Tại sao Cung Y Y đã có được Thiên Duyệt Cầm, lại còn được một người đàn ông cường đại như vậy bảo vệ
Còn cô cái gì cũng không có
Cho nên, cô thề, nhất định phải chứng minh mình lần nữa
Chỉ là cổ ý chí chiến đấu này không biết đến từ Cung Y Y hay là Tần Mục
Thấy ánh mắt Hoắc Đình Đình nhìn mình, Tần Mục nhịn không được mở miệng nói:
- Hoắc Đình Đình, lúc trước đã cứu cô một lần, tôi cũng chẳng mong cô báo đáp tôi
Nhưng cũng không đến nỗi lấy oán báo ơn chứ
- Hừ, anh không có tư cách nói tôi
Hoắc Đình Đình trợn mắt
Ma khí biến ảo thành sát chiêu bay thẳng đến Tần Mục
- Hoắc Đình Đình, cô ra tay với tôi là được rồi, tại sao lại ra tay với anh ấy
Cung Y Y giận dữ, hai tay đánh đàn
Tiếng đành nhanh chóng quay ngược lại, lần đầu tiên lộ ra sát ý
- Ra tay với hắn ta, cô mới tức giận
Xem ra hiệu quả không tệ
Hoắc Đình Đình cười lạnh, bắt đầu kịch chiến với Cung Y Y
Tần Mục cau mày, tiện tay hóa giải sát chiêu của Hoắc Đình Đình, đột nhiên tinh thần khẽ động
Trong tay hắn dường như bắt được thứ gì, hẳn đã được che giấu trong ma khí
Mở bàn tay, hắn liền nhìn thấy một quả ngọc
Nghi hoặc, Tần Mục bóp nát quả châu
Một cổ thần niệm truyền vào trong đầu
- Tần Mục, coi chừng Chi Chủ Hủy Diệt
Tần Mục khó hiểu, nhưng lập tức khóe miệng giương lên
Hắn còn tưởng rằng Hoắc Đình Đình lấy oán trả ơn, không nghĩ rằng cô chỉ mượn vẻ hung ác, tìm cơ hội âm thầm nhắc nhở hắn đang có địch nhân theo dõi hắn
Tuy hắn đã sớm biết điều này, nhưng Hoắc Đình Đình tốt bụng như vậy, hắn vẫn rất vui
Hoắc Đình Đình thân bất do kỷ, bị người ta khống chế, không thể không diễn kịch
- Chi Chủ Hủy Diệt
Tần Mục ghi nhớ cái tên này
- Người đàn bà này thật ghê tởm
Chờ chị Y Y đánh xong, em nhất định sẽ giáo huấn ả ta một trận
Tần Phỉ Phỉ tức giận nói với Tần Mục
Tần Mục vỗ đầu cô:
- Em còn chưa phải là đối thủ của cô ta
Hơn nữa, mọi việc không thể nhìn bề ngoài được
- Có ý gì vậy
Tần Phỉ Phỉ khó hiểu hỏi
- Tu vi của cô ấy không bị thiên đạo áp bách
Thậm chí còn dung hợp với quy tắc thiên đạo
Cô ấy nhìn thì rất hung ác, nhưng vẫn còn hạ thủ lưu tình với Y Y
- Vậy tại sao lại hạ thủ lưu tình
Tần Phỉ Phỉ một chút cũng không cảm thấy như vậy
Cái cô nhìn thấy là Hoắc Đình Đình một lòng muốn giết Cung Y Y
- Dù sao, không giả bộ giống như vậy, rất dễ bị người ta vạch trần
Lúc này, Hoắc Đình Đình và Cung Y Y đều sử dụng tuyệt chiêu, càng đánh càng kịch liệt
Nhưng thân hình hai người phiêu động, rất nhanh bay đến trên không thành Thiên Mạc, đánh tới phía đông
- Kế Phong, anh hãy bảo vệ thành Thiên Mạc cho tốt
Trước khi tôi trở lại, bất luận chuyện gì phát sinh, cũng không được cho người ra vào
Tần Mục phân phó
- Tuân mệnh
Kế Phong đối với lời nói của Tần Mục, tất nhiên là nói gì nghe nấy
Đám người Tần Mục đuổi theo Cung Y Y và Hoắc Đình Đình, rất nhanh bay về phía đông
Bành
Khi mọi người đuổi tới nơi, hai người vẫn đang đánh nhau kịch liệt
Nhưng Hoắc Đình Đình chỉ lui một bước, Cung Y Y đã lui mấy chục bước, rõ ràng đã rơi vào thế hạ phong
- Thắng bại đã định
Cung Y Y, cô thua rồi
Hoắc Đình Đình nói
Nhìn Tần Mục chạy đến, cô liền hóa thành một đạo lưu quang bay đi mất
- Y Y, em không sao chứ
Cung Y Y lắc đầu:
- Em không sao, chỉ là có cảm giác kỳ quái
- Kỳ quái chỗ nào
- Nói không được
Ngoài miệng thì cô ấy nói hận em thấu xương, nhưng dường như lại hạ thủ lưu tình với em
- Y Y, chị cũng hạ thủ lưu tình với cô ta mà
Bằng không, làm sao có thể thua bởi cô ta chứ
Tần Phỉ Phỉ nhếch miệng
- Haiz, chị hy vọng để cô ta thắng chị, trong lòng cô ta sẽ thoải mái hơn một chút
Bây giờ cô ta cũng rất đáng thương
- Loại người lấy oán trả ơn, có cái gì đáng thương chứ
………
Bạch Đế Tinh, Thiên Ngoại chi điện
Một cô gái dáng người thon gọn, đầu đội vương miệng, ăn mặc xinh đẹp ngạo nghễ ngồi chính giữa
Hai bên là hai người đàn ông
Bên trái là một người thanh niên lạnh lùng, bên phải là người đàn ông trung niên tóc dài
Nếu Tần Mục có ở đây, tất nhiên sẽ nhận ra hai người này
Người đàn ông tóc dài là Ma Hoàng của Ma giới mà hắn đã từng gặp lúc trước
Còn người thanh niên lạnh lùng, chính là học trò của hắn đã mất tích từ lâu, Trần Minh
Vù
Một đạo lưu quang chợt rơi xuống, là Hoắc Đình Đình
- Chủ thượng
Hoắc Đình Đình quỳ gối trước cô gái xinh đẹp
- Chuyện của ngươi đã hoàn thành chưa
Cô gái nhẹ giọng hỏi
- Đa tạ chủ thượng đã cho Đình Đình cơ hội giải quyết xong tâm nguyện
- Giải quyết xong tâm nguyện
Cô gái mỉm cười:
- Ngươi chỉ muốn chiến một trận với Cung Y Y hay là mật báo cho người đàn ông kia
Thần sắc Hoắc Đình Đình thay đổi:
- Chủ thượng, ta…
Bành
Cô gái vung tay lên
Một luồng sức mạnh mênh mông đánh vào người Hoắc Đình Đình, khiến cho thân hình mảnh mai của cô như diều đứt dây, bay thẳng ra ngoài
Chỉ một kích, Hoắc Đình Đình cảm thấy ngũ tạng lục phủ của mình nát bấy, thần trí tán loạn, rơi vào hấp hối
- Ta giữ lại một hơi tàn cho ngươi, để ngươi mở to mắt nhìn ta chấm dứt tính mạng người đàn ông kia, hủy diệt thiên địa này, để cho chúng thấy chúng bất lực đến cỡ nào
Cô gái chắp tay sau lưng bỏ đi
- Cung kính chủ thượng
Ma Hoàng và Trần Minh cung kính quỳ xuống tiễn đưa
Cô gái đi rồi, Trần Minh bước đến bên cạnh Hoắc Đình Đình
- Trần Minh, ngươi muốn làm cái gì
- Cứu nàng
- Không được
Chủ thượng biết, ngươi sẽ chết
Ma Hoàng kinh hãi nói
- Ta biết, nhưng nàng ấy trọng tình với huấn luyện viên như vậy, tại sao ta có thể trơ mắt nhìn nàng chết đi
Trong hắc uyên vô tận
Vận Mệnh Tổ Thần đột nhiên ngưng trọng
- Chi Chủ Hủy Diệt xuất hiện
Đoán chừng nàng ta muốn giết thiên tội giả
Trận chiến này, chúng ta phải ra tay thôi
- Vì sao, thiên tội giả chết thì có liên quan gì đến chúng ta
- Thiên tội giả kế thừa mệnh cách của Vân Mặc
Cho nên, Chi Chủ Hủy Diệt sẽ ngộ nhận hắn là người mà lời tiên đoán nói sẽ chết, nhất định sẽ giết hắn
Còn chúng ta là người đã tạo nên thiên tội giả là Tần Mục để lừa gạt, để cho thiên tội giả chính thức của lời tiên đoán là Vân Mặc ẩn núp
- Nhưng đã diễn thì phải diễn cho giống chứ
Chỉ có chúng ta toàn diện ra tay, bảo vệ thiên tội giả, lúc đó mới khiến cho Chi Chủ Hủy Diệt càng thêm khẳng định, thiên tội giả phải chết theo như lời tiên đoán
- Thì ra là thế
Xem ra trận chiến này không thể né tránh
- Vậy thì bắt đầu chiến thôi
………
- Tần Mục, cậu không phải nói sẽ có cường giả hiện thân sao
Người đâu
Yến Vương hỏi Tần Mục
Nhưng còn không đợi Tần Mục trả lời, đột nhiên thần sắc khẽ biến, nhìn về phía xa
Cuối chân trời, một luồng ánh sáng rơi xuống
Đại địa đang im lặng bỗng nhiên sáng bừng
Một cô gái tuyệt đẹp từ trong luồng sáng bước ra
Vừa mới đặt chân xuống đất, mặt đất liền sụp đổ
- Đạn chỉ băng vân liệt sơn xuyên, phúc thủ vi vũ khuynh vạn hải
(Trong nháy mắt có thể làm sông núi sụp đổ, trở tay làm mưa có thể nghiêng vạn biển)
- Chi Chủ Hủy Diệt ta quân lâm, đám người các ngươi sẽ run rẩy
Yến Vương kinh hãi nhìn chằm chằm vào cô gái
Chỉ là hai chân đạp đất, lại khiến cho sông núi văng tung tóe
Uy thế gì vậy chứ
Tổ Thần mà bà tiếp xúc không ít
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng tuyệt không ai có được uy thế như cô gái này
- Tôi bắt đầu hiểu được lời nói của cậu rồi đấy
Đây mới là cường giả tuyệt đối
Yến Vương trịnh trọng nói.:
- Mặc dù biết cuối cùng sẽ rất khó khăn, nhưng sự cường đại này hoàn toàn vượt ra khỏi sự tưởng tượng của tôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Cuối cùng
Tần Mục lắc đầu:
- Chỉ là trận chiến đầu tiên thôi
Cô ta mạnh, nhưng không phải địch nhân lớn nhất của chúng ta
Tối đa cũng chỉ là người đi tiên phong mà thôi
Ánh mắt Yến Vương ngưng trọng, hít sâu một hơi:
- Mục tiêu của cô ta là cậu, cậu dự định xử lý như thế nào
- Chuyện cho đến bây giờ cũng không còn biện pháp né tránh, thuận theo ý trời, đi một bước tính một bước
Diệp Khinh Tuyết, Vu Diễm, Nam Cung Lâm, Mai Ánh Tuyết đều tập trung đến toàn bộ, thần sắc ngưng trọng nhưng vẫn quyết tâm cùng chiến một trận với Tần Mục
Dịch Trúc Tuyết ngồi xổm xuống, thò tay vuốt ve con thú một sừng của mình, nói cái gì bên tai của nó
Độc giác thú ngửa đầu, ô ô vài tiếng, cọ cọ mép váy Dịch Trúc Tuyết, không chịu rời đi
- Đừng trách tôi nói không dễ nghe
Trước mặt thực lực tuyệt đối, cho dù các người có đồng tâm hiệp lực đến đâu cũng không có tác dụng
Đừng lấy trứng chọi đá
Yến Vương không chút lưu tình mà đả kích:
- Hủy Diệt Chi Chủ, ít nhất là nhân vật Tổ Thần đỉnh phong, thực lực không hề thua kém Tổ Long thời kỳ toàn thịnh
Tổ Long và Hỗn Độn Tổ Thần là hai chiến lực cường đại nhất trong thiên địa
Nhưng cô gái mang sứ mạng tiên phong này lại có thể sánh ngang chiến lực với hai người kia
Như vậy, cường giả sau lưng cô có thể khiến người ta tuyệt vọng như thế nào
- Vậy bà nói xem nên xử lý như thế nào
Tần Mục nhìn Yến Vương, nói:
- Chẳng lẽ biết rõ đánh không lại, rồi để mặc cho cô ta giết sao
Chiến đấu, phản kháng chính là bản năng cầu sinh
Yến Vương im lặng, không hề lên tiếng
- Sư phụ, người có biện pháp cứu Tần Mục phải không
Dịch Trúc Tuyết đột nhiên hỏi:
- Nhân Hoàng giao cho người…
- Không được
Vật kia còn chưa đến lúc sử dụng
Yến Vương cắt ngang lời nói của Dịch Trúc Tuyết
- Sư phụ, Tần Mục là người vô tội nhất trong chuyện này
Các người muốn mưu đồ đại sự, tại sao lại liên lụy anh ấy vào
Cuối cùng còn hy sinh cả anh ấy
Chuyện này đối với anh ấy không công bằng chút nào
Yến Vương thở dài:
- Vì đại cục, hy sinh bản thân là chuyện rất bình thường
Phải hiểu lấy được thì buông được mới có thể thành công
- Các người quá ích kỷ rồi
Dịch Trúc Tuyết tức giận nói:
- Cho dù Vân Mặc chính là người trong lời tiên đoán đó, con cũng rất chán ghét anh ta
Anh ta là loại người trong tương lai có thể đả đảo cựu quyền thành công thì cũng chỉ là một tân bạo quân mà thôi
- Im ngay
Yến Vương quát lớn
- Cho dù con có thành kiến với cậu ấy, cũng không nên nói cậu ấy như vậy
Người mà Nhân Hoàng tôn sùng, tuyệt đối sẽ mang đến hy vọng mới
Trong lúc Dịch Trúc Tuyết còn muốn phản bác, Tần Mục kéo cô sang một bên, cười an ủi:
- Tiểu Trúc Tuyết à, được rồi, đừng để ý đến bà ta nữa
Bà ta không giúp đỡ, chúng ta tự nghĩ cách thôi
Nghe Tần Mục xưng hô mập mờ như vậy, gương mặt Dịch Trúc Tuyết đỏ lên, nhưng vẫn thấp giọng nói:
- Đến bây giờ mà anh vẫn còn tâm trạng nói giỡn
- Yên tâm đi, cho dù tôi muốn chết, những người khác chỉ sợ không muốn đấy chứ
- Sao
Dịch Trúc Tuyết nghi ngờ hỏi:
- Là ai
- Đương nhiên là người trong lời tiên đoán và Vận Mệnh Tổ Thần
Bọn họ không nỡ để tôi chết đâu
Cho nên mạng của tôi mới được xuất hiện trên cõi đời này
Tần Mục mỉm cười, đột nhiên hỏi lại:
- Đúng rồi, cô vừa mới nói Nhân Hoàng để lại cho Yến Vương cái thứ gì vậy
Có thể đối kháng Hủy Diệt Chi Chủ không
- Là Nhân Hoàng Bút
- Nhân Hoàng Bút
Tần Mục đánh giá một chút
Dường như là một đại sát khí
- Trúc Tuyết, cái không nên nói, không cần nói nhiều
Yến Vương cảnh cáo một câu
- Được rồi, tôi không hỏi nữa
Tần Mục cũng không muốn làm khó Dịch Trúc Tuyết:
- Trúc Tuyết, cô không cần vì tôi mà bất bình
Tuy nói tôi là người bị cài bẫy, nhưng cũng không tính là người vô tội
- Tại sao lại nói như vậy
- Bởi vì…
Tần Mục còn chưa nói dứt lời, đột nhiên dừng lại
- Cuộc nói chuyện có lẽ đến đây là kết thúc được rồi
Một thanh âm lạnh lùng truyền đến
Thân ảnh Hủy Diệt Chi Chủ chậm rãi đáp xuống, ánh mắt xẹt qua tất cả mọi người, trực tiếp dừng lại trên người Tần Mục
Mọi người giống như lâm đại địch, thủ hộ bên cạnh Tần Mục
Tần Mục vẫy tay một cái, hô to với tất cả mọi người:
- Khi tôi chưa lên tiếng, tất cả không được động thủ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Đúng là vẫn còn hiểu biết đấy
Cô gái nhìn chằm chằm vào Tần Mục, thản nhiên nói:
- Tuy nói bằng sức mạnh của các người giống như trứng chọi đá
Nhưng không để cho bọn họ động thủ, chẳng lẽ chuẩn bị chịu chết sao
- Tôi sống còn chưa đủ, tạm thời chưa muốn chết
- Cái này chỉ sợ không phải do ngươi quyết định
Cô gái vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của mình, nói:
- Hôm nay ta tự mình ra tay, ngươi chết là không thể nghi ngờ
- Tư thế chọc người như vậy, rất khó tưởng tượng Hủy Diệt Chi Chủ có thể làm được
Tần Mục cười nhún vai:
- Nhưng cô muốn giết tôi, chỉ sợ không dễ dàng như vậy
- Ồ, ngươi có được sự tự tin từ chỗ nào thế
- Bởi vì tôi là chi tử trong lời tiên đoán
Đã là chi tử, há lại không có bảo tiêu bên cạnh
Dịch Trúc Tuyết và Yến Vương nghe xong, đồng thời giật mình, không thể tin nổi nhìn Tần Mục
Các cô cho rằng Tần Mục sẽ phản kháng lại kế hoạch của Vận Mệnh Tổ Thần, sẽ nói ra hết thảy, lại không nghĩ đến hắn lại đặt mình vào nhân vật mà Vận Mệnh Tổ Thần an bài cho hắn
- Dự ngôn chi tử
Cô gái cười khẽ một tiếng, trong tiếng cười không khỏi che giấu sự khinh miệt
- Mục đích của ta đến đây, chính là giết chết chi tử của lời tiên đoán đó
- Vậy thì phải xem cô có thực lực này hay không
Trong lúc đó, mười mấy đạo nhân ảnh lăng không mà đến, hình thành một vòng vây, bao vây cô gái lại
Thần sắc của cô gái vẫn bình thường, một chút cũng không kinh ngạc
Ánh mắt khẽ quét qua đám người mới đến, cô gái phát ra tiếng cười khẽ như chuông bạc:
- Ái cha, đều là những khuôn mặt cũ
Thật khiến cho người ta phải hoài niệm
- Yêu nữ, có chúng ta ở đây, tuyệt đối không cho ngươi tổn thương một cọng tóc của dự ngôn chi tử
Tất cả mọi người đều tăng cường khí thế
Áp lực cường đại tản ra
Diệp Khinh Tuyết, Tần Phỉ Phỉ đều cảm giác một luồng áp lực khó có thể nói nên lời
- Nếu tất cả các ngươi còn là thời kỳ đỉnh phong như lúc trước, có lẽ ta còn chút kiêng kỵ
Chỉ tiếc, mười kẻ tàn phế cùng một chỗ thì vẫn là tàn phế, có cái gì đáng nói chứ
Cô gái vung tay lên, thản nhiên nói:
- Tất cả lên hết đi
- Cuồng vọng
Hỗn Độn Tổ Thần chính là lãnh đạo của những người còn lại
Cho dù ông ta không còn sáu thành chiến lực, nhưng vẫn là một Tổ Thần cường đại
- Nếu là lúc trước, một mình ta có thể giết ngươi
Chẳng qua bây giờ chúng ta có nhiều người như vậy, đánh bại ngươi là chuyện dễ như trở bàn tay
Hơn mười Tổ Thần bao vây cô gái
Tùy ý một chưởng phong, chính là sông núi đảo ngược, vật đổi sao dời
Lúc này, mỗi một khu vực ở Bạch Đế Tinh đều lắc lư
Từ hoàng tộc đến con sâu cái kiến, mặc kệ Thánh Linh gì cũng đều lo sợ bất an
Bên ngoài chiến trường, ngoại trừ Tần Mục, Mai Ánh Tuyết và Yến Vương, những người còn lại không thể không đem hết toàn lực ngăn cản ảnh hưởng của cuộc chiến
Mặc dù vậy, bọn họ vẫn cảm thấy khí huyết sôi trào, có lúc không thể chịu nổi
- Giao phong giữa Tổ Thần Cảnh, đúng là chênh lệch quá xa
Diệp Khinh Tuyết nói
- Các người lui xa một chút
Tần Mục nói với đám người Diệp Khinh Tuyết
- Anh, em muốn ở cùng với anh
Tần Phỉ Phỉ cầm lấy cánh tay Tần Mục, căn bản không chịu rời khỏi
Cô không khích lệ Tần Mục rời khỏi, bởi vì cô biết, với tính cách của hắn, tuyệt đối sẽ không rời khỏi
Tuy bình thường Tần Mục chẳng có biểu hiện gì cao ngạo, nhưng thực chất bên trong của hắn lại cao ngạo hơn bất cứ kẻ nào
Chưa đánh đã chạy không phải là chuyện mà hắn có thể làm được
Nhưng địch nhân lần này quá đáng sợ
Hủy Diệt Chi Chủ không biết từ đâu xuất hiện, bị hơn mười Tổ Thần vây công vẫn bình thường như cũ
Mặc dù Hỗn Độn Tổ Thần nói rất nhẹ nhàng, nhưng trên thực tế ai cũng có thể thấy được, mười mấy người liên thủ cũng không nắm chắc phần thắng
Cho nên, mặc dù rất có lòng tin với Tần Mục, Tần Phỉ Phỉ vẫn không thể không lo lắng
Nhưng lo lắng thì lo lắng, chỉ cần để cô ở cùng với Tần Mục, cho dù chết cũng cam tâm tình nguyện
- Lúc này anh bảo mọi người rời xa anh, anh cho rằng có thể sao