Học Sinh Chi Tu Chân Cuồng Long

Chương 197: Bị lộ tẩy rồi




Bữa tiệc này, cho dù Tần Mục có bận cách mấy cũng không có lý do từ chối
Khách sạn Yên Kinh là khách sạn năm sao
Nhưng những khách sạn năm sao khác so với khách sạn Yên Kinh lại thấp hơn không ít
Không bởi vì cái gì khác, chỉ bởi vì nó dùng chữ Yên Kinh làm tên của mình
Một cái tên, phía sau đại diện cho bao nhiêu năng lượng thì có thể nghĩ
Giống như đại học Yên Kinh
Ở trường cấp 3 Vân Lan, hiệu trưởng trường cũng phải lo ngại sự uy hiếp của thế giới ngầm, e ngại quyền lực của quan lớn
Nhưng ở đại học Yên Kinh, có thế lực ngầm nào dám đến, có đại quan nào dám đến quấy rối không
Sẽ có người dạy cho anh biết cách làm người như thế nào
Giá ở khách sạn Yên Kinh rất cao
Ghế lô lại càng cao hơn
Nếu có người bao ghế lô, người đó cũng không phải người bình thường
Trong sáu người Ninh Vi Vi, có hai gã là con cháu dòng chính của năm tiểu gia tộc
Bốn người còn lại, gia tộc cũng có năng lượng không nhỏ ở Yên Kinh
Sáu người bọn họ tụ cùng một chỗ, có đủ tư cách để thuê một ghế lô
Tần Mục đúng giờ hẹn đến gặp mặt
Bảy người ngồi trong ghế lô, cười cười nói nói
Ở chung với nhau hai tháng, tình cảm giữa bảy người càng trở nên sâu sắc
Hiện tại, không nói đến Đới Đình Đình, ngay cả ánh mắt Ninh Vi Vi nhìn Tần Mục cũng mang theo sự sùng bái
Hiểu lầm trước kia của hai người đã sớm bị cô ném ra đằng sau đầu rồi
- Nào, chúng ta cùng nhau mời huấn luyện viên một ly, cảm ơn cậu ấy trong vòng hai tháng qua đã dốc lòng dạy dỗ chúng ta
Một nam sinh giơ cao ly rượu, nói
Người này tên Thôi Bác, là con cháu Thôi gia thuộc năm tiểu gia tộc
Năm tiểu gia tộc ở Yên Kinh, Triệu gia, Ninh gia, Thôi gia, Tần gia, Từ gia, Tần Mục đều quen biết hết thảy
- Đúng, nếu như không có huấn luyện viên, bây giờ chỉ sợ chúng ta vẫn còn ôm mộng hão huyền
Chén rượu này, bất luận thế nào cũng phải kính
Sáu người đứng lên, nhiệt tình mời rượu
Tần Mục cũng giơ cao ly rượu, cười nói:
- Ngày mai sẽ là ngày khảo hạch
Tất cả hãy cố gắng, đừng để tôi mất mặt
Mọi người đều mỉm cười
Nói lời này cũng vô ích thôi
Với thực lực bây giờ của bọn họ, thông qua khảo hạch sẽ vô cùng dễ dàng
- Đúng rồi, huấn luyện viên, nghe nói cậu là người của Tần gia
Thôi Bác đột nhiên hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những người còn lại nghe vậy, tất cả đều kinh ngạc nhìn Tần Mục
Tần gia là gia tộc uy tín lâu năm ở Yên Kinh, thời gian tồn tại không hề ngắn hơn so với tam đại gia tộc
Chỉ là bất kể là Tần gia hay là tam đại gia tộc, tất cả đều khó có thể bồi dưỡng được nhân vật nghịch thiên như Tần Mục
- Tại sao anh lại biết
Tần Mục nhìn Thôi Bác
Thôi Bác thấy Tần Mục thừa nhận, lập tức mở to mắt :
- Huấn luyện viên thật là Tần Mục của ba năm trước đây…
Ầm
Tần Mục đối với mấy chữ “ba năm trước” rất mẫn cảm, trực tiếp đạp Thôi Bác ngã lăn xuống ghế
Tuy lực thực Thôi Bác không kém, nhưng bị đánh bất ngờ, vẫn phải ngã xuống đất
Trong lòng Tần Mục rất tức giận
Tên này đã vạch trần nội tình của hắn
Nếu như việc ba năm trước hắn vô lễ với Lâm Thi Vận bị truyền đi, hắn làm sao mà lăn lộn được nữa
- Huấn luyện viên, cậu làm cái gì vậy
Mấy người còn lại đều khó hiểu nhìn Tần Mục, không rõ tại sao hắn lại kích động như thế
- Khụ khụ, chuyện này là tôi không đúng, không thể trách huấn luyện viên
Thôi Bác tất nhiên biết rõ mình sai ở chỗ nào, vội đứng lên giải thích
Thôi Bác giải thích, Tần Mục chẳng những không nguôi giận, ngược lại còn muốn một cước đá văng gã ra ngoài
Không giải thích thì thôi, nếu giải thích, chẳng khác nào bịt tai mà đi trộm chuông
Quả nhiên, nghe Thôi Bác nói như vậy, ánh mắt của những người còn lại đều sáng ngời, hiểu được bên trong nhất định có ẩn tình, càng truy hỏi kịch liệt hơn
- Đúng vậy, nói mau đi
Thôi Bác nhìn Tần Mục:
- Huấn luyện viên…
Sắc mặt Tần Mục trầm xuống:
- Sau này anh không cần gọi tôi là huấn luyện viên
Thôi Bác nghe vậy, lập tức nghiêm túc nói với đám người Ninh Vi Vi:
- Nhiều chuyện làm gì
Uống rượu đi
- Không nói gì thôi, có gì hay đâu
Chuyện mà Thôi Bác cậu biết, chúng tôi cũng có thể điều tra ra được
Đúng không, huấn luyện viên
Ninh Vi Vi mập mờ nhìn Tần Mục
Tần Mục thầm nghĩ tiêu rồi
Với năng lực của đám người này, muốn tra ra được chuyện của ba năm trước rất dễ dàng
Xem ra, tên tuổi anh hùng của hắn ở kiếp này xem như không giữ được rồi
- Ha, huấn luyện viên, chuyện này không liên quan đến tôi
Thôi Bác cười xấu hổ, đồng thời không dám ngồi bên cạnh Tần Mục, đổi vị trí với một người khác
Trán Tần Mục tràn đầy hắc tuyến
Còn nói không liên quan
Đúng là đồng đội heo mà
Bởi vì ngày mai sẽ diễn ra khảo hạch, mọi người cũng chỉ uống chút rượu tượng trưng, vừa dùng bữa vừa nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng cười vui vẻ
Tần Mục cảm thấy sáu người này đúng là không tệ
Bữa cơm ăn mất gần bốn tiếng mới xong
Đến hơn 11h khuya, em gái gọi điện thoại đến, Tần Mục mới đứng dậy chuẩn bị rời khỏi
Bảy người từ trong ghế lô bước ra, đang muốn xuống lầu, lại nghe bành một tiếng, một thân ảnh từ trong ghế lô đối diện bay ra ngoài, từ lầu hai rơi xuống lầu một
Bố trí của khách sạn Yên Kinh có chút kỳ lạ, dựa theo quán rượu thời cổ đại mà xây dựng thành
Mỗi một tầng lầu đều là một cái vòng tròn
Lầu một là đại sảnh, người ra vào tương đối nhiều
Thân ảnh kia từ lầu hai rơi xuống, trực tiếp nện trúng một số người xui xẻo
Người bay xuống thì không hề hấn gì, nhưng người bị nện trúng lại bị thương không nhẹ
- Có chuyện gì vậy
Biến cố xảy ra trong nháy mắt khiến cho tất cả mọi người đều kinh hoảng
Dám gây sự ở khách sạn Yên Kinh
Đầu của những người này bị kẹp cửa rồi sao
- Ồ, người này không phải Trần Minh sao
Thôi Bác kêu lên
- Đúng là Trần Minh
Những người còn lại cũng nhìn thấy rõ ràng
Tần Mục không cần nói cũng biết, một khắc Trần Minh bay ra khỏi ghế lô, hắn đã biết là Trần Minh rồi
- Có chuyện gì vậy
Tại sao Trần Minh lại ở chỗ này
- Nhìn bộ dạng của gã, hình như là bị người ta đánh ra ngoài
Kỳ thật, quan hệ của đám người Ninh Vi Vi với Trần Minh cũng rất tốt
Chỉ là Trần Minh đối với việc truy cầu sức mạnh quá mức vội vàng
Ngày đó bị người của tổ Thần Ưng làm nhục liền chịu không được, đã rời khỏi đám người Ninh Vi Vi
Bằng không, với cố gắng và thiên phú của Trần Minh, có Tần Mục dạy bảo, nói không chừng sẽ không kém Đới Đình Đình
Đới Đình Đình là nhờ Tần Mục giúp đỡ ngưng tụ khí
Cô là người phát triển nhanh nhất
Thực lực có thể được xem là mạnh nhất trong số mọi người
Bảo an của khách sạn Yên Kinh vọt lên
Bảo an ở đây khác với bảo an của những khách sạn khác, đều được chọn lựa rất kỹ càng, không thua kém cảnh sát có võ trang cùng cấp bậc
- Lượng ca, cái này…
Bảo an cũng không lập tức tiến lên, quay sang hỏi quản lý đại sảnh bên cạnh, giống như trưng cầu ý kiến
Quản lý đại sảnh phất tay, nói:
- Các người ra ngoài đi, không cần để ý
- Thật sao
- Ở ghế lô tại lầu hai là nhân vật rất có sức nặng, chúng ta không thể trêu vào
Quản lý đại sảnh lắc đầu
- Không thể trêu vào
Bảo an kinh ngạc mở to mắt
Ngay cả khách sạn Yên Kinh cũng không thể trêu vào
Là nhân vật cấp bậc nào
May mà còn chưa lỗ mãng xông lên bắt người
Bảo an nghi hoặc lui ra ngoài
Một số người không rõ chân tướng nhìn thấy tình huống này, rất nhiều người cũng lặng lẽ rút lui, sợ rước họa vào thân
- Đám người kia quá mức rồi
Ninh Vi Vi có chút không phục
Tần Mục nhìn cô, nói:
- Chị đi lên đi
Ninh Vi Vi đang muốn lên tiếng, từ phía ghế lô đối diện bước ra hai gã thanh niên mặc áo hoa
- Từ Trùng
Ninh Vi Vi giật mình, không nghĩ đến lại gặp Từ Trùng ở đây
- Người bên cạnh Từ Trùng là…
- Tiêu Dật
- Cái gì, Tiêu Dật
Một trong tam đại công tử truyền kỳ, Tiêu Dật
Nếu như đám người Ninh Vi Vi nhìn thấy Từ Trùng thì chỉ cảm thấy kinh ngạc, khi nhận ra người bên cạnh Từ Trùng thì biến thành kinh sợ
Tam đại công tử truyền kỳ Yên Kinh, đại diện cho thiên kiêu kiệt xuất nhất trong những người đồng lứa
- Tam đại công tử truyền kỳ
Tần Mục nghi hoặc nhìn đám người
- Huấn luyện viên, cậu chưa nghe qua danh tự này sao
Đới Đình Đình nói:
- Thanh danh ba người này có thể chấn động cả Yên Kinh
Cách đây không lâu, bọn họ chính là thần tượng của chị Vi Vi đấy
- Đình Đình, im cái miệng thúi của em lại đi
Ninh Vi Vi che miệng Đới Đình Đình, dường như sợ Tần Mục hiểu lầm, vội vàng giải thích:
- Cậu đừng nghe cô ấy nói bậy, chỉ là đối tượng đáng nôn mửa thôi
- Kích động như vậy làm gì
Tôi đâu có nói gì đâu
Tần Mục nhún vai
Đới Đình Đình đẩy tay Ninh Vi Vi ra, cười nói:
- Đúng vậy, đúng vậy, tại sao lại kích động như vậy
Huấn luyện viên đâu có hiểu lầm gì đâu
- Nha đầu chết tiệt, không nói là không được sao
Không biết tại sao, gương mặt Ninh Vi Vi đỏ bừng,
- Ơ, Ninh đại tiểu thư của chúng ta đỏ mặt kìa
Đúng là khó có được
Thôi Bác cũng trêu ghẹo
Ninh Vi Vi giận dữ, muốn biến thành một con cọp cái
- Được rồi, không có ai giúp Trần Minh sao
Tần Mục cắt ngang lời bọn họ
Hắn biết những người này quan hệ với Trần Minh không tệ
Trần Minh đứng trên lầu, lạnh lùng nhìn Từ Trùng và Tiêu Dật, nói:
- Từ Trùng, tên tiểu nhân hèn hạ kia, thật tiếc vì tao đã tin tưởng mày như vậy
- Trần Minh, chú ý thái độ nói chuyện của cậu
Rõ ràng đã mang một miếng ngọc giả đến gạt tôi và Dật thiếu, bây giờ còn muốn linh dược, tôi chưa từng thấy qua người nào vô sỉ như cậu
Từ Trùng đứng trên lầu hai nhìn xuống
Lửa giận trong lòng Trần Minh không cách nào phát tiết, thiếu chút nữa là phun ra một ngụm máu
Y tuyệt đối không nghĩ đến Từ Trùng lại vu khống y như vậy
Cổ ngọc kia là truyền thừa của Trần gia, vô cùng trân quý, sao có thể nói là giả
- Từ Trùng, nếu mày cho rằng miếng ngọc đó là giả, vậy thì trả lại cho tao
Trần Minh biết rõ không thể lấy được linh dược, bây giờ chỉ có thể lấy lại cổ ngọc tổ truyền mà thôi
- Lúc đó, phát hiện là ngọc giả, tức giận đã bóp nát rồi
- Mày…mày nói hươu nói vượn
Từ Trùng móc ra một xấp tờ một trăm, từ lầu hai ném xuống, cười nói:
- Khối ngọc của cậu chỉ sợ đáng giá có hai mươi đồng
Hãy cầm lấy mấy trăm này, ra mấy cửa hàng vỉa hè cũng có thể mua được rất nhiều
Hành động này của Từ Trùng không thể nghi ngờ là sự sỉ nhục lớn nhất đối với Trần Minh
- Từ Trùng, tên chó đẻ này, có ngon thì xuống đây đánh với tao một trận
Mặc dù biết mình không phải là đối thủ của Từ Trùng, Trần Minh cũng phải bằng bất cứ giá nào
Hiện tại đã không còn mặt mũi với gia tộc rồi
- Mày dám mắng tao
Sắc mặt Từ Trùng phát lạnh, thả người từ lầu hai nhảy xuống
- Đã muốn chết, tao sẽ thành toàn cho mày
Năm ngón tay Từ Trùng chộp xuống, tốc độ cực nhanh, chộp đến cổ Trần Minh
Đã thật sự động sát ý
Trần Minh tránh không kịp, cho là mình sắp bị tai vạ đến nơi
Nhưng đúng lúc này, một đạo thân ảnh nhảy ra, một chưởng vỗ vào nắm đấm Từ Trùng, kéo Trần Minh sang một bên
Từ Trừng bị ngăn cản liền dừng lại, nhìn người bước tới, bỗng nhiên cười nói:
- Thì ra là Thôi Bác, đã lâu không gặp
Thôi Bác cười nhạt một cái:
- Đã lâu không gặp
Nhưng người đến không chỉ có một mình tôi
Đám người Ninh Vi Vi trước sau bước tới, còn Tần Mục thì đi sau cùng
- Từ Trừng, anh quá độc ác rồi
Một chiêu kia muốn mạng của Trần Minh sao
Ninh Vi Vi lạnh lùng nói
- Vi Vi, vừa rồi cô cũng nghe thấy mà, là cậu ta mắng tôi trước
Từ Trùng vẫn để ý đến thái độ của Ninh Vi Vi
- Nếu như anh không nhục mạ Trần Minh, Trần Minh cũng sẽ không mắng chửi anh
Sắc mặt Từ Trừng âm trầm, nói:
- Cô tin cậu ta hay là tin tôi
- Tỉnh lại đi Từ Trùng
Đới Đình Đình đột nhiên chen ngang:
- Đừng tự kỷ như vậy
Chị Vi Vi sẽ không thích anh đâu
Chúng tôi đương nhiên là tin Trần Minh
- Gái thúi, cô là gì mà dám nói chuyện với tôi như vậy
Từ Trùng giận tím mặt
Hắn không nghĩ đến hai tháng không gặp, đám người này vốn trước kia rất sợ gã, nhưng lúc này lại tỏ ra khí phách như vậy
Nhất là Đới Đình Đình
Cô ta dựa vào cái gì chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Cô dám mắng tôi
Đới Đình Đình đã sớm không để Từ Trùng vào mắt, lúc này hận không thể lên đánh gã một trận
- Từ Trùng, miệng mồm sạch sẽ một chút đi
Đám người Ninh Vi Vi, Thôi Bác trăm miệng một lời kêu lên
Hai tháng nay, sau khi được Tần Mục huấn luyện, bọn họ đã trở thành một đoàn đội
Tình cảm tăng gấp trăm lần, còn thân hơn anh em ruột
Mọi người đồng thời kêu lên, Từ Trùng trong nháy mắt bị hù dọa, trong lòng có chút sợ hãi
Nhưng sau khi phản ứng lại, gã cảm thấy như bị sỉ nhục
Gã như vậy mà bị đám người kia chấn trụ, nói ra chỉ sợ sẽ bị người khác chê cười
- Được, đã lâu không gặp, các người đã trở nên lợi hại như vậy sao
Không để Từ Trùng tôi vào mắt
- Loại người như anh, ai mà để vào mắt chứ
Ninh Vi Vi khinh thường nhìn Từ Trùng, lại hỏi Trần Minh:
- Trần Minh, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra
Cứ việc nói ra, chúng tôi sẽ giúp cậu
Trần Minh cảm kích nhìn Ninh Vi Vi, sau đó thấp giọng nói:
- Tôi vốn muốn dùng cổ ngọc của gia tộc trao đổi với Tiêu Dật một lọ linh dược
Nhưng tôi không quen Tiêu Dật, nên nhờ Từ Trùng làm trung gian, không nghĩ đến bọn họ lại nói ngọc của tôi là ngọc giả, không những không đưa linh dược cho tôi, còn cướp luôn cổ ngọc của tôi
- Đáng giận, Từ Trùng, nhân phẩm của anh còn tệ hơn gấp trăm lần so với tưởng tượng
- Trần Minh, cậu nói xạo gì đấy
Ngọc của cậu vốn là giả mà
Từ Trùng vẫn khẳng định Trần Minh đưa ngọc giả
Trần Minh ngẩng đầu nhìn Từ Trùng, lắc đầu nói:
- Ngày mai, tổ Thần Ưng sẽ bắt đầu khảo hạch
Bây giờ làm cái gì cũng không bù lại được
Trần Minh tôi nhất định là một phế nhân
- Đúng vậy, Trần Minh cậu vĩnh viễn là một phế vật
Từ Trùng lạnh lùng nói
- Từ Trùng, anh quả thật không phải người
Ninh Vi Vi giận dữ nói:
- Mau giao cổ ngọc của Trần Minh ra đây
- Khối ngọc đó đã bị tôi bóp nát rồi, chẳng còn nữa
- Anh thật sự muốn tôi động thủ
Ninh Vi Vi lạnh giọng nói
Từ Trùng hơi sững sờ, cười nói:
- Vi Vi, tôi không nghe lầm chứ
Cô muốn động thủ với tôi
- Vi Vi, thực lực của gã này gần đây rất mạnh, là một quái vật, cô không phải là đối thủ của gã đâu
Đừng vì tôi mà cậy mạnh
Trần Minh khuyên
- Đồ đần, tại sao lại phải vì người khác nói chuyện như vậy
Cứ để cho chị Vi Vi giáo huấn anh ta một lần
Anh hãy ngoan ngoãn chờ xem
Đới Đình Đình kéo Trần Minh sang một bên
Trần Minh có chút không rõ tình huống cho lắm
Vừa rồi y là nói chuyện cho Từ Trùng sao
Thực lực của Ninh Vi Vi cao lắm cũng bằng y
Nhìn Thôi Bác và những người khác, phát hiện thần thái của bọn họ đều là xem kịch vui, thậm chí còn có người nói:
- Vi Vi, đánh gãy răng anh ta đi
Trần Minh cảm thấy đầu óc mình bị loạn rồi
Chỉ là hai tháng không gặp mà thôi, tại sao bọn họ lại thay đổi như vậy
Ninh Vi Vi bình tĩnh nhìn Từ Trùng, châm chọc:
- Từ Trùng, có phải anh cảm thấy mình rất giỏi phải không
- Tôi chưa từng nghĩ như vậy
Từ Trùng lắc đầu:
- Nhưng tôi cảm thấy đối phó với các người vẫn là dư sức
- Chị Vi Vi, để cho em, em sẽ đánh anh ta thành đầu heo
Đới Đình Đình nhịn không được, Từ Trùng dám ở trước mặt cô giả bộ như vậy
- Đình Đình, để cho Vi Vi xử lý đi
Thôi Bác kéo Đới Đình Đình lại
Thực lực của Đới Đình Đình cao hơn Ninh Vi Vi, nhưng thực lực của Đới gia còn thua xa Từ gia
Vạn nhất Đới Đình Đình làm Từ Trùng bị thương, Từ gia sẽ lấy cớ để trả thù Đới gia
Tuy thực lực của Ninh gia cũng không bằng Từ gia
Nhưng năm tiểu gia tộc cũng không cách biệt nhau quá lớn
Từ gia sẽ không vì đám con cháu đời sau mà gây chiến với Ninh gia
Còn nữa, Từ Trùng đối với Ninh Vi Vi vẫn luôn có sự yêu thích
Cho dù Ninh Vi Vi có hành hạ gã, gã cũng không mặt dày vô sỉ đến mách với trưởng bối
- Cô thật sự muốn đánh với tôi
Từ Trùng thấy Ninh Vi Vi không giống như nói giỡn, trong lòng có chút tức giận
- Cũng không nhất định
Chỉ cần anh trả cổ ngọc lại cho Trần Minh là được
Từ Trùng lắc đầu thở dài:
- Vậy thì không còn biện pháp rồi
- Tiếp chiêu
Ninh Vi Vi bước về phía Từ Trùng
Hai người cứ như vậy mà động thủ bên trong khách sạn Yên Kinh
Trên lầu hai, sắc mặt Tiêu Dật vẫn không đổi, giống như hết thảy không liên quan đến y
- Vi Vi, xem ra hai tháng qua cô cũng chẳng học được cái gì
Đến bây giờ mà vẫn còn dùng Quân Thể Quyền
Từ Trùng nhìn quyền pháp của Ninh Vi Vi, không hề sợ hãi lại còn phá lên cười
Vốn cho rằng cô tự tin như vậy, chắc chắn đã theo chân tên học sinh cấp 3 kia học được cái gì đó, không nghĩ đến lại vẫn dùng đến quyền pháp này
- Đối phó anh, Quân Thể Quyền là đủ dùng rồi
Trong lúc nói chuyện, quyền thế biến đổi, từ ôn hòa biến thành ác liệt, nhanh như tia chớp
Bành
Từ Trùng không kịp phản ứng, mặt đã bị trúng một quyền, cằm bị đánh lệch, rất lâu cũng không hồi phục lại
- Tại sao lại như vậy
Từ Trùng kinh hãi không hiểu
Y không nghĩ đến Quân Thể Quyền lại có chiêu thức biến hóa như vậy
Biến hóa của một quyền vừa rồi khiến y không kịp chuẩn bị
- Vi Vi, xem ra cô cũng có chút tiến bộ
Từ Trùng tỉnh táo lại, dường như đã tập trung hơn
- Nhưng nếu muốn đánh bại tôi, loại nắm đấm yếu ớt như cô còn kém xa lắm
- Anh cảm thấy quả đấm của tôi rất yếu
- Lực đạo đúng là còn chưa đủ
Vừa rồi tôi không cẩn thận lộ ra sơ hở
Nhưng cô đã đánh mất cơ hội duy nhất đánh bại tôi
Kế tiếp, cô sẽ không còn cơ hội làm tôi bị thương nữa đâu
- Anh khẳng định
- Chị Vi Vi, một quyền vừa rồi sao không tiêu diệt anh ta luôn đi
Nói chuyện với cái thứ đó có gì thú vị chứ
Đới Đình Đình ở một bên lên tiếng
- Nói cũng đúng
Ninh Vi Vi vốn muốn hành hạ Từ Trùng một chút, nhưng tình huống lúc này dường như không thích hợp lãng phí thời gian
- Vậy thì chấm dứt đi
Thoáng chốc, Ninh Vi Vi mang theo một cỗ chi khí hàn âm, bay đến trước mặt Từ Trùng, nắm đấm “mềm nhũn” phóng tới, dưới sự bất ngờ của Từ Trùng, một quyền đập vào mặt của y
Khi Ninh Vi Vi sử dụng một quyền này, sắc mặt Tiêu Dật trên lầu hai rốt cuộc thay đổi
Từ Trùng không theo kịp Ninh Vi Vi, cơ thể muốn tránh né nhưng vẫn chậm một bước
Bành
Một quyền của Ninh Vi Vi một lần nữa đập vào mặt Từ Trùng
Nhung khác lần trước, lần này không những cằm của Từ Trùng bị đánh lệch, mà cả người cũng bị đánh bay ra ngoài, đâm vào vách tường
- Từ Trùng, còn dám nói nắm đấm của cô nương đây yếu nữa không
Ninh Vi Vi ngẩng cao đầu
Đánh bại Từ Trùng khiến cho cô cảm thấy rất thoải mái, rất sung sướng
Lúc này, Từ Trùng hiển nhiên không cách nào trả lời cô
Tuy một quyền này không khiến cho y mất đi ý thức, nhưng toàn bộ cằm của y đều bị trật khớp, cả buổi nói không ra một chữ
Ninh Vi Vi ngồi xuống bên cạnh Từ Trùng, lục lọi trên người Từ Trùng một hồi, cuối cùng tìm được một khối cổ ngọc sáng bóng, nhìn qua là biết không phải vật phàm
- Từ Trùng, anh quả nhiên là đồ cặn bã
Ninh Vi Vi hừ một tiếng, đứng dậy bước đến bên cạnh Trần Minh, đưa Cổ Ngọc cho y:
- Mau cầm cho thật chắc
Đừng có tin loại người này nữa
Trần Minh không tiếp nhận ngọc bội, kinh ngạc nhìn Ninh Vi Vi
- Vi Vi, cô…cô…tại sao cô lại trở nên lợi hại như vậy
Trần Minh không thể tin được
Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, Ninh Vi Vi vốn còn yếu hơn y lại có thể đánh bại Từ Trùng chỉ trong một chiêu
Ninh Vi Vi cười nói:
- Tôi thì tính cái gì chứ
Lợi hại nhất chính là Đới Đình Đình
- Đình Đình
Trần Minh chấn động vô cùng:
- Cô nói là Đình Đình còn lợi hại hơn cô
Cô ấy cũng có thể đánh bại Từ Trùng
- Trần Minh, xem ra cậu vẫn còn chưa rõ
Từ Trùng không tính là gì cả
Sáu người chúng tôi, bất kỳ người nào cũng có thể dễ dàng đánh bại anh ta
- Không thể nào
Sao có thể như vậy được
Trần Minh rốt cuộc ý thức được điều gì đó:
- Chẳng lẽ nói…
- Trần Minh, quyết định ngày đó của cậu là một sai lầm
Tất cả mọi người đều tiếc nuối nhìn Trần Minh
Sắc mặt Trần Minh trở nên tái nhợt, hai tay nắm chặt, móng tay như muốn đâm qua da thịt
Hai tháng qua, những người này vốn thực lực chênh lệch với y rất nhiều đã phát triển đến trình độ này
Vốn y cũng có thể, chỉ là…
Trần Minh xoay người sang chỗ khác, ánh mắt rơi xuống người Tần Mục, muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cũng lại không nói
Bỏ lỡ cơ hội cũng là đã bỏ lỡ cơ hội
Ngày mai đã là ngày khảo hạch, bây giờ y có hối hận cũng đã muộn
Đới Đình Đình đẩy Trần Minh, cả giận nói:
- Vẫn còn đứng thất thần ra đó làm gì
Mau xin lỗi huấn luyện viên đi, có lẽ vẫn còn có cơ hội
- Còn có cơ hội
Trần Minh cười khổ
Cô đang trêu chọc tôi sao
- Trần Minh, tên ngu ngốc này, nếu như cậu muốn thông qua khảo hạch ngày mai, lập tức xin lỗi huấn luyện viên ngay đi
Ninh Vi Vi và đám người Thôi Bác thúc giục
- Các người nói là ngày mai tôi có thể thông qua khảo hạch
Trần Minh không dám tin, hỏi lại lần nữa
- Chỉ cần huấn luyện viên chịu giúp cậu, tất cả đều không thành vấn đề
- Cậu không biết, lúc trước huấn luyện viên chỉ dùng một canh giờ đã giúp Đình Đình đánh bại Hứa Nghị của tổ Thần Ưng
Bây giờ cậu còn cả một buổi tối, chẳng lẽ còn không tin
- Một giờ đã có thể đánh bại được Hứa Nghị
Trần Minh sửng sốt một chút, ánh mắt bắn ra một tia chờ mong, nhìn Tần Mục:
- Huấn luyện viên, tôi…
Đang muốn nói xin lỗi, Trần Minh lại phát hiện xin lỗi bằng miệng không có thành ý cho lắm
Vạn nhất Tần Mục không đáp ứng thì sao
Y đã không còn gia tộc bên cạnh, khảo hạch ngày mai, y sẽ thua không chịu nổi
Nghĩ đến đây, Trần Minh cắn răng, quỳ xuống trước mặt Tần Mục
Trước mặt mọi người, đường đường là một người đàn ông, chủ động quỳ xuống trước mặt một người đàn ông khác phải cần bao nhiêu dũng khí và khuất nhục
Nhưng Trần Minh cũng không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể đánh cược một canh bạc cuối cùng
Nhưng hai đầu gối của Trần Minh vừa mới quỳ xuống một nửa, y bỗng cảm giác được một cổ chi lực nhu hòa kéo cơ thể của y lại, không chỉ không quỳ xuống mà còn đỡ y đứng dậy
- Huấn luyện viên…
Trần Minh biết rõ nhất định là do Tần Mục làm
Tần Mục lắc đầu:
- Cái quỳ này của anh, tôi gánh không nổi đâu
Đợi sau sẽ nói
Đợi sau sẽ nói, chính là không từ chối cũng chẳng đáp ứng
Trong lòng thấp thỏm không yên, nhưng tối thiểu vẫn còn một tia hy vọng
Đúng lúc này, Từ Trùng vất vả bò dậy, mặt xám xịt bước lên lầu hai
- Dật thiếu, giúp tôi dọn dẹp bọn họ đi
Từ Trùng nói với Tiêu Dật
Đám người Ninh Vi Vi nghe xong liền biến sắc
Ra tay với Tiêu Dật hoàn toàn khác với ra tay với Từ Trùng
Được xưng là tam đại công tử truyền kỳ Yên Kinh, tuyệt không phải hư danh
Ánh mắt Tiêu Dật quét qua đám người, cuối cùng rơi xuống người Tần Mục
- Tiêu Dật, chuyện này chẳng liên quan đến anh
Anh không chú ý đến thân phận của mình sao
Ninh Vi Vi cảnh giác nhìn Tiêu Dật
Tiêu Dật lại chuyển ánh mắt sang người Ninh Vi Vi, trầm tư một lát, lập tức cười nói:
- Ninh tiểu thư nói không sai
Tôi và các người không thù không oán, không có lý do để động thủ
- Dật thiếu, anh…
- Từ thiếu, hôm nay tôi có chút không thoải mái
Hôm nào sẽ tìm cậu uống rượu
Đi trước thôi
Nói xng, Tiêu Dật thong thả bước xuống lầu, rời khỏi khách sạn Yên Kinh
Tuy đám người Ninh Vi Vi nhìn không thấu vì sao Tiêu Dật lại không quan tâm đến Từ Trùng, đột nhiên rời khỏi, nhưng vẫn thở phào một hơi
Gia tộc bình thường không thể so sánh với năm tiểu gia tộc
Tương tự, năng lượng của tam đại gia tộc không phải năm tiểu gia tộc có thể so sánh
Huống chi, cho dù bỏ qua Tiêu gia, năng lượng của bản thân Tiêu Dật cũng không thể khinh thường
- Đáng giận
Các người nhớ kỹ cho tôi
Tiêu Dật đi rồi, Từ Trùng biết mình có ở lại cũng sẽ bị người ta cười nhạo, liền tức giận rời đi
- Xem ra cũng chẳng có chuyện gì đến tôi
Tần Mục nhún vai, có chút nhàm chán
- Huấn luyện viên, sao không có chuyện liên quan đến cậu chứ
Cậu cũng nên giúp đỡ Trần Minh giải quyết một chút chứ
- Đúng vậy, cậu giúp Trần Minh đi
Tần Mục xoay đầu nhìn Trần Minh, hỏi:
- Tại sao anh không thể tiến vào tổ Thần Ưng thì không được
Tuy đám người Ninh Vi Vi có khát vọng tiến vào tổ Thần Ưng, nhưng vạn nhất thất bại, ảnh hưởng đối với bọn họ cũng không lớn
Nhưng Trần Minh lại khác
Y giống như một dân cờ bạc, dốc hết tiền đánh bạc cho cuộc khảo hạch ngày mai
Nếu thất bại, y sẽ trắng tay
Gương mặt Trần Minh hiện lên sự bi thống, ánh mắt có nước đảo quanh, nhưng quật cường không để nó rơi xuống
- Huấn luyện viên, đây là chuyện riêng của tôi
Nếu có thể, tôi không muốn nói
Tần Mục như có điều suy nghĩ, nhìn y một cái, cuối cùng gật đầu:
- Được rồi, tôi sẽ giúp anh một lần
- Thật tốt quá
Tôi biết ngay là huấn luyện viên rất mềm lòng mà
Đới Đình Đình cao hứng nói
Thôi Bác vỗ vào vai Trần Minh, nói:
- Nam tử hán, bất luận việc gì cũng có thể bỏ xuống được
Cho dù một mình cậu không được, còn có đám huynh đệ này giúp cậu
Ninh Vi Vi cũng nói:
- Trần Minh, hãy cố gắng học tập cho tốt
Chỉ cần học theo chỉ dẫn của huấn luyện viên, mặc kệ khó khăn gì cũng có thể được giải quyết
Trần Minh kiên định gật đầu:
- Tôi biết rồi
- Được rồi, được rồi
Trở về nghỉ ngơi đi
Ngày mai lên tinh thần một chút, đừng để tôi mất mặt
Tần Mục khoát tay, sau đó nói với Trần Minh:
- Anh đi theo tôi
Đây vốn là một buổi lễ cực kỳ trọng đại
Nhưng thân là huấn luyện viên, Tần Mục chẳng muốn tham gia
Tối hôm qua, hắn giúp Trần Minh đả thông huyền quan, ngưng tụ khí cảm, hiện tại tinh thần vẫn còn mỏi mệt, muốn ngủ thêm một lát
Khi tỉnh lại, thời gian đã là…buổi chiều
Tần Mục mở điện thoại nhìn qua một chút những cuộc gọi nhỡ
Vốn cho rằng đám người Ninh Vi Vi sẽ gọi điện đến báo cáo thành tích, nhưng điều khiến cho Tần Mục kinh ngạc chính là đám người Ninh Vi Vi không có gọi điện thoại đến, ngược lại có cuộc gọi nhỡ của Lý Sâm
- Tên này tìm mình làm gì ta
Tần Mục suy nghĩ một hồi, dường như đã lâu rồi không gặp Lý Sâm, cũng không biết gần đây y bận việc gì
Chần chừ một chút, Tần Mục gọi trở lại cho Lý Sâm
- Alo, tổ trưởng Lý
- Tần Mục, cậu có tham gia đại hội khảo hạch không
Lý Sâm hỏi
Tần Mục sửng sốt một chút rồi đáp:
- Không, chẳng lẽ anh cũng không tham gia
Tần Mục chỉ là một huấn luyện viên, sức nặng nhỏ, không tham gia cũng không sao
Nhưng Lý Sâm với tư cách là một tổ trưởng, không tham dự đại hội khảo hạch là không được
- Tôi không có tham gia, còn đang ở bên ngoài làm nhiệm vụ
- Anh đúng là rất bận
Nhiệm vụ của một tổ trưởng phải ra ngoài rất nhiều
Cũng may mà lúc trước tôi không làm tổ trưởng
Lý Sâm tức giận nói:
- Cậu cho rằng tổ trưởng dễ làm như thế sao
- Đúng là không dễ làm
Nhưng tôi ghét nhất là làm nhiệm vụ
Nói đi, tìm tôi có việc gì
- Đương nhiên là về chuyện khảo hạch rồi
Mấy người mà cậu dạy gần đây có vẻ không an phận nhỉ
Tần Mục buồn cười nói:
- Rốt cuộc anh đã bao lâu rồi còn chưa trở về
Anh có biết tình huống của bọn họ không
- Tôi ra ngoài một tháng, nhiệm vụ lần này rất khó làm
- Sao
Tần Mục hiếu kỳ nói:
- Nhiệm vụ gì vậy
Lý Sâm im lặng một chút, thở dài một hơi, nói:
- Chúng tôi đang tìm một thanh kiếm
Tần Mục nghe xong, trong lòng khẽ động:
- Một thanh kiếm
- Ừ, một thanh ma kiếm rất lợi hại
Nó không có người khống chế, nhưng lại có ý thức của riêng mình
Hơn nữa còn rất hung tàn, đã giết chết rất nhiều người
- Đúng là lạ
Tần Mục đoán được thanh ma kiếm này
Tám chín phần là thanh ma kiếm hắn đã thấy ở công hội võ giả
- Lạ
Lý Sâm có chút không cách nào lý giải được tu duy của Tần Mục:
- Thanh kiếm kia ít nhất giết chết mấy trăm người rồi, còn tiêu diệt cả một môn phái cổ võ loại nhỏ nữa
- Thanh kiếm kia giết tất cả đều là cổ võ
Tần Mục hỏi
- Đúng vậy, nó không giết người bình thường, chỉ giết cổ võ giả, hình như là muốn dưỡng kiếm
Dùng máu võ giả để dưỡng kiếm, quả nhiên không hổ là ma kiếm
- Tổ trưởng Lý, anh ở đó không nguy hiểm chứ
Có cần tôi đến giúp hay không
Tần Mục có chút hối hận vì khi trước không tiếp xúc qua thanh kiếm
Bằng không thì sẽ có chuyện thú vị xảy ra
- Không cần đâu
Bây giờ thanh kiếm kia đã bị phế một nửa, nhưng chúng tôi vẫn chưa tìm được nó
- Tàn phế một nửa
Tần Mục kinh ngạc hỏi
- Đúng vậy, mặc dù đã nghe rất nhiều truyền thuyết về người đó, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy y ra tay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tần Mục chần chừ ba giây rồi hỏi:
- Long Đế
- Đúng vậy, Long Đế
Lý Sâm hít một hơi thật sâu:
- Lúc đó, Ngân Hồ của Long Tổ đấu với ma kiếm, không địch lại bị ma kiếm đả thương
Nghe nói là đã chọc giận Long Đế, cách vài trăm mét đã dùng một chưởng chém ma kiếm thành ba đoạn
- Một chưởng kia quả thật quá kinh khủng
- Cái gì
Ngân Hồ bị thương
Có nặng lắm không
Tần Mục không quan tâm ma kiếm, càng không quan tâm đến Long Đế
Khi hắn nghe Ngân Hồ bị thương, trong lòng không khỏi xiết chặt một chút
Lý Sâm còn đang cảm thán thực lực Long Đế cường đại, nghe Tần Mục hỏi Ngân Hồ, không khỏi nghi ngờ hỏi:
- Cậu quen Ngân Hồ
- Cô ấy là vợ của tôi
Phụt
Lý Sâm thiếu chút nữa cứng họng, vội nói:
- Tần Mục, cơm có thể ăn bậy nhưng lời nói thì không thể nói bậy
- Ai bảo tôi nói bậy
Cô ấy là vợ tôi thật mà
- Người đàn bà của Long Đế mà cũng dám trêu chọc
Cậu không muốn sống chăng
Đừng có liên lụy tổ Thần Ưng chúng tôi chứ
Lý Sâm cảm giác Tần Mục điên rồi
Khi Ngân Hồ bị thương, y nhìn thấy rất rõ Long Đế vô cùng tức giận
Long Đế được xưng là người mạnh nhất thế giới, nhưng nguy hiểm nhất lại là Ngân Hồ của Long Tổ
Long có nghịch lân, nghịch lân của Long Đế chính là Ngân Hồ
- Nói anh không tin đâu, mà tại sao Ngân Hồ lại bị thương
Lý Sâm hừ lạnh một tiếng:
- Vết thương nhỏ thôi, là bị chém một đao vào cánh tay
- Vậy thì tốt
Tần Mục thở dài một hơi
- Đại ca, không nói vậy thì chết sao
Nếu Ngân Hồ có quan hệ với cậu, cậu chính là anh ruột của tôi
- Biến
Nếu tôi có đứa em trai như anh, tôi đã sớm đánh chết anh rồi
Lý Sâm không muốn so đo với Tần Mục, nói:

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.