
Ninh Vi Vi cười lạnh:
- Nếu như không muốn nghe lời của cậu, cũng không muốn rời khỏi chỗ này thì sao
- Tôi có thể khai trừ chị tại đây
Từ Trùng cười to:
- Này, có bị ngu không đấy
Một huấn luyện viên nho nhỏ, có quyền gì mà khai trừ chúng tôi
- Các người cũng không phải thành viên chính thức của tổ Thần Ưng, tôi nghĩ chút quyền lợi đó tôi vẫn phải có
Tần Mục nhìn Vương Đình bên cạnh
Vương Đình lập tức rơi vào thế khó xử
Trước đó không hề có tiền lệ này
Cho dù là tổ trưởng Lý Sâm cũng khó có khả năng trực tiếp đắc tội với đám người này
Bây giờ Tần Mục muốn khai trừ bọn họ
- Anh đừng nói cho tôi biết tôi không có quyền lợi đó nhé
Tần Mục cảm thấy mình không nên rời đi
Hắn đến đây không phải là để người khác khinh bỉ
Ngay cái quyền khai trừ một thành viên không chính thức mà hắn cũng không có, làm thế nào dạy dỗ người ta được nữa
Vương Đình vội nói:
- Nếu là thành viên dự bị, huấn luyện viên có quyền khai trừ
Chỉ là bọn họ…
- Bọn họ không tính là thành viên dự bị sao
Tần Mục cắt ngang lời nói của Vương Đình, chỉ vào Từ Trùng:
- Anh là người thứ nhất bị khai trừ, có thể cuốn gói rời đi rồi
Từ Trùng không dám tin, hỏi lại:
- Cậu muốn khai trừ tôi
- Sao vậy
Anh còn muốn tôi đuổi đi
- Haha, không cần
Từ Trùng cười nói:
- Tôi lập tức đi ngay
Tôi đã sớm muốn rời khỏi cái nơi quỷ quái này rồi
Lần này xem như cậu giúp tôi một cơ hội
Từ Trùng bị gia tộc ép buộc đưa vào đây
Nếu y tự mình rời khỏi, gia tộc nhất định sẽ trách phạt
Nhưng bây giờ là bị Tần Mục khai trừ, y có thể ăn nói lại với gia tộc
Về phần gia tộc có tìm Tần Mục tính sổ hay không, y không xen vào
Nếu có lại càng hay
- Này, các người còn đứng thất thần ra đó làm gì
Đi cùng với tôi
Từ Trùng có uy tín rất cao trong số đám người này
Một tiếng gọi của y, lập tức có bốn nam ba nữ theo y rời khỏi
- Tần tiên sinh, cái này…
- Anh cũng nên rời đi đi
Tần Mục nói
- Sao
- Tôi phải ở đây dạy học, còn anh không cần làm chuyện khác sao
Hay là anh cũng muốn gia nhập vào đội ngũ của chúng tôi
- Không
Thôi được rồi, tôi còn có nhiệm vụ phải làm
Vương Đình bỏ đi
Tôn kính Tần Mục chỉ là vì Lý Sâm phân phó, kỳ thật trong lòng y cũng không coi Tần Mục vào đâu
Một đám người mà ngay cả tổ trưởng Lý Sâm cũng không thể đắc tội, Tần Mục đã khai trừ một nửa
Trong đại sảnh chỉ còn lại bảy người
Những người này không muốn thừa nhận Tần Mục, nhưng bọn họ cũng không muốn cứ như vậy mà rời khỏi tổ Thần Ưng
Dù sao đây cũng không phải là chợ bán thức ăn, cơ hội tiến vào rất khó có được
Tần Mục thấy Ninh Vi Vi do dự cả buổi cũng không rời khỏi, không khỏi kinh ngạc hỏi:
- Chị đang chờ tôi khai trừ à
- Cậu dám
Tính cách cọp cái của Ninh Vi Vi lại bạo phát
- Được rồi, nếu chị muốn lưu lại, vậy thì ngoan ngoãn đứng vào hàng đi
Sáu người còn lại đã đứng thành hàng
Ninh Vi Vi không cam tâm tình nguyện mà đứng vào trong hàng
Nhưng sau khi đứng xong, Ninh Vi Vi lại hừ lạnh:
- Huấn luyện viên, tuy cậu được tổ trưởng Lý bổ nhiệm
Nhưng nếu không để cho chúng tôi nhìn thấy thực lực của cậu, chỉ sợ tất cả mọi người đều không phục
Sau khi Từ Trùng đi rồi, Ninh Vi Vi tất nhiên trở thành người dẫn đầu trong bảy người
Huống hồ, nguời nhỏ tuổi nhất trong số bảy người cũng lớn hơn Tần Mục một tuổi
Để cho Tần Mục dạy bọn họ, mặc kệ ai cũng cảm thấy không thoải mái trong lòng
Vì vậy, tất cả mọi người đều nói:
- Huấn luyện viên, trước khi cậu dạy chúng tôi, cậu cũng phải cho chúng tôi nhìn thấy tài năng của cậu chứ
- Không cần yêu cầu nhiều, tùy tiện biểu diễn là được
Tần Mục nghiêm túc hỏi:
- Thế các người muốn nhìn cái gì
- Tất nhiên là tuyệt chiêu sở trường nhất của huấn luyện viên
Tần Mục suy nghĩ một chút rồi nói:
- Tôi không có sở trường
Nếu tôi biểu diễn ở đây cho các người xem, các người xem một năm cũng không hết
Phụt
Có một số người bật cười
Bọn họ phát hiện Tần Mục không phải đến huấn luyện mà là đến diễn hài
Ninh Vi Vi xụ mặt:
- Huấn luyện viên, mong cậu nghiêm túc một chút, đừng quên là cậu đang trong giờ lên lớp
- Tôi có chỗ nào không nghiêm túc
Tần Mục không hiểu:
- Chẳng lẽ mặt đen hơn thì mới được gọi là nghiêm túc sao
- Cậu…
Ninh Vi Vi tức điên rồi, lại còn nói mặt cô đen
Nhưng nhìn kỹ lại, cô phát hiện da Tần Mục rất trắng, không hề thua kém cô bao nhiêu
Trời ơi, đây là đàn ông sao
- Huấn luyện viên, ý của cậu là không có gì cậu làm không được
Không có gì là không am hiểu
Ninh Vi Vi cũng không so đo với Tần Mục, bắt đầu phản biện lại
- Tôi không hề nói là không có gì tôi làm không được
Chỉ là lĩnh vực tôi biết rất nhiều thôi
Ninh Vi Vi cười nói:
- Nói cách khác, cậu không có kỹ năng đặc biệt
- Tôi đã từng gặp một cô gái ngốc nhất
Nhưng so ra vẫn còn thua kém chị
Tần Mục chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:
- Sao chị lại có thể suy luận từ không có kỹ năng nổi bật thành kỹ năng kém cỏi nhỉ
Lĩnh vực mà tôi cho rằng mình đứng đầu thì không có người dám nhận đứng thứ hai
Ninh Vi Vi bị nói là ngốc, vốn đang muốn tức giận, nhưng nghe xong hết câu, bỗng nhiên nở nụ cười khinh thường
Cô cho đến bây giờ chưa từng nhìn thấy người khoác lác như vậy
- Huấn luyện viên, tôi nghe khẩu khí của cậu dường như còn lợi hại hơn tổ trưởng Lý Sâm
- Thực lực của Lý Sâm cũng được
Tôi chưa thấy anh ta toàn lực ra tay, nhưng nhìn bề ngoài thì là như thế
Tần Mục nói
- Đúng là khoác lác
Ninh Vi Vi không tin, sáu người còn lại càng thêm không tin
Lý Sâm là tổ trưởng tiểu đội 7 của tổ Thần Ưng
Thực lực có thể nói là xếp vào top 5 trong toàn bộ tổ Thần Ưng
Một nhân vật truyền kỳ như vậy qua miệng của Tần Mục lại biến thành “cũng được”
- Khoác lác thì khoác lác
Thôi, không nói đề tài này nữa
Cho dù tôi không bằng Lý Sâm nhưng cũng dư dạy các người
- Vậy cũng chưa hẳn
Ninh Vi Vi dường như muốn đối kháng với Tần Mục đến cùng
- Chẳng lẽ chị muốn đánh với tôi một trận
Tần Mục buồn cười nhìn Ninh Vi Vi:
- Chị cũng đừng quên chuyện mất mặt của chị ngày hôm qua nhé
Tần Mục nhắc đến việc này, Ninh Vi Vi lại càng tức:
- Nếu cậu ngay cả tôi cũng đánh không thắng, làm sao có thể dạy cho nhiều người khác
Trừ phi cậu có thể một đánh bảy người chúng tôi
Sáu người còn lại nghe xong, bắt đầu xoa tay
Bọn họ cũng muốn nhìn thấy thực lực chân chính của Tần Mục
Nếu thực lực của Tần Mục có thể đánh thắng bảy người bọn họ, bọn họ có thể miễn cưỡng tiếp nhận huấn luyện viên là hắn
Nếu Tần Mục không có thực lực, vậy mọi người sẽ đánh cho hắn một trận
Đến lúc đó xảy ra chuyện gì cũng không thể trách bọn họ được
Chỉ có thể trách hắn học nghệ chưa tinh mà muốn làm lão đại mà thôi
Thấy Tần Mục không trả lời, Ninh Vi Vi còn tưởng rằng hắn sợ, đắc ý cười nói:
- Sao vậy, có dám không
- Đây không phải là vấn đề dám hay không dám
Tần Mục đau đầu nói:
- Chị cảm thấy một con kiến đánh thắng được con voi không
Ninh Vi Vi vô tình trả lời:
- Đương nhiên là đánh không lại
- Vậy chị cảm thấy bảy con kiến có đánh thắng được con voi không
- Không…Mà này, cậu có ý gì vậy
Ninh Vi Vi kịp phản ứng
Tần Mục ví bọn họ là kiến
- Tôi chính là có ý này
Tôi nghĩ rằng các người có thể nghe hiểu
Tần Mục bình tĩnh nói
Không chỉ Ninh Vi Vi, những người còn lại đều giận dữ:
- Đừng nói chúng tôi bây giờ còn không thừa nhận cậu là huấn luyện viên
Cho dù cậu thật sự là huấn luyện viên của chúng tôi, cũng không có lý do gì để vũ nhục chúng tôi
- Tôi không có ý vũ nhục các người
Tôi chỉ tường thuật một sự thật mà thôi
Tất cả mọi người đều nổi giận
Tần Mục vẫn bình tĩnh như trước, nói:
- Tôi là người làm việc không thích bỏ dỡ nửa chừng
Tuy gia nhập tổ Thần Ưng chỉ là nhất thời cao hứng, nhưng đã đến đây, tôi nhất định sẽ làm hết sức
Cho nên các người rất may mắn đấy
Ninh Vi Vi kinh ngạc nhìn Tần Mục
Cô cảm giác Tần Mục lúc này rất khác lúc trước, giống như rất chân thành, rất chuyên chú
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Loại cảm giác này khiến cô không thể tưởng tượng nổi, cau mày hỏi:
- Cậu nói may mắn
Có cái gì may mắn chứ
Tần Mục cũng không trực tiếp trả lời, nói:
- Các người không phải muốn đánh nhau sao
Tiến lên hết đi
Chỉ cần các người có thể chủ động đụng tôi được một phát, tôi sẽ nhận thua
- Khẩu khí của cậu không khỏi quá lớn đi
Ninh Vi Vi không nghĩ ra Tần Mục lấy được tự tin ở chỗ nào
Mặc dù thực lực của hắn rất mạnh, bảy người ở đây cùng tiến lên cũng không phải là đối thủ của hắn
Nhưng nếu nói bảy người liên thủ cũng không đụng được hắn một phát, Ninh Vi Vi nói như thế nào cũng không tin
- Không tin thì đến thử xem
Nhưng tôi muốn tuyên bố trước, tôi ra tay rất nặng đấy, có bị gì cũng đừng trách tôi
- Do cậu nói đấy nhé
Chúng tôi cũng không lưu tình đâu
Cũng có người không để lời cảnh cáo của Tần Mục trong lòng
Bảy người tách ra bảy hướng, bao vây Tần Mục chính giữa, chỉ cần đụng Tần Mục một cái là bọn họ sẽ thắng
Chuyện đơn giản như vậy, bọn họ không tin làm không được
Truyền ánh mắt cho nhau, cuối cùng do Ninh Vi Vi ra lệnh:
- Cùng tiến lên
Bảy người đồng loạt tiến lên
Tần Mục đứng chính giữa, nhìn qua dường như không có chỗ trốn
Nhưng Tần Mục căn bản không cần trốn
Hắn đứng im, làm như không nhìn thấy thế công của bảy người
- Huấn luyện viên, bị đánh cũng đừng khóc nhè nhé
Một người thanh niên nở nụ cười trêu tức, bước đến gần Tần Mục, một quyền đánh vào mặt của hắn
Bành
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nắm đấm rắn chắc của người thanh niên đánh trúng một người, đánh bay người nọ ra ngoài
Những người còn lại thấy như vậy, đồng thời biến sắc, quát lên với người thanh niên:
- Trần Minh, cậu làm cái gì vậy
Sao lại đánh người nhà của mình
Trần Minh nhìn một quyền của mình đánh trúng bạn, cả người giống như bị hôn mê
Vừa rồi y nhắm tới mặt Tần Mục, nhưng không biết tại sao quả đấm của y lại giống như xuyên qua cơ thể Tần Mục, trực tiếp đánh trúng người phía sau Tần Mục
Việc hai người Trần Minh tự đánh lẫn nhau phát sinh trong nháy mắt
Hơn nữa, sự việc phát sinh quá đột ngột, căn bản không có người chú ý đến
Dù sao, trong mắt bọn họ, tất cả đều nhìn thấy một quyền của Trần Minh đánh trúng người nhà của mình
Về phần nắm đấm xuyên qua cơ thể Tần Mục, việc này ngoại trừ Trần Minh, ai cũng không nghĩ đến
Bọn họ không chứng kiến được chuyện gì đã xảy ra, nhưng ánh mắt của bọn họ đều rơi xuống người Tần Mục
Tần Mục đứng ngay tại chỗ, không hề động đậy
- Này, các người đã ngã một người
Tôi còn chưa ra tay đấy
Quá yếu rồi
Tần Mục chậm rãi nói
- Đừng có mà đắc ý
Chỉ là Trần Minh sai lầm mà thôi
Cho dù đánh không thắng, đụng cậu một chút còn không đơn giản sao
Ninh Vi Vi cảm thấy không thích khi nhìn bộ dạng tự cho là đúng của Tần Mục
- Vậy thì tiếp tục
- Trần Minh, cậu chú ý một chút đi
Ninh Vi Vi cảnh cáo
Trần Minh không phục nhìn Tần Mục, cảm giác vừa rồi không phải y phạm sai lầm mà là Tần Mục đã động tay động chân
Người bị Trần Minh đánh cho đầu óc choáng váng được đỡ sang một bên, sáu người còn lại tiếp tục vây công Tần Mục
- Lần này để tôi lên trước
Các người quan sát xung quanh, phát hiện sơ hở của hắn thì cùng nhau ra tay
Trần Minh tiến lên một bước
Y muốn rửa sạch mối sỉ nhục này
- Được, cậu cẩn thận một chút
Ninh Vi Vi cảm thấy biện pháp này không sai
Trần Minh không nói hai lời, một bước xông lên
Một quyền vừa rồi là nhắm ngay mặt Tần Mục
Chỉ có y và Tần Mục, tổng sẽ không đánh trúng người khác
Bị người khác đụng một cái là thua, cho nên đối mặt với nắm đấm của Trần Minh, Tần Mục chỉ có thể né tránh
Một cú nghiêng người tuyệt đẹp vừa vặn tránh được công kích của Trần Minh
Nhưng đây đối với Ninh Vi Vi mà nói lại là một sơ hở rất lớn
- Cơ hội tốt, cậu nhất định phải thua
Ninh Vi Vi lao đến, cặp đùi thon dài quét ngang Tần Mục
Bành
Nhưng một bóng người bị Ninh Vi Vi quét bay ra ngoài
- Ah
Ninh Vi Vi lập tức kêu lên
Bởi vì cô phát hiện mình không đánh trúng Tần Mục mà là đá bay Trần Minh
Tố chất của Trần Minh rất tốt
Mặc dù bị Ninh Vi Vi đạp một cước, vẫn có thể nhịn đau đứng lên
- Vi Vi, cô…
Sắc mặt Ninh Vi Vi lập tức đỏ bừng
Vừa rồi cô còn răn dạy Trần Minh, nhưng cô lại làm Trần Minh bị thương, trong lòng xấu hổ, hận không tìm được cái lỗ chui vào
Không đúng
Ninh Vi Vi rất nhanh kịp phản ứng
Cô cũng giống như Trần Minh, nắm rất chắc phương hướng
Rõ ràng là nhắm ngay Tần Mục, vừa rồi Tần Mục lại không động đậy, tại sao một cước này lại đạp trên người Trần Minh
- Cậu làm cái gì vậy
Ninh Vi Vi phẫn nộ nhìn chằm chằm vào Tần Mục
Vẻ mặt Tần Mục như người vô tội, nói:
- Tôi không làm cái gì nhé
Nhưng các người đúng là huyên náo thật vui
Một lần không đủ còn có lần thứ hai
Tôi cảm thấy nôn nóng giùm các người rồi đấy
- Không thể nào
Tôi không thể không có chừng mực như vậy
Vấn đề nhất định là do cậu
Tần Mục cảm thấy xấu hổ
Nói chuyện với phụ nữ, cái gì là đạo lý, logic chỉ là gió thoảng mây bay
Cô ta nói cái gì thì chính là cái đó
- Được rồi, cho dù vấn đề này nằm trên người của tôi, nhưng tôi đâu có phạm quy
Các người không phải còn chưa đụng vào tôi sao
Sao, có muốn tiếp tục nữa không
Tất cả mọi người đều nhìn nhau
Một người lên nhất định đánh không lại Tần Mục
Nhưng chỉ cần hai người công kích cùng một lúc, sẽ phát sinh sự kiện tự đánh lẫn nhau
Như vậy làm sao mà đánh
Ninh Vi Vi rầu rĩ cả buổi, cuối cùng nói:
- Muốn chúng tôi thừa nhận cậu, sức mạnh của cậu nhất định phải cao hơn chúng tôi
Dùng thủ đoạn hèn hạ này thì tính là gì chứ
- Chị nói sức mạnh
Tần Mục trầm tư
- Đúng vậy
- Sức mạnh xác thực là so sánh trực quan nhất, nhưng đấu như thế nào
Gồng tay
Ninh Vi Vi thiếu chút nữa bị lời này của Tần Mục làm nghẹn chết
Ánh mắt lạnh lùng nhìn Tần Mục
Gồng tay
Có đùa không vậy
- Được rồi, quy củ là do chị định
Chị nói sao thì vậy đi
Tần Mục sợ con cọp cái này nổi bão
Ninh Vi Vi nghe xong, ánh mắt đảo rất nhanh, dường như đang nghĩ đến điều gì đó, vỗ tay phát ra tiếng, nói với Tần Mục:
- Tôi dẫn cậu đến một chỗ
Có người nhìn ra ý đồ của Ninh Vi Vi
- Đúng vậy, là phòng trong lực quyền kích
- Phòng trọng lực quyền kích
Thường Minh ngây người, sau đó khóe miệng vểnh lên, thầm thở dài:
- Thì ra năm trăm năm trước đã có loại này rồi
- Này, cậu đang cười gì thế
Ninh Vi Vi cả giận nói
Tần Mục vui vẻ, Ninh Vi Vi lại cảm thấy không vui
- Không có gì
Chỉ là không biết các người nói phòng trọng lực quyền kích là gì
Tần Mục hỏi
- Hừ, đồ nhà quê, không biết thì thôi
Ninh Vi Vi khinh thường nói:
- Thứ này chỉ mới trong giai đoạn nghiên cứu
Bình thường, bộ đội đặc chủng không phân phối ra ngoài
Tổ Thần Ưng cũng chỉ có một cái
- Xem ra là công nghệ cao
Vậy thì đi xem một chút
- Đi theo tôi
Nhưng cậu cũng nên chuẩn bị tâm lý cho thật tốt, cũng không nên để bị dọa sợ
Tần Mục có chút buồn cười
Loại đồ này hắn chơi nát ở thời Mạt thế rồi
Đám người Ninh Vi Vi dẫn Tần Mục bước vào cửa lưới sắt, đi thang máy xuống dưới
Lầu ba, tầng hầm ngầm
Tầng hầm cũng không lớn, bên trong còn có một mật thất được khóa lại
Đám người Ninh Vi Vi dường như là khách quen ở đây, ngay cả chìa khóa cũng mang theo
Ninh Vi Vi mở khóa, sau đó tiến vào bên trong
Trong mật thất có một chiếc máy rất kỳ lạ, cao khoảng hai mét, chính giữa có một khu vực sợi bông hình vuông, bên cạnh có một số nút và bàn phím
Trên bàn phím có số từ 0 đến 9
Màn hình LCD 10 inch
- Đây chính là trọng lực quyền kích
Tần Mục tùy ý nhìn qua thêm vài lần, hỏi:
- Cái này có thể sử dụng để đo sức mạnh
- Để tôi giới thiệu cho cậu
Ninh Vi Vi khinh thường, chỉ vào khu vực sợi bông, nói:
- Cậu chỉ cần đánh một quyền vào đây, bên trên màn hình sẽ hiển thị sức mạnh một quyền này của cậu
Dùng phương pháp này khảo thí thực lực của cậu là trực quan nhất
Tần Mục gật đầu, lại hỏi:
- Nếu là trọng lực quyền kích, con số bên trên bàn phím hẳn có thể điều tiết trọng lực
- Lần này coi như cậu thông minh
Máy móc này gắn liền với gian phòng
Nó có thể điều tiết trọng lực của gian phòng
- Không hổ danh là công nghệ cao
Quả nhiên thần kỳ
Ninh Vi Vi cười nói:
- Mỗi lần tổ Thần Ưng tiến hành khảo hạch, thành tích của trọng lực quyền kích là một phần rất quan trọng
Thành tích của thành viên bình thường của tổ Thần Ưng là từ 400 đến 500
Người ưu tú hơn có thể đạt đến hơn 600
- Với thực lực của chị, có thể đánh được thành tích bao nhiêu
- Thành tích của tôi là 368
Ninh Vi Vi ngạo nghễ nói
Dường như cô rất hài lòng với thành tích này
Dù sao thành viên chính thức của tổ Thần Ưng cũng chỉ hơn 400 mà thôi
- Nói cách khác, thành tích của tôi chỉ cần vượt qua 368, các người sẽ ngoan ngoãn nghe lời tôi
- Đương nhiên là không
Tuy Ninh Vi Vi không thích Tần Mục, nhưng không thể không thừa nhận, thực lực của Tần Mục cao hơn cô
- Với tư cách là huấn luyện viên, nhất định phải có đủ năng lực để dạy chúng tôi
Thành tích cậu cao hơn tôi một điểm cũng không được
- Vậy chị cảm thấy tôi vượt qua chị bao nhiêu thì mới tính là có tư cách
Tần Mục hôm nay dường như rất có kiên nhẫn
Ninh Vi Vi tự đánh giá
Trong lòng cô không thích Tần Mục
Ngày nào cũng bắt cô nhìn thấy hắn, quả thật sống không bằng chết
Nhất định phải đạt tới một tiêu chuẩn không thể nào đạt được
- Chị cứ từ từ suy nghĩ, tôi thử cái máy này trước đã
Nói xong, Tần Mục đứng trước mặt chiếc máy, mở nguồn điện, đẩy trọng lực lên gấp hai
Bảy người Ninh Vi Vi thường xuyên ở chỗ này, sớm đã quen với việc đánh trọng lực gấp đôi
Tần Mục đối với trọng lực gấp đôi không hề có cảm giác
Hắn sờ cằm, sau đó nhẹ nhàng dùng ngón tay bắn lên màn hình một phát, trên màn hình hiện lên số 1
Tăng thêm khí lực, Tần Mục lại bắn tiếp, trên màn hình hiện lên số 3
Tần Mục thử một chút, mỗi lần đều không dùng lực, nhẹ nhàng gõ một phát, con số trên màn hình đều không vượt qua 10
Mọi người đối với cử động của Tần Mục đều nghi hoặc, không biết hắn đang định làm cái gì
Ninh Vi Vi im lặng:
- Này, cậu không cảm thấy nhàm chán à
Tần Mục không để ý đến, tiếp tục thử máy
Sau vài chục lần gõ, Tần Mục ngừng lại, nhún vai nói với Ninh Vi Vi:
- Chị cảm thấy một kích toàn lực của tôi có thể đánh ra bao nhiêu thành tích
- Hừ, đoán chừng cũng chẳng cao hơn tôi bao nhiêu
Khoảng 400 là cùng
Ninh Vi Vi khinh thường nói
- Được, vậy để tôi thử xem
Tần Mục chuẩn bị xong tư thế, tụ lực đánh một quyền vào khu vực sợi bông
Đinh
Con số trên màn hình không nhiều cũng không ít, vừa vặn 400
- Haha, chỉ có 400 thôi
Thấy thành tích của Tần Mục cao hơn mình, Ninh Vi Vi cũng không nhụt chí, ngược lại cao hứng, nói:
- Nói ra thì cậu cũng chỉ có chút thực lực đó mà thôi
Quá dở rồi
Trần Minh khinh thường nói:
- Lúc tôi phát huy tốt nhất là 398 điểm, chỉ chênh lệch so với cậu 2 điểm
Những người còn lại đều lắc đầu nói:
- Kỳ thật, với tuổi của cậu mà nói, thành tích này đã là rất giỏi rồi
Nhưng muốn trở thành huấn luyện viên của chúng tôi thì còn kém xa
Tần Mục bình tĩnh nhìn Ninh Vi Vi:
- Chị còn chưa đưa ra tiêu chuẩn cho tôi mà
Vừa rồi tôi chỉ tùy tiện đánh ra một quyền
Không tính
- Cậu lừa gạt ai vậy
Tôi nhìn thấy rõ là cậu toàn lực ra tay mà
Ninh Vi Vi cảm thấy Tần Mục đã thua không chịu nổi
Trần Minh lạnh lùng nói:
- Trong số những người chúng tôi, Từ Trùng là thực lực mạnh nhất
Anh ta đã từng đánh ra được thành tích 557
Nếu cậu có thể đánh được thành tích này, Trần Minh tôi phục cậu
- Được, là anh nói đấy nhé
Tần Mục một lần nữa đứng trước chiếc máy, rất nhanh đánh ra một quyền
Đinh
Con số hiện lên
Khi mọi người nhìn lên màn hình, tất cả đều mở to mắt
557
Không nhiều không ít, vừa vặn 557
- Trùng hợp, tuyệt đối là trùng hợp
Ninh Vi Vi lập tức kêu lên lên, giống như đang bị kích thích
Tần Mục cười hắc hắc:
- Các người không được phản đối đấy
Sau này phải ngoan ngoãn nghe lời
- Không được, tôi không phục
Tần Mục nhìn Ninh Vi Vi, nói:
- Chị muốn đổi ý
- Vừa rồi là Trần Minh nói, hơn nữa, cậu ấy nói nếu cậu đánh được số điểm đó, cậu ấy sẽ phục cậu
Cậu ấy phục cậu không có nghĩa là chúng tôi cũng phục cậu
- Các người còn chơi chữ với tôi à
Tần Mục nói xong, nhún vai:
- Không sao
Tiêu chuẩn của cậu ta tôi đã đạt tới
Nói ra tiêu chuẩn của chị đi
Ninh Vi Vi cắn môi:
- Cậu muốn làm huấn luyện viên của chúng tôi, tất nhiên phải có thực lực huấn luyện
Tiểu đội 7 của ba huấn luyện viên, trong đó thành tích kém nhất là 794
Trừ phi cậu có thể…
- 794 đúng không
Hôm nay tôi sẽ đánh tới khi nào chị phục mới thôi
Không đợi Ninh Vi Vi nói xong, Tần Mục lại tụ lực đánh ra một quyền
Con số trên màn hình nhanh chóng nhảy lên
Sau ba giây, con số ngừng lại
Đinh
Thanh âm nhắc nhở vang lên, tất cả mọi người đều nhìn lên con số trên màn hình, gương mặt không phải là kinh ngạc mà là hoảng sợ
794

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.